Q2 - Chương 23: Lên ngựa thành tặc 7

Số từ: 5962

Dịch: Nhóm Ngạo Thiên Môn
Đả tự: Luv
Nguồn: vipvandan.vn - bachngocsach.com

Hoang nguyên gió đông lại nổi lên, lại thôi không nổi sợi tóc trên trán, bởi vì tóc đã bị máu tươi mã tặc thấm ướt, lúc này dính lạnh đặc rối rắm cùng một chỗ, chính như tâm tình rối rắm của Ninh Khuyết lúc này.

Trong doanh địa một mảng bừa bãi, xa trận đã xuất hiện vài chỗ hồng. Mã tặc tạm thời rút lui, nhưng ở trước khi rút lui đợt bỏ ngựa tấn công dưới đất kia vẫn mang đến cho doanh địa thương tổn thật lớn, trong doanh địa khắp nơi đều là dân phu quân tốt giãy chết cả người đẫm máu ánh mắt chết lặng, nếu không phải các thiếu nữ Đại Hà quốc tú kiếm kiên cương hung hăng, chỉ sợ đã sớm bị mã tặc công phá.

Tình huống của mã tặc cũng không tốt đến đâu, ngoài doanh địa cách đó không xa vùng bên cạnh chỗ trũng, rất nhiều ngựa gãy vó bị thương nặng nằm ngã ở mặt đất lạnh như băng giãy dụa, thỉnh thoảng lắc lư cái đầu nặng nề, ở dưới thân hoặc bên cạnh ngựa, còn rất nhiều thi thể mã tặc đã không còn nhiệt độ nằm.

Nhưng toàn bộ thương binh mã tặc đều được đồng bạn mang theo trở về, từ một điểm này cũng có thể đủ nhìn ra, mã tặc tuy bị thương thế thảm, nhưng vẫn chưa tan tác, còn có năng lực cùng tinh thần khởi xướng tiến công lần nữa.

Ninh Khuyết nâng cánh tay lau đi máu thong thả chảy giữa lông mày, quay đầu nhìn thoáng qua phía tây bắc doanh địa, Yến kỵ đang ở chỗ đó cùng một bộ phận mã tặc bám theo chém giết nhau dần dần rời xa, hắn nhịn không được lắc lắc đầu.

Ở trong ấn tượng của người Trung Nguyên, mã tặc trên thảo nguyên là tồn tại hung tàn nhất trên đời, nhưng hắn cùng mã tặc đánh qua lại rất nhiều năm, lại cho rằng mã tặc là tồn tại nhát gan vô dụng nhất trên đời. Hung tàn, chỉ là một loại che dấu gầy yếu trong lòng.

Lúc này bốn phía đồng cỏ sáu trăm mã tặc kia hung tàn hẳn lên, có gan trực tiếp giết chóc bộ tộc lệ thuộc trực tiếp vương đình khiếp đảm hẳn lên, một đội Đường binh đã có thể đuổi theo mông bọn họ chạy, mấu chốt ở chỗ thực lực, mã tặc loại sinh vật thực tế này, đối với thực lực chênh lệch mẫn cảm nhất, vì thế sẽ dễ đánh tan nhất.

Ninh Khuyết tự cho là biết rõ bản tính của mã tặc, đêm qua lựa chọn doanh địa, âm thầm ẩn giấu địa lợi, thời cơ lựa chọn cũng không có vấn đề, vốn tưởng rằng bằng vào hai trăm Yến kỵ hướng bên sườn mã tặc khởi xướng một lần xung phong cường thế, liền có thể đem hơn năm trăm mã tặc này trực tiếp đánh tan, nhưng hắn lại quên cùng hắn chung đường hướng mã tặc khởi xướng xung phong không phải những ông bạn già vị thành kia, cũng không phải Đường kỵ tây lộ quân trong Bích Thủy Doanh phương nam, mà là Yến kỵ binh sức chiến đấu cực kỳ thấp quân.

Sức chiến đấu của kỵ binh quân Yến, vậy mà so với thiết tưởng không ổn nhất của Ninh Khuyết còn kém hơn một chút.

Hai trăm Yến ky, chiếm cứ địa lợi thời cơ hướng mã tặc khởi xướng xung phong, nhưng lại chưa đem bọn mã tặc tách ra, thậm chí cũng không thể hoàn thành một lần kỵ binh xỏ xuyên qua, trực tiếp bị mã tặc vội vàng ứng chiến kéo vào trong triền đấu, sau khi trải qua xung phong liều chết, liền có mấy chục Yến kỵ bị mã tặc chém ngã xuống đất, nếu không phải lúc ấy bản thân mã tặc trận hình cũng cực kỳ hỗn loạn, nói không chừng lần đánh lén từ bên cạnh ấp ủ đã lâu này, ngược lại sẽ làm cho Yến kỵ toàn quân bị diệt.

Yến kỵ cùng mã tặc triền đấu một lát, hai bên đều không chịu nổi, tạm thời tách ra, thừa dịp cơ hội này, Ninh Khuyết cười đại hắc mã trở lại trong doanh địa, một mặt bởi vì hắn đối với hơn một trăm Yến kỵ còn lại không thể ký thác nhiều hy vọng hơn, còn có cái nguyên nhân là bởi vì trong lòng hắn sinh ra một sự cảnh giác, cảnh giác không hiểu.

Trong không khí rét lạnh đột nhiên vang lên một tiếng rít, Ninh Khuyết phản ứng cực nhanh nghiêng người, một mũi tên sát qua vạt áo hắn bay đi, hung hăng bắn vào trên bánh một chiếc xe lương, đuôi tên kịch liệt run rẩy.

Bất chấp trên khẩu trang màu đen thấm đầy máu mã tặc, có chút tanh hội khó ngửi, hắn một lần nữa đeo lại khẩu trang, tháo xuống cung gỗ cứng hoàng dương phía sau, ngón tay khống chế dây cứng, một mũi tên bắn chết một gã mã tặc lao tới trước doanh địa.

Sau đó hắn cảm giác được sâu trong vai mơ hồ truyền đến một sự đau nhức, hắn biết hôm nay số lần kéo cung quá nhiều, nếu còn tiếp tục cứng rắn chống đỡ như vậy, cánh tay phải có thể bị kéo tàn.

Mã tặc rõ ràng không chịu cho mọi người trong doanh địa lượng đội quá nhiều cơ hội thở dốc, hơi nghỉ ngơi hồi phục chút, liền lại hung mãnh đánh tới, vậy mà hoàn toàn không để ý bản thân thương vong, loại hành động phiêu lưu bất chấp mọi giá, không quan hệ ích lợi này, đã vượt qua nhận biết của Ninh Khuyết đối với mã tặc, trong lòng nghi hoặc càng thêm nồng đậm.

Hơn hai trăm mã tặc từ bốn phương tám hướng trào tới.

Dân phu đã đối với sinh tử trở nên có chút chết lặng, ở trước mắt sống chết cuối cùng, kích ra dũng khí trước đó chưa từng có, bọn họ nâng mâu gỗ thô lậu, xuyên qua khe hở cố ý lưu lại giữa xa trận, hung hăng hướng ra phía ngoài đâm đi.

Một cây mầu gỗ đâm xuyên ngực bụng một gã mã tặc, máu tươi ào ào chảy xuống dưới.

Ngay sau đó ba gã mã tặc bò qua xa trận, vung loan đao, đem vài tên dân phu tay cầm mầu gỗ kia chém cả người là máu.

Một luồng kiếm quang sáng như tuyết hiện lên.

Tú kiếm dài nhỏ mang theo kiếm khí xẹt xẹt chém về phía ba gã mã tặc kia.

Một gã mã tặc mất đầu ngay tại chỗ, hai gã mã tặc khác cụt chân cụt tay, chật vật rút lui về phía sau.

Các dân phu máu đây người giống như dã thú trào tới, cầm gậy gỗ cùng tảng đá không biết từ nơi nào nhặt được, vây quanh hai gã mã tặc kia đổ ập xuống nện, bọn họ chết lặng lặp lại động tác, không biết nên bao nhiêu lần, thẳng đến cuối cùng bên trong không còn bất cứ tiếng nào, mới có chút cứng ngắc ngừng lại.

Thiên Miếu Nữ sau khi đón gió chém một cái, theo thói quen phát ra một tiếng hừ giận đáng yêu, ngay sau đó, nàng liền bị một màn tanh máu trước mắt dọa sợ, trên khuôn mặt nhỏ đo đỏ tràn đầy bụi đất, lại không dấu được hoảng sợ cùng kích động trong con người trong trẻo, nàng dù sao tuổi quá nhỏ, nào từng gặp trường hợp bực này?

Ninh Khuyết đưa tay bắt lấy sau gáy nàng, giống như cách mèo đem nàng ném tới phía sau, tránh đi một mũi tên, một tay cầm đao vừa đẩy vừa chắn lại thuận thế đưa lên, chặt đứt cánh tay phải một gã mã tặc âm thầm đánh lén.

Tên mã tặc kia ôm vai phải phun máu, thống khổ nửa quỳ nửa ngồi dưới đất, Ninh Khuyết nhìn cũng không nhìn hắn một cái nữa, nắm phác đao hướng một chỗ hiểm địa phía dưới bước vào, hắn biết gã mã tặc cụt tay không có đao kia, ngay sau đó sẽ bị các dân phu bao phủ, hắn tự nhiên sẽ không tốn nhiều sức nữa.

Xa trận bị phá, mọi người trong doanh địa đều sẽ chết, căn cứ vào cái nhận thức đơn giản này, vô luận là dân phu hay là quân tốt nước Yến, lúc này đều trở nên cực kỳ dũng mãnh, bọn họ cầm mọi vũ khí có thể lấy đến nhặt được, liều mạng công kích tới những mã tặc từ trên sàn thùng xe bò tới kia.

Nhưng thật sự làm doanh địa thủ vững đến bây giờ, kéo dài thời gian lâu như vậy vẫn là các đệ tử Mặc Trị Uyển đến từ Đại Hà quốc, những thiếu nữ thiếu nam không có quá nhiều kinh nghiệm chiến trường, bằng vào tông phái giao cho kiêu ngạo kiên nhẫn cùng kiếm thuật tuyệt diệu, ở trên đồng cỏ hoang vẽ ra từng đạo kiếm khí, đem bọn mã tặc khó giải quyết kia ùn ùn chém ngã.

Nhưng mà mã tặc nhân số quá nhiều, đệ tử Mặc Trị Uyển quá ít, dân phu quân tốt tuy liều mạng, vẫn không thay đổi được đại cục, chung quanh doanh địa cực kỳ nguy hiểm, tùy thời có thể bị công phá, nhìn như đã đi vào tuyệt cảnh.

Đúng lúc này, trong cỗ xe ngựa chính giữa doanh địa kia vang lên một tiếng sáo trong trẻo.

Nghe tiếng sáo này, tinh thần Chước Chi Hoa, Thiên Miêu Nữ các đệ tử Mặc Trị Uyển rung lên, không chút tiếc nuối niệm lực, kiếm khí ra chồng chất, cứng rắn đem mã tặc trước người bức lui, sau đó đi đến phía trước bao lương thực.

Nghe được tiếng sáo, quan sát thấy những hình ảnh này, tâm tình Ninh Khuyết đã có chút ngưng trọng, trong ánh mắt lộ ở ngoài khẩu trang màu đen thậm chí mơ hồ hiện ra một tia tức giận.

Đây là đội ngũ hướng tả trướng vương đình vận chuyển lương thảo, có Yến kỵ hộ tống, còn cần lừa ngựa vận lương, cho nên từ nhiều xe lương thực, còn mang theo rất nhiều cỏ khô cho lừa ngựa ăn.

Lương xe tháo sàn tạo thành xa trận hình tròn, những túi đựng cỏ kia, toàn bộ bị tập trung dưới sàn xe, một mặt dùng để gia cố công sự, về phương diện khác cũng có thể nổi lên tác dụng hạ thấp thương tổn của tên.

Nghe được tiếng sáo, các đệ tử Mặc Trị Uyển đi tới phía trước những bao cỏ đó, dùng kiếm đem nó chọc tới trên không ngoài xa trận, lúc này vừa vặn một đợt mã tặc dày đặc nhất công tới lần nữa.

Không biết là tú kiếm của các đệ tử Mặc Trị Uyển ẩn chứa kiếm khí, hay là nguyên nhân gì khác, mười mấy túi có khô bay tới trên không, túi bỗng nhiên vỡ toang ra, trong tiếng vang tê tê chia năm xẻ bảy, cỏ khô trong túi càng như là bị người ta hung hăng đánh một quyền, lấy tốc độ cực nhanh hướng bốn phía tản ra, giống như một trận mưa cỏ.

Ngay cùng lúc túi có khổ vỡ toang ra chung quanh, một hương vị cực đoan khô ráo bao phủ toàn bộ doanh địa, trong mỗi túi cỏ khô hình thành một trận mưa cỏ, thấy ấn hiện một đốm lửa âm u sáng lên, sau đó nháy mắt... Làm cả bầu trời cũng bốc cháy lên.

Mưa có biến thành mưa lửa, từ bầu trời bay xuống, dấu đi hào quang ánh sáng mặt trời phương đông, đem bên ngoài toàn bộ doanh địa đều biến thành một biển lửa, bọn mã tặc bị một màn quỷ dị làm cho mất hồn mất vía, căn bản không kịp phản ứng, liền bị biển lửa nuốt hết, biến thành người đáng thương chen chúc, sắp sửa chết cháy.

Các dân phu quân tốt trong doanh địa, cũng bị một màn này khiếp sợ trợn mắt há hốc mồm, bọn họ cầm binh khí đủ loại kiểu dáng, nhìn biển lửa gần trong gang tấc, nhưng không có một mảng bay vào trong xa trận, như thấy được Hạo Thiên biểu hiện thần tích.

Chỉ có Ninh Khuyết chú ý tới lúc túi cỏ khô vở toang bốc cháy, trong thiên địa nguyên khí chợt xảy ra biến hóa, hắn cảm nhận được phủ lực mơ hồ trong mỗi túi cỏ khô, thậm chí thấy được hình ảnh rất nhỏ khi lá bùa thiêu đốt.

Phù hỏa mượn cỏ mà lến, nhanh chóng thiêu đốt lan tràn, rơi ở trên người mà tặc, rất khó dập tắt, mã tặc lao tới trước xa trận cả người bốc cháy, tru lên bi thảm, chạy loạn chung quanh, có lăn lộn trên mặt đất, lại vẫn là ở trong ngọn lửa lăn lộn, có tìm kiếm nước sạch chung quanh, nhưng trên đồng hoang mùa đông muốn tìm nước cũng không phải kiện việc dễ dàng. Có vài tên mã tặc trên người cháy tru lên lao vào xa trận, ngay cả loạn đạo cũng không kịp giơ lên, liền thống khổ ngã xuống đất.

Bọn mã tặc rốt cuộc lần nữa lui xuống, ngoài doanh địa để lại mấy chục cái xác cháy đen. Có nhiều thi thể là ôm chặt nhau, đại khái là trước khi chết khủng hoảng, làm cho bọn mã tặc này căn bản không phân biệt rõ ai là kẻ địch ai là đồng bạn.

Trong không khí trôi nổi một hương vị cháy khét.

Trong doanh địa vọng lên một trang tiếng hoan hô thắng lợi.

Ninh Khuyết nhìn chằm chằm thiếu nữ áo trắng trong xe ngựa, nói: “Ta từng nhắc nhở ngươi, ngươi là người mạnh nhất trong chúng ta, niệm lực của ngươi là vũ khí quý giá nhất của chúng ta, nên dùng ở thời điểm thích hợp nhất, mà không nên tùy tiện dùng ra”.

Mạc Sơn Sơn ngẩng đầu lên nhìn hắn một cái, không biết là vì thấy quá nhiều hình ảnh máu tanh, hay là nguyên nhân nào khác, mặt nàng lúc này phi thường tái nhợt, so với bộ đồ trắng kia trên người càng trắng hơn.

“Đã chết quá nhiều người ta không ra tay nữa, vừa rồi sẽ có càng nhiều người chết đi”.

Ninh Khuyết nhìn nàng nói: “Ngươi đây là lòng dạ đàn bà”.

Lông mày của Mạc Sơn Sơn khẽ run, trả lời: “Ta vốn là phụ nữ”.

Ninh Khuyết cố nén tức giận, cười nhạo nói: “Ngươi còn chưa lập gia đình”.

Mạc Sơn Sơn bình tĩnh trả lời: “Lập gia đình cũng sẽ không gả cho ngươi”.

Ninh Khuyết sau khi trầm mặc một lát nói: “Nếu ngươi còn niệm lực, vậy niệm lực cuối cùng của người phải giữ lại cho ta”.

Hắn là người tu phù, rất rõ trình độ tiêu hao của phù đạo đối với niệm lực, gò má thiếu nữ tái nhợt tiều tụy, nói rõ niệm lực của nàng những ngày qua đã tiêu hao quá nhiều, mà hắn lại không thể không thừa nhận, ở trong toàn bộ đội ngũ, vị thiếu nữ áo trắng này mới là người thực lực mạnh nhất, cho nên đối mặt loại tình huống này, khó tránh khỏi có chút phần nộ.

Mã tặc ở dưới đao hỏa phù kinh thiên này chết và bị thương thảm trọng, nhưng trên đồng có ít nhất còn có hai trăm mã tặc còn sức tái chiến. Mạc Sơn Sơn khô kiệt niệm lực, mà cảnh giới chân thật của hắn chỉ là Bất Hoặc, căn bản không thể ngăn cản.

Ninh Khuyết đương nhiên còn có chút bản lãnh bảo mệnh áp đáy hòm, nhưng giống như Nguyễn Thập Tam Tiên cùng túi gấm sư phụ cho hắn những vật này, nếu dùng ở trên người bọn mã tặc, thật sự là một loại lãng phí to lớn, ở trước khi sinh mệnh gặp phải nguy hiểm thật sự, keo kiệt chỉ so với Tang Tang kém hơn một tia hắn tuyệt đối sẽ không sử dụng.

Mấu chốt là viện quân, doanh địa lượng đội đã chống đỡ thời gian dài như vậy, viện quân trong tưởng tượng lại mãi chưa xuất hiện, phải biết rằng nếu ngay từ đầu đã xác định không có viện quân, hắn đã sớm cưỡi đại hắc mã chạy rồi.

“Đến cùng có viện quân hay không?” Hắn nhìn chằm chằm mắt Mạc Sơn Sơn hỏi.

Mạc Sơn Sơn lạnh lùng nhìn lại hắn, nói: “Vậy chỉ có bản thân viện quân biết”.

Ninh Khuyết không ý đồ trao đổi với nàng nữa, nói thẳng: “Chuẩn bị phá vây, ngựa của ta chỉ có thể mang một người chạy, ta muốn mang Thiên Miếu Nữ, người của người do người phụ trách.

Mạc Sơn Sơn hỏi: “Vậy những quân Yến cùng dân phu cùng ngươi cùng nhau chiến đấu thời gian dài như vậy làm thế nào?”

Ninh Khuyết trả lời: “Ta cùng bọn họ chỉ là ngẫu nhiên gặp, không có quan hệ chiến hữu”.

Mạc Sơn Sơn khẽ lắc lắc đầu, nói: “Ta sẽ không đi”.

Ninh Khuyết nhìn nàng, bỗng nhiên nói: “Ngươi chẳng lẽ còn chưa phát hiện, mục tiêu của bọn mã tặc trên đồng cỏ chính là giết ngươi? Trừ ngươi ra, trong cái lượng đội rách này còn có cái gì đáng giá bọn chúng trả giá đắt như vậy?”

Mạc Sơn Sơn nhìn hắn bình tĩnh nói: “Nếu mục tiêu của bọn mã tặc là ta, như vậy những người này đều là bởi vì ta mà chết, ta liền lại càng không nên bỏ bọn họ mà đi”.

Ninh Khuyết khẽ nhíu mày, nói: “Ngu ngốc, nếu người đi rồi, có thể hấp dẫn mã tặc đi, bọn mã tặc lại có thể nào xuống tay đối với những quân Yến dân phu không có uy hiếp này?”

Mạc Sơn Sơn mỉm cười, nói: “Ngươi không nên gạt ta, ta bây giờ cũng biết mã tặc hung tàn bao nhiêu rồi”.

Ninh Khuyết bỗng nhiên phát hiện đôi con người thường xuyên tỏ ra có chút vô thần tản mạn kia của nàng, lúc này lại trở nên đặc biệt trong trẻo khẳng định, tựa như có thể dễ dàng nhìn thấu toàn bộ tâm tư của mình, hắn nhìn nàng thời gian rất lâu, sau đó xoay người bước đi.

Mã tặc trên đồng cỏ đang tập kết, có lẽ ngay sau đó liền sẽ có một đợt thế công khác.

Hắn dùng bàn tay lau loạn đi máu dinh dính trên mặt, đổi một cái khẩu trang mới, đi lại ở trong doanh địa tràn đầy thi thể binh khí gãy, vô luận quân Yến hay dân phu, nhìn thấy hắn cả người là máu, đều sẽ tự hướng hai bên tránh đi, mặc dù là Chước Chi Hoa bọn thiếu nữ Đại Hà quốc, trong ánh mắt nhìn phía hắn trừ kính nể, cũng có thêm vài phần sợ hãi.

Cùng mã tặc đánh nhau đến nay, trừ đạo hỏa phù đốt trời kia, doanh địa lượng đội sở dĩ còn có thể giữ được, công lao chủ yếu nhất ở chỗ Ninh Khuyết, dưới phác đáo của hắn không biết bao nhiêu mã tặc đã ngã xuống.

Rất nhiều người đều thấy được hắn là giết mã tặc như thế nào, đó thật sự là giết người như có không nghe thấy tiếng, làm người ta cảm thấy rét lạnh kính sợ nhất, là hắn lúc giết mã tặc bình tĩnh, loại bình tĩnh này tựa như bao hàm hương vị lạnh lùng nào đó đối với sinh mệnh.

Cảm nhận được chúng quanh ném đến ánh mắt khác thường, nhất là bộ dáng khiếp đảm của Thiên Miếu Nữ, Ninh Khuyết không giải thích cái gì, thấp giọng phân phó mọi người sửa chữa xa trận, đồng thời dùng ánh mắt quan sát bốn phía khe chéo đồng cỏ, tự hỏi tuyến đường thoát đi.

Mã tặc sợ chết, hắn cũng sợ chết, chẳng qua hắn so với tuyệt đại đa số mã tặc đều rõ ràng hơn một cái sự thật, lúc đối mặt cái chết người càng dũng cảm không sợ, người càng không dễ chết. Đây là kinh nghiệm trân quý từ nhỏ vô số năm trải qua sinh tử khảo nghiệm đạt được.

Về phần lạnh lùng đối với sinh mệnh... Hắn đối với sinh mệnh của mã tặc xưa nay đều cực lạnh lùng.

Bọn mã tặc ven hồ Sơ Bích sở dĩ bị hắn giết nghe tin đã sợ mất mật, đó là bởi vì lúc hắn ở Vị thành chỉ là một binh lính bình thường, một khi rời khỏi vị thành tiến vào hoàng nguyên, lên ngựa đó là tặc.

Ninh Khuyết cùng các đồng bào của hắn ở Vị thành, bản thân chính là mã tặc, một loại hung hãn nhất kia trong mã tặc.

Những năm đó, hắn từng giết vô số mã tặc. Nếu là khi đó, phía sau còn có một vị thiếu nữ phù sự nổi tiếng thiên hạ, hắn có lẽ sẽ lưu lại cùng bọn mã tặc đó chiến đấu thêm một đoạn thời gian.

Nhưng hôm nay không được.

Bởi vì hắn có chút cảnh giác bất an, không phải bởi vì số lượng mã tặc quá nhiều, không phải bởi vì cục diện tàn khốc bị động nơi đây, mà là bởi vì hắn luôn cảm thấy có người đang nhìn mình, hơn nữa người kia đã nhìn mình thời gian rất lâu.

Không phải một ngày, không phải hai ngày, là rất nhiều ngày.

Chỗ cao nhất đồng cỏ phía đông, mười mấy mã tặc lẳng lặng đứng, từ trên cao nhìn xuống chiến trường hỗn loạn.

Trong mười mấy mã tặc đại bộ phận đêm qua mới chạy đến nơi đây, chính là những người dẫn tới Ninh Khuyết chú ý kia, khác với bọn mã tặc bình thường, bọn họ đều dùng khăn vải che mặt, tựa như không muốn bị người ta nhìn thấy dung nhan của mình.

Rất rõ ràng mười mấy kỵ này là thủ lĩnh của sáu trăm kỵ mã tặc, nhưng không biết bởi vì sao, bọn mã tặc không ngừng chết ở trong tà cốc, vô luận là bị Yến kỵ giết chết, hay là bị ngựa ngã đè chết thảm, bọn họ vẫn luôn duy trì bình tĩnh.

Khi trong doanh địa lượng đội đạo phần thiên hỏa phù kia dấy lên, đại đa số nhân trong mười mấy kỵ trong ánh mắt rốt cuộc toát ra cảm xúc khiếp sợ, nhưng thủ lĩnh trước nhất kia lại vẫn duy trì tuyệt đối bình tĩnh.

Gã thủ lĩnh mã tặc này ánh mắt tang thương, rõ ràng đã vào trung niên.

“Trọng lượng đội quả nhiên có vị phù sự rất lợi hại, nói không chừng thực là thiếu nữ phù sự kia, các đệ tử Mặc Trị Uyển không hổ là môn hạ thư thánh, kiếm khí lưu cũng rất lợi hại”.

Thủ lĩnh mã tặc lạnh lùng nói: “Chẳng qua tốn nhiều ngày như vậy, mặc dù là thư si trong truyền thuyết, nghĩ hắn niệm lực cũng sắp vắt cạn rồi, bảo người phía dưới chuẩn bị tiếp tục khởi xướng công kích”.

Liên tục mấy ngày mấy đêm bám sát, đó là muốn cho thiếu nữ phù sự kia trốn ở trong lượng đội tổn hao niệm lực, kế hoạch của gã thủ lĩnh này tỏ ra cực có kiên nhẫn, mà bây giờ không tiếc để cấp dưới dùng sinh mệnh đi vắt cạn niệm lực cuối cùng của thiếu nữ phù sư, càng thêm hiện ra hắn máu lạnh vô tình.

Cảm giác được bọn cấp dưới bên cạnh do dự, gã thủ lĩnh này khẽ nhíu mày, lạnh giọng nói: “Trung Nguyên liên quân cùng vương đình nghị hòa, xui xẻ nhất trừ người Hoang, đó là bọn mã tặc thủ hạ của các ngươi, giết chết kẻ chúng ta nên giết chết, ngăn cản lần nghị hòa này, vì mục đích này, chết nhiều người nữa cũng đáng”.

Có gã thuộc hạ không hiểu nói: “Vương Đình Thiền Vu cùng thần điện nghĩ hắn sẽ không bị thủ pháp rõ ràng như vậy lừa gạt”.

Thủ lĩnh lạnh lùng nói: “Nếu là sự thật, sự thật so với mọi ý kiến đều có lực lượng hơn, chỉ cần giết chết những người phía dưới, tràng nghị hòa này tự nhiên không có cách nào tiếp tục nữa”.

Chúng kỵ trên đồng cỏ nhớ tới vị đại nhân vật kia, nhất thời rõ ràng lời ấy ý gì.

Thủ lĩnh nhìn nơi nào đó trong doanh địa, nói: “Tiếp tục công kích, nếu người cười hắc mã nọ lúc trước ý đồ chạy khỏi doanh địa, thì cần chúng ta tự mình ra tay, nhớ kỹ, lần hành động này phải cam đoan giết chết người đó”.

Chúng kỵ chỉ biết người nọ thủ lĩnh nói là một gã nam đệ tử Mặc Trì Uyển, lúc trước triển lộ ra thực lực rất cường hãn, nhưng không biết thân phận chân thật của người nọ, vì thế nghe lời ấy cảm thấy khó hiểu, thầm nghĩ nếu muốn ở trên hoang nguyên tạo thành đủ chấn động, mục tiêu hàng đầu nên là giết chết thiếu nữ phù sự kia trong xe ngựa mới đúng.

Một gã mã tặc phía sau thủ lĩnh do dự một lát, cố lấy dũng khí nói: “Đại nhân, thủ hạ chết quá mức thảm trọng, thật sự là không có sức đánh nữa, thúc giục thêm, chỉ sợ những thằng này sẽ tán loạn”.

Cái xưng hô này rất kỳ quái, không giống như là xưng hô giữa mã tặc, mà càng như là xưng hô bên chính phủ nào đó.

Mã tặc thủ lĩnh thản nhiên nhìn hắn một cái, nói: “Nếu các ngươi ở trên hoang nguyên dẫn theo đám mã tặc này gần mười năm thời gian, còn chưa thể thống lĩnh bọn họ, vậy các ngươi sống còn có tác dụng gì?”

Tên mã tặc kia bị ánh mắt của hắn nhìn mà cả người phát lạnh, không dám nói thêm một chữ nữa.

Thủ lĩnh mã tặc nhìn doanh địa phía dưới, không chút cảm xúc nói: “Bọn mã tặc này không biết thân phận của mình, luôn cho rằng bản thân là mã tặc thật sự, nhưng các ngươi không thể quên thân phận của mình”.

“Lên ngựa là tặc, xuống ngựa là binh, mà các ngươi, là tướng quân đại nhân bệnh”.

Nghe những lời này, trên đồng cỏ một mảng im lặng, thời gian rất lâu sau, mới có người mở miệng đặt câu hỏi.

“Đại nhân, thiếu nữ phù sư trong đoàn xe kia đối phó như thế nào?”

“Thư si mạnh nữa, chưa vào Trí Mệnh cũng là uổng công, niệm lực hết, lại có gì khác với người thường? Hơn nữa cho dù ả còn sức tái chiên, chẳng lẽ còn có thể ngăn cản chúng ta giết chết người trẻ tuổi kia?”

Từ khai chiến đến nay, mười mấy kỵ luôn im lặng đứng ở trên cùng của đồng cỏ đều tự tản ra, thu nạp thủ hạ thuộc về mình, bắt đầu chuẩn bị công kích cuối cùng, cũng là cường đại nhất, chỉ còn lại có một mình thủ lĩnh mã tặc ở lại chỗ đó.

Thủ lĩnh mã tặc nâng tay phải, đem cái nón đè thấp hơn một ít, lăng lặng nhìn trong doanh địa phía dưới người trẻ tuổi thân trang phục đệ tử Mặc Trị Uyển, thân đeo đao tên cả người là máu kia, trầm mặc thời gian rất lâu, cảm xúc phức tạp cười cười.

Từ thành Trường An năm trước đến lúc này, hắn đã âm thầm nhìn người tên là Ninh Khuyết này thời gian rất lâu, tuy hắn mãi chưa tìm được chứng cớ, chứng minh Ninh Khuyết cùng ngự sử Trương Ngự Kì chết có liên quan, cũng chưa phát hiện người này đối với tướng quân có bất cứ địch ý gì, nhưng không biết vì sao, hắn luôn cảm thấy người này sẽ là một cái phiền toái.

Bởi vì Ninh Khuyết có hiềm nghi, càng bởi vì Ninh Khuyết hiện tại đã vào thư viện tầng lầu hai, hơn nữa đã trở thành truyền nhân duy nhất của Thần phù sư Nhan Sắt, lại được bệ hạ tin một bề, như vậy mặc dù chỉ có một phần hiềm nghi, cũng cần chín phần cảnh giác.

Nhất là Ninh Khuyết đi tới biên giới Yến bắc, không ai biết hắn có âm thầm tiếp nhận hoàng mệnh hay không, không ai biết hành động này của thư viện có thâm ý gì, vì thế phiền toái biến thành áp lực, hiềm nghi nghi nữa cũng không có ý nghĩa, không cần đi tra chứng cứ người này có phải liên quan án mạng ngự sử hay không nữa, không cần điều tra người này có phải đang âm thầm nhắm vào tướng quân hay không nữa, bọn họ những người này chỉ có thể làm cũng phải làm một việc, đó chính là thay tướng quân lau đi khả năng uy hiếp.

Nghĩ đến chi tiết này, tươi cười cảm xúc phức tạp của thủ lĩnh mã tặc này dần dần thu đi.

Đổi thành bất cứ thời gian bất cứ địa điểm nào khác, đều không có ai dám ở ban ngày ban mặt, ý đồ mưu sát một gã đệ tử thư viện tầng lầu hai, nhưng bây giờ là ở trên hoang nguyên, hơn nữa không có bất luận kẻ nào biết quan hệ của những mã tặc này cùng tướng quân.

Triều đình đối với tướng quân đã nổi lên nghi ngờ, đám mã tặc này sớm hay muộn đều phải thanh lí sạch sẽ, hôm nay giết chết Ninh Khuyết, phá hoại đàm phán hoà bình, làm đám mã tặc này tiêu hao hết sạch, hoàn toàn là một hòn đá ném mấy con chim.

Cho nên sau khi tin tức Ninh Khuyết cải trang rời khỏi Bích Thủy Doanh, theo đệ tử Mặc Trị Uyển 1 lộ tổng lượng đội vào hoàng nguyên truyền tới tướng quân phủ, hắn không tiếc sức ngựa, mấy ngày mấy đêm không ngủ không nghỉ cũng muốn từ Thổ Dương thành tới nơi đây tự mình chủ trì việc này.

Đây là cơ hội Hạo Thiên ban cho, nếu bỏ qua, ắt gặp trời phạt.

Nhưng ngay tại thời điểm mã tặc sắp triển khai một lần công kích nữa, Ninh Khuyết chuẩn bị cưỡi ngựa thoát đi, thủ lĩnh mã tặc chuẩn bị

dựa thế chém giết hắn, hoang nguyên đồng cỏ xa xa lại vang lên một trận tiếng vó ngựa dày đặc.

Trong doanh địa dưới đồng cỏ đệ tử Mặc Trị Uyên cùng các dân phu nước Yến cảnh giác chuẩn bị chiến tranh, bọn mã tặc giữa dốc thoải đồng có chuẩn bị xung phong, không hẹn mà cùng tạm hoãn động tác của mình, hướng cho tiếng chân nổi lên nhìn lại.

Phía tây giữa đồng có một đội kỵ binh chạy tới.

Đội kỵ binh này nhân số không nhiều, có chừng trăm kỵ, nhưng vô luận là bản thân kỵ binh hay là tuấn mã dưới thân, đều mang giáp đen viền vàng hoa lệ, trang nghiêm, khí thế kinh người, vậy mà phảng phất vạn kỵ cùng tới.

Chính là thần điện hộ giáo kỵ binh đoàn được xưng kỵ binh mạnh nhất thiên hạ.

Phía dưới đồng cỏ vang lên một trận hoan hô nhiệt liệt. Bọn mã tặc nhanh chóng thu về xếp thành hàng, chuẩn bị rút lui. Nhưng chuyện kế tiếp phát sinh, ai cũng không ngờ tới.

Trung ương đội ngũ thần điện kỵ binh trong một chiếc xe ngựa một cánh tay già nua vươn ra, trăm thần điện kỵ binh chậm rãi dừng bước, cách mấy trăm trượng, lạnh lùng nhìn chăm chú vào bên này, cũng chưa lập tức khởi xướng công kích đối với mã tặc.

Mọi người trong doanh địa lượng đội ngạc nhiên nhìn bên đó, tiếng hoan hô dần dần thu lại, trở nên lặng ngắt như tờ, có người đoán được ý đồ của đám thần điện kỵ binh này, trên mặt toát ra biểu cảm không thể tin cùng bị phẫn.

Lúc này ánh sáng mặt trời sớm hiện lên bầu trời, mang đến cho hoang nguyên một tia ấm áp khó có được. Trên đồng cỏ trăm tên thần điện kỵ binh kia trầm mặc đứng trang nghiêm, trên mũ giáp màu đen về hoa văn màu vàng phức tạp, hoa văn giáp hàm ý khó hiểu dưới ánh mặt trời lóe ra quang huy thánh khiết, cờ xí trước đội ngũ đón gió bay phất phới, tỏ ra vô cùng trang nghiêm thánh khiết.

Đám kỵ binh này là Tây Lăng thần điện kỵ binh nổi tiếng thiên hạ, lại xưng hộ giáo thần quân. Ở mấy tháng trước rời khỏi Tây Lăng, đi qua Yến đô Thành Kinh đến hoạng nguyên biên giới, lần này chính là phụng mệnh lệnh thượng tầng thần điện, hộ tống một số đại nhân vật tôn quý đi vương đình tham gia đàm phán, cũng chính là chi đội ngũ Mạc Sơn Sơn nói với Ninh Khuyết kia.

Đêm trước bọn họ đã thấy doanh địa lượng đội bắn ra pháo hoa cảnh báo, cũng thông qua phương thức khác, thu được phù văn truyền thư cầu viện, nhưng có lẽ là vì chỗ xa lạ nguy hiểm hoang vu, chi thần điện kỵ binh này cũng chưa lập tức gấp rút tiếp viện, mà là dựa theo tuyến đường sớm định ra vững vàng tiến lên, cho đến lúc này ở trong đồng cỏ tà cốc con sông cổ đạo diễn biến thành này gặp nhau.

Giữa thần điện kỵ binh có mười mấy tăng nhân Nguyệt Luân quốc cùng đệ tử Thiên Dụ viện, còn có một chiếc xe ngựa.

Cửa xe mở ra một cái chân nhỏ đi giày vải màu xanh giâm sàn thùng xe đi xuống, đó là một vị lão phu nhân đầy mặt nếp nhăn, trên người mặc một cái áo choàng rất kỳ quái, tựa như là từ vô số loại vải khác nhau tạo thành, nhìn cực kỳ mỏng manh, cũng không biết như thế nào có thể chịu gió lạnh trên hoang nguyên.

Thần điện kỵ binh hộ tống đệ tử Thiên Du viện cùng đệ tử chùa Bạch Tháp Nguyệt Luân quốc hướng tới vương đình, coi như là thí luyện nào đó, mà vị phụ nhân này, đó là chủ sự trong chi đội ngũ này, bởi vì bà chính là cô cô Khúc Ny Mã Đề đức cao vọng trọng của Nguyệt Luân quốc.