Q2 - Chương 21: Lên ngựa thành tặc 5

Số từ: 3027

Dịch: Nhóm Ngạo Thiên Môn
Đả tự: Luv
Nguồn: vipvandan.vn - bachngocsach.com

Phàm là người có chút thường thức quân sự, đều sẽ không lựa chọn ở loại chỗ thấp này kết doanh đóng quân. Hai sườn đất thấp đều là bãi cỏ, nếu mấy trăm mã tặc kia mượn địa thế lao nhanh xuống, đội lương bị kéo thành một hàng dài, phòng ngự yếu ớt ở trong thời gian cực ngắn liền sẽ bị phá tan, cực kì nguy hiểm.

Ngay sau đó, chỗ xe ngựa truyền đến mệnh lệnh mới nhất, bảo xe lương tập kết thành trận, bẻ ván thùng xe lấy làm khiến lớn, nhưng chưa bảo dân phu đi đào hố bấy, cũng chưa ở trong khu vực tối tăm hai bên bố trí thừng cản ngựa, làm người ta cảm giác như là người trong xe ngựa đã từ bỏ phòng ngự, phí công chờ đợi bọn mã tặc tiến công.

Hoàng hôn cuối cùng từ chân trời đánh tới, chiếu ra màu đỏ giãy dụa trước khi chết, trong đất trũng chỗ đội lương kết doanh đã là một mảng tối tăm, mơ hồ có thể thấy mọi người vội vàng tháo dỡ sàn thùng xe, còn có từng cột khói bếp dâng lên.

Đột nhiên, những cột khói bếp vừa mới bốc lên không cao bao nhiêu kia chợt căng thẳng, như bị không khí rét lạnh đông lạnh, mọi người đang bận rộn ngẩng đầu hướng trên bãi cỏ bên trái nhìn, thân thể chợt cứng ngắc, một mảng trầm mặc.

Mấy trăm mã tặc xuất hiện ở trên bãi cỏ ngoài trăm trượng, đây là một lần trong mấy ngày nay khoảng cách của mã tặc cùng lượng đội gần nhất, mã tác động nghìn nghịt ghìm cương hờ hững đứng ở phía trên, ở dưới ánh chiều tà chiếu rọi, như một tầng núi rừng rậm rạp, đang hung mãnh thiêu đốt, cho người ta một loại cảm giác uy áp cực kỳ kịch liệt.

Ninh Khuyết đem nón nhấc lên vài phần, nhìn đám mã tặc trên bãi cỏ trận ngũ nghiêm ngặt, mày chậm rãi nhướng lên. Hắn chú ý tới hôm nay mã tặc trở nên có kỷ luật hơn, càng trầm mặc hơn, không có một tên mã tặc phóng ngựa khiêu khích huýt gió đe dọa.

Hắn chú ý tới có thêm mười mấy kỵ dãy đầu của mã tặc.

Sở dĩ là “có thêm” mười mấy kỵ, là vì hắn xác nhận trong những ngày qua, mười mấy kỵ mã tặc che mặt này chưa từng xuất hiện ở trong tầm nhìn của mình, nói cách khác mười mấy kỵ mã tặc này hôm nay vừa mới chạy tới, mà đội ngũ mã tặc làm người ta cảnh giác biến hóa, cũng chính là vì những mã tặc này đã đến.

“Cho dù không phải đại biểu thế lực sau lưng, mười mấy kỵ này cũng có thể là người chủ sự”. Ninh Khuyết nhìn những mã tặc kia tay cầm roi ngựa nhìn doanh địa chỉ trỏ, nhìn trên mặt bọn họ che mảnh vải, thấp giọng nói: “Nếu có cơ hội, nghĩ cách đem mười mấy kỵ này xử lý, có lẽ có thể giải vây”.

Mạc Sơn Sơn đứng ở cạnh vai hắn, hờ hững nhìn nơi đó, nói: “Ngươi từng nói, mục tiêu của bọn mã tặc này không phải lương thảo, giết người chấn nhiếp không nổi lên được bất cứ tác dụng gì”.

“Mã tặc chính là mã tặc, mã tặc được người nuôi hay là mã tặc, bọn chúng so với ai khác cũng sợ chết hơn, hơn nữa ta tin tưởng, vô luận là vương đình hay là Yến vương, ở trên hoang nguyên muốn nuôi nhiều mã tặc như vậy cũng phải tách ra nuôi”.

Ninh Khuyết nhìn nàng một cái, nói: “Cũng chính là nói những mã tặc này không lệ thuộc lẫn nhau, bọn họ chỉ là nghe lời mười mấy kỵ mã tặc thủ lĩnh hôm nay vừa tới này, đem những người này xử lý, chiến ý của mã tặc tất mất.

Ngay sau đó, hắn nhìn nàng rất nghiêm túc bổ sung nói: “Vẫn là câu nói kia, ngươi là người mạnh nhất trong toàn bộ đội ngũ, cho nên không đến thời điểm cuối cùng, người tuyệt đối không thể ra tay, bằng không chính là lãng phí”.

Mi mắt Mạc Sơn Sơn cụp xuống, lông mi dài thưa đặt ở trên da thịt trắng nõn, ánh chiều tà cuối cùng rất đẹp, hai gò má hơi phồng lên rất đáng yêu, nhưng trầm mặc không nói lời nào, thực làm cho người ta chịu không nổi.

Ninh Khuyết không để ý nàng nữa, đem bọc nặng nề từ trên lưng đại hắc mã dỡ xuống, nhét vào trong xe ngựa phía sau, nghiêm túc nói: “Đồ trong bọc với ta mà nói rất quan trọng, giúp ta bảo quản tốt”.

Mạc Sơn Sơn ngẩng đầu lên, nhìn hắn nói: “Bí mật của ngươi?”

Ninh Khuyết nói: “Không sai”.

“Ngươi tựa như có rất nhiều bí mật”.

“Ngươi cũng có không ít”. Ninh Khuyết nói.

Mắt Mạc Sơn Sơn nheo lại, hỏi “Vì sao trên cả đường người luôn không lo lắng mã tặc đánh lén về đêm?”

Ninh Khuyết nhìn đôi mắt nheo lại của nàng, nhìn khóe mắt nàng khẽ nhăn dễ coi, không khỏi nhớ tới phiến lá thực vật nào đó, hình như là cây liễu?

Nguyên nhân rất mộc mạc, bởi vì ban đêm khó có thể phát hiện tài vật thương đội giấu đi, đợi đến ban ngày lại đến lục soát lấy, lại sợ biên quần sau khi nhìn thấy cảnh báo tới lùng bắt. Hơn nữa đánh lén về đêm sẽ làm bản lĩnh cưỡi ngựa bắn cung của bọn họ suy giảm, thủ đoạn sắc bén nhất suy giảm, là chuyện mã tặc khó có thể thừa nhận, như bọn họ theo nhiều ngày như vậy, cũng thuộc loại hiếm thấy”.

Đuôi lông mày Mạc Sơn Sơn hơi nhướng lên, nói: “Đã hiếm thấy, vậy bọn họ vì sao không thể phát động đánh lén về đêm hiếm thấy?”

Ninh Khuyết phát hiện mình quả thật rất dễ dàng thua bởi thiếu nữ áo trắng này, sau khi hơi trầm xuống mặc nói: “Những đạo lý này đều là các mã tặc tiền bồi dùng máu tươi cái chết tổng kết ra, bọn chúng sẽ không làm trái”.

“Có lẽ nói bọn chúng không nghĩ tới muốn làm trái, bởi vì đó đã là bản năng ý thức xâm nhập cốt tủy chúng”. Ninh Khuyết nhìn nàng nói: “Tựa như người viết phù, ngươi căn bản không cần nghĩ viết đạo phù đó như thế nào, ngọn bút trong tay người cầm sẽ ở ngay lúc ngươi tư duy làm ra lựa chọn, tự đi rồi”.

Mạc Sơn Sơn lẳng lặng nhìn hắn, hỏi: “Ngươi cũng hiểu phù?”

Ninh Khuyết cười ôn hòa, trả lời: “Biết chút”.

Có lẽ bởi đại chiến sắp xảy ra, có lẽ bởi hoàng hôn quá đẹp, bóng đêm quá gần, lúc này trong mắt hắn, Mạc Sơn Sơn đã biến thành thuận mắt hơn rất nhiều, tuy ánh mắt nàng vẫn kiêu ngạo lạnh lùng chất phác, nhưng hắn thầm nghĩ, lấy thanh danh địa vị của nàng trên thế gian, lý nên như thế.

Tương tự, Mạc Sơn Sơn cũng cảm thấy người Đường trẻ tuổi này trở nên thuận mắt hơn rất nhiều.

Đêm đó, Ninh Khuyết cùng những kỵ binh quân Yến đội ngũ phía sau kia cùng nhau vượt qua. Hắn ra lệnh những Yến kỵ đó cùng tọa kỵ của mình cùng nhau ngủ, không cho phép cởi giáp, bản thân cũng mặc vào một bộ giáp nhẹ quân Yến.

“Viện quân đã trên đường, chỉ cần chống đỡ tới giữa trưa, chúng ta sẽ thắng”.

Cạnh đống lửa, hắn nhìn những kỵ binh nước Yến vẻ mặt ngơ ngẩn thậm chí có chút chết lặng kia nghiêm túc nói.

Vẻ mặt các Yến kỵ rốt cuộc có biến hóa, trong ánh mắt bắt đầu xuất hiện một thứ tên là chờ mong.

Ninh Khuyết cũng không biết có thể có viện binh hay không, hắn chỉ biết sáng sớm ngày mai, bọn mã tặc kia tuyệt đối sẽ khởi xướng tiến công, đến lúc đó nếu tình hình không đúng, hắn sẽ không chút do dự cưỡi đại hắc mã bỏ chạy.

Chỉ là không thể quên mang theo hành lí, ừm, còn nên mang theo Thiên Miếu Nữ, còn có Chước Chi Hoa... Mạc Sơn Sơn cũng có thể mang theo... Giống như vật cùng người cần mang theo tựa như quá nhiều một chút.

Một thời khắc nào đó rạng sáng, không phải thời khắc cụ thể, mã tặc theo đội lượng mười ngày qua rốt cuộc phát động tiến công, dẫn đầu vang lên kinh phá bóng tối trước bình minh không phải tiếng kèn, mà là tiếng mũi tên bén nhọn thê lương, mấy trăm mũi tên vẽ từng đường cong, từ phía trên bãi cỏ bắn tới, xé rách không khí rét lạnh cùng buồn ngủ còn sót lại trong doanh địa, gào thét đâm xuống.

Mọi người lượng đội tuy nói đối với đánh lén sớm có chuẩn bị trên tâm lý cùng vật chất, nhưng vẫn như cũ lâm vào hỗn loạn, ở trong mưa tên, mọi người hoảng sợ lớn tiếng la lên, kích động chạy trốn khắp nơi, liều mạng hướng trong sàn xe chung quanh đoàn xe chui vào.

Đầu tên sắc bén mà lạnh như băng đâm vỡ sàn xe rắn chắc, không thể vào sâu nữa, nhưng còn có những mũi tên lại là dễ dàng xuyên thấu thân thể tứ chi dân phu cùng quân tốt, phun ra từng dòng máu, nhấc lên rú đau một tiếng thảm hơn một tiếng, trong giây lát, liền tạo thành sát thương thật lớn.

Kỵ binh quân Yến chỗ ngoài cùng phía nam không ở trong doanh địa, bọn họ hầu như đồng thời bị tên đánh lén, chỉ bởi vì Ninh Khuyết hôm qua dặn dò, bọn họ phản ứng tương đối nhanh hơn một chút, đều cầm lấy khiến tròn đơn giản che ở trước người, hoặc là nằm úp sấp đến phía sau tảng đá, khẩn trương nhìn tên bay vút trên đầu.

Ngựa Yến kỵ ở trong chỗ trũng hí vang chạy loạn, có vài con ngựa không chịu được vết thương của tên trên thân thể, nặng nề ngã trên mặt đất, Ninh Khuyết ra lệnh toàn bộ Yến ky không để ý tới mưa tên đã thưa đi, dùng tốc độ nhanh nhất thu nạp tọa kỵ.

“Toàn thể lên ngựa, chuẩn bị tiến lên!”

Ninh Khuyết xoay người nhảy lên đại học mã, ngẩng đầu nhìn phía phía đông bắc dọc mép bãi cỏ khép lại kia.

Hắn rất quen thuộc phương thức tác chiến của mã tặc, bọn giặc có này không có hậu cần tiếp tế tiếp viện, không có thói quen mang theo lượng lớn tên bên mình, mặc dù là trù tính lần truy kích này đã lâu, mã tặc vẫn không có cách nào chỉ bằng công kích cự ly xa, liền mang đến đả kích trí mạng cho lượng đội, cuối cùng mã tặc vẫn là cần đánh doanh.

Phía đông bắc bên cạnh bãi cỏ nhô lên kia như là đột nhiên mọc ra một cánh rừng rậm đen, mấy trăm mã tặc mặc giáp da bọc vải dày trầm mặc giữ cương xuất hiện tại nơi đó, loan đạo trong tay ở dưới vạt nắng sớm đầu tiên chân trời chiếu rọi tỏ ra đặc biệt rét lạnh, lạnh đến mọi người trong chỗ trũng hít thở cũng trở nên ngưng trọng hơn nhiều.

Trên dốc thoải của bãi cỏ, mặt một gã mã tặc che mặt đứng đầu chậm rãi giơ đao trong tay lên, phát ra mệnh lệnh tiến công.

Ninh Khuyết chú ý tới thủ lĩnh mã tặc này cầm không phải loan đào, mà là một thanh đao thẳng.

Mấy trăm mã tặc theo đường thanh đao thằng này chỉ kéo dài, hướng bãi cỏ bên dưới chạy như điên. Ban đầu tiếng chân còn có chút hỗn độn thong thả, theo tốc độ tăng lên, bắt đầu trở nên càng lúc càng dày đặc, càng lúc càng chỉnh tề, hơn ngàn cái vó ngựa cường hiện hữu lực giẫm đạp nặng nề ở vị mặt ngoài bãi cỏ hơi cứng, làm cả mặt đất bắt đầu chấn động hẳn lên.

Rạng sáng mặt đất hoang nguyên như là một cái trống không có giới hạn, tiếng vó ngựa chinh tế như là trọng chùy nặng nề rơi trên mặt trống, mỗi một lần hạ xuống, mặt đất liền sẽ chấn động một phần, tiếng trống như sét, tiếng chân như sét.

Doanh địa vừa mới trải qua một trận mưa tên rửa tội, mới từ trong hỗn loạn bình tĩnh chút, những quân tột cùng dân phu kia cầm trong tay binh khí thậm chí là gậy gỗ canh giữ ở phía sau trận địa xe, cảm thụ được dưới chân truyền đến mặt đất chấn động, nghe tiếng chân như sấm điếc tai, nhìn đám mã tặc từ trên bãi cỏ như nước lũ đồng nghìn nghịt ngập đến, không khỏi mặt lộ vẻ tuyệt vọng.

Ngạo Thiên von Group

turjent

TƯỞNG DẠ

Tác giả: Miêu Nị

Đúng lúc này, mười mấy đệ tử Mặc Trị Uyên Đại Hà quốc năm chặt chuỗi gỗ đen sì bên eo, rút ra tú kiếm dài nhỏ, đứng dậy, lớn tiếng la lên

quân tốt cùng dân phu bên cạnh nâng lên vũ khí trong tay, đi đến sau ván thùng xe.

Những đệ tử Mặc Trị Uyển này chẳng qua là các thiếu nam thiếu nữ mười mấy tuổi, lần này tiếp nhận chiếu lệnh của thần điện, phụng lệnh thấy đến hoang nguyên thí luyện, trước đó bọn họ cũng chưa từng thấy chiến trường hung hiểm tanh máu như thế, nhưng chịu khí chất của Đại Đường ảnh hưởng sâu người Đại Hà quốc cũng kiên nhẫn mà không biết sợ hãi như thế nào.

Nhìn đám mã tặc càng lúc càng gần, nhìn gương mặt dữ tợn của bọn mã tặc, nhìn mã tặc vung loan đào sáng như tuyết trong tay, nghe bọn mã tặc kiêu ngạo huýt gió, trên khuôn mặt các đệ tử Mặc Trị Uyển trẻ tuổi còn có nét trẻ con vậy mà không có một tia khẩn trương, càng không có tuyệt vọng, bởi vì bình tĩnh thong dong càng tỏ ra kiến nghị quyết tuyệt.

Các thiếu nữ Đại Hà quốc bình tĩnh kiến nghị, cuốn hút sĩ tốt cùng dân phu quân Yến trong doanh địa, bọn họ theo bản năng giơ lên mâu gỗ thô lậu trong tay, tuy hai tay nắm mâu vẫn không chịu khống chế run run, nhưng ít ra bọn họ cuối cùng có dũng khí trực diện cục diện thảm đạm cùng những kẻ địch hung tàn.

Tiếng chân càng lúc càng vang, mã tặc càng lúc càng gần, bình minh khói bụi giữa dốc cỏ càng lúc càng đậm, không khí càng lúc càng rét lạnh, không khí càng lúc càng khẩn trương, ánh mắt mọi người trong doanh địa mang theo khủng hoảng, mang theo tia hy vọng may mắn còn sót lại kia, hít thở càng lúc càng dồn dập, chờ đợi thời khắc mã tặc lao tới trước trận địa xe kia.

Ninh Khuyết cũng đang chờ, chẳng qua thời gian hắn chờ tương đối ngắn hơn một chút.

Hắn liếc một cái trên bãi cỏ hướng tây bắc mơ hồ xuất hiện hơn một trăm mã tặc, bọn mã tặc này đêm qua không biết khi nào lên đến, lúc này xuất hiện ở trên bãi cỏ, lại chưa hướng Yến kỵ khởi xướng xung phong, rất rõ ràng ý đồ là muốn dựa thể đè ép đám Yến kỵ này, lấy cam đoạn gần năm trăm mã tặc bên kia có thể tập kết toàn bộ lực lượng, một lần đánh doanh thành công.

Ninh Khuyết sẽ không triền đấu với hơn một trăm mã tặc này, hắn quay đầu nhìn khói bụi giữa dốc thoải đồng cỏ phía bắc càng lúc càng lớn, nhìn mấy trăm mã tặc kia đã sắp lao xuống dốc thoải, tiến vào chỗ trùng, hắn đem nón trên đầu ép ép xuống dưới, từ sau lưng rút ra phác đạo, ra hiệu hai trăm Yến kỵ theo mình chuẩn bị khởi xướng xung phong.

“Không nên hỏi xông lên như thế nào, xông lên theo hướng ngựa của ta".

Hắn nhìn bên cạnh những Yến kỵ kia mặt lộ vẻ khẩn trương sắc, chưa làm động viên trước cuộc chiến gì, nói thẳng những lời bên trên, sau đó cổ tay khẽ lật, kẹp phác đao chỉ thắng đồng cỏ dốc thoải bên phải, hai chân kẹp bụng ngựa một cái nặng nề.

Đại hắc mã khẽ kêu hai tiếng. , vó đạp mạnh, như một mũi tên rời cung chạy vọt ra ngoài!

Năm trăm mã tác động nghìn nghịt như thủy triều, bằng vào địa thế dốc thoải của đồng cỏ mang đến không ngừng tăng tốc, ở trong thời gian hơi thở đã lao xuống đồng cỏ, đi tới chỗ trũng giữa hai đồng cỏ.

Chỗ trùng này đất đen thô, nhìn qua có chút kiên cố, rộng chừng mấy chục trượng, doanh địa lượng đội căm ở chính giữa, lấy tốc độ bây giờ của đám mã tặc, từ bước lên chỗ trũng đến lao tới trước doanh địa, căn bản không cần tốn quá nhiều thời gian, càng đáng sợ là, nếu không có thừng cản ngựa cạm bẫy các thứ làm chậm lại tốc độ của đám mã tặc, mấy trăm mã tặc hoàn toàn có thể bằng vào tốc độ liền dễ dàng đem doanh địa lượng đội húc sập.