Q2 - Chương 105: Không giết

Số từ: 1557

Dịch: Nhóm Ngạo Thiên Môn
Đả tự: Luv
Nguồn: vipvandan.vn - bachngocsach.com

Trong phòng một mảng im lặng, đột nhiên hắn nhớ tới một số việc quan trọng, nháy mắt bừng tỉnh, dùng tốc độ nhanh nhất cùng phương thức không bắt mắt nhất từ trong trạng thái tu hành hạo nhiên khí thoát ly, đi hướng góc phòng.

Mái tóc đen hỗn độn như dưới thác nước rũ ra ở trên váy bồng của Mạc Sơn Sơn, một trận đại chiến gian nguy qua đi, trên váy bông màu trắng sớm nhuốm đầy tro bụi cùng máu phun ra, nhưng không biết vì sao, ở trong phòng u ám vẫn lộ ra hương vị sạch sẽ.

Ninh Khuyết ngồi xổm bên người thiếu nữ, cảm thụ được trên người nàng toát ra khí tức sạch sẽ, nhìn mái tóc đen cùng váy trắng của nàng, không biết vì sao lại cảm thấy trên người mình có chút bẩn, không dám đưa tay đi đụng vào thân thể nàng.

Cảm xúc quái dị đó nhanh chóng bị hắn ném đi. Hắn nhẹ nhàng đem thiếu nữ phù sự đỡ ngồi thẳng dậy, từ trong lòng lấy ra thuốc trị thương cẩn thận cho nàng ăn, sau đó nhẹ nhàng vỗ trên lưng nàng giúp nàng hòa tan dược lực.

Không biết qua bao lâu thời gian, Mạc Sơn Sơn rốt cuộc tỉnh lại, trên khuôn mặt bởi vì mất máu mà càng thêm trắng bệch, lông mi dài hơi rung động, mở mắt toát ra vẻ khẩn trương thậm chí có chút khiếp sợ.

Lúc trước nàng hôn mê đi, chiến đấu trong phòng vẫn đang tiếp tục, nàng không biết đến tột cùng là ai thắng, thậm chí cho rằng Ninh Khuyết cùng mình cũng đã rơi vào trong tay lão tăng, giống như Diệp Hồng Ngự trở thành thức ăn của đối phương.

Thẳng đến nhìn thấy lão tăng kia đã hóa thành tro, Mạc Sơn Sơn mới hơi yên lòng chút, thở hổn hển nắm chặt tay Ninh Khuyết, thân thể hơi run lên, tựa như vẫn là không thể quên mất trong đầu những hình ảnh lúc trước trải qua.

Tay Ninh Khuyết bị nàng nắm rất chặt, thậm chí mơ hồ có chút đau nhức, hắn chưa tỏ vẻ phản đối gì, chỉ là trầm mặc ôm nàng, nhẹ nhàng vuốt lưng nàng tỏ vẻ an ủi.

Đột nhiên, hắn nhíu mày, đem tay từ trong tay Mạc Sơn Sơn rút ra. Mạc Sơn Sơn ngẩng đầu nhìn phía hắn, không biết đến tột cùng đã xảy ra cái gì, vẻ mặt có chút hoảng hốt lại có chút bất an.

Ninh Khuyết đem nàng để đến cạnh vách tường ngồi xong, từ trên đất nhặt về phác đáo của mình, trầm mặc hướng đối diện đi đến.

Không biết khi nào, đạo si cũng đã từ trong hôn mê tỉnh lại, đang dựa vào vách tường hờ hững nhìn bên này.

Khuôn mặt thuần mà kiều my xinh đẹp đó bởi vì bị thương nặng mất máu, tỏ ra có chút thống khổ đáng thương, chẳng qua Ninh Khuyết biết đối phương là một nữ nhân cường đại đáng sợ như thế nào, nào sẽ bị những vẻ bên ngoài này làm mềm lòng.

Nhìn Ninh Khuyết cầm phác đao từng bước hướng mình ép tới, trong ánh mắt lạnh lùng của Diệp Hồng Ngự nổi lên vẻ tự giễu cùng khinh miệt, tay phải vô lực buông ở bên đùi gian nan gập lại, hai ngón giữa và trọ khép lại bắt cái kiếm quyết.

Nhưng ngay tại lúc niệm lực đã xuất đạo thuật chưa phát, một ngụm đen thùi hơi dính bị máu từ trong môi nàng phun ra rơi ở trên váy đã sớm nhuộm vô số máu, thay những màu đỏ dữ tợn kia thêm một đạo sắc thái.

Diệp Hồng Ngư nhìn máu tươi chảy xuống trên váy, vẻ mặt cực phức tạp cười cười, sau đó từ bỏ cố gắng, mệt mỏi dựa đến trên vách tường, vô luận động tác hay là vẻ mặt đều là suy yếu như vậy.

Trong ba người nàng bị thương nặng nhất, đầu tiên là thức hải trực tiếp bị chấn nát, liên tiếp bị Liên Sinh đại sự làm hai lần Lệ Xan Ma Công, cuối cùng lại cố gắng giảm cảnh đổi lấy một kích kinh diễm, lúc này sớm không còn nữa phong thái cường đại ngạo nghễ trên núi tuyết.

Nhưng nàng nhìn Ninh Khuyết đi về phía mình, trong ánh mắt không có bất cứ cảm xúc dư thừa nào, không có phẫn nộ, không có cầu xin thương xót, không có tuyệt vọng không có bị thương, thậm chí ngay cả khinh miệt cùng tự giễu lúc bắt đầu cũng hóa hết thành hư vô, chỉ là bình tĩnh.

Ninh Khuyết cầm đao đứng ở trước người nàng, trầm mặc chuyên chú nhìn mắt nàng, ở trong từ điển của hắn chưa từng có từ ngữ cái gì không thể lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn, vì để cho bản thân cùng Tang Tang có thể sinh tồn cùng sinh tồn tốt hơn chút, hắn có thể làm bất cứ chuyện gì, cho nên hắn cho rằng lúc kẻ địch lâm vào nguy cơ không ra tay, khẳng định sẽ gặp trời phạt.

Thiếu nữ dựa vào vách tường, suy yếu giống nhau tùy thời có thể chết đi này không phải thiếu nữ bình thường, là đạo si cường đại nhất thế hệ trẻ của Hạo Thiên đạo môn, hơn nữa là kẻ địch của hắn. Hắn có thể nào quên hình ảnh ở ngoài Ma Tông sơn môn, mình dùng Nguyên Thập Tam Tiến cộng thêm sự phụ thần phù để lại cho mình cũng chưa thể chiến thắng đối phương, ngược lại bị đối phương đánh như con chó. Nếu lúc này không giết chết Diệp Hồng Ngư, đợi sau khi nàng khôi phục cảnh giới thực lực, chẳng lẽ sẽ không giết hắn?

Rất kỳ quái là, Ninh Khuyết chưa cầm lấy phác đao trực tiếp đem ngực nàng đâm thủng một cái, mà là trầm mặc nhìn nàng nhìn thời gian rất lâu, hắn nhìn nàng trên vai trên cánh tay hai miệng vết thương to thảm thiết khủng bố đó, nghĩ máu thịt nơi đó thiếu mất đều đã bị lão tăng nuốt vào trong bụng, sau đó lúc này biến thành một bộ phận trong đống tro xám kia.

Mũi nhọn sắc bén của phác đạo dài nhỏ đâm vào giữa phiến đá vỡ ra. giống như mạng nhện.

“Nếu là trước kia, ta nhất định sẽ giết ngươi.”

Ninh Khuyết nhìn nàng nghiêm túc nói, xuất phát từ một số nguyên nhân phức tạp, hắn làm ra một cái quyết định gian nan.

Bởi vì lúc trước nếu không phải đạo si liều mạng, hắn ở lúc lĩnh ngộ kiếm ý của tiểu sư thúc xuất thân đã chết, bởi vì Mạc Sơn Sơn ở sau người nhẹ giọng nói, bởi vì hắn bây giờ căn bản không để ý cái gì trời phạt, bởi vì hắn rốt cuộc xác nhận giai đoạn chiến đấu cuối cùng nàng đã hôn mê, chưa nghe được đoạn đối thoại về nhập ma kia của mình cùng Liên Sinh, còn bởi vì cái khác.

“Từng sóng vai chiến đấu, ta nghĩ ít nhất ở trong sơn môn Ma Tông, chúng ta là chiến hữu. Ta không giống tuyệt đại đa số người Đường coi trọng danh dự như vậy, nhưng ta là quân nhân Đại Đường, ta không có thói quen ở trên chiến trường giết chết chiến hữu, cho nên nếu ngươi đồng ý chúng ta ở trong này là chiến hữu, như vậy có vấn đề gì đi ra ngoài nói sau.”

Diệp Hồng Ngự bình tĩnh nhìn mặt Ninh Khuyết, trong đoạn thời gian không lâu nhưng cảm giác rất dài này, nàng đã rất rõ ràng tâm tính của đối phương cùng mình giống nhau, là một nam tử vì đạt được mục đích tuyệt đối có thể không từ thủ đoạn, cho nên nàng đã chuẩn bị nghênh đón cái chết, nhưng không ngờ đối phương lại làm ra một lựa chọn như vậy.

Nàng là đạo si trí tuệ, là Tài Quyết Ti đại ti tòa duy trì quang minh chính nghĩa của Hạo Thiên đạo môn, cho nên nàng không giống nhân vật nữ tính phản diện bình thường ngu xuẩn như vậy nói nếu người lúc này không giết ta ngươi tương lai nhất định sẽ hối hận, mà là nhìn Ninh Khuyết nghiêm túc nói: “Lúc trước ta cứu người một mạng, sau người đã cứu ta một mạng, cho nên người ta là ngang hàng, lúc này ngươi không giết ta, như vậy tương lai ta tới lúc giết người, thì đem lần này trả lại ngươi.”

Ninh Khuyết gật gật đầu, nói: “Dọa lên rất công bằng, thành giao.”

Nói xong câu đó, hắn buồng phác đáo dài nhỏ, đi đến trước người Diệp Hồng Ngư ngồi xổm xuống, đưa tay đi xé dải váy nàng, muốn xem xét một chút thương thế của nàng đến cùng như thế nào, chỉ là động tác tỏ ra có chút thô lỗ, không chút nào thương tiếc.