Chương 04: Chấp nhận

Số từ: 1614

“Huhu… huhu! … An ca ca! … Lạc ca ca! … Hai người hãy trả lời tiểu Tấn đi mà! … An ca ca! … Lạc ca ca… huhu… huhu…“

Lê Việt An nằm bất động trên bãi cát, quần áo ướt sũng nước sông, cố gắng nhắm hai mắt thật chặt để ngăn những dòng nước mắt tràn ra khỏi khóe mắt. Ba ngày hôm nay, kể từ khi biết được bọn cô vẫn còn ở trong khu vực tiếp giáp với dòng sông Bạch Đằng, cô cùng với Lý Yên Lạc ngày nào cũng chạy ra bờ sông rồi lao người ngụp lặn ở giữa dòng nước ngay lưu vực lòng sông với mong muốn tìm kiếm một vận may hay một lỗ hổng thời gian bí ẩn nào đó để quay trở về… nhưng dường như vận may không đến với hai cô và cái lỗ hổng thời gian kia thật tế không hề tồn tại.

Ở bên cạnh cô, cậu bé tên gọi Triệu Tấn vừa đưa tay quệt nước mắt vừa lấy tay hết lay người của cô lại quay sang lay người của Lý Yên Lạc sau đó lại tiếp tục khóc lóc kêu gào.

Lý Yên Lạc mềm lòng trước tình cảm và sự quan tâm của cậu bé, cô nhẹ nhàng mở mắt rồi nâng tay xoa đầu của Triệu Tấn, khẽ lên tiếng trấn an:

“Tiểu Tấn ngoan! … Đệ về nhà với bà nội trước đi, bọn ta muốn ở lại đây thêm một lúc nữa!“

“Đệ không về đâu! … Bà nội dặn đệ phải đi theo canh chừng hai người, không được để cho hai người đi tìm cái chết! … Huhu… huhu…“

“Bọn ta đâu có đi tìm cái chết… bọn ta chỉ muốn tìm đường về nhà thôi!“ – Lý Yên Lạc vừa xoa đầu Triệu Tấn vừa nghiêm túc đính chính.

“Ở dưới lòng sông làm gì có đường đi!“ – Cậu bé Triệu Tấn nghiêng đầu suy nghĩ một lúc rồi vội vàng lên tiếng phản bác.

“Thực tế đúng là như vậy… Vậy nên bọn ta đã suy nghĩ nát óc cũng không thể giải thích làm sao mình lại có thể trôi dạt đến được nơi này? Ở dưới lòng sông làm gì có đường đi? Cũng như thời gian làm sao có thể quay ngược được chứ? … Vậy mà…“ – Lý Yên Lạc ngẩng mặt nhìn lên bầu trời dần nhạt nắng như báo hiệu hoàng hôn sắp đến, cô cong môi cười khẩy rồi lẩm nhẩm như đang tự nói với chính mình.

“Là do lão thiên gia thương tiểu Tấn mồ côi cha mẹ, thương bà nội tuổi già sức yếu nên mới cho bà cháu đệ gặp được hai người đó!“ – Triệu Tấn nắm chặt lấy cánh tay của Lý Yên Lạc giọng nói đầy chân thành, trong đôi mắt sáng long lanh những giọt sương.

“Lạc ca ca! Huynh làm ca ca của tiểu Tấn được không?… Nhà của đệ tuy nghèo nhưng đệ hứa sẽ chăm chỉ trồng rau, câu cá… đệ sẽ vâng lời bà nội, vâng lời Lạc ca ca và An ca ca nữa!“

“Được! Vậy bây giờ đệ về nhà giúp nội nấu cơm chiều, ta và An ca ca sẽ ngồi đây nói chuyện với nhau một lúc. Bọn ta sẽ về trước bữa cơm chiều có được không?“ – Lý Yên Lạc chống khủy tay xuống đất lấy thế trở người ngồi dậy, cô mỉm cười, đưa tay xoa đầu Triệu Tấn rồi lên tiếng đề nghị.

“Vâng ạ! Đệ chạy về phụ nội nấu cơm! Hai người nhất định phải về nhà ăn cơm đúng giờ nha!“ – Khuôn mặt nhỏ của Triệu Tấn tràn ngập sự vui vẻ, cậu bé lập tức gật đầu đồng ý rồi vội vàng đứng dậy chạy thật nhanh về phía ngôi làng nhỏ của mình.

Lý Yên Lạc đưa mắt nhìn theo dáng người gầy nhom, làn da bị nắng gió nhuộm thành màu vàng rơm của Triệu Tấn cho đến khi cậu bé khuất dạng mới xoay đầu lại nhìn Lê Việt An.

Ngay khi Triệu Tấn xoay người chạy đi, Lê Việt An đã trở người ngồi dậy. Xét về sức chịu đựng lẫn tinh thần lạc quan, cô tự nhận cô không thể sánh bằng Lý Yên Lạc. Từ nhỏ cho đến lớn, mỗi khi hai bên gia đình họp mặt, nhìn cô và Lý Yên Lạc chơi đùa cùng nhau, cả hai ông và ba mẹ của hai cô đều lắc đầu cảm thán vì Lý Yên Lạc hiếu động, nghịch ngợm không khác gì một đứa con trai; còn cô thì ngược lại, từ nhỏ cô đã mềm mại nữ tính và sống thiên về tình cảm. Vậy nên khi đối mặt với sự thật nghịch lý lẫn phi lý như thế này, cô vẫn khó có thể chấp nhận được.

“Lạc! Bọn mình thử thêm một lần nữa được không?“ – Lê Việt An đưa mắt nhìn Lý Yên Lạc cất giọng nài nỉ.

“Ok! Nhưng với một điều kiện!“ – Lý Yên Lạc xoay đầu nhìn thẳng vào mắt Lê Việt An, nét mặt vô cùng nghiêm túc.

“Điều kiện gì?“ – Lê Việt An nhẹ cau mày như có điều gì đó cần cô cân nhắc thật kỹ lưỡng.

“Ba ngày nay chúng ta lặn xuống lòng sông hơn cả chục lần nhưng không tìm thấy bất kỳ điều gì khác thường. Nếu như ông trời đã muốn bọn mình bị mắc kẹt lại ở nơi này, chúng ta dù có lặn đến hụt hơi chết chìm cũng không thể trở về nhà. Mình và cậu sẽ lặn xuống lòng sông này thêm một lần nữa, nếu như lần này chúng ta cũng vẫn không có được cơ hội để trở về, thì cậu phải hứa với mình, phải gom hết tất cả dũng khí và bản lĩnh để đương đầu với sự thật này có được không?“ – Lý Yên Lạc đưa hai bàn tay nắm chặt lấy hai vai của Lê Việt An giọng đầy thành khẩn.

“… Mình không kiên cường, không bản lĩnh cũng không lạc quan như cậu vẫn nghĩ đâu, nhưng mình muốn biết, ông trời có phải nhất định bắt chúng ta ở lại nơi này hay không?“ – Lý Yên Lạc ngẩng đầu nhìn lên vòm trời đang chầm chậm chuyển sang màu hồng tím tuyệt đẹp nói rõ ràng từ chữ.

Lời vừa dứt, Lý Yên Lạc nắm chặt lấy cánh tay của Lê Việt An, kéo cô đứng dậy rồi cùng nhau chạy xuống mép sông. Cả hai lội nước ra đến nơi mực nước ngập ngang đến ngực rồi lao người xuống dòng nuớc bơi thật nhanh về hướng chính giữa dòng sông.

Lê Việt An rướn người tăng tốc bơi vượt lên trước Lý Yên Lạc, cô muốn tái hiện lại tình huống đã xảy ra với bọn cô một cách thật chính xác trước khi cô bị hụt hơi rồi mất đi ý thức.

Dòng sông Bạch Đằng bình thường vốn hiền hòa yên ả lúc này lại giống như đại dương bao la rộng lớn, những cơn sóng lớn liên tục nhấp nhô, đánh mạnh vào cơ thể tạo ra sức ép làm cho cả Lê Việt An cùng Lý Yên Lạc không tài nào lặn sâu xuống lòng sông được, những con sóng nước cứ nâng cơ thể của hai cô lên cao giống hệt như khi các cô đang bơi lội trên mặt biển.
Lê Việt An cứ sải tay rẽ nước bơi mãi bơi mãi cho đến khi cảm thấy cơ thể không còn đủ sức lực để có thể tiếp tục được nữa, cô đành phải chuyển sang tư thế thả nổi, ngoi đầu lên mặt nước để hít thở dưỡng khí.

Lê Việt An đưa bàn tay gạt đi những giọt nước chảy dài theo khuôn mặt, dáo dác nhìn xung quanh tìm kiếm Lý Yên Lạc. Cô chưa kịp cất tiếng gọi thì đã nhìn thấy Lý Yên Lạc vừa ngoi lên khỏi mặt nước, khoảng cách giữa cô và Lý Yên Lạc cũng khá gần nhau nên cô vội nghiêng người nương theo dòng nước tiến sát đến gần bên cạnh Lý Yên Lạc.

Lý Yên Lạc đưa tay vuốt mặt để gạt bớt nước đọng trên khuôn mặt rồi đưa mắt nhìn Lê Việt An như muốn nói điều gì đó. Cô chưa kịp mở lời thì đã nhìn thấy ở ngay trước mắt mình, nhìn về hướng đường chân trời xa xa, dần dần hiện ra một chiếc cầu vồng lộng lẫy bắt ngang qua dòng sông Bạch Đằng rộng lớn vào thời khắc hoàng hôn. Nhìn từ hướng của hai cô, chiếc cầu vồng kia giống như một cánh cửa bảy màu lung linh tuyệt mỹ ngăn cách giữa hai chiều của thời gian.

“Ông ơi! … Ba mẹ ơi! … Hai đứa con nhất định sẽ sống thật tốt!“ – Lý Yên Lạc gào lên thật to trong nước mắt.

“Mọi người cũng phải sống thật tốt nha!“ – Lê Việt An nức nở gắng sức nói thật to.

Lý Yên Lạc vòng tay ôm chầm lấy Lê Việt An như để tiếp thêm sức mạnh cho nhau. Cả hai cô gái không ai bảo ai đều vội đưa tay gạt đi dòng nước mắt đang trực trào ra nơi khóe mắt rồi cùng ngước mắt trân trọng ngắm nhìn cánh cổng cầu vồng tuyệt đẹp kia cho đến khi nó mang theo những tia nắng cuối cùng dần tan biến.