Q1 - Chương 183: An bài quyết định đại thần quan

Số từ: 3024

Dịch: Nhóm Ngạo Thiên Môn
Đả tự: Luv
Nguồn: vipvandan.vn - bachngocsach.com

“Ừm”. Vị đạo nhân lúc trước kia lắc lắc đầu, mang theo cảm xúc phức tạp nói: “Tuy tiểu tử tên Ninh Khuyết này lúc vào tầng hai thư viện, phu tử không ở Trường An, nhưng dù sao cũng là đệ tử của hắn.

Trẻ tuổi như thế đã bắt đầu leo lên phù đạo, hơn mười năm sau, tin tưởng cái tên này nhất định sẽ xuất hiện ở trong vài tờ đầu tiên của quyển chữ Nhật”.

Nói xong chuyện này, lại nói chút chuyện phiếm, đạo nhân liền cùng đồng bạn nói lời từ biệt, theo dọc bên u hồ trước nhà có đi về phía trước, một đường theo non sông tươi đẹp đội gió mà đi, không cần bao lâu thời gian đã rời khỏi đạo quan.

Đón gió mát từ dưới vách núi thổi tới, đạo nhân nheo mắt nhìn ngọn núi phía xa mơ hồ có thể thấy được kia, cùng với những đạo điện nguy nga đồ sộ của ngọn núi, mỉm cười, trong tươi cười tràn đầy yên tĩnh.

Phía sau ngoài đạo quan im đơn giản cũ kỹ tường an không nói gì, giống như cũng đang yên tĩnh nhìn chăm chú vào trang nghiêm cùng thanh quý trong cuộc sống phồn hoa bên kia, trên đạo quan có một bức hoành phi cũ bị mưa gió lưu lại vô số dấu vết, trên biển viết hai chữ Tri Thủ.

Phía đông ở ngoài mấy trăm km là Phong Bạo hải, cơn lốc bốn mùa làm người đời kinh sợ khủng bố sau khi đổ bộ lên bờ, đi qua đồi gò sông núi cản trở, lúc đến nơi đây liền hóa thành gió mát nhẹ nhàng, mang theo ẩm ướt cùng mát mẻ sung túc, lại không có bất cứ năng lực phá hoại gì, cho nên nơi này mùa hạ hoàn toàn không có sự trầm lặng của thành Trường An.

Cái quốc gia này diện tích không lớn, bởi vì buôn bán không phát đạt cũng chưa nói tới phồn hoa, trừ các tín đồ thành kính dập đầu vòng quanh núi bài trời kia, không nhìn thấy được quá nhiều bọn người tập vụ. Những cơn lốc hiểm ác ở nơi này hóa gió mát mưa phùn, có núi thanh tú mà không cao hiểm, có thủy tinh nhu mà không chảy xiết, có phong ốc bình nguyên, có hươu kêu ở giữa rừng yên tĩnh, quả thật là nơi Hạo Thiên ân sủng, bởi có đồi gò thanh mĩ vắt ngang phía tây, tên cổ Tây Lăng.

Trị Thủ quan trong núi sâu có thể xa xa nhìn thấy ngọn núi đó, tên là Đào sơn. Hoa đào trên núi tuy ở nhiều năm trước đã bị người nào đó mượn rượu cầm kiếm chém hết, nhưng ỷ vào Hạo Thiên ân sủng mưa thuận gió hoà đất đai phì nhiêu, đã sớm phục hồi như lúc ban đầu, trên núi trồng xen hoa đào dị chủng từ đầu mùa xuân tới cuối hè vẫn nở rộ, rậm rạp tươi tốt diếm đoạt ánh mắt.

Trên Đào sơn có vài dốc phăng cực kỳ chỉnh tề bóng loáng, giống như bầu trời đánh xuống thần lực, dùng rìu lớn cứng rắn bổ ra, ở trên dốc phẳng xây vô giá điện đạo gia phong cách khác nhau, hợp cùng một chỗ liền thành một quần thể điện huy hoàng trang nghiêm, chính là Tây Lặng thần điện.

Thần điện dựa vào Đào sơn mà xây dựng, chia làm ba tầng, ở phía trên tầng dốc phẳng tiếp cận bầu trời nhất có bốn tòa đạo gia đại quan đồ sộ nhất, trong đó tòa đạo quan tới gần ven dốc kia lấy đá đen cực lớn xây thành, hình dạng ngay ngắn không giống kiến trúc đạo gia bình thường, mãi mãi lạnh lùng nhìn chăm chú vào những tín đồ dập đầu kia trên sơn đạo.

Đại điện đạo quan màu đen cực kỳ to lớn trống trải, sâu trong vài trăm thước có một cái rèm châu ngọc dệt thành, phía sau rèm có một cái thần tọa từ cả khối Nam Hải mặc ngọc điêu khắc thành một trong ba đại thần quan của Hạo Thiên thần giáo Tài Quyết đại thần quan, ngày thường sẽ ngồi ở dưới thần tọa này nghe thần quan cấp dưới báo cáo, xử lý công việc đạo môn.

Tài Quyết đại thần quan mặc một bộ thần bào màu đỏ, hôm nay hắn chưa ra lệnh thuộc hạ vén lên bức rèm che, mà là mặt không chút thay đổi nhìn cái rèm này, tựa như muốn đem trân châu cùng thuý ngọc bên trên nhìn hết thành bột phấn.

Làm một trong ba đại thần quan của Tây Lăng thần điện Tài Quyết đại thần quan công việc chính là quyết định, cai quản cơ cấu bạo lực đáng sợ nhất của Hạo Thiên Đạo môn, dưới trướng có được nhiều cường giả tu hành nhất của đạo môn, thực lực bề ngoài cường hãn nhất, ở trên đời thanh danh cũng khủng bố nhất, vô số năm qua, không biết bao nhiều ngoại đạo dị đoan bởi vì một câu của hắn liền bị bí mật bắt, không biết bao nhiều dự nghiệt Ma Tông bởi vì hắn khẽ nhấc ngón tay bị trở thành u hồn trong lửa.

Trong mắt hàng tỉ người trên đời, Tây Lăng thần điện chi chủ Hạo Thiên chưởng giáo, có thể cũng không đáng sợ bằng Tài Quyết đại thần quan mặc thần bào màu đỏ này, thậm chí luôn có loại đồn đãi, thần bào của Tài Quyết đại thần quan sở dĩ không chọn dùng màu chính thuần đen của Tài Quyết ti, mà là đỏ tươi, là vì bên trên nhuộm máu tươi của toàn bộ kẻ địch.

Một vị đại thần quan ở đỉnh phong thế gian, có được quyền uy khủng bố vô thượng như vậy, khi trên mặt hắn không có chút biểu cảm, ánh mắt một mảng lạnh lùng, chớ nói bức rèm che kia trước người hắn sẽ sợ hãi thành bột phấn, mặc dù là các đại kiếm sự cầm kiếm đi ở trần thế, không chút úy kỵ vương quyền kia, chỉ sợ cũng sẽ bị dọa trái tim vỡ tan.

Nhưng hôm nay bức rèm che kia trước mặt Tài Quyết đại thần quan chưa vỡ nát.

Người đầu kia bức rèm che cũng chưa bị dọa quỳ rạp xuống đất, mà vẫn bình tĩnh đứng.

Thân thể cùng khuôn mặt người nọ ngoài bức rèm che che khuất, chỉ có thể nhìn thấy đôi giày phía dưới cùng kia, đôi giày nhỏ đó đỏ sẫm như máu, thêu mấy con cá nhỏ, còn có làn váy màu đỏ rũ tới dưới gối cực kỳ xoã tung, rất rõ ràng là nữ tử.

Ánh mắt Tài Quyết đại thần từ một góc của váy đỏ rời khỏi, chậm rãi ngẩng đầu lên, mặt không chút thay đổi hỏi: “Long Khánh vì sao còn chưa trở về?”.

Nữ tử ngoài rèm kia trả lời: “Long Khánh kẻ nhát gan đó vì sao không trở lại, ta sao biết được? Ta chấp chưởng Tài Quyết ti tới nay chưa bao giờ quản chuyện người ta, sư thúc ngươi vì sao muốn hỏi ta?”

Thanh âm thanh thúy xuyên qua bức rèm che tỏ ra càng thêm trong trẻo, tuổi nàng hắn là không lớn, vẫn là thiếu nữ.

Mi mắt Tài Quyết đại thần quan cụp xuống, nói: “Trên quyển chữ Nhật đã xuất hiện tên của Ninh Khuyết”.

Thiếu nữ ngoài rèm sau khi trầm mặc một lát hơi trào phúng nói: “Ninh Khuyết là đối thủ của Long Khánh, nếu hắn ngay cả một con sâu cảnh giới Bất Hoặc như vậy cũng không thể tiêu diệt, chẳng lẽ còn trông cậy vào ta ra tay? Ta sẽ cho rằng đây là một loại vũ nhục”.

Hào quang trong mắt Tài Quyết đại thần quan đột nhiên mạnh lên, sau đó nhanh chóng thu hết, không hề cảm xúc nói: “Long Khánh thua ở tay người này, tự nhiên thân thắng mà phục đạo tâm, nhưng ta phải nhắc nhở ngươi một điểm, người này bây giờ tuy còn chỉ ở cảnh giới Bất Hoặc, ở trong mắt người chỉ là con sâu không bắt mắt, nhưng hắn chung quy đã vào tầng hai thư viện, thành là đệ tử phu tử, cho dù ngươi chú ý hắn sớm một chút, cũng không thể tính là vũ nhục gì”.

“Theo Nhan Sắt sư thúc học tập phù đạo, cũng không thấy được nhất định có thể trở thành Nhan Sắt sự thúc thứ hai, ta cho rằng ít nhất hiện tại hắn không có bất cứ tự cách gì đáng giá ta chú ý thêm”. Thiếu nữ áo đó ngoài rèm ngạo nghễ nói: “Sự thúc, ngài hắn là rất rõ, mục tiêu của ta luôn là Quân Mạch, người khác không có tư cách làm ta phân tâm”.

“Quân Mạch, nhị đệ tử thư viện Tài Quyết đại thần quan thấp giọng cảm khái một câu, trên khuôn mặt già nua hiện lên một tia trào phúng, không biết là đang trào phúng nữ tử ngoài rèm hay là người đời không biết cái khác.

“Mấy năm trước, chưởng giáo đại nhân mang theo người về xem thuật lệ, ngươi có cơ duyên xem quyền chữ Nhật một lần, người sau khi nhìn thấy tên của Quân Mạch, liền luôn khó có thể bình tĩnh, bởi vì ngươi không thể tưởng tượng trên đời sao có thể có thiên tài tu hành xa xa vượt qua ngươi bực này, cho nên người luôn muốn vượt qua kẻ địch người chưa từng gặp mặt này”.

Tài Quyết đại thần quan nhìn nữ tử váy đỏ ngoài bức rèm che, lạnh nhạt nói: “Ngươi nói người khác không có tư cách làm ngươi phân tâm, nhưng người có nghĩ tới một điểm haykhông. Ngay cả bốn tọa cùng huynh trưởng ngươi cũng không dám vọng ngôn tất thắng Quân Mạch, người lại có tư cách gì trở thành đối thủ của hắn? Trong mắt nhị sự huynh thư viện vô cùng kiêu ngạo lại nào có thể có người tồn tại?

Dứt lời, không biết nơi nào của Đào sơn thổi tới một trận gió, đi qua trong điện trống trải to lớn, thổi làm bức rèm che sâu trong điện khẽ lay động, phát ra một trận tiếng vang thanh thúy, ngoài bức rèm che lay động bất an, mơ hồ có thể thấy dải buộc trên váy đỏ trên người thiếu nữ kia đón gió mà lên.

Ti tòa cường đại nhất dưới trướng bởi vì bị xem nhẹ mà mơ hồ giận dữ, Tài Quyết đại thần quan lại giống như hoàn toàn chưa phát hiện, mặt không chút thay đổi tiếp tục nói: “Hoang nguyên gần đây thế cục giống như có chút không ổn, người Hoang liên tục dời về phía nam, không biết bước chân cuối cùng của bọn họ sẽ giảm đến nơi nào, chưởng giáo đại nhân lo lắng dư nghiệt Ma Tông sẽ thừa cơ hội nổi lên lần nữa, ứng dấu hiệu trên thiên thư, sắp phát ra chiếu lệnh thần giáo, Tài Quyết ti ta đương nhiên cần đi trước một bước, người lập tức khởi hành đi về phía bắc”.

Thiếu nữ váy đỏ ngoài rèm rõ ràng có chút ngoài ý muốn, sau khi trầm mặc một lát nói: “Chung quy chỉ là một số chuyện nhỏ, ta nóng lòng ở trong núi thanh tu phá cảnh, mời sư thúc chọn nhân tuyển khác”.

Tài Quyết đại thần điện bình tĩnh nhìn bóng dáng thiếu nữ ngoài rèm, nói: “Thần điện thừa nhận thiên phú cùng nghị lực của ngươi ở phương diện tu hành, cho nên năm đó người đem Trần Bì Bì cố ý chọc giận rời Tây Lăng, lúc huynh trưởng người muốn vung kiếm chém ngươi, chưởng giáo đại nhân cùng ta không tiếc mọi giá cũng đem ngươi cứu lấy. Nhưng người cần rõ ràng thiên phú nghị lực không phải tuyệt đối cam đoan cho kiêu ngạo”.

“Huynh trưởng người kiêu ngạo mà bình tĩnh, Quân Mạch kiêu ngạo mà chất phác, đó là bởi vì bọn họ sớm đứng ở trên đỉnh phong thế hệ thanh niên trên đời, bọn họ có thực lực kiêu ngạo. Vô luận ngươi hoặc là Long Khánh, tuy đã đủ ưu tú, nhưng các ngươi cũng không ở trong lĩnh vực tuyệt đối cường đại kia, chỉ cần có người xác định có thể đánh bại các ngươi, các ngươi liền không có tư cách kiêu ngạo, bởi vì loại kiều ngạo không có thực lực tuyệt đối cam đoan này, đối với các ngươi tu hành đạo tâm sẽ có chướng ngại thật lớn”.

“Tuyệt đối tin tưởng mình thờ phụng là đúng, tín ngưỡng mới có thể kiên định. Tuyệt đối tin tưởng không ai có thể chiến thắng mình, kiểu ngạo mới có thể kiên định. Huynh trưởng người cùng Quân Mạch người như vậy, rất nhiều năm trước đều đã làm được điểm ấy, mà các ngươi thì sao? Ở trong truyền thuyết của người đời, hai đại ti tòa của Tài Quyết ti ta đều là nhân vật rất giỏi, trên thực tế các ngươi lại có cái gì giỏi?

Long Khánh lần này đi thư viện Trường An, kết quả thảm bại ở trong tay một người trẻ tuổi cảnh giới Bất Hoặc, tin tưởng hắn sẽ có cảm ngộ, đáng tiếc là người ở dưới chưởng giáo cùng ta sủng ái, chung quy không có cơ hội đi thua một lần”.

Thiếu nữ ngoài rèm sau khi trầm mặc thời gian rất lâu hỏi: “Sự thúc, sư phụ cùng người quyết định để cho ta đi hoang nguyên, chẳng lẽ là muốn cho ta đi cố ý cầu bại?”

Tài Quyết đại thần quan lạnh lùng nói: “Thư viện vị phu tử kia năm đó từng nói một câu, kêu cầu người mới có thể được người. Mà về thất bại, cầu bại thường thường mới có thể bất bại, cho nên cho người đi cầu bại, là hy vọng người ngày sau có thể thật sự bất bại”.

Váy đó hơi trải ra, thiếu nữ ngoài rèm hành lễ, sau đó xoay người rời khỏi.

Một Tài Quyết ti thần quan từ cửa hông của đại điện đi đến, hắn nhìn thiếu nữ đang đạp kim châu sáng ngời đi về phía ngoài điện, nhìn váy đó ở trong gió dao động kia, nhịn không được lắc lắc đầu, đi đến phía sau bức rèm che, đối với Tài Quyết đại thần quan trên thân tọa kính cẩn hành lê, muốn nói lại thôi.

Mọi người trong Tây Lăng thần điện đều biết, huynh trưởng vị thiếu nữ váy đỏ kia tất nhiên là chưởng giáo Hạo Thiên Đạo đời tiếp theo, mà nàng vô cùng có khả năng trở thành Tài Quyết đại thân quan nhiệm kỳ sau, cho nên vị cấp dưới trung tâm ở Tài Quyết đại thần quan này luôn cảm thấy đại thần quan lúc trước răn dạy thật sự là quá mức nghiêm khắc chút.

Tài Quyết đại thần quan biết gã cấp dưới này nghĩ gì, mặt không chút thay đổi nói: “Chưởng giáo cùng ta bảo nàng đi hoang nguyên là cho nàng một cơ hội nhìn xem thế giới đến tột cùng lớn bao nhiêu, người đời khen ngợi nàng là đạo si, nàng cũng quả thật có vài phần si ý, nghĩ hẳn chuyện có lợi đối với tu đạo, nàng không có bất cứ ý kiến gì”.

Nghe được câu này, thần quan đoán được chưởng giáo cùng đại thần quan an bài vậy, hắn là từng trao đổi với người nọ, vì thế không nói thêm gì nữa, lấy ra hồ sơ lật đến trang nào đó, xin chỉ thị nói: “Người trong U các sắp đầy rồi”.

U các là nơi Tài Quyết ti của thần điện phụ trách giam giữ phạm nhân, chỗ đào phía sau núi lộc địa để sâu trong, suốt ngày không thấy ánh mặt trời, ngàn vạn năm qua, không biết có bao nhiêu cường giả Ma Tông vi phạm Hạo Thiên giáo lí nghịch dân bị giam giữ ở trong này, sau đó không phải bị xử tử, đó là bị nhốt chết.

Tài Quyết đại thần quan chống cằm, không biết suy nghĩ chuyện gì xuất thần, nghe lời này, tay phải thon dài như ngọc chậm rãi nhếch lên, nói: “Làm theo lệ cũ là được”.

Phương pháp Tài Quyết ti giải quyết U các kín người hết chỗ rất đơn giản, đó chính là giết một nhóm người, đốt một đám thi thể, thân thể chiếm không gian hóa thành tro tàn, ở trong nước tan ra, tưới nhuần hoa đào khắp núi, tuyệt đối không có bất cứ gì lãng phi Thần quan cấp dưới gật đầu, vẻ mặt không có chút mất tự nhiên, rất rõ ràng không có bất cứ chướng ngại tâm lý nào.

Tài Quyết đại thần quan bỗng nhiên chậm rãi nhắm mắt, thấp giọng hỏi: “Quang Minh đại thần quan bây giờ như thế nào?”

Thần quan cấp dưới nghe được năm chữ Quang Minh đại thần quan, thân thể chợt cứng đờ, cúi đầu trả lời: “Lão nhân gia hắn vẫn như trước, mỗi ngày từng chút giáo lí kinh điển, nhìn qua... Không có gì khác thường”.

Tài Quyết đại thần quan chống cằm nhắm mắt trầm tư thật lâu, ngón trỏ tay phải nhẹ nhàng gõ tay vịn thần tọa mạc ngọc, đột nhiên hắn mở mắt, không chút cảm xúc nói: “Để giáo đồ khắp thiên hạ biết đệ tử mười ba của thư viện Ninh Khuyết đã lên quyền chữ Nhật”.