Chương 1: Phế Vật Hay Thiên Tài

Số từ: 966

Đấu La Đại Lục trải qua hàng nghìn năm thăng trầm, khoa học cống nghệ tiên tiến dẫn đến nhiều biến đổi, một nghìn năm trước con người đã bước vào vũ trụ và chinh phục các hành tinh, tuy nhiên việc đi lại trở nên khó khăn, trong lúc đó một phát minh vĩ đại được ra đời, tạo một trang mới cho nền văn minh nhân loại, các hành tinh được kết nối với nhau và trải qua một nghìn năm, nhiều tiểu hành tinh đã được thống nhất thành một hành tinh mới được gọi là "Tân Đấu La Tinh".

Qua hàng nghìn năm, khoa học công nghệ phát triển đến đỉnh cao, cùng với sự phát triển đó, Hồn Sư trở lại và trở thành một nghề cao quý nhất đại lục một lần nữa, nếu Hồn sư đạt đến cấp độ Phong hào kết hợp với khoa học kỹ thuật thì bây giờ đến cả các vũ khí quân sự hay hồn đạo pháo thì cũng chưa chắc tiêu diệt được họ, cũng chính vì thế các tổ chức và tông môn hồn sư một lần nữa được vụt dậy trong đó ba thế lực đứng đầu là Đường Môn, Truyền Linh Tháp và học viện Sử Lai Khắc, song song tồn tại với ba thế lực chính thất đại tông là Thất Tinh Kiếm Tông, Hạo Thiên Tông, Cửu Bảo Lưu Ly Tông, Đăng Thần Tông, Cửu Long Tông, Bảo Khí Tông, Thần Thú Tông.

- Đấu La Đại Lục, Thất Tinh Kiếm Tông

Trong cơn mưa bão, sấm sét đầy trời, một thiếu niên khoảng chừng bảy tuổi với mái tóc màu lục nhạt, đôi mắt long lanh, thân hình cậu bé hơi thấp so với những đứa trẻ cùng lứa, khuôn mặt buồn bả từ cửa bước vào phòng, cậu bé định bước lên giường ngủ thì thấy một bức thư để trên bàn, cậu mở thư xem và khuôn mặt đại biến <>.

Vừa đọc bức thư cậu bé vừa chạy khắp nơi tìm cha, bây giờ cậu đã đến đỉnh núi đôi mắt cậu bé tràn đầy nước mắt la hét inh ỏi khắp vùng hoang sơn, nhưng chuyện này chưa dứt thì chuyện khác đã tới, phía trước đi tới hai - ba người, vóc dáng người đi trước khoảng chừng mười mấy tuổi, hai gã trung niên đi sau trông khoảng ba mươi - bốn mươi tuổi, người trẻ đi trước lên tiếng đầy vẻ mỉa mai " Thiếu Tông chủ thiên tài, đêm đã khuya, trời mưa to như vậy chạy ra đây làm gì thế". Đứa nhỏ đáp lại " ta ra đây chơi có việc gì sau, Phiêu Tinh ngươi chạy theo ta làm gì, nhưng mà ta hỏi các ngươi , thấy cha ta đâu không".

Người trẻ kia tên Võ Phiêu Tinh, là con trai của Nhị Trưởng Lão Thiên Tinh Kiếm Tông, hắn thường chạy theo nịnh nọt Hạo Thần, nhưng sau hôm hạo thần thức tỉnh võ hồn hắn lại khinh thường Hạo Thần. Sau khi Hạo Thần hỏi hắn giọng điệu khinh bỉ trả lời" Cha ngươi ư, hắn bây giờ chắc chết mất xác tại Tà Linh Đại Lục rồi, còn ngươi tiểu thiếu chủ, khi ngươi thức tỉnh võ hồn ta rất ngạc nhiên Tiên thiên mãn Hồn Lực Song sinh võ hồn nhưng khi ngươi hấp thụ hồn hoàn, hồn kỹ của võ hồn thứ nhất của ngươi lại là phế hồn kỹ, buồn cười nhất chính là võ hồn đại diện của tông môn khi ngươi thức tỉnh lại là Thất Kiếm Bạch Tinh phẩm chất kém nhất của tông môn, tiểu thiếu chủ phế vật ngươi hôm nay hãy chôn theo cha ngươi đi , hahaha!!!

"Tên vô lại nhà ngươi, ta chưa từng bạc đãi ngươi, ngươi lại hãm hại ta, cha ta... sao ngươi biết cha ta chết, tại sao cha ta lại chết, ngươi mau trả lời cho ta", đứa trẻ chạy lại nắm áo tên thiếu niên hỏi tới tấp.

"Tên tiểu tử phiền phức nhà ngươi, ta không phải ko muốn nói cho ngươi, ta cho ngươi một cơ hội nếu ngươi sống sót qua hôm nay, trở lại ta sẽ nói cho ngươi, hahaha!!!" vừa nói xong hắn đạp đứa bé té xuống vách núi cheo leo, nhưng cuộc đời trớ trêu đứa bé vừa té xuống vực thì một tiếng "Đoàng" vang lên,tia sét dữ dội đánh vào phía cậu bé, sau đó rơi tiếp xuống vực.

Trên mặt ba người trên vách núi tái mét "hahaha, đúng là trời giúp ta, ko những ta muốn giết ngươi mà cả trời cũng muốn diệt ngươi, xem ra Thiên Tinh Kiếm Tông phải đổi chủ rồi, hahaha!". Thiếu niên quay lại đi về phía tông môn.

Cậu bé vừa rơi xuống, trong cơ thể cậu bé phát 3 luồn ánh sáng, ánh sáng thứ nhất phát ra từ tay phải hiện ra ánh sáng thất sắc, bên tay trái thì hắc bạch song sắc rực rỡ, mi tâm cậu ấy phát ra ánh sáng màu kim nhạt, cả ba luồn ánh sáng bao quanh hắn lặng lẽ bão hộ hắn, sau đó cậu bé lại tiếp tục lao xuống đáy vực.