Chương 11: Một năm trước

Số từ: 1979

Cách đây một năm, Gia Huy vẫn còn là sinh viên năm nhất của một trong những trường đại học kinh tế hàng đầu cả nước. Tuy nhiên, cảm thấy không phù hợp với chương trình học, lại có đam mê nhiếp ảnh, anh quyết định bỏ học, theo nghề nhiếp ảnh, nhưng không đi đến đâu, đành trở về quê nhà.
Thời gian ấy cảm thấy thật mông lung, giống như đứng ở một ngã tư đường mà không biết đâu là điểm đến dành cho mình. Thế nhưng bước ngoặt cuộc đời thường xuất hiện vào lúc không ai ngờ tới. Vào một buổi tối muộn, khi Gia Huy đang tìm kiếm trên mạng thông tin về các khóa học nhiếp ảnh nghiệp dư, Gia Khánh - bố anh - đột nhiên gọi vào phòng riêng nói chuyện.
Hóa ra, bên cạnh việc làm một kỹ sư xây dựng, với công việc nay đây mai đó, bố anh còn đảm nhận một vai trò khác - một pháp sư trừ tà trứ danh. Nhưng sinh lão bệnh tử là điều không ai tránh khỏi, Gia Khánh đã có tuổi, dễ ốm đau, không còn đủ sức để hàng ma, diệt quỷ như xưa. Đây là công việc được truyền lại từ đời này qua đời khác, nay thấy mình đã gần đất xa trời, vậy nên ông mới gọi con trai vào, giúp anh chuẩn bị tinh thần kế nghiệp gia đình.
Gia Huy vốn không tin vào chuyện ma quỷ, thông tin mới nhận khiến anh vừa bất ngờ, vừa khó tin. Thế nhưng khi được biết về bí mật năm xưa của dòng họ, anh đã thay đổi hoàn toàn suy nghĩ, quyết định nối nghiệp bắt ma của gia đình. Gác lại những suy nghĩ bộn bề, Gia Huy mang theo hộp gỗ cổ có những chiếc chuông xua đuổi tà ma, một vài quyển sách cổ đi lang bạt khắp nơi để trừ tà. Thấm thoắt một năm trôi qua, duyên phận đưa đẩy, anh đọc được bài báo về gia đình Lan Phương và có mặt ở đây.
- Bí mật dòng họ? - Lan Phương thắc mắc. - Bí mật gì có thể khiến thầy thay đổi nhanh như vậy?
Anh im lặng, rót đầy một cốc trà, chậm rãi nhấp từng ngụm. Lan Phương mím môi, biết bản thân vừa hỏi điều không nên hỏi. Nhưng quả thực, cô rất tò mò.
- Vậy mong thầy sớm diệt trừ được thế lực ma quỷ này, mang lại bình yên cho gia đình tôi, cũng như làm được việc của thầy.
- Nhân tiện cô Lan Phương đến đây tôi muốn hỏi. - Như sực nhớ ra điều gì đấy, Gia Huy chăm chú nhìn Lan Phương. - Có phải cô nhìn thấy được thứ mà người thường không thể thấy không?
Lan Phương sững người, Gia Huy vô thức siết chặt bàn tay. Nhìn thấy ma - năng lực này có thể do bẩm sinh hoặc là bởi một chấn động nào đó mà đôi mắt tự nhiên nhìn thấu được âm dương. Từ khi đến đây, anh đã âm thầm quan sát Lan Phương nên mới mạnh dạn đưa ra phỏng đoán.
- Nếu tôi nói phải thì thầy có tin không? - Lan Phương dè dặt hỏi lại.
- Tất nhiên là tôi tin. Tôi là thầy trừ tà, gặp ma như cơm bữa, còn gặp cả người chung sống với ma. Vậy việc gặp được người nhìn thấy ma có gì to tát đâu!
Lan Phương cười rạng rỡ, sáng bừng như mặt trời sau cơn mưa. Hình như đây là lần đầu tiên có người nói với cô điều này. Rũ bỏ vẻ xa cách, cô bắt đầu kể cho anh nghe chuyện của mình.
Mẹ của Lan Phương mất ngay sau khi hạ sinh cô. Từ khi nhận thức được mọi thứ xung quanh, cô đã có thể nhìn thấy ma, nhìn rõ ràng đến mức không phân biệt được đâu là người sống, đâu là người chết. Mặc dù người ta bảo trẻ con không biết nói dối, nhưng không ai tin Lan Phương, đều đồng lòng cho cô là đứa trẻ không được dạy dỗ, chỉ thích gây chú ý.
Từ đấy, Lan Phương không bao giờ đề cập đến việc thấy ma nữa. Cảm nhận được sự nghi kỵ của mọi người, cô càng trở nên lầm lũi, lúc nào cũng chỉ có một mình. Có lẽ đối tượng để cô tâm sự trải lòng chỉ là những linh hồn người thương đã mất. Thật oan trái! Người thấu hiểu cô lại là những người không còn tồn tại trên cõi đời này.
- Khả năng này khiến mọi người xa lánh tôi, nhưng cũng chính nó giúp tôi kết nối được với những người thân yêu bây giờ đã là người thiên cổ. Nhưng mà…
Lan Phương đan những ngón tay đang run lên từng hồi, Gia Huy vẫn chăm chú lắng nghe cô nói.
- Gần đây, tôi không thể thấy được linh hồn của người thân nữa. Có thể năng lực của tôi đang thui chột theo thời gian. Vậy cũng tốt, nếu sau này không thấy cả đám oán linh kia, tôi có thể sống cuộc sống của một người bình thường… ý tôi là, nếu tôi còn có thể sống.
Ngón trỏ khẽ gõ lên mặt bàn, Gia Huy nhìn thẳng vào Lan Phương, nghiêm túc hỏi cô.
- Tức là không phải cô không nhìn thấy hồn ma nữa, mà cô không nhìn được hồn ma mà cô muốn nhìn?
- Đúng vậy.
Gia Huy suy đoán khả năng cao không phải năng lực bị thui chột, mà là thứ yêu ma kia làm nhiễu loạn tầm nhìn của Lan Phương, khiến cô không thể nhìn thấy người thân đã khuất. Vậy tức là…
- Lan Phương, tôi nghĩ nếu không ngăn chặn được thứ ma quỷ này, người tiếp theo sẽ là cô.
Lan Phương lặng người vài giây, chậm rãi gật đầu thật nhẹ. Khi ở trong nhà thờ tổ, mặc dù biết rằng đang an toàn, nhưng cô không khỏi sợ sệt, cảm giác trong bóng tối có một ánh mắt sắc lẹm đang nhìn chằm chằm, xuyên thẳng vào tâm trí và muốn ăn tươi nuốt sống cô tại chỗ.
Chính Lan Phương cũng phải ngạc nhiên, không hiểu sao đến bây giờ cô vẫn còn sống.
- Thầy Huy, tôi sang đây không chỉ cảm ơn, mà có việc quan trọng nhất định phải nói với thầy. Chuyện là bên cạnh việc không nhìn thấy người thân, tôi còn…
Có tiếng bước chân lại gần, Lan Phương dừng lại đột ngột như cổ họng bị đông cứng. Người ở xuất hiện, báo ông Minh mời Gia Huy đến để sắp xếp lại ban thờ, mong các cụ hiển linh, phù hộ cho gia đình tai qua nạn khỏi. Mặc dù không muốn nhưng Lan Phương vẫn phải đứng dậy, chỉ nói với anh bằng vẻ vô cùng nghiêm túc khi rời đi.
- Sáng mai, tôi gặp riêng thầy một lúc được không? Có một chuyện rất quan trọng, nhất định tôi phải kể cho thầy nghe.
***
Mới sáng vẫn còn đẹp trời mà đến tối lại đổ mưa rào, một cơn mưa nặng hạt chưa từng thấy trong tháng, Lan Phương đứng dưới mái hiên, ưu tư nhìn toàn cảnh căn nhà chìm vào đêm tối, chìm trong màn mưa. Bỗng thấy cậu em trai Minh Hưng che ô, bước ra ngoài, Lan Phương trút ra một tiếng thở dài từ đôi môi nhợt nhạt.
Không biết Minh Hưng yêu Ngọc Ly đến mức nào? Đau khổ vì cái chết của vợ được bao nhiêu? Sau khi Ngọc Ly mất liền đi biền biệt, từ lúc về cũng chưa bao giờ nhắc đến Ngọc Ly, không thắp nổi cho vợ một nén nhang. Tối ngày chỉ biết đi với đám bạn xấu, đến những nơi ăn chơi không sạch sẽ.
Hay là tại vì Minh Hưng như vậy nên Ngọc Ly mới…
Đột nhiên, bóng đèn tắt phụt, Lan Phương giật mình, vô thức đảo mắt xung quanh. Trong nhà tối đen như mực, bên ngoài mưa rả rích gõ lên những viên gạch ngói đỏ, cây theo gió âm vang tiếng xào xạc, cảm giác u ám, rờn rợn rõ ràng trong không khí, trong mùi đất ẩm bởi mưa rào.
Lúc này trời đã tối - thời điểm làm dấy lên đủ thứ cảm giác sợ hãi, Lan Phương thấy nôn nao, mồ hôi túa ra, hai tay vô thức run lẩy bẩy. Nghe thấy tiếng bước chân, cô sợ đến khuỵu chân xuống. Chẳng lẽ lại đến nữa sao?
- Cô chủ, tôi mang nến đến.
Người làm đến thắp nến, nói rằng do mưa gió nên hệ thống điện bị ảnh hưởng. Người ở đang cố vận hành máy phát điện nhưng mãi không được. Lan Phương gật đầu, ngồi xuống ghế nhìn ánh nến lay động trong đêm, đang định đứng lên tìm quyển sách thì nghe thấy bên cửa sổ có tiếng kêu nghèn nghẹn, ai oán như bị bóp cổ.
- Có… ở… đây… không? Có… không?
Tim đập mạnh như sắp rơi ra khỏi lồng ngực, Lan Phương chậm rãi quay lại. Giọng nói này… rốt cuộc em vẫn xuất hiện. Tại sao em chưa đi? Em vấn vương điều gì ở thế gian này?
Trên bàn, ánh nến chập chờn, thứ đó tiến ra từ trong bóng tối, tiến lại gần Lan Phương. Gương mặt tái mét, cổ tím tái hằn vết dây thừng, da thịt lúc nhúc giòi bọ, khóe miệng chảy ra máu tươi, nhỏ “tí tách” xuống đất.
- Chị… có… thấy… của… em… không? Của... em… của… em.
- Không… không… Chị không biết, chị… chị không biết cái gì của em cả. Đừng… đừng đến tìm chị nữa.
Lan Phương lắc đầu, lắp bắp nói từng từ, hai chân lùi ra sau, đến khi lưng chạm tường thì dừng lại, hoàn toàn không có đường lui.
Máu chảy ra từ tai và mắt Ngọc Ly, cô nghẹo đầu sang một bên, cảm tưởng đầu như sắp lìa khỏi cổ.
- Không… thấy. Vậy… ở… đâu? Ở… đâu… nó… ở… đâu?
Ngọc Ly lặng lẽ xoay người, bước đi lững thững, dáng vẻ gầy gò tan dần vào màn mưa. Lan Phương lau mồ hôi trên trán, tim dần lấy lại nhịp độ bình ổn. Đi, đi rồi sao? Dễ dàng thế sao? Rốt cuộc Ngọc Ly muốn tìm kiếm điều gì?
Đột nhiên, tiếng bước chân vội vàng gõ lên sàn nhà càng lúc càng rõ ràng, dữ dội. Lan Phương tiến vài bước, ngó đầu ra ngoài, không có gì ngoài màn đêm sâu thẳm ướt đẫm. Cô khẽ gọi, đoán chừng là người mang thêm nến.
- Ai đó?
Không có âm thanh nào đáp lại…
Lan Phương vẫn nhìn đăm đăm vào bóng tối, tiếp tục chờ đợi lời hồi đáp. Rõ ràng, tiếng bước chân đang trở nên gần hơn…
Đột nhiên, Ngọc Ly lao đến, hai tay đặt lên vai Lan Phương, bấu chặt lại. Cô đau điếng, không sao thở nổi, đôi mắt mở to nhìn máu tươi chảy ra từ khóe mắt Ngọc Ly.
- Nói dối!!! Chị nói dối!!! Là chị lấy của tôi! Trả cho tôi!!!
Tiếng gào phẫn nộ xuyên thẳng vào màng nhĩ Lan Phương, Ngọc Ly há mồm, máu tươi ồ ạt đổ xuống, những chiếc răng theo đó rơi xuống nền đất lạnh. Hơi thở tử thi hôi thối phả vào mặt, xộc lên mũi, cô choáng váng, tay chân bủn rủn, trời đất quay cuồng. Rồi mọi thứ tối sầm lại.