Chương 133: Tây Lăng gửi thư

Editor: thaoyump77
Nguồn: wordpress

“Ở thế gian tràn ngập Hạo Thiên thần huy, điệu múa Thiên Ma sẽ không nên xuất hiện, đối mặt với áp lực của Tây Lăng đạo môn nhất là tòa quan đạo kia, ai có thể bảo vệ nàng đây? Bệ hạ, phu tử, quan chủ hay là người kia?”

“Tiên đế là hoàng đế Đại Đường, hắn chỉ cần mở miệng vàng nói một câu, mấy chục vạn thiết kỵ của đế quốc sẽ quét khắp thiên hạ, kêu gào đập toàn bộ quan đạo thành sắt vụn, hơn nữa phía sau hắn còn có thư viện, cho nên hắn có thể coi thường Hạo Thiên thần huy từ bầu trời rơi xuống, nhưng hắn dựa vào cái gì mà vì một thánh nữ Ma Tông liền trở mặt với Tây lăng thần quốc đây?”

“Người tu hai mươi ba năm thiền kia, chỉ sợ đã sớm quên nữ đồ đệ là ngươi này trong lúc tranh đấu chuyển giao lột xác rồi, như vậy, còn có ai có thể bảo vệ nàng nữa đây? Ta sao? Nhưng ta chỉ là tên võ tướng cậy mạnh, ta không phải phu tử, cũng không phải quan chủ, ta không có loại sức mạnh đó… Như vậy ta cũng chỉ có thể dùng cái chết của nàng để bảo vệ chính mình thôi, bởi vì ta cần phải sống xót, bởi vì trong sinh mệnh ta còn có người càng quan trọng hơn đang chờ được ta bảo vệ đấy.”

Nhiều năm sau trong quân doanh nơi biên cảnh của đế quốc Đại Đường cùng nước Yến, thái dương đại tướng quân đã mọc ra tóc bạc, trầm mặc nhớ lại quá khứ năm đó điệu múa Thiên Ma đã mê loạn tam giới kia, khuôn mặt không có chút cảm xúc nào.

Chuyện năm đó bắt đầu từ chưởng giáo đạo môn Hạo Thiên của Tây Lăng thần quốc gửi một phong thư đến đô thành Trường An. Trong lá thư đó, chưởng giáo đạo môn Hạo Thiên vừa thay đổi cùng hoàng thất đế quốc Đại Đường ôn hòa ngang hàng ở chung đã nhiều năm, tránh thái độ mâu thuẫn trở nên gay gắt, đại biểu cho ti tỉ tín đồ của đạo môn Hạo Thiên, bày tỏ sự phẫn nộ tột cùng tới hoàng thất Đại Đường, dùng giọng điệu nghiêm khắc chỉ trích vị đại tướng quân Đại Đường nào đó cấu kết với dư nghiệt Ma Tông, yêu cầu hoàng thất Đại Đường cho một câu trả lời thỏa đáng.

Cùng với việc gửi phong thư đó, ba vị đại thần quan có địa vị cao thượng xưa nay rất hiếm khi rời khỏi Tây Lăng thần quốc, đã suất lĩnh vô số cao thủ cường giả trong môn vượt qua biên cảnh tây Yến, tới dải Mân Sơn mênh mông cách biên quân Đại Đường không xa, ở đó biểu đạt ra ý tứ cảnh cáo vô cùng mãnh liệt, nếu Đại Đường không cho các tín đồ khắp thiên hạ của đạo môn Hạo Thiên một câu trả lời thỏa đáng, như vậy đạo môn Hạo Thiên sẽ không ngại mạo hiểm nguy cơ rồi trở mặt với đế quốc Đại Đường, tự mình ra tay phục giết tên dư nghiệt Ma Tông kia.

Trận sóng gió đó không có mấy người biết đến, khi hoàng thất Đại Đường sắp phẫn nộ, nhưng chưa có thời gian để làm ra phản ứng kịp thời, thì vì đại tướng quân Hạ Hầu giết nấu vị nữ tử xinh đẹp kia mà chấm dứt, đạo môn Hạo Thiên cực kỳ hài lòng với câu trả lời bên phía Đại Đường đưa ra, đế quốc Đại Đường cũng bởi vì nữ tử kia chết mà tránh được lần khai chiến với thiên hạ nữa đấy.

Khai chiến với thiên hạ, tuyệt đối sẽ không làm người Đại Đường cảm thấy sợ hãi, nhưng sẽ không có ai sẵn lòng vì một thánh nữ Ma Tông không quen biết mà đầu rơi máu chảy đâu, cho nên số rất ít người biết được nội tình, xong việc vẫn luôn suy đoán, mấy năm nay hoàng đế Đại Đường rộng lượng nhân từ có thừa đối với đại tướng quân Hạ Hầu, có phải an ủi nỗi đau cụt tay đó của hắn hay không?

Loại suy đoán này cũng chưa chắc đã phù hợp với sự thật, chẳng qua chân tướng lịch sử luôn giấu ở trong cống mương, muốn nhìn thấy thì phải chịu đựng mùi hôi tanh của bùn bẩn, không ai chấp nhận chủ động đi khám phá đâu.

Trong chớp mắt đã nhiều năm qua đi, đến mùa thu năm Thiên Khải thứ mười ba của Đại Đường, Mộ Dung Lâm Sương đã từng là thánh nữ Ma Tông, nay đã biến thành một sủng cơ vô danh đáng thương bị hầm chín trong hồi ức nơi phố phường, mà ngay tại mùa thu này, lại có một phong thư do chưởng giáo Hạo Thiên tự tay viết, từ Tây Lăng thần quốc gửi tới đô thành Trường An của Đại Đường.

“Năm đó lá thư kia ta chưa từng nhìn thấy, nhưng nghe nói phụ hoàng khi ấy vô cùng tức giận, xé lá thư nọ thành bông tuyết rải khắp cung điện, một mặt sai Thôi công công tới biên cảnh nước Yến dò hỏi Hạ Hầu xem có việc này hay không, mặt khác lại âm thầm lệnh Trấn Quốc đại tướng quân Hứa Thế lặng lẽ điều động binh mã, chuẩn bị khi trở mặt thì tiến công Tây Lăng thần quốc.”

Thân vương điện hạ Lý Phái Ngôn của Đại Đường nhìn lá thư trong tay, lắc đầu cười khổ, nếp nhăn nơi khóe mắt vừa hiện liền ẩn xuống, hơi căm tức nói: “Những lão đạo sĩ đó rốt cuộc muốn làm cái gì? Nay lại còn mời ta chuyển giao phong thư này cho hoàng huynh, mặc dù khẩu khí giọng điệu vẫn còn khá bình thản, nhưng chuyện Nhan Túc Khanh chết chung quy là việc nội bộ của đế quốc, dù cho hắn từng là đệ tử Tây Lăng, cũng không có đạo lý gửi thư tới hỏi, sao hoàng huynh có thể không tức giận đây?”

Một gã quản sự vương phủ quy quy củ củ đứng sau lưng hắn, cười nói: “Mọi người đều biết bệ hạ không thích những gã đạo sĩ Tây Lăng đó, chưởng giáo Hạo Thiên cũng là người tôn quý trên thế gian, đại khái hắn không ngờ tới trực tiếp gửi thư khiếu nại bệ hạ sẽ bị bệ hạ xé nát, cho nên mới mời điện hạ ngài chuyển giao.”

Tiếng nói vừa dứt, ngay sau đó quản sự lại xu nịnh nói: “Nói thiên hạ này, người có tư cách truyền lời hòa giải cân bằng giữa chưởng giáo Hạo Thiên cùng bệ hạ, thật sự chỉ có điện hạ ngài thôi đấy.”

“Hừ, chẳng lẽ bản vương muốn làm cái người truyền lời này ư?” Lý Phái Ngôn cười lạnh nói: “Nhớ lại năm Thiên Khải thứ nhất, hoàng huynh vừa mới lên ngôi, liền đi Đại Trạch phía nam tuần tra, để ta lưu lại ở đô thành Trường An trông coi đất nước, bản vương khi ấy vẫn còn trẻ tuổi kích động, thật đúng là bị bọn thần côn Tây Lăng đó mê hoặc, kết quả xong việc mới rước lấy một hồi cáu kỉnh thật lớn của hoàng huynh, qua nhiều năm quan hệ mới hòa hoãn đôi chút.”

Người đời đều biết hoàng thất Đại Đường cùng Tây Lăng thần điện một tại thế tục, một ở tôn giáo không vừa mắt lẫn nhau, nhưng vị thân vương điện hạ này coi như là một dị số trong đó, không chỉ quan hệ thân thiết với Hạo Thiên nam môn trong đế quốc Đại Đường, mà còn thư từ qua lại cùng Tây Lăng thần điện khi rảnh rỗi, loại giao lưu hai bên này còn bắt nguồn từ lần hợp tác nào đó trong năm Thiên Khải thứ nhất đấy.

Quản sự nhìn mày thân vương điện hạ khẽ nhíu, nghĩ thầm chính mình đã hầu hạ điện hạ nhiều năm như vậy, cũng vẫn không rõ điện hạ mạo hiểm mối nguy làm bệ hạ không vui cùng việc qua lại thân thiết với Tây Lăng rốt cuộc là toan tính cái gì đây, về chuyện này hắn chưa bao giờ dám đặt câu hỏi, nhưng mà lúc này nhìn điện hạ ngây người cầm bức thư chưởng giáo Hạo Thiên tự tay viết, cuối cùng hắn hạ quyết tâm, nhìn động tĩnh bên ngoài cửa sổ, lấy hết can đảm khẽ nói: “Điện hạ, ngoài có viện trợ mạnh mẽ, trong tự yên ổn a…”

Lý Phái Ngôn nghe vậy hơi ngẩn ra, tựa tiếu phi tiếu đánh giá quản sự đã đi theo mình từ thuở nhỏ này, bỗng nhiên đưa tay vỗ vỗ đầu vai hắn, ôn tồn nói: “Quả không hổ là lão nhân trong phủ, có thể nhìn thấu tâm ý của bản vương.”

Đợi sau khi vị quản sự kia rời khỏi, vẻ tươi cười trên mặt Lý Phái Ngôn chợt nhạt dần, khẽ gõ chuông đồng bên cạnh bàn gọi một tên thị vệ tới, trầm tư một lát rồi lạnh giọng nói: “Đại quản sự có vấn đề, thông báo ám thị vệ trong cung xuất động theo dõi hắn…”

“Không, trực tiếp giết!” Lý Phái Ngôn trầm giọng nói: “Vậy mà dám châm ngòi quan hệ giữa bản vương và hoàng huynh, loại người này không thể giữ lại nữa, sau đó ngươi thông báo cho quân bộ, bảo bọn họ tra xét khoảng thời gian khi ta xuất cung dựng phủ, đại quản sự đã thông qua phương pháp gì để vào phủ, quan trọng nhất là tra xem hắn có chút quan hệ nào với Tây Lăng hay không.”

Sắp xếp xong những việc này, thân vương điện hạ một mình ở trong thư phòng ngây người rất lâu, hắn ngồi bên thư án nhớ lại chuyện đã xảy ra vào năm ấy, mày kiếm thẳng tắp chậm rãi nhăn lại. Về hai vụ án Tuyên Uy tướng quân phủ cùng tàn sát thôn Yến cảnh, hắn cũng không cho rằng mình đã làm sai, bởi vì hắn kiên trì cho rằng mình làm những chuyện đó đều vì suy nghĩ cho Đại Đường.

Hiện nay Đại Đường có vô số thiết kỵ danh tướng, còn có thư viện cùng phu tử, dẫu là Tây Lăng thần quốc cũng không dám lộ một chút địch ý ấy chứ, nhưng mà Đại Đường muốn thiên thu muôn đời, truyền thừa đi xuống, vạn nhất mấy đời sau này quốc lực suy yếu thì làm thế nào bây giờ? Một ngày nào đó, phu tử rời khỏi thế giới này, đến lúc đó phải làm sao đây? Nếu bảy quyển thiên thư trong quan tỏ rõ ứng nghiệm thì lại như thế nào nữa? Vì quan hệ gắn bó tốt đẹp cùng các tín đồ trải rộng khắp thiên hạ của đạo môn Hạo Thiên, chết chút người không quan trọng thì làm sao?

Chỉ cần không liên quan đến gốc rễ của Đại Đường, hắn không thèm để ý những người vô tội bị chết.

Hắn tin rằng hoàng huynh cũng sẽ không để ý.