Quyển 1 - Chương 1: Vị Thành Có Mưa, Thiếu Niên Có Tỳ Nữ .

Nguồn: tangthuvien

Dịch giả: Niêu - Biên dịch: Greenphoenix128 - Biên tập: Would In Peace

Đế quốc Đường, mùa xuân năm Thiên Khải thứ mười ba, Vị Thành có một trận mưa.

Nơi đây là tòa thành địa đầu biên giới rộng lớn phía tây bắc của đế quốc, vì đề phòng người thảo nguyên dã man xâm nhập nên tường thành bốn phía được đắp cực kì dày bằng đất, thoạt nhìn chẳng khác gì những ụ đất nối tiếp nhau.

Dưới thời tiết khô hanh, đất vụn trên mặt tường bị những ngọn gió tây bắc sắc như đao quất bay tung tóe, rơi xuống doanh trại đơn sơ, rơi lên thân thể binh lính khiến toàn bộ thế giới nơi đây biến thành một màu vàng đất, ban đêm khi người ta giũ quần áo đi ngủ bụi bay không khác gì một trận bão cát.

Đang lúc mùa xuân khô hạn, trận mưa này tới thật quá đúng lúc khiến binh lính vô cùng vui mừng, mưa rả rích từ đêm qua tới tận bây giờ đã rửa sạch bụi đất bám trên phòng ốc, dường như những đôi mắt cũng được tẩy rửa sạch sẽ, trở lên sáng sủa hơn nhiều.

Chí ít đôi mắt của Mã Sĩ Tương lúc này đang rất sáng.

Là quan chỉ huy quân sự cao nhất ở Vị Thành, nhưng thái độ của hắn đang rất khiêm tốn, mặc dù hơi bất mãn với vết chân đầy bùn đất vàng trên tấm thảm lông quý giá nhưng hắn kịp che dấu, biến nó thành vẻ kinh ngạc.

Sau khi quay về phía lão già mặc áo choàng dơ bẩn ngồi phía bên kia bàn trà cung kính thi lễ, hắn thấp giọng nói:

- Lão đại nhân tôn kính, không biết vị quý nhân trong lều kia có cần thêm thứ gì khác hây không? Nếu vị quý nhân vẫn muốn lên đường vào ngày mai, ta sẽ cho một đội trăm người đi theo hộ vệ, về phía quân bộ bên kia ta lập tức gửi thông báo.

Lão già ôn hòa cười cười chỉ vào bóng người phía trong lều rồi lắc lắc đầu ý nói mình không có ý kiến gì. Đúng lúc này, một giọng nữ giới đầy lạnh lùng kiêu ngạo vọng ra:

- Không cần, lo mà làm tốt mấy chuyện vớ vẩn của ngươi đi.

Sáng sớm hôm nay sau khi đội xe của đối phương đội mưa tiến vào Vị Thành, Mã Sĩ Tương không mất bao nhiêu thời gian đã đoán ra thân phận của vị quý nhân trong đoàn nên dù thấy người ta có kiêu ngạo lạnh lùng hắn cũng không có ý kiến, không dám có ý kiến.

Giọng nói trong lều im lặng một lát rồi bỗng tiếp:

- Từ Vị Thành đến đô thành, một dải Mân Sơn đường xá khó đi, hơn nữa trận mưa này xem ra còn kéo dài thêm mấy ngày nữa, không chừng có vài đoạn đường bị sạt lở… Ngươi hãy điều từ trong quân một người dẫn đường cho ta.

Mã Sĩ Tương giật mình, đột nhiên nghĩ tới một gã khó ưa, cười nói:

- Nhân tuyển có sẵn rồi.

………………

Đám giáo úy trong doanh trại kẻ này ngó kẻ kia, vẻ mặt chẳng ai giống ai, có kẻ tiếc nuối, kẻ thấy may mắn, kẻ sợ hãi, nhưng chẳng ai nghĩ tới chuyện Mã Sĩ Tương lại đi chọn "người kia" làm nhiệm vụ dẫn đường cho vị quý nhân.

- Tướng quân, chẳng lẽ người thực sự để cho hắn chạy sao? - Một gã giáo úy ngạc nhiên hỏi.

Vị Thành không lớn, gom hết quân lính sĩ quan lại một chỗ cũng không được ba trăm người, quân doanh ở cách quá xa chốn phồn hoa có khi chẳng khác nào một trại thổ phỉ, cái gọi là tướng quân chẳng qua là một gã phó tướng cấp bậc thấp nhất, nhưng Mã Sĩ Tương trị quân cực ngiêm, hoặc có thể nói vị thổ phỉ đại ca ở Vị Thành này rất thích được người khác gọi là tướng quân nên dù hàng ngày trò chuyện với nhau trên miệng đám thuộc hạ cũng không dám quên gắn theo hai chữ "tướng quân".

Mã Sĩ Tương đưa tay lau nước mưa trên mặt, nhìn những giọt nước vàng đục rơi rớt bốn phía doanh trại, cảm khái nói:

- Cũng không thể cứ giữ hắn đến già ở cái chốn chim không thèm ỉa này được, thư đề cử đã tới được nửa năm, một mảnh tiền đồ tươi sáng đang chờ thằng nhóc đó, nếu hắn muốn tới thư viện ở đô thành thì vừa tiện đường, coi như nhân tiện chúng ta tặng cho vị quý nhân kia một cái nhân tình đi.

- Ta nghĩ vị quý nhân kia cũng chẳng biết cảm kích đâu. - Giáo úy giận giữ nói.

Chợt cửa doanh trại phía sau mọi người bị đẩy ra, một tỳ nữ nhỏ nhắn xinh đẹp bước tới, nhìn Mã Sĩ Tương và đám giáo úy lạnh nhạt nói:

- Dẫn ta đi gặp người dẫn đường kia.

Ngay cả thiếp thân tỳ nữ của quý nhân khi đối mặt với tướng quân triều đình nơi biên ải cũng không che giấu vẻ cao ngạo của mình.

Gác cổng phủ tể tướng, người hầu của quý nhân, môn khách của thân vương, đây là những vai khiến người ta cực kì đau đầu trên quan trường, gần thì làm người oán, xa khiến kẻ phiền hà, đúng là vô cùng phiền phức. Mã Sĩ Tương thực sự không có hứng thú giao tiếp với người như thế, bâng quơ nói vài câu khách sáo rồi vẫy tay gọi một gã giáo úy bảo hắn đưa tỳ nữ của quý nhân đi tìm người.

Mưa tạm ngừng rơi, cơn mưa nhẹ đi qua khiến Vị Thành bỗng trở lên tươi mới, mấy cành liễu ven đường đã bắt đầu nhú sắc xuân xanh mởn, có điều cảnh dù đẹp nhưng thành quá nhỏ, đi chưa được mấy bước giáo úy đã dẫn tỳ nữ kia đến một nơi nằm ngoài doanh trại.

Nghe từ trong cửa vang ra những tiếng ồn ào quát tháo xen lẫn tiếng hô tửu lệnh, cô tỳ nữ hơi nhíu mày, thầm nghĩ chẳng lẽ giữa ban ngày ban mặt có người dám tổ chức uống rượu trong quân doanh? Màn cửa bị gió cuốn lên, âm thanh bên trong đột nhiên trở lên rõ ràng, quả thật là có người vung quyền, nhưng không phải tửu quyền - nghe nội dung khẩu lệnh, khuôn mặt cô tỳ nữ bỗng đỏ bừng vẻ giận dữ, bàn tay âm thầm nắm chặt lại.

- Chúng ta chơi dâm đãng quyền nào! Ai dâm đãng là ngươi dâm đãng! Ai dâm đãng là ta dâm đãng! Ai dâm đãng là tên kia dâm đãng!... (khẩu lệnh hay đấy, chơi oẳn tù tì kiểu này lại hợp lý )

Khẩu lệnh bỉ ổi đó cứ vang lên vang xuống, vang tới vang lui không ngừng, mãi một lúc lâu vẫn chưa phân ra thắng bại, cô tỳ nữ vẻ mặt càng lúc càng tức giận khó nhìn, đưa tay vén một góc rèm cửa rồi nhìn vào bên trong bằng một ánh mắt cực kì bất thiện, đập vào mắt đầu tiên là một thiếu niên ngồi đối diện cạnh chiếc bàn vuông.

Gã thiếu niên ước chừng mười lăm mười sáu tuổi, trên người mặc chiếc áo vải bông thường thấy trong quân đội, vạt trước dính đầy dầu mỡ, thậm chí mái tóc trên đầu không hiểu do cha sinh mẹ đẻ ra thế hay chưa từng được hân hạnh gội qua nên cũng quắn bết lại, nhầy nhẫy như dính mỡ, ấy thế mà khuôn mặt gã lại vô cùng sạch sẽ, mắt mũi đâu ra đó, đến mấy vết tàn nhang cũng hiện ra mồn một.

- Ai dâm đãng là ngươi dâm đãng!

Thần thái thể hiện trên gương mặt gã thiếu niên hoàn toàn trái ngược với nội dung thô tục khi vung quyền, cực kì chăm chú nghiêm túc, không nhiễm hạt bụi dâm dục nào, thậm chí đây đó còn có đôi nét thánh khiết cao thượng, bàn tay phải liên tục vung vẩy trước mặt hết kéo, đá lại đến bao (bao, búa, kéo ấy mà), ra quyền như gió, ra đao sát ý đầy mình, tựa hồ chuyện thắng thua ở trò chơi này còn quan trọng hơn tính mạng.

Vài con nhặng mang trong mình sức sống cực kì cường hãn do phải sinh tồn trong hoàn cảnh ác liệt tại vùng tây bắc đang liên tục cố gắng bâu vào vạt áo trước dính đầy dầu mỡ của gã thiếu niên, nhưng cuối cùng vẫn bị quyền phong đao ý của hắn bức ngược trở lại.

- Ta thắng rồi!

Trận "dâm dục quyền" kéo dài đến mức muốn rút cạn sạch khô dưỡng khí trong phổi hai đấu thủ cuối cùng cũng khép lại, gã thiếu niên tóc đen quơ quơ cánh tay phải trong không khí đầy vẻ nhiệt tình để ăn mừng thắng lợi, đôi môi nở nụ cười cực kì hài lòng khiến trên gương mặt bỗng xuất hiện núm đồng tiền đầy khả ái.

Nhưng đối thủ của gã thiếu niên lại không chịu công nhận kết quả này, một mực cho rằng gã đã thay đổi kiểu quyền trong lúc hô câu "ai dâm đãng" cuối cùng, vì thế người trong phòng rơi vào tranh cãi kịch liệt, những kẻ đứng xem cũng mỗi người một ý, không ai chịu nghe ai, đang rối loạn bỗng một kẻ hét lớn:

- Chiếu theo quy định cũ, nghe ý kiến của Tang Tang!

Tất cả mọi ánh mắt lập tức đổ dồn vào một góc phòng, nơi có cô bé chừng mười một mười hai tuổi đang xách thùng nước. Cô bé dáng người gầy gò yếu ớt, làn da ngăm đen, mặt mũi tầm thường, trên thân mặc bộ đồ dành cho thị nữ rộng thùng thình không biết do chủ nhân cô nhặt từ đâu về, vạt áo cứ quét lê trên mặt đất, thùng nước cô đang xách hình như còn nặng hơn cả chủ nhân nên cực kì khó nhọc.

Cô thị nữ nhỏ được gọi là Tang Tang kia buông thùng nước rồi xoay người lại, đám binh lính nhìn nàng đầy vẻ căng thẳng tựa như đám con bạc ở sòng bài đang đợi nhà cái mở chung, hơn nữa tình cảnh này rõ ràng không phải chỉ xảy ra lần đầu.

Cô thị nữ nhíu mày liếc qua gã thiếu niên rồi lại nhìn tên binh lính đang giận dữ bất bình đối diện, thản nhiên nói:

- Hiệp thứ hai mươi ba ngươi ra kéo, hắn ra búa nhưng ngươi lại hô là hắn dâm đãng, nên ngươi thua từ lúc đó rồi.

Trong phòng ồ lên vui vẻ, mọi người liền tản đi, tên binh lính kia vừa lầm bầm chửi vừa đếm tiền trả, gã thiếu niên cười hài lòng nhận lấy, xoa tay vào trước ngực rồi vỗ vỗ bả vai đối phương vẻ chân thành:

- Nghĩ thoáng một chút đi, khắp Vị Thành này… không, khắp thiên hạ này ai có thể thắng nổi Ninh Khuyết ta chứ?

QC: