Chương 1. Thiên tài ngủ gật.

Số từ: 3027

Chúng ta vẫn luôn nhìn vào quá khứ…

Đây là sự thật, ngay lúc tôi viết xong dòng chữ này, hình ảnh của chúng phải mất một lúc mới được truyền tải đến con mắt của bạn. Hình ảnh đó đã là quá khứ. Có điều, khoảng thời gian này quá ngắn ngủi nên bạn không thể nào nhận ra được mà thôi.

Vậy thì lấy một ví dụ khác cho dễ hình dung, hãy cùng ngắm sao nào! Nhìn xem, bầu trời đêm nay thật là đẹp, bạn có thấy vì sao kia không, nó tỏa sáng thật rực rỡ. Nhưng bạn đâu biết rằng hình ảnh đó có từ cách đây vài chục nghìn, có khi là vài trăm nghìn, thậm chí là hàng triệu năm rồi ấy chứ.
Phải biết rằng vận tốc của ánh sáng là gần ba trăm ngàn ki-lô-mét mỗi giây. Mà những ngôi sao chúng ta đang ngắm nhìn, có thể cách chúng ta đến hàng triệu năm ánh sáng. Nói cách khác, chúng ta vẫn chỉ đang quan sát một bức tranh từ quá khứ trên bầu trời hằng đêm mà thôi.

Rốt cục, quá khứ, hiện tại hay tương lai, cũng chỉ là những khái niệm tương đối. Nếu như loài người bé nhỏ có thể di chuyển với vận tốc ánh sáng, vậy thì cái gọi là quá khứ, tương lai kia cũng chẳng còn ranh giới nào nữa…

Thành phố Thần Châu, lịch vũ trụ năm 2448…
Đại học Khoa học Công nghệ Bắc Hạ, phòng thi số 6, không khí lúc này vô cùng yên ắng.

“Chú ý, em nào làm xong có thể nộp bài rồi ra về trước, thời gian vẫn còn một nửa”
Người đàn ông vừa nói là giám thị Ngôn, tuổi khoảng tứ tuần, hôm nay ông được chỉ định làm giám thị coi thi cho khối sinh viên năm ba này. Là một người khá nóng nảy và khó tính, lời nhắc của ông lúc này càng khiến cho những sinh viên có mặt ở đây cảm thấy sốt ruột, vội vã. Một tiếng đồng hồ thời gian đã trôi qua một nửa, bài thi thì có đến một trăm hai mươi câu hỏi. Tính trung bình ra, mỗi câu hỏi chỉ có ba mươi giây để giải và ghi đáp án. Chưa nói độ khó của mỗi câu, chỉ nói đến lượng thời gian ít ỏi kia đã là áp lực vô hình đè nặng tâm trạng các học viên rồi. Liên tiếp là những tiếng thở dài phát ra, kèm theo đó là sự căng thẳng đến cực độ. Kì thi này có ý nghĩa thế nào, ai cũng biết. Nếu không đạt đủ số điểm yêu cầu, vậy thì xin chia buồn, họ sẽ phải ở lại khối năm ba thêm một năm học nữa.
Được biết Bắc Hạ là một trường đại học có danh tiếng lâu đời, sức ảnh hưởng có thể coi là bậc nhất toàn Thần Châu thành phố. Những sinh viên đã, đang và sẽ tốt nghiệp ở đây, đều được các tập đoàn, công ty lớn trong thành phố săn đón, chiêu mộ, bồi dưỡng hết mình, tương lai vô cùng hứa hẹn. Cũng là bởi, ở thời đại này, khoa học công nghệ luôn được ưu tiên coi trọng hàng đầu.
Có điều, để theo học được ngôi trường danh tiếng như thế này, ngoài việc vượt qua kì thi tuyển đầu vào đầy khắc nghiệt cũng phải đảm bảo khả năng chi trả học phí khổng lồ. Cho nên đa phần sinh viên theo học tại đây, nếu không phải dạng thiên tài xuất sắc thì cũng phải thuộc vào các gia tộc thượng lưu trong xã hội.

“Tiểu Minh, tỉnh dậy đi! Đồ khốn! Đang lúc nước sôi lửa bỏng thế này vẫn còn ngủ được”
Một cậu sinh viên có dáng người mập mạp, mái tóc lưa thưa, vẻ mặt đầy căng thẳng kèm chút tức giận, vỗ nhẹ vào lưng thanh niên trước mặt, khẽ nói.

“Hả? Ừm. A Thái, có chuyện gì? Cậu vừa gọi tôi?”
Chàng trai tên gọi Tiểu Minh kia giật mình quay lại. Y có dáng người hơi gầy, khuôn mặt góc cạnh, mày rậm, sống mũi cao thẳng, nhìn rất sắc nét, có thể nói là khá điển trai. Điểm trừ là tóc tai hắn hơi rối bù, lộn xộn. Hai mắt thì thâm quầng, giống như là thiếu ngủ lâu năm vậy. Suốt từ lúc vào phòng thi đến giờ, y vẫn ngủ gục trên bàn, cũng may vị giám thị kia cũng không có tâm tư để ý đến.

“Huynh đệ à, ngươi quả thật quá thờ ơ. Ta sợ không qua nổi cửa tử này mất, mau làm đi rồi giúp ta !” Sắc mặt của A Thái này ngày càng khẩn trương, thì thào nói.

“Được rồi, nửa tiếng này là đủ, không, quá thừa ấy chứ, đợi ta một chút huynh đệ” Tiểu Minh khẽ trấn an. Hắn bắt đầu cầm lấy tờ đề thi, nhìn lướt qua một lượt.

Mười phút tiếp theo thoáng trôi qua…
“Thưa thầy, em đã hoàn thành, xin phép được nộp bài ạ” Lúc này, một giọng nữ trong trẻo vang lên, xóa tan không khí tĩnh lặng phòng thi. Cô gái này rời khỏi chỗ ngồi, bước về phía giám thị, dáng vẻ đầy tự tin. Mọi ánh mắt của các học viên cơ hồ đều hướng sự tập trung về phía cô gái này.
“Trần Hy, tốt lắm, em có thể về trước!” Giám thị Ngôn nở nụ cười hài lòng, tay nhận lấy bài làm của Trần Hy, nói.

“Trời ạ, không hổ là Trần Hy, chỉ mất bốn mươi phút đồng hồ đã làm xong rồi, đây là thể loại gì chứ?”
“Trần Hy nữ thần a, giá mà tôi được hẹn hò với em dù chỉ một ngày thôi cũng mãn nguyện, người đâu mà vừa thông minh, tài giỏi, lại xinh đẹp thuần khiết nữa…”
“Bớt ảo tưởng đi, ông nghĩ mình có cơ hội sao, không những xinh đẹp, tài năng, cô ấy còn đường đường là đại tiểu thư của tập đoàn Trần Thị hùng mạnh, so với ông chẳng khác gì bông hoa nhài cắm ….”
Bên dưới, các sinh viên xì xào bàn tán không ngớt.

“Được rồi, trật tự nào, tiếp tục làm bài đi!” Giám thị Ngôn cau mày, quát lớn.

Cùng lúc này, có một hình bóng lẳng lặng đứng dậy rời khỏi chỗ ngồi, tiến về phía trước.
“Thưa thầy, em cũng đã hoàn thành bài thi, xin phép được đi trước” Người vừa nói là một nam sinh cao gầy, tóc rối, chính là Tiểu Minh kia. Thêm một lần nữa ánh mắt của những sinh viên lại ngỡ ngàng, thời gian chưa hết, đã có đến hai người hoàn thành xong, quả thật là biến thái a.

“Được rồi, Tiểu Minh, em cũng có thể rời khỏi đây”
Thầy Ngôn nói, ánh mắt toát lên vẻ hài lòng, kèm theo một chút thán phục. Thán phục là bởi vì, cái tên này ông biết, từ lúc vào phòng thi đến giờ hắn vẫn ngủ gật trên bàn, mới tỉnh dậy cách đây chưa lâu thôi. Cũng không phải vì thế mà ông hoài nghi cái phiếu đáp án này được làm bậy bạ, bởi tên Tiểu Minh này hiện đang đứng đầu tổng điểm các môn học khối sinh viên năm ba. Điểm số tuyệt đối, một nghìn điểm cho tổng cộng một trăm môn học đã qua. Tuyệt nhiên có thể coi là thiên tài. Lại thêm cái thói quen hay ngủ gật trong lớp của hắn mà các học viên khác đều nể phục gọi hắn bằng cái biệt danh Thiên tài ngủ gật.

Căn-tin đại học...
Là nơi phục vụ việc ăn uống cho các sinh viên, được phân thành ba khu vực Hạ, Trung, Thượng. Mỗi khu vực tương ứng sẽ phục vụ học viên các loại thực phẩm theo chất lượng từ bình dân đến thượng đẳng. Điều này nhằm đảm bảo cho các sinh viên có thể lựa chọn bữa ăn hợp với kinh tế gia đình. Dù rằng đa số theo học tại đây là các tiểu thư, thiếu gia thuộc tầng lớp thượng lưu nhưng cũng không thiếu những sinh viên có kinh tế khó khăn, lại có thành tích cao nên nhận được ưu đãi ăn uống miễn phí ở khu Hạ. Đây cũng chính là một trong những đãi ngộ của trường đối với những sinh viên có năng lực xuất sắc. Bên cạnh là học bổng trợ cấp học phí nếu đạt được thành tích tốt mỗi kỳ thi cuối kỳ.

“Trần Hy học muội ta có thể mời nàng dùng bữa được chứ”
“Ta, ta nữa…”
Khu Thượng lúc này đang khá huyên náo, một vài nam sinh, ăn mặc bóng bẩy, nhìn sơ qua cũng biết là những thiếu gia con nhà giàu, đang tụ tập bắt chuyện với một nữ sinh xinh đẹp, không ai khác chính là Trần Hy. Trần Hy sau khi làm xong bài thi, rời khỏi lớp học thì liền đến ngay căn-tin, cô có hẹn với vài vị học tỷ ở đây.
“Xin lỗi, tôi chỉ muốn được yên tĩnh một chút” Trần Hy tỏ vẻ khó chịu, tránh khỏi đám đông phiền phức đang vây quanh mình, tiến về phía một nhóm cô gái đang ngồi đợi gần đó.

“Ai, đúng là nữ hoàng băng giá, ta lại thất bại rồi” Các học viên nam kia thở dài ngao ngán, có vẻ như việc tiếp cận nữ thần này vẫn là việc bất khả thi, cuối cùng đành lắc đầu rồi bỏ đi.

“Trần Hy học muội, vẫn chưa ưng chàng nào à”
“Lâm Tường huynh soái ca là thế mà Trần Hy nhà ta cũng từ chối rồi”
“Mình thấy Vương Lam bên lớp số 8 cũng ổn đó, rất xứng đôi với Trần Hy muội”
“Muội nghe đồn, tên đó cũng chả tốt đẹp gì đâu, Lan tỉ à”
Ngồi đợi Trần Hy ở một bàn ăn sang trọng là một nhóm bốn cô gái, khuôn mặt đều rất xinh đẹp, toát ra vẻ quý phái. Hẳn là một nhóm hội tụ các vị tiểu thư có bối cảnh lớn. Nhìn thấy Trần Hy vừa đến, có chút trêu đùa, chọc ghẹo.

“Lan Lan, Tuyết Hạ học tỷ, Tiểu Linh muội, mọi người đừng trêu ta nữa có được không, ta đến đây dùng bữa thôi, đừng bàn chuyện khác nữa” Trần Hy cười mỉm, ngồi xuống, gia nhập cùng nhóm cô gái kia.

“Ta chỉ đùa muội một chút thôi mà, có khi muội đã có người trong lòng rồi ấy chứ” Cô gái tên Lan Lan nở nụ cười tà, nói, mặc kệ khuôn mặt Trần Hy lúc này đang đỏ ửng như trái hồng. Mọi người cùng nhau thưởng thức bữa ăn, trò chuyện, cười nói vui vẻ.

Tiểu Minh vươn vai, duỗi hai tay đầy sảng khoái. Hắn vừa lấp cái dạ dày trống rỗng của mình với vài món ăn giản dị. Nhờ ưu đãi với những sinh viên xuất sắc, hắn có cho mình bữa ăn miễn phí ở khu Hạ này. Một suất cơm khá đơn giản với chút đậu phụ, rau xào, trứng muối kèm theo là một cái bánh màn thầu nhỏ. Hắn ăn hết sạch, không chừa lại một thứ gì. Với hắn, bỏ thừa thức ăn là sự lãng phí không cần thiết, là có lỗi với những vị đầu bếp đã khổ tâm, công sức nấu ra chúng. Nghĩ xong, hắn cầm lấy ly nước lọc tu ực một hơi cho hết, rồi đứng dậy rời khỏi căn-tin.
Tiểu Minh không hay biết rằng, có một đôi mắt xinh đẹp vẫn đang ngắm nhìn hắn nãy giờ từ phía xa của khu Thượng. Đến lúc hắn rời khỏi căn-tin, đôi mắt đó mới ngừng dõi theo.

Nắng chiều dần nhạt…
Tiểu Minh trở về nhà, trên chiếc xe máy đời cũ. Cũng nhờ chịu khó bảo dưỡng, tu sửa mà chiếc xe này nhìn vẫn còn rất mới. Hắn yêu thích, trân trọng chiếc xe này lắm. Nó là bảo vật vô giá, là chiếc xe của cha hắn để lại trước khi qua đời.

Nhà của hắn nằm ở ngoại ô thành phố. Tính ra thì cách trường học tầm bảy dặm về hướng Bắc. Đây là ngôi nhà nhỏ, hai tầng, kiến trúc đơn giản, mộc mạc. Phía trước cổng có một dàn hoa leo tử đằng màu tím nhạt, trông thật trang nhã.
Trên chiếc cổng sắt là một thiết bị khóa điện tử. Thời đại khoa học hiện nay, những thiết bị như thế này là khá phổ biến, vừa an toàn, bảo mật tốt, lại có thể cảnh báo từ xa khi có kẻ lạ cố ý đột nhập. Nhờ phát minh này mà tỉ lệ trộm cắp ở thành phố Thần Châu trong hai thập niên trở lại đây thấp đi rất nhiều, có thể nói là hi hữu mới xảy ra mà thôi.
Tiểu Minh mở cửa, một bóng đen vụt đến, dụi vào chân hắn.
“Bối Bối, ngoan lắm, ta có mang chút đồ ăn về cho ngươi này” Tiểu Minh nói, rồi cúi xuống xoa đầu con vật đang nũng nịu phía dưới kia. Đó là một con mèo mướp mập mạp, tai cụp, chân ngắn, bộ dáng hơi lười biếng, nghe được thế nó ngoe nguẩy cái đuôi xù, mắt chớp chớp chờ đợi.
Hôm nay trên đường về, Tiểu Minh có ghé qua chợ mua chút thực phẩm, cũng không quên mua ít hạt thức ăn và sữa cho Bối Bối. Hắn cho Bối Bối ăn, rồi đi tắm. Lát sau, hắn trở ra phòng khách, mở chiếc TV lên, thưởng thức bữa tối đơn giản là một tô mỳ xào trứng hắn ghé mua lúc trên đường về. Dù thức ăn đã nguội, nhưng hắn vẫn ăn hết. Quan điểm của hắn chính là thế, không cho phép lãng phí đồ ăn.
Đã gần khuya, sau khi ngồi xem một vài chương trình yêu thích trên TV, Tiểu Minh trở về phòng ngủ của mình. Một căn phòng giản dị, chỉ có một chiếc giường và cái bàn học đầy ắp những cuốn sách, cùng với một chiếc laptop cũ hắn hay sử dụng. Hắn khẽ mở cửa ban công, bước ra ngoài, Bối Bối cũng lẽo đẽo bước đi theo sau.
Bầu trời đêm nay thật nhiều sao, xen lẫn những cơn gió mát đầu mùa thu. Hắn ngồi tựa lưng vào tường, ôm Bối Bối vào trong lòng, thì thào:
“Bối Bối à, chỉ có ngươi bầu bạn với ta mỗi ngày, ngươi thử nói xem, ngôi sao màu tím nhạt sáng nhất kia tận cùng cách chúng ta bao xa?”
“Meo…!Meo…!”

Tiểu Minh khẽ lặng. Ngửa mặt nhìn về phía màn đêm kia. Hắn thở dài, nghĩ về những ngày trước đây. Hắn nhớ về những ngày tháng hạnh phúc, có cha mẹ ở bên. Cha hắn là một kỹ sư cơ khí, có niềm đam mê với những chiếc xe máy. Ông là một người hiểu biết rộng, từng dạy hắn rất nhiều bài học, lẽ sống. Mẹ hắn là một bác sĩ sản phụ, xinh đẹp, hiền lành. Người luôn quan tâm, chăm sóc từng ly từng tý cho gia đình, cũng là đồng minh bảo vệ mỗi khi hắn có tranh luận gay gắt với cha. Hắn cười, nhớ lại ngày cha mẹ tổ chức sinh nhật tròn mười tám tuổi cho hắn. Đó là ngày cha hắn mang về Bối Bối, lúc đó bé xíu và nghịch ngợm, bậy tung khắp nhà. Hắn thích món quà này lắm.
Đôi khi cuộc sống có những chuyện không may, bất hạnh ập đến. Hắn cũng nằm ở trong số đó. Ba năm trước, cũng không lâu sau ngày sinh nhật tròn 18 tuổi đáng nhớ đó, hắn đang vui vẻ chờ thông báo với cha mẹ là mình đã thi đậu đại học Thần Châu danh tiếng, thậm chí trở thành thủ khoa với số điểm tuyệt đối, thì tin dữ đến tai. Cha mẹ hắn trên chuyến máy bay du lịch từ phương Nam trở về gặp tai nạn qua đời. Tin tức này như từng nhát dao cứa vào trái tim bé nhỏ của hắn. Một cú sốc mà hắn không thể đảm đương, gánh chịu nổi.
Ngày lễ tang, họ hàng đều đến chia buồn, vỗ về, động viên Tiểu Minh. Nhưng chẳng lâu sau đó, mọi người đều thờ ơ, cắt đứt liên lạc với hắn. Hắn chính thức trở thành đứa trẻ cô độc mười tám tuổi. Sống một mình trong căn nhà cha mẹ để lại, bầu bạn với Bối Bối mỗi ngày. Nếu không phải nghị lực phi thường, cùng quyết tâm của bản thân, Tiểu Minh không biết mình sẽ sống tiếp thế nào. Thủ khoa đầu vào, thành tích xuất sắc, đứng đầu bảng điểm học viên từ năm nhất đến năm ba, học bổng nhận được, hắn đủ để trang trải học phí, đủ để làm ấm dạ dày từ ưu đãi ăn trưa ở khu Hạ, còn mọi chi phí sinh hoạt hàng ngày, hắn phải tự kiếm việc làm thêm để chi trả. Mọi thứ cứ diễn ra đều đều suốt ba năm nay. Hắn mừng vì mình khỏe mạnh, không phải tốn tiền chi tiêu phần thuốc thang. Đời còn dài, hắn luôn dặn mình phải cố gắng để sinh tồn trong thế giới này.
Tiểu Minh trèo lên giường, tắt đèn, căn phòng trở thành tối đen. Bối Bối cũng nhảy lên nằm cạnh. Con mèo mập này đúng là tình cảm, lúc nào cũng kè kè bên Tiểu Minh những lúc ở nhà. Có nó bầu bạn, ngôi nhà này như trút bỏ được sự cô đơn.

Tiểu Minh nhắm mắt, chìm sâu vào giấc ngủ…