Q1 - Chương 165: Hậu sơn

Số từ: 3053

Dịch: Nhóm Ngạo Thiên Môn
Đả tự: Luv
Nguồn: vipvandan.vn - bachngocsach.com

Có lẽ giáo sư triết học của đại học Hải Đức Bảo cũng dạy thần học, có lẽ giáo sư này trong khung tủy cùng những thiền tông đại sư kia của Trung Quốc cổ đại không khác nhiều, nghe câu trả lời này thì thân gầy chấn động mãnh liệt, thấy tiểu hài tử trả lời nhìn như đơn giản trên thực tế tuyệt không đơn giản chỉ thắng bản tấm liền tìm đến con đường cuối cùng liền cảm thấy tiểu hài tử là bất thế xuất thiên tài.

Sắp chính thức tiến vào thư viện tầng lầu hai học tập, nhưng nói thật cho đến lúc này vẫn không biết vì sao thư viện, vì sao con đường lên núi dài dằng dặc cùng các đại nhân vật bố trí ảo cảnh lựa chọn lại chọn mình, Ninh Khuyết suy tư thật lâu, chỉ có thể ra kết luận này.

“Phu tử bởi vì quá cao thâm cho nên cao thâm hồ đồ, mà ta chính là tiểu hài tử đó”.

Trên đường cái thằng rộng rãi hướng tây nam của thành Trường An, đội ngũ do mấy cô xe ngựa và mấy chục gã kỵ sĩ tạo thành đang trầm mặc đi tới, những xe ngựa này trang trí bên ngoài lấy hai màu vàng đen làm chủ, lộ ra sự quý giá đẹp đẽ cùng sát khí lạnh lẽo khó có thể hình dung, mấy chục vị kỵ sĩ dù không mặc mũ giáp, nhưng chiến bào chỉnh tề màu đen cùng vẻ kiến nghị trên mặt, vận tản mát ra chiến ý tận trời.

Những kỵ sĩ này chính là hộ giáo quân uy chấn thiên hạ của Tây Lăng thân quốc, được xưng kỵ binh tinh nhuệ nhất, mây cô xe ngựa có tư cách được bọn họ bảo hộ ở giữa đó, không hề nghi ngờ đều là đại nhân vật của thần điện. Lúc này sắc trời còn sớm, đoàn xe đã xuất hiện ở trên đường cái phía nam Trường An, nói rõ bọn họ là ở sau khi cửa thành mở ra đã lập tức rời khỏi thành Trường An.

Đội ngũ do đại nhân vật cùng hộ giáo quân của thần điện tạo thành, nếu là đi trong nước khác trên thế gian, nhất định sẽ đưa tới vô số người vây xem hoan hô, thậm chí tin tưởng bên đường sẽ có không ít tín đồ ngu phụ dập đầu không thôi, nhưng bây giờ bọn họ là ở cảnh nội Đại Đường đế quốc, sắc trời còn sớm, hai bên đường cái không ai ném tới ánh mắt nhìn chăm chú, càng không ai dâng lên nước mắt thành kính, đội ngũ chỉ trầm mặc mà lại nhanh chóng đi, cho người ta một loại cảm giác không tiếc mọi giá cũng muốn mau chóng rời khỏi.

Long Khánh hoàng tử ngồi ở trong cổ xe ngựa màu vàng đen xa hoa lại sát khí lạnh lẽo chính giữa kia, ánh mắt bình tĩnh xuyên thấu qua cửa sổ, nhìn phía nhà dân cùng đồng ruộng cải dầu hoa người Đường như thảm lông màu vàng, nghe bốn phía tiếng vó ngựa cùng tiếng bọn kỵ sĩ hít thở dồn dập, cảm thụ được cô không khí áp lực cùng trầm mặc quái dị kia, bỗng nhiên mỉm cười mở miệng nói:

“Lúc tới cả tòa thành Trường An vui mừng, đường hẻm hoàn nghênh, dưa và trái cây hoa tươi hướng về xe ngựa ném loạn, khi đi lại là trầm mặc im lặng như thế, thậm chí cần cố ý lựa chọn lúc của thành mở vụng trộm rời khỏi, có phải rất giống chó nhà có tang hay không?”

Ngồi ở đối diện sắc mặt Thiên Dụ viện phó viện trưởng Mạc Li thần quan khẽ thay đổi, không hiểu vì sao Long Khánh hoàng tử sẽ nói ra một câu như vậy, mạnh mẽ đè nén tức giận trong lòng, nói: “Đại nhân cần gì tự nhục như thế?”

Trên mặt Long Khánh hoàng tử hiện lên nét trào phúng nhàn nhạt, nói: “Hộ giáo thần quân vô luận chỗ nào trên thế gian, đều thân khối giáp màu vàng, hào quang bắn ra bốn phía giống như thiên thần, nhưng tiến vào cảnh nội người Đường, liền phải cởi giáp giao thương, bằng không người Đường sẽ không cho phép tiến vào, đây mới là nhục nhã”.

Không đợi Mạc Li mở miệng, hắn tiếp tục mỉm cười nói: “Phó viện trưởng, người biết vì sao ở trong thành Trường An ta muốn ở trong ngõ Đào Hoa không?”

Trong lòng Mạc Li thần quan hơi run lên, không biết phen đặt câu hỏi này của Long Khánh hoàng tử có phải muốn thử mình cái gì hay không, nhưng thấy đối phương mỉm cười, không biết vì sao trong lòng hắn càng lúc càng lạnh, sau khi do dự một lát thành thực trả lời: “Bởi vì vật bản mạng của hoàng tử đó là hoa đào”.

“Không sai, vậy người biết ta vì sao sẽ lựa chọn hoa đào làm vật bản mạng hay không?” Long Khánh hoàng tử hỏi.

Mạc Li thần quan lắc lắc đầu, về điểm này người Tây Lăng lén thảo luận thời gian rất lâu, lại không tìm được một cái đáp án xác thực.

“Bởi vì phu tử năm đó vào Tây Lăng, vừa uống rượu vừa chém rụng toàn bộ hoa đào trên thần sơn, mà lúc ấy không ai dám ra ngăn cản hắn”.

Long Khánh hoàng tử nhìn phía ngoài cửa sổ mặt không chút thay đổi nói: “Đây là nhục nhã lớn nhất Tây Lăng thần điện ta trăm năm qua gặp, ta lựa chọn hoa đào làm vật bản mạng, đó là nhắc nhở bản thân không được quên phần nhục nhã này”.

Long Khánh hoàng tử lạnh nhạt nói: “Lần này ta tự hạ thân phận, muốn vào thư viện tầng lầu hai, đó là muốn theo phu tử học tập, để ngày sau có thể thay thần điện đem phen nhục nhã này đòi lại, nhưng không ngờ, lại bị Ninh Khuyết lại sỉ nhục thêm một phen”.

Mạc Li thần quan muốn an ủi hắn vài câu, nhưng phát hiện thực sự không tìm thấy lời nào thích hợp.

“Ngươi vừa rồi nói lời đó của ta là tự nhục... Thật ra không đúng, nhục nhã loại chuyện này cùng ai khởi xướng không có bất cứ quan hệ gì, chỉ để ý thực lực, nếu ta mạnh hơn người ta, như vậy lời nói đó là trêu chọc, nếu ta yếu hơn người ta, lời nói đó mới biến thành tự nhục”.

“Người Đường có thể làm hộ giáo thần quân của ta cởi giáp, phu tử có thể chém hết hoa đào cả núi, Ninh Khuyết có thể làm cho ta giống như con chó chạy khỏi Trường An, cũng không phải bọn hắn cố ý làm nhục ta, mà là bởi vì ở một số phương diện nào đó, bọn họ cường đại hơn”.

“Chẳng qua ta rất cảm ơn nhen nhục nhã này, nói cho ngươi một cái tin tức tốt, có lẽ ta đã bước ra một bước kia, hiện tại ta chỉ hy vọng Ninh Khuyết có thể thật sự nhanh chóng cường đại hẳn lên, làm cho ta có cơ hội đòi lại phen nhục nhã này”.

Mạc Li thần quan nghe vậy cả kinh, chợt mừng như điên, thầm nghĩ nếu Long Khánh hoàng tử có thể ở trong lúc đi đường tiến vào cảnh giới Trị Mệnh, như vậy thần điện có lẽ sẽ xem ở trên chuyện này, bỏ qua cho mình lần này đi sứ mang đến nhục nhã cho thần điện.

Ở sau khi liên thanh chúc mừng, hắn đã âm thầm hạ quyết tâm, ngày sau nhất định phải đem đùi hoàng tử ôm chặt thêm một chút. Đột nhiên hắn nghĩ đến một việc, thấp giọng hỏi: “Sùng Minh thái tử đã trở về nnước Yến, tin tức tốt hoàng tử tiến vào cảnh giới Trị Mệnh, có phải mau chóng để người ta thông báo Yến hoàng hay không?”

Long Khánh hoàng tử hơi cười tự giễu nói: “Để phụ hoàng biết chuyện này lại có gì nghĩa ý? Tranh đoạt ngôi vị Hoàng đế? Hay là vẻn vẹn một cái ngôi vị Hoàng đế Yến quốc sẽ so với Hạo Thiên đại đạo càng hấp dẫn người ta hơn?

Mạc Li thần quan chân thành đề nghị nói: “Những ngôi vị Hoàng đế này vốn nên là của hoàng tử ngài”.

“Là của ta, vĩnh viên đều là của ta”.

Long Khánh hoàng tử nhớ lại những ảo cảnh ở trên hậu sơn thư viện nhìn thấy, nhất là cuối cùng sự khủng bố trong vài bước đó nhìn thấy đại quang minh, sắc mặt hơi lộ ra tái nhợt, chợt kiến nghị nói: “Bất cứ ai muốn cướp đi thứ của ta, đều sẽ là người chết”.

Tay hắn từ ngoài cửa sổ thu trở về, không biết khi nào trong ngón tay đã có thêm một đóa hoa đào ướt át.

Hắn đem hoa đào tùy ý cắm ở trên vạt áo của mình, không biết dưới đóa hoa tràn ngập khí tức sinh mệnh đó có thể có một cái lỗ trong suốt?

Mặt Long Khánh hoàng tử không biểu cảm nhận nhà dân khói bếp đồng ruộng cây cải dầu hoa ngoài cửa sổ, trầm mặc thời gian rất lâu, mở miệng từ tốn nói: “Qua mấy năm nữa, ta muốn đem những nhà dân người Đường khó coi này đẩy đổ toàn bộ, đem cây cải dầu hoa đồng ruộng diệt trừ toàn bộ, sau đó một mồi lửa thiêu hủy hết, thiêu hủy những tội ác cùng bẩn thỉu kia, thiêu ra một cái thiên địa thánh khiết quang minh”.

Xe ngựa giống như ngày xưa đổ ở cạnh bãi cỏ ngoài thư viện, Ninh Khuyết đi xuống xe, sau đó phát hiện hôm nay không khí thư viện trở nên phi thường khác với ngày xưa, vẫn có rất nhiều đệ tử đứng ở xa xa nhìn mình nghị luận, nhưng trong ánh mắt họ đã không giống ngày xưa tràn ngập khinh bỉ mà chán ghét như vậy nữa, đổi lại khiếp sợ cùng hầm mộ.

Ngay tại dưới những ánh mắt này nhìn chăm chú, Ninh Khuyết đi vào thư viện, khẽ gật đầu thăm hỏi với Thường Chinh Minh cạnh thềm đá, liền thấy một tiểu thư đồng đang đứng ở trong nắng sớm hướng mình phất tay, không khỏi hơi ngẩn ra.

Tiểu thư đồng đó bộ dạng mi thanh mục tú, khuôn mặt nhỏ cực kỳ nõn nà, giống như ngọc điêu khắc ra. Hắn nhìn Ninh Khuyết hướng mình đi tới, cực kính cẩn hành một lễ, nói: “Tiểu tiên sinh, ta là thư đồng của thiếu gia nhà ta, phụng lệnh mang ngài lên núi”.

Thư đồng nho nhỏ lại cứ muốn bày ra tác phong lão phu tử, Ninh Khuyết nhịn không được cười cười, hỏi: “Vấn đề là thiếu gia nhà ngươi là ai? Hơn nữa vì sao phải gọi ta tiểu tiên sinh?”.

Tiểu thư đồng cười ha ha, sờ sờ đầu, giải thích: “Thiếu gia nhà ta đi nhị, xưng hô là quy củ thiếu gia đặt ra cho ta, ngài là vị nhỏ nhất hậu sơn kia, cho nên ta phải gọi ngài tiểu tiên sinh”.

Ninh Khuyết cực cảm thấy hứng thú hỏi: “Vậy... Trần Bì Bì là mấy tiên sinh?”

Tiểu thư đồng giọng trẻ con đáp: “Trước kia hắn là tiểu tiên sinh, hiện tại ngài đã là tiểu tiên sinh, cho nên hắn chính là thập nhị tiên sinh”.

Ninh Khuyết giật mình, lắc đầu cười nói: “Đại mập mạp đó cùng tiểu tiên sinh... Nghe luôn cảm thấy có chút không quan hệ”.

Tiểu thư đồng nghiêm túc nói: “Thật ra... Ta cũng cho là như vậy”.

...

Hôm nay đường Ninh Khuyết tiến vào hậu sơn thư viện, đương nhiên không có khả năng là con đường núi giày vò hắn nửa cái mạng kia. Tiểu thư đồng mang theo hắn đi một cái ngõ tắt, từ một con đường đá cạnh lầu cũ cắm chéo lên, sau đó ở trước cả núi sương mù dày đặc dừng bước.

“Tiểu tiên sinh, trong tầng lầu hai của lầu cũ cũng có con đường, chẳng qua thiếu gia nói, hôm nay ngài là ngày đầu tiên đến, cho nên mời đi bên này”.

Ninh Khuyết nhìn mây mù trước người, theo bản năng nhớ tới hôm trước sương mù trên con đường dài dằng dặc kia, thân thể hơi cứng ngắc, trầm mặc một lát, nhìn tiểu thư đồng ôn hòa hỏi: “Trong sương... Không có gì cổ quái chứ?”

Tiểu thư đồng cười ha ha, nói: “Đương nhiên không có, ta cũng thường xuyên đi”.

Mảng sương núi này quả thật không có gì cổ quái, ví dụ như lá trúc biến thành phi kiếm, suối biến thành thác nước, ao nhỏ biến thành biển lớn.

Trong mảng sương núi này phi thường cổ quái, Ninh Khuyết chỉ đi ra mười mấy bước, vậy mà đã đi tới giữa sườn núi hậu sơn thư viện.

Hắn vung tay áo thổi đi vài luồng sương mù cuối cùng trước người, nhìn cảnh trí sườn núi trước mắt ở dưới nắng sớm giống như tiên cảnh, không khỏi ngây dại.

Ngọn núi lớn từ phương hướng thư viện nhìn lại dốc vô cùng, nghênh đón phía đông, thế mà có một mảng lớn bãi bằng phẳng như vậy.

*

Trên bãi bằng phẳng có hồ nhỏ như gương, có hoa dại nở rộ, có cỏ xanh điềm tĩnh, có cổ thụ che trời.

Hoa có ngàn loại vạn loại, trong đó cũng có hoa đào, nhưng xen ở giữa không bắt mắt chút nào.

Dưới cổ thụ che trời có mười mấy gian phòng ốc hình thức đơn giản, khói bếp lượn lờ đang dâng lên.

Giữa vách núi sau phòng ốc có dải bạc đang trút xuống, là một thác nước cực xa.

Một đàn chim chóc màu đen ở giữa vách đá cùng thác nước hót vui bay lượn.

Trong nắng sớm, cảnh đẹp như vậy đập vào mí mắt, Ninh Khuyết kinh ngạc không biết nên nói như thế nào.

Cảm thụ được thiên địa nguyên khí cùng hương vị sinh mệnh thanh u phía sau núi, một ý niệm không biết khi nào mãnh liệt trào vào trong đầu hắn.

-- vô luận là ai muốn hủy diệt sự xinh đẹp như vậy, ta nhất định sẽ diệt ngươi.

“Lúc ta lần đầu tiên đến, cũng giống người, bị vẻ đẹp nơi này rung động không thể nói lên lời”.

Không biết khi nào, Trần Bì Bì đứng ở bên người Ninh Khuyết.

Ninh Khuyết quay đầu nhìn hắn một cái, hỏi: “So với nơi ban đầu ngươi ở kia còn đẹp hơn?”

Trần Bì Bì nhìn hắn, không biết hắn là đoán được lại lịch của mình rồi hay không, trầm mặc một lát nói: “Trang nghiêm, nghiêm túc hoặc là thần thánh, thật ra cũng không phải đẹp”.

Hắn mỉm cười tiếp tục nói: “Hoan nghênh đi vào thư viện thật sự”.

Ninh Khuyết cười trả lời: “Xem ra ngươi là hướng dẫn du lịch của ta hôm nay”.

Trần Bì Bì chưa từng nghe nói hướng dẫn du lịch từ này, nhưng đoán được đại khái là ý tứ gì, cười cười, dân hắn hướng giữa bãi dốc đi đến Một đường đi qua đồng hoang cùng bãi cỏ xanh xanh, giảm bờ ruộng hơi ẩm ướt, đi lên một cây cầu gỗ, liền đi tới trên mặt hồ bình tĩnh như gương.

Thuỷ điểu màu trắng giữa hồ khi chìm khi nổi, ở trong nước bắt cá nhỏ, vô luận thành công hay thất bại, chúng nó cũng kiêu ngạo ngửa đầu, hoặc nuốt cá xuống bụng, hoặc lắc khổ giọt nước trên lông chim. Tiếng bước chân trên cầu gỗ dẫn tới thuỷ điểu chú ý nhìn tới, nhưng chúng nó rõ ràng cũng không sợ con người như thế nào, ngược lại như là đang tò mò, tỏ ra cực giàu linh tính.

Đoạn giữa cầu gỗ có một cái đình tạ, trong ánh hồ ánh nước rất thanh u, một vị nữ tử mặc trang phục mùa xuân thư viện màu vàng nhạt đang ở trong đình hết sức chuyên chú cầm giá thêu hoa.

Trần Bì Bì dẫn Ninh Khuyết đi đến trước người nữ tử kia, kính cẩn hành lễ nói: “Thất sự tỷ.

Nữ tử quần áo vàng nhạt đó ngẩng đầu lên, nhìn Ninh Khuyết bên cạnh hắn một cái, cười nói: “Dẫn tiểu sư đệ dạo một vòng”.

Ninh Khuyết chắp tay hành lễ, cung kính nói: “Ra mắt thất sư tỷ”.

Thất sư tỷ tựa cười mà không cười nhìn Trần Bì Bì một cái, bỗng nhiên mở miệng nói: “Từ nay về sau ngươi có thể lười biếng rồi”.

Trần Bì Bì xấu hổ cười cười.

Ninh Khuyết không hiểu ý gì, mờ mịt nhìn hai người. Thất sư tỷ không nói gì nữa, tiếp tục cúi đầu thêu hoa.

Đi ra khỏi đình tạ giữa hồ, theo cầu gỗ xuyên hồ vào bờ, Trần Bì Bì quay người nhìn lại, giới thiệu với Ninh Khuyết: “Thất sự tỷ họ Mộc tên Dữu, tinh nghiến trận pháp, lúc trước người lên núi xuyên qua sương mù, là trận pháp các bậc tiền bối của thư viện bố trí, hiện tại trận pháp duy trì bảo vệ toàn bộ do thất sự tỷ một tay phụ trách, về phần thêu hoa... Hai năm trước thật sự tỷ trận pháp nghiên tu gặp bình cảnh, vô luận là đại sư huynh hay nhị sư huynh đều tìm không được biện pháp tốt, cuối cùng sư phụ quyết định để nàng thêu hoa, thêu một lần này đã là hai năm, cũng không biết đoạn bình cảnh đó đến tột cùng qua hay chưa”.