Q1 - Chương 174: Nhân sinh như đề, các chủng si (Hạ)

Số từ: 6023

Dịch: Nhóm Ngạo Thiên Môn
Đả tự: Luv
Nguồn: vipvandan.vn - bachngocsach.com

Cuối xuân trong Hạo Thiên Nam Môn quan, cây xanh hoa rực rỡ tôn nhau lên mà đẹp, trong đền sâu tịch mịch, Đại Đường quốc sư Lý Thanh Sơn trầm mặc thời gian rất lâu, nhìn vị lão đạo dơ bẩn đụng phải đối diện kia nói: “Sư huynh, ta luôn cho rằng loại phương pháp này của ngươi có chút vấn đề.”

“Vấn đề gì?” Nhan Sắt đại sư nhìn chén trà trên bàn, nghĩ chén trà trong li đình ngày ấy.

Lý Thanh Sơn nói: “Ninh Khuyết mặc dù cực có tiềm chất, nhưng dù sao vừa mới tiếp xúc phù đạo, giống như là một tờ giấy trắng mặc người ta bôi vẽ, mà những truyền thừa tri thức tinh diệu đó của phù đạo, chính là sư huynh suốt đời lĩnh ngộ đạt được, về phần mấy chục quyển điển tịch phù văn kia, càng là toàn bộ tinh hoa nam mốn ta mấy trăm năm qua tích lũy. Nay sư huynh ngài một hơi ném qua toàn bộ, liên chẳng quan tâm, liền như ở trên tờ giấy trắng kia hắt một chậu mực, cuối cùng chỉ có thể xuất hiện một tờ giấy đen tràn đầy mặc thối, mà không nhìn thấy bất cứ hình ảnh đẹp đẽ nào.”

Nhan Sắt đại sự trầm mặc không nói gì.

Lý Thanh Sơn bất đắc dĩ nói: “Ninh Khuyết bây giờ chính là một bình trà nhỏ trong bụng trống trơn, vừa mới bị mở ra một cái miệng nhỏ, sư huynh ngài liền đem một mảng đại dương mênh mông mạnh mẽ rót vào, nếu hắn không chống đỡ được, liền sẽ nứt ấm mà chết, chẳng lẽ ngươi không lo lắng?”

“Nếu để Ninh Khuyết tiểu tử đó biết người dùng ấm trà loại vật này đến hình dung hắn, có lẽ không cần trút xuống tri thức gì, hắn sẽ tức trực tiếp nổ thành mảnh.”

Nhan Sắt đại sư cười cười, sau đó vẻ mặt ngưng trọng nhìn Lý Thanh Sơn, từ tốn nói: “Ninh Khuyết là giấy trắng, nhưng là một tờ giấy trắng lớn nhất ta từng chứng kiến, ở trên tờ giấy trắng như vậy vẽ tranh, vô luận là người hay ta, đều không có kinh nghiệm càng không có nắm chắc, ta chỉ có thể đem chậu mực này hắt qua, mặc hắn tự trằn trọc xế dịch. Đã không thể dùng bút cùn vẽ tranh, vậy để tờ giấy trắng này tự mình hứng mực về là được, về phần cuối cùng có thể vẽ ra cái gì, chung quy vẫn là phải xem ngộ tính cùng nghị lực của hắn.”

“Về phần ấm trà cái so sánh kia... Ta thừa nhận đem sở ngộ suốt đời mình cùng tinh hoa nam mốn mấy trăm năm tích lũy, ở trong thời gian ngắn như vậy đánh vào trong đầu Ninh Khuyết, quả thật có thể làm hắn khó chịu được gánh nặng, nhưng sự đệ ngươi cũng phải thừa nhận, loại phương pháp này tuy đơn giản thô bạo, nhưng là phương pháp nhanh nhất hữu hiệu nhất, chỉ cần hắn bình trà nhỏ này không vỡ, như vậy sẽ có một ngày nào đó ngâm ra nước trà.”

“Nhưng đây tương tự cũng là phương pháp nguy hiểm nhất không đáng tin nhất.”

Lý Thanh Sơn nhíu mày nhìn Nhan Sắt đại sự, nói: “Nếu tờ giấy trắng này không kịp trằn trọc xê dịch liền trực tiếp bị mực dính vào trên sàn làm sao bây giờ? Nếu bình trà nhỏ này không kịp từ trong miệng bức ra nước trà hương trà mê người đã nứt thành vô số mảnh làm sao bây giờ? Ninh Khuyết hắn không chỉ có là truyền nhân của ngươi, ở trong thư viện tầng hai hắn là đệ tử của phu tử, hắn còn là người trẻ tuổi bệ hạ ký thác kỳ vọng cao, ta không rõ vì sao ở trên người hắn, sư huynh ngài sẽ biểu hiện cấp bách như thế, rõ ràng có rất nhiều phương pháp bảo thủ tin cậy hơn.”

“Bởi vì hắn sốt ruột, ta cũng sốt ruột, thế giới này giống như cũng bắt đầu bối rối.”

Nhan Sắt đại sư ngẩng đầu nhìn phía bầu trời phương Bắc ngoài điện Nam Môn quan, từ tốn nói: “Mười năm trở thành Thần Phù sư, đệ tử này của ta dã tâm không chỉ như thế, dã tâm của ta cũng không chỉ như thế, thế giới này đã bắt đầu rung chuyển, ta nghĩ rất khó lưu lại cho Ninh Khuyết hoàn cảnh tu hành an ổn bảo thủ, mấu chốt nhất là, ta gần đây phát hiện thời gian của ta cũng đã không nhiều nữa.

Nói xong câu đó, Nhan Sắt đại sự nhẹ nhàng ho khan hai tiếng.

Lý Thanh Sơn nhìn Nhan Sắt đại sư trầm mặc thời gian rất lâu, sầu não nói: “Thì ra là thế.”

Nhan Sắt đại sự cười cười, có chút gian nan từ trên sàn đứng lên, ở dưới một vị đạo cô trung niên kiều mỵ đỡ đi về phía ngoài điện.

Lý Thanh Sơn nhìn bóng lưng già nua của sư huynh, bỗng nhiên nói: “Sư huynh, mấy ngày gần đây người không nên đi chơi khắp nơi nữa, nhiều ở trong quan bồi ta trò chuyện, nói tới người ta đồng môn mấy chục năm, mà ngay cả một ván cờ cũng chưa từng chơi.”

Nhan Sắt đại sự không quay đầu, cười khoát tay, thanh âm hơi khàn nói: “Ngươi cũng không phải tiểu cô nương trẻ tuổi mạo mĩ, nói chuyện chơi cờ với người thật sự là quá không có ý nghĩa, yên tâm đi, thực đến ngày chết, ta nhất định sẽ trở về gặp người một lần cuối cùng.”

Lý Thanh Sơn thu hồi ánh mắt, nhìn miệng bình trà nhỏ phun ra sương nóng trên là cạnh bàn, im lặng không nói gì, thầm nghĩ sư huynh ngươi đã quyết ý làm lò lửa đun sôi nước trà, vậy ta cũng phải nghĩ cách đi giúp tiểu tử hỏa kia một chút.

Nhan Sắt đại sự sau khi rời khỏi Hạo Thiên Đạo Nam Môn quan, trực tiếp đi Hồng Tụ Chiêu, đi vào trong tiểu viện hắn quen thuộc nhất nọ.

Thủy Châu Nhi cô nương lúc này đang cùng tỳ nữ nhà mình đếm ngân phiếu, những ngày qua bán sạch bản dập Kê Thang Thiếp, các nàng đã thực sự phát tài một chút, bỗng nhiên nghe được cửa phòng mở, thấy vị lão đạo dơ bẩn kia đứng ở cửa sân, nhất thời kinh hỉ đứng dậy.

Trước kia nàng chỉ cảm thấy vị đạo gia này tướng mạo đáng khinh, ra tay hào phóng, cho nên nhịn tính tình chiêu đãi, nay đã biết thân phận chân thật của đối phương, nào còn dám làm bộ làm tịch, vội vàng lấy tốc độ nhanh nhất nghênh đón.

“Đạo gia đến rồi.”

Thủy Châu Nhi cô nương cúi sâu thi lễ, tỏ ra đặc biệt cung kính. Nàng vốn định nên nhiệt tình hơn chút, chỉ là nghĩ vị đạo gia này chính là những nhân vật thần tiên nhất lưu trong truyền thuyết kia, thật sự là cực kì khẩn trương.

Nhan Sắt đại sứ cười quái dị hai tiếng, đưa tay ở trên cái eo đẫy đà của nàng véo một cái, nói: “Biết thân phận đạo gia rồi, cũng không cần khẩn trương như vậy, chung quy ta vẫn là cần moi bạc, cho nên vẫn là ta nên lấy lòng ngươi.”

Thủy Châu Nhi thừa cơ tựa vào trong lòng hắn, ngượng ngùng nói: “Đạo gia tới trêu ghẹo người ta, vốn tưởng đạo gia nhàn vận dã hạc, thần tiên luôn không dừng lại ở thế gian quá lâu, chỉ sợ về sau sẽ không còn được gặp lại, đang lòng tràn đầy tiếc nuối.”

Nhan Sắt đại sự giận dữ nói: “Ngươi người này hương vị son phấn hương vị tốt hơn mực trên lá bùa, ta nào bỏ được không đến?”

Hướng trước vách núi đi chưa được mấy bước, liền thấy một cái hang đá cao chừng mấy chục mét, phía trên cửa hàng có chim chóc đang nhanh chóng bay vào bay ra, ngoài hang đá dọc trên dốc thoải, thấy một dãy lầu nhỏ bằng gỗ kết cấu nhị tầng. Mặt ngoài lầu nhỏ tất cả đều là dấu vết mưa gió loang lổ cùng vết phân chim để lại, không biết ở dưới vách núi này trầm mặc đứng lặng bao nhiêu năm rồi.

Cách lầu nhỏ còn có đoạn, Ninh Khuyết liền nghe được một hương vị quen thuộc, sắc mặt hơi trắng hỏi: Ngươi ngửi được mọi nơi này chưa?”

Trần Bì Bì khịt khịt mũi, ngơ ngân nói: “Mùi gì?”

“Mùi nồng như vậy ngươi cũng chưa ngửi được?” Ninh Khuyết nhìn chằm chằm hắn, run giọng nói: “Giấy Hoàng Châu nha còn có mùi thối của mực nước, ta bây giờ nghe những hương vị này đã muốn nôn, sao người còn muốn mang ta tới nơi này?”

- Trần Bì Bì biết bên cạnh vị lão thư sinh trong lầu kia khẳng định có giấy có mực, nhưng hắn quả thật chưa ngửi được hương vị giấy mực làm sắc mặt Ninh Khuyết tái nhợt muốn nôn, hắn đưa tay ở trước mũi gãi gãi, thầm nghĩ tiểu tử này gần đây nghiên cứu học tập phù đạo như điện như ma, vậy mà mẫn cảm đến loại tình trạng này.

Ninh Khuyết nâng tay áo che mũi, đi theo hắn đi về phía lầu gỗ, cách lầu gỗ càng gần, hương vị giấy mực kia liền càng nồng, hắn liền càng lúc càng khó chịu, mấy ngày qua, hắn hàng đêm mài mực xem giấy lại không động được một bút, theo bản năng đối với loại hương vị này sinh ra tâm lý sợ hãi cùng chán ghét.

Dưới lầu gỗ có một bãi đá lộ thiên, trên đài có một cái bàn học thật lớn, trên bàn sách vở chồng chất thành núi.

Ở phía sau đống sách vở như núi, một vị lão thư sinh tóc hoa râm ngồi. Lão thư sinh tay trái cầm một quyển sách cũ, tay phải cầm một cây bút lông mòn nữa, chỉ thấy hắn thỉnh thoảng ngâm nga đôi câu đối với sách cũ, lại nâng bút trên giấy viết mấy chữ, sau đó tiếp tục đọc sách, lại không biết là nhìn thấy diệu dụng gì, lông mày thật dài ở trong gió liền bay lên, vẻ mặt cực kỳ phấn khích giống như muốn nhảy múa.

Vị lão tiên sinh này đọc sách chép sách, hết sức chuyên chú lòng không tạp niệm, vô luận là gà gáy đàn chim phi hành trên vách hang, hay là Trần Bì Bì cùng Ninh Khuyết dần đi tới gần, đều không có bất cứ ảnh hưởng gì đối với hắn, giống như hắn chỉ cần bắt đầu đọc sách, như vậy trừ bộ sách toàn bộ thế giới liền nháy mắt biến mất.

“Hay thay! Hay thay!”

Lão thư sinh ở trong quyển sách lại tìm được một chỗ hay, dùng tốc độ nhanh nhất đem câu nói này chép lại trên giấy, sau đó đem bút lông cùn một nửa nhét vào trong miệng liếm liếm, giống như ăn được hương vị mĩ diệu nhất trong cuộc sống, vậy mà cao hứng hoa chân múa tay vui sướng hẳn lên.

Ninh Khuyết nhìn vị lão thư sinh này, ngạc nhiên quay đầu nhìn Trần Bì Bì, nói: “Hắn quả thật là đang đọc sách, nhưng bảo ta xem hắn đọc sách, đối với ta tu hành phù đạo có trợ giúp gì?”.

“Đại sư huynh có một lần từng nói với chúng ta, rất nhiều năm trước phu tử phát hiện vị lão tiên sinh này thật ra cực có tiềm chất tu hành, nhưng lại bị vị lão tiên sinh này trực tiếp từ chối.”

Trần Bì Bì nhìn lão tiên sinh phía sau bàn học như si như cuồng đọc sách chép sách, bất đắc dĩ nhún vai nói: “Bởi vì vị lão tiên sinh này xem ra, trong cuộc sống chỉ có đọc sách mới là chuyện có ý nghĩa, tu hành cái gì, thật sự là quá trì hoãn thời gian.”

“Vị lão tiên sinh này trừ đọc sách bất cứ chuyện gì đều sẽ không làm, cũng không thèm làm, ngay cả phu tử cũng không có cách nào với hắn. Hơn nữa tính tình hắn phi thường nóng nảy, chỉ cần có người quấy rầy đến hắn đọc sách, hắn sẽ phi thường mất hứng. Qua nhiều năm như vậy, trong hậu sơn liền không ai để ý tới hắn, ngay cả đại sư huynh tính tình tốt nhất cũng lười giao tiếp với người này.”

Ninh Khuyết nhìn vị lão tiên sinh phía sau thư quyển như núi kia, đồng tình nói: “Đây đại khái chính là đọc sách đọc vu rồi?”

“Lời này của người quá khách khí.” Trần Bì Bì lắc đầu nói: “Vị lão tiên sinh này sau khi từ chối phu tử thỉnh cầu dân hắn vào con đường tu hành, nhị sư huynh từng bỏ một câu lời bình: Người này đọc sách đọc thành...”

Ninh Khuyết cười cười, nhưng tươi cười nháy mắt cứng ngắc ở trên mặt, quay đầu nhìn Trần Bì Bì do dự hỏi: “Chậm đã... Ngươi hôm nay chuyên môn mang ta đến gặp lão tiên sinh đọc sách đọc thành... này, chẳng lẽ là muốn thông qua ví dụ này chứng minh nói cho ta biết, ta những ngày qua nghiên cứu học tập phù đạo nghiên tập như si như cuồng, còn tiếp tục như vậy cuối cùng cũng sẽ biến thành... như vậy?

“Vừa vặn ngược lại.” Trần Bì Bì mang hắn đi về phía bãi đá, nói: “Tuy nói chúng ta đều rất chán ghét vị lão tiên sinh này, nhưng có đôi khi cũng rất bội phục vị lão tiên sinh này. Ta mang ngươi đến gặp hắn, chính là muốn nói cho ngươi, ngươi tự cho rằng kiến nghị dụng tâm khắc khổ có thể ngạo thị cùng thế hệ, thật ra trên thế giới này có rất nhiều người có thể làm được, hơn nữa so với người làm càng tốt hơn.”

Ninh Khuyết có chút không hiểu ý gì, theo hắn đi về phía trên bãi đá, bỗng nhiên nghĩ đến một việc, hỏi: “Trừ vị lão tiên sinh này, trong hậu sơn thư viện còn có người bối phận cao hơn không? Chúng ta có sự thúc hay không?”

“Trước kia có vị tiểu sự thúc, nghe nói là nhân vật nhất lưu sinh mãnh nhất trên đời.

Trần Bì Bì quay đầu nói: “Chẳng qua rất đáng tiếc, chỉ có đại sư huynh cùng nhị sư huynh từng gặp.”

Trên bãi đá, Trần Bì Bì đối với vị lão tiên sinh phía sau thư quyển như núi kia làm một lễ, cười nói: “Người đọc sách, đã lâu không gặp.”

Ninh Khuyết ở phía sau hắn hành một lễ theo, nghe cái xưng hô người đọc sách này không khỏi cảm thấy có chút buồn cười.

Người đọc sách gia bộ tại chưa nghe thấy, giống như căn bản chưa nhìn thấy hai người bọn họ đi tới trước người mình.

Trần Bì Bì lớn tiếng nói tiếp: “Người đọc sách! Đã lâu không gặp!”

Thanh âm hắn từ bên lầu truyền vào hang đá, sau mấy phen quanh quẩn truyền về, tỏ ra đặc biệt thanh thấu vang dội, đem phía trên vách đá những đàn chim vội vàng xây tổ hoặc là việc nhà khác dọa bay loạn đầy trời, kêu chói tại một hồi.

Người đọc sách lúc này mới tỉnh táo lại, ngơ ngẩn ngẩng đầu nhìn trước bàn học không biết khi nào có thêm hai người, đột nhiên vẻ mặt chợt căng thẳng, trong mắt lộ ra vẻ ghét cay ghét đắng, khản giọng quát: “Tới đây làm gì? Đi mau đi mau! Không được tới đây quấy rầy ta đọc sách!”

Trần Bì Bì nhìn Ninh Khuyết một cái, nhún vai, sau đó hướng người đọc sách cười nói: “Ta mang tiểu sư đệ tới người xem một chút.”

“Có cái gì đẹp? Tiểu sư đệ của ngươi cũng không phải sách!”

Người đọc sách đưa tay đem tóc hoa râm phiêu đãng trên mặt gạt đến phía sau, nhìn Trần Bì Bì phẫn nộ nói: “Lần trước các ngươi nói thư viện muốn thu tiểu sư đệ, có trưởng bối ở đó tỏ vẻ trang trọng, cứ phải đem ta lừa đến trên đỉnh núi nán lại suốt một đêm, lần này sao lại có tiểu sư đệ nữa? Chẳng lẽ các ngươi lại muốn gạt ta đi lên đỉnh núi nán lại một đêm?”

“Thương thiện! Đại địa!” Người đọc sách giống như nhìn kẻ thù giết cha nhìn Trần Bì Bì, vẻ mặt cực kỳ ghét cay ghét đắng, ánh mắt cực kỳ u oán, reo lên: “Một đêm thời gian ta phải đọc bao nhiêu sách người biết không?”

Trần Bì Bì tức giận hô lên: “Ngày đó đi đỉnh núi người mang theo bảy quyển sách, chẳng lẽ còn chưa đủ ngươi xem?”

“Trên đỉnh núi không có đèn!”

“Ánh sao trên đỉnh núi so với ngọn đèn càng sáng hơn!”

“Đọc sách loại chuyện này không phải ánh nắng chính là ngọn đèn, ánh sao nào có thể sử dụng!”

“Ánh sao vì sao không thể dùng?”

“Không cảm giác!”

“Ngươi đọc đến cùng là sách hay là cảm giác”

“Ngu xuẩn! Đọc sách đương nhiên phải có cảm giác mới có thể đọc cao hứng!”

“Ngu ngốc! Dưới ánh sao nói chuyện yêu đương cũng có cảm giác, đọc sách sao có thể không có cảm giác?”

Hai người ở cạnh bàn học phun nước miếng rống với nhau, Ninh Khuyết ở một bên đã sớm nghe choáng váng, lúc này hắn mới tin tưởng người đọc sách này thật sự là loại người đem đầu đọc vu kia, cũng mới tin tưởng các sự huynh thư viện hậu viện đối với người này quả nhiên không tôn kính thế nào.

Người đọc sách tức đến cả mặt đỏ bừng, ngực không ngừng phập phồng, hắn lớn tuổi cơ thể yếu ớt, ầm ĩ hắn lên rõ ràng không phải đối thủ của Trần Bì Bì, hơn nữa hắn rất nhanh đã phản ứng lại, Trần Bì Bì hôm nay đặc biệt tìm đến mình cãi nhau, mục đích rất rõ, vì làm cho mình phân thần không thể chuyên tâm đọc sách, hắn có thể nào để dụng tâm hiểm ác như vậy của Trần Bì Bì thực hiện được?

“Ta không nói chuyện với người nữa!” Người đọc sách bị thống nói: “Nhiều sách như vậy không nắm chặt thời gian đọc hết như thế nào?

Ngươi biết ngươi đây là đang làm gì? Ngươi là đang mưu sát sinh mệnh ta, hủy diệt cuộc đời ta!”

Nói xong câu đó, người đọc sách quả nhiên không để ý tới Trần Bì Bì công kích ngôn ngữ nữa, cúi đầu chuyên tâm đọc sách chép sách.

Ninh Khuyết nhìn sách vở rậm rạp trên giá sách trong lầu, mày hơi nhíu lại, nói: “Nơi đây cất sách tuy nhiều, nhưng nếu chuyên tâm đọc, vài năm thời gian như thế nào cũng sẽ đọc xong, cho dù cộng thêm sách trong lầu cũ của thư viện, cũng không đến nỗi làm cho hắn thống khổ như thế mới đúng.”

Nghe lời này, Trần Bì Bì cười khổ lắc đầu, mang theo hắn đi hướng trong hang đá.

Trong hang đá bảo trì khô ráo rất kỳ quái, phía trên cùng mơ hồ có mấy chỗ lỗ thủng đá núi xuyên thấu xuống ánh mặt trời, cho nên cũng cũng không tỏ ra âm u, trong hang thậm chí còn mọc vài cây cối không biết tên, chim chóc chu du ngọn cây không ngừng hót vang.

Ánh mắt Ninh Khuyết ở trong hang đánh giá một phen, sau đó dùng ở trên vách đá, thân thể nhất thời cứng ngắc, rốt cuộc nói không ra lời.

Phía trên vách đá đó dựng rất nhiều giá gỗ, nhìn qua giống như là một cái giá sách bị phóng đại vô số lần.

Trên những giá gỗ này không có tổ chim, không có trận bảo, không có tượng, không có chậu hoa, chỉ có một thứ.

Đó chính là sách.

Sách đếm không hết.

Cả một mặt vách đá sách.

Đầy khắp núi đồi thư.

“Thư viện sáng lập tới nay, liền luôn luôn không ngừng chứa sách. Hơn ngàn năm, không biết đã cất bao nhiêu bộ sách, từ thời kì viên cổ đến nay ngày, tất cả đều đặt ở nơi này, cho nên người đọc sách thống khổ, thật ra là thật thống khổ.”.

Trần Bì Bì nhìn Ninh Khuyết liếc mắt một cái, nhìn vách đá thượng rậm rạp sắp xếp đến mấy chục thước cao bộ sách, cảm khái nói: “Nếu nói tri thức có thể dùng bộ sách sách sổ đến tính toán, như vậy thiên hạ mười phần tri thức ít nhất có bảy phần ở thư viện bên trong.”.

Suốt một mặt vách đá bộ sách, ở Ninh Khuyết trong mắt giống nhau giống như là lên núi sơn đạo thượng đứng thẳng hắn lên nọ vậy phiến nghiên mực lớn vậy rung động, áp hắn có chút gian cho hô hấp, qua thời gian rất lâu, hắn mới miễn cưỡng tỉnh táo lại.

Theo con đường dốc đứng bên cạnh hang đá leo lên trên, đi tới giá sách tầng thứ ba của vách đá, theo thông qua tấm ván gỗ chỉ có thể chứa được một người tiến lên hơn mười thước, Ninh Khuyết dừng bước, quay đầu nhìn bộ sách dày đặc gần trong gang tấc, trong lòng dần dần sinh ra nghi hoặc mãnh liệt, nếu những bộ sách này là từ ngàn năm trước đã bắt đầu thu thập, vì sao cách thời gian dài như vậy chỉ hơi vàng đi cũ đi, lại còn chưa bị phong hoá, càng kỳ dị là vì sao bên trên những bộ sách đặt lộ thiên này lại không có quá nhiều tro bụi?

Trần Bì Bì đại khái đoán được nghi hoặc của hắn, cười nói: “Chờ ngươi đến cảnh giới nào đó, đại khái sẽ biết hút bụi loại chuyện này thật ra phi thường đơn giản, ngươi chỉ cần khẽ nâng ngón tay, gió trong hang đá liền sẽ thay người hoàn toàn những công việc này.”

Ninh Khuyết bừng tỉnh đại ngộ, sau đó bỗng nhiên nghĩ đến Tang Tang nếu có thể tu hành, vậy nàng làm việc nhà chẳng phải là sẽ thoải mái hơn rất nhiều? Hắn vừa nghĩ, vừa tùy ý rút ra quyển sách, phát hiện trên bìa viết bốn chữ Lưỡng Kinh Tạp Ký, nghĩ đại khái là bút kí của văn nhân này, mở ra nhìn một cái, lại không vẻn vẹn như mông trắng, đâm rút, thè lưỡi, tân bán các loại chữ lao vào trong mắt, vẻ mặt không khỏi cứng ngắc.

Hắn giật mình hỏi: “Vậy mà ngay cả sách tình sắc cũng thu?”

Trần Bì Bì đáp: “Phu tử nói mở sách hữu ích, nào có thể lấy đề tài định tốt xấu? Trong lòng người có cứt chó, nhìn vạn vật đều là cứt chó, trong lòng người toàn dâm niệm, xem bảy quyền thiên thư cũng có thể loạn tâm, ngươi không cần đem nó coi là bộ sách tình sắc xem không phải được rồi?”

Ninh Khuyết nhìn vẻ mặt trang trọng trên khuôn mặt béo của hắn, không khỏi cảm thấy kính nể, thành khẩn hỏi: “Vậy người đang xem cái gì?”

“Ta?” Trần Bì Bì phất ống tay áo, bình tĩnh nói: “Ta cảnh giới không đủ, còn ở giai đoạn nhìn núi là núi, bộ sách tình sắc tự nhiên là bộ sách tình sắc, loại chuyện này không cần cưỡng cầu.”

Ninh Khuyết nhìn hắn thở dài, không nói thêm cái gì nữa.

Cả một mặt vách đá bộ sách, đầy khắp núi đồi nhìn qua vô cùng vô tận bộ sách, đối với một người thích đọc sách thậm chí đem đọc sách coi là việc quan trọng duy nhất trong đời mà nói, không hề nghi ngờ là bảo tàng rất lớn, nhưng đồng thời cũng là bị ai rất lớn, bởi vì có vô sách để đọc, chung quy là nhiệm vụ không có khả năng hoàn thành.

Đi ra khỏi hang, lại nhìn vị lão thư sinh đang cầm quyển sách, thỉnh thoảng chép thỉnh thoảng ngâm nga thỉnh thoảng bi phẫn thỉnh thoảng vui sướng sau bàn học kia, Ninh Khuyết phát hiện mình có chút rõ ràng hắn vì sao sẽ biểu hiện cực đoan như thế, tỏ ra sốt ruột như thế.

Đi đến cạnh bàn học, Ninh Khuyết đối với người đọc sách già nua thi lễ thật sâu, thành khẩn thỉnh giáo nói: “Vị sư thúc này, nếu sách đọc mãi không hết, vậy làm sao bây giờ? Ngài chăng lẽ không cảm thấy tuyệt vọng? Vì sao còn có thể đọc mãi không ngừng?”

Hắn không giông Trần Bì Bì như vậy gọi là người đọc sách trực tiếp.

mà xưng hắn là sự thúc, bởi vì đối phương lớn tuổi vào núi sớm, càng bởi vì Ninh Khuyết đối với loại người có nghị lực đem một việc làm tới cực hạn này đều có một loại cảm giác tôn kính không hiểu.

Có lẽ là nghe ra ý tứ hàm xúc chân thành trong giọng nói của Ninh Khuyết, có lẽ là phát giác cho tương tự của Ninh Khuyết cùng mình ở một số phương diện nào đó, người đọc sách già nua một lần này không cực không kiên nhẫn phất tay đem hắn đuổi đi, mà là chậm rãi đặt xuống quyển sách trong tay.

Người đọc sách nhìn Ninh Khuyết, nhớ lại nói: “Ta đã quên mình là mấy tuổi bắt đầu vào núi đọc sách, nhưng ta nhớ rõ ở thời điểm hai mươi tuổi, ta vốn tưởng rằng mình có khả năng đem toàn bộ sách trên đời đều đọc một lần.”

Ninh Khuyết trầm mặc nghe.

Người đọc sách từ từ nói: “Nhưng đến lúc năm mươi tuổi, ta mới phát hiện đây là chuyện căn bản không có khả năng làm được. Bởi vì ở ta trong quá trình không ngừng đọc sách, trên đời còn có người không ngừng viết sách, hơn nữa bởi vì lớn tuổi cơ thể yếu ớt, tốc độ đọc sách của ta càng ngày càng chậm, càng đáng sợ là, có rất nhiều sách lúc còn bé từng đọc vậy mà đều quên hết.”

Hắn nhìn mắt Ninh Khuyết, cười chua xót nói: “Nếu sách từng đọc đều quên hết, vậy ngươi không biết xấu hổ nói mình từng đọc như thế nào? Cho nên ta không thể không nhặt lên những sách đã quên hết kia một lần nữa bắt đầu đọc, vì không muốn quên quá nhanh, ta bắt đầu trích dẫn chép lại.”

Ninh Khuyết hỏi: “Nhưng cứ như vậy chẳng phải là tốc độ càng chậm?”

“Không sai.” Người đọc sách thở dài một tiếng, nói: “Cho nên ta đã sớm biết, ta đời này đã không có khả năng đem toàn bộ sách trên đời đều đọc xong, thậm chí ta ngay cả tàng thư của thư viện cũng không có biện pháp đọc xong.

Ninh Khuyết khẽ nhíu mày, hỏi: “Vậy ngài chẳng phải là rất thất vọng??

“Đâu chỉ thất vọng, hoàn toàn tuyệt vọng.”

Người đọc sách lắc lắc đầu, nói: “Lúc ấy cái ngày mà xác nhận đọc không xong tàng thư, ta cảm thấy toàn bộ thế giới đều sụp xuống dưới, ta không muốn ăn cơm không muốn ngủ, thậm chí... Ngay cả sách cũng không muốn đọc.”

Một người trừ đọc sách chuyện gì cũng sẽ không làm cũng không muốn làm, vậy mà ngay cả sách cũng không muốn đọc, có thể tưởng tượng vị lão thư sinh này ngày đó tinh thần chịu đả kích lớn bao nhiêu. Ninh Khuyết rất tự nhiên liên tưởng đến trạng thái tinh thần của mình nhiều ngày nay, trầm mặc một lát thành khẩn thỉnh giáo nói: “Sư thúc, vậy ngài vượt qua cửa ải đó như thế nào?

“Bởi vì ta hỏi chính mình một vấn đề.”

Người đọc sách nói: “Người đến tột cùng thích là chuyện đọc sách, hay là chuyện đọc hết toàn bộ sách đây?”.

“Chưa nghĩ thời gian quá dài, ta đã có đáp án. Ta thích chung quy vẫn là đọc sách chuyện này. Ta năm nay đã một trăm linh hai tuổi, có lẽ từ nay về sau bất cứ một ngày nào ta có thể sẽ nhắm mắt lại không tỉnh nữa, nhưng ta vĩnh viễn không thể xác nhận mình sẽ ở ngày nào chết đi, một khi đã như vậy, vậy chỉ cần ta không ngừng đọc tiếp, cho dù đọc không hết lại tính cái gì? Ta vẫn có thể an ủi chính mình, bởi vì ta xác nhận ở trước khi chết mỗi phút mỗi giây, ta đều là đang làm chuyện mình muốn làm, cũng là hạnh phúc cùng thỏa mãn.”

“Ngươi thích đến tột cùng là tu hành chuyện này, hay là sau khi tu hành đến cảnh giới nào đó đi giết người chuyện này đây?”

“Vấn đề này ta cần cẩn thận tự hỏi một chút.”

Đi ở trên đường núi hậu sơn thư viện, nhớ lại lúc trước ở ngoài hang đá cùng người đọc sách già nua kia đối thoại, Ninh Khuyết mơ hồ rõ ràng một số thứ rất quan trọng, nghe khu đất bằng không biết nơi nào truyền đến tiếng nhạc khúc, hắn bỗng nhiên dừng bước.

Trần Bì Bì đã trầm mặc thời gian rất lâu nhìn hắn hỏi: “Ngươi nghĩ thông rồi?”

“Nghĩ thông rồi, ta chung quy vẫn là thích tu hành chuyện này.”

Ninh Khuyết nghe tiếng nhạc du dương, nghĩ một số việc mấy ngày nay ở hậu sơn thư viện gặp được.

vị sư huynh say mê bàn cờ đói là dưới cây tùng, hai vị sư huynh say mê đàn sáo ngoài thân không có gì, thập nhất sư huynh đầu đầy trâm hoa giống như điên như lại điềm tĩnh tự an, vị sư thúc ngoài hang đá đọc sách tới trăm tuổi vẫn thỉnh thoảng hoa chân múa tay vui sướng kia.

Hắn còn nhớ lại mình năm đó ở trong rừng Dân sơn sau khi tài bắn cung tinh tiến hưng phấn lăn lộn, mình năm đó ở biên giới Vị thành sau khi đao phong dần hung hãn vui sướng điên cuồng gào thét, mình năm trước ở lầu cũ gối đầu cửa sổ tây ngắm sao mỉm cười, mình hàng đêm đứng ở cạnh bàn học cứng ngắc...

“Mỗi người đều sẽ đụng tới rất nhiều nan đề, muốn cởi bỏ những nan đề này, nhất định phải chuyên tâm làm tiếp, liền cần sự say mê điên cuồng nhất, nhưng loại say mê này lại không phải giống như sức nặng của núi đặt ở trên vai người, mà là những vui sướng ngươi ở sâu trong lòng hướng tới nhất kia.”

Ninh Khuyết nhìn hậu sơn thư viện đẹp đẽ, nói: “Trước kia ta từng si, những ngày qua lại đã quên bản chất của si là thích. Không tồn tại hy vọng vô căn cứ, tự nhiên cũng sẽ không có thất vọng vô căn cứ, càng không có tuyệt vọng gì. Đời người như đề các loại si, chính là các loại thích, thích làm cái gì vậy thì làm tiếp, cái đề mục này chung quy sẽ có đáp án.”

Trần Bì Bì thật lòng ca ngợi nói: “Những lời này nói rất hay.”

Ninh Khuyết nhún nhún vai, nói: “Ta thường xuyên nói ra một ít lời hay chính mình cũng không ngờ tới.”

Hai người nhìn nhau, sau đó nở nụ cười.

Tiếng nhạc phiêu đãng du dương nơi bãi không biết ngừng khi nào. Vấn đề liên quan si cùng vui của con người, Ninh Khuyết đạt được một đáp án tạm thời, cảm xúc không giống vài ngày trước đó lo âu mạnh mẽ như vậy nữa. Hắn và Trần Bì Bì sóng vai hướng dưới núi đi đến, đang cân nhắc một lát nữa có phải hay không nên đi lầu cũ ngủ một giấc, sau khi về bốn mươi bảy ngõ Lâm có lẽ có thể mang Tang Tang đi dạo phố chút, thả lỏng tâm tình, không ngờ rừng rậm bên đường lay động một trận, từ bên trong đi ra hai người.

May mắn là, xuất hiện là hai người, như vậy liền không có khả năng là thấp nhất sư huynh làm người ta bất đắc dĩ thống khổ nhất, bất hạnh là, hai người kia trong lòng ôm đàn cùng sáo, trang phục thư viện rộng thùng thình, chính là Bắc Cung, Tây Môn hai vị sư huynh si ở âm luật.

“Tiểu sư đệ, hôm qua thấy người khi nghe nhạc gật đầu tần suất không cao, ta liền đoán bài tân khúc đó khẳng định có chút vấn đề.”

Trong mắt cửu sư huynh Bắc Cung Vị Ương cũng dày đặc tơ máu, hắn nhiệt tình kéo tay áo Ninh Khuyết, nói: “Đêm hôm qua, ta cùng với Tây Môn nhịn suốt một đêm, đem ba cái tiểu tiết nối liền trong bài tản khúc đó làm một chút điều động. Bản thân chúng ta khá hài lòng, nhưng chung quy là tự mình viết nhạc, tai điếc bị cấm không thể tính, vẫn là phiền người tới thưởng thức một chút.”

Thập sư huynh Tây Môn Bất Hoặc ôm đàn cổ chân thành nói: “Tiểu sư đệ, vất vả ngươi rồi.”

Trần Bì Bì đồng tình nhìn phía Ninh Khuyết, thầm nghĩ tầng diện tinh thần vài thứ kia người vừa mới nghĩ thông suốt, nhưng những việc vặt vãnh chung quanh này lại muốn phiền nhiều tâm thần ngươi, thân là người nhỏ nhất hậu sơn thư viện, thật sự là thống khổ muốn làm người ta rơi lệ.

Ninh Khuyết hơi ngẩn ra, nhìn hai vị sư huynh ánh mắt nóng rực trước mặt, nghĩ đến lúc trước vị lão tiên sinh kia ở cạnh hang đá chuyên chú đọc sách, sau khi trầm mặc một lát, mỉm cười chắp tay hành lễ, bình tĩnh nói: “Hai vị sư huynh, xin tha thứ sư đệ hôm nay không thể nghe khúc.”

“Không nghe khúc ngươi có thể làm gì? Chẳng lẽ là những gia hỏa kia kéo người chơi cờ tranh luận?” Bắc Cung Vị Ương phất tay áo không vui nói: “Tiểu sư đệ ngươi chớ khó xử, sư huynh làm chủ thay người, những gia hỏa kia chẳng lẽ không biết thời gian của tiểu sư đệ ngươi trân quý bao nhiêu?”

Nghe lời này, Ninh Khuyết nhịn không được nở nụ cười, lắc đầu nói: “Cửu sư huynh, hôm nay ta không nghe khúc cũng không chơi cờ, cũng sẽ không đi bồi thập nhất sư huynh thần du, ta chỉ muốn đi hảo hảo ngủ một giấc.”

Bắc Cung Vị Ương trừng lớn mắt, nghi hoặc hỏi: “Tiểu sư đệ ngươi vì sao không nghe khúc???

Ninh Khuyết ôn hòa trả lời: “Bởi vì tiểu sư đệ ta... Không thích nghe.”