CHƯƠNG 45 - Kết -

Edit/ Dịch: Phương Phương
NXB Thời Đại
Nguồn: Sưu tầm

Có lúc ông cảm thấy như linh hồn đã bỏ mặc mình và chỉ có cơ thể trống rỗng còn tồn tại, ông nhìn đăm đăm vào bóng tối với đôi mắt vô hồn.

Erlendur ngồi trên bờ ngôi mộ và nhìn xuống Einar đang nằm cạnh đó. Ông cầm lấy chiếc đèn, chiếu xuống và thấy rằng anh ta đã chết. Sau khi đặt đèn xuống, ông bắt đầu hạ chiếc quan tài xuống đất. Ông mở nó ra trước, đặt cái bình vào trong rồi đóng nắp lại. Ông phải cố gắng lắm mới hạ được chiếc quan tài một mình, ông tìm thấy một cái xẻng mà người ta để lại trên một đống đất gần đó. Sau khi làm dấu thập trên quan tài, ông bắt đầu xúc đất lên, và mỗi lần tiếng sỏi đất nặng nề đập vào cái nắp trắng với một âm thanh sâu, trống rỗng, ông lại thấy lòng đau nhói.

Erlendur cầm lấy cây cọc trắng bị gẫy nằm bên cạnh ngôi mộ, cố gắng đặt nó vào đúng chỗ và dùng hết sức mình để nâng tấm bia đá lên. Ông đang làm nốt công việc thì nghe thấy tiếng những xe cảnh sát đầu tiên và tiếng người gọi khi họ vào trong nghĩa địa. Sigurdur Óli và Elínborg đang gọi ông. Những con người được chiếu sáng bởi đèn pha của xe tạo thành những cái bóng khổng lồ trong đêm tối. Ông thấy mỗi lúc một nhiều ngọn đuốc đang đến gần mình.

Ông thấy Katrín và ngay sau đó Elín. Katrín nhìn ông đầy thắc mắc và khi bà nhận thấy chuyện gì đã diễn ra, bà lao người về phía Einar, gào khóc và ôm lấy người con trai, ông không muốn ngăn bà lại. Ông thấy Elín quỳ xuống bên bà. Ông nghe thấy Sigurdur Óli hỏi xem ông có ổn không và thấy Elínborg cầm khẩu súng ngắn rơi xuống đất lên. Ông thấy các cảnh sát khác đến và những ánh đèn flash của máy ảnh từ xa trông như ánh chớp.

Ông nhìn lên. Trời lại bắt đầu mưa, nhưng hình như mưa đã nhẹ hạt hơn.

Einar được chôn cất bên cạnh em gái mình ở nghĩa trang Grafarvogur. Đó là một lễ tang bí mật. Erlendur đã gặp Katrín, ông kể cho bà nghe về cuộc gặp gỡ giữa Einar và Holberg. Erlendur nói rằng anh đã tự vệ nhưng Katrín biết rằng ông đang cố gắng xoa dịu nỗi đau của mình.

Trời vẫn mưa nhưng những cơn gió mùa thu đã giảm dần. Mùa đông đến nhanh với băng giá và bóng tối. Erlendur thích điều đó.

Vì con gái cứ khăng khăng một mực, cuối cùng ông cũng đi khám bác sĩ. Ông bác sĩ nói rằng cơn đau trong ngực ông là do một cái sụn sườn bị tổn thương, có thể đó là do ông nằm ngủ trên một cái đệm quá tệ và thiếu vận động.

Một ngày, bên nồi thịt hầm đang sôi sùng sục, Erlendur hỏi Eva Lind xem nên chọn tên gì cho đứa trẻ nếu cô sinh ra một bé gái. Cô nói rằng mình muốn bố đưa ra một vài gợi ý.

"Bố muốn gọi con bé bằng cái tên gì?" Cô hỏi.

Erlendur nhìn con gái.

"Audur" ông đáp. "Bố nghĩ gọi nó là Audur là hay nhất".