Chương 60: Vừa Chạy Vừa Bắn Tên.

Nguồn: tangthuvien

Dịch: Tiếu Đông Phong - Biên Tập: Nữ Nhi Hồng

Khoảng cách mười trượng đối với người bình thường mà nói vốn không có nhiều ý nghĩa, không xa nhưng cũng chẳng gần, nhưng đối với cảnh giới Động Huyền mà nói, khoảng cách này đại diện cho nguy hiểm, thậm chí chính là tử vong. Bởi cho dù là đại kiếm sư hay niệm sư, chỉ cần bước vào cảnh giới Động Huyền, bọn hắn lập tức có thể tùy ý tiến hành công kích người khác trong phạm vi mười trượng.

Mưa xuần ào ào trút xuống chiếc xe ngựa, rơi trên người tên xa phu tuấn tú, thỉnh thoảng tấm màn xe lại bị mấy cơn gió lạc thổi cho phất phơ, qua đó có thể nhìn thấy một bộ quần áo có kiểu dáng cổ xưa ẩn hiện, nhưng cũng không thể thấy rõ người nào đang ngồi bên trong. Chủ nhân của nó là một vị lão nhân có khuôn mặt theo kiểu cổ xưa, lông mày sầu khổ cụp xuống, nếp nhăn khắp trán giống như đang đau khổ nhăn lại vì thuốc đắng.

Hắn tên là Tiêu Khổ Vũ, cường giả được phụng dưỡng trong quân đội đế quốc Đại Đường, từ hai mươi năm trước hắn đã tiến vào cảnh giới Động Huyền, mấy ngày trước hắn bị bí mật triệu hồi về kinh bởi kế hoạch tẩy trừ tối nay.

Ngoài xe ngựa gió thảm mưa sầu, trong xe Tiêu Khổ Vũ lại giống như không hề có cảm giác gì. Hai tay đặt trên đầu gối khô gầy run nhè nhẹ, ngón cái tại không trung rung rung tựa như một nhành cây khô đang không ngừng lúc lắc trên một mảnh đất khô cằn, hai mắt hắn nhắm lại, tuy trước mắt là màn mưa dày đặc, nhưng chỉ cần nhẹ nhàng vén tấm rèm lên là có thể chứng kiến rõ ràng cửa chính của Triều phủ, dễ dàng nhìn thấu bên trong, nơi Triều Tiểu Thụ đang khoanh chân ngồi trong đêm mưa gió.

Mưa gió xung quanh Xuân Phong Đình dường như bị một lực lượng nào đó nhiễu động mà trở nên náo loạn, nghiêng ngửa, mấy đạo chấn động không ai có thể chứng kiến hay cảm nhận không ngừng tụ tập nguyên khí trên bầu trời.

Ngồi dưới con mưa to, Triều Tiểu Thụ khẽ mím môi, từ đầu trận chiến tối nay cho tới bây giờ, nam tử trung niên có vẻ ngoài tuấn lãng này lần đầu tiên xuất hiện sắc mặt nghiêm trọng. Đối với vị niệm sư thần bí ngồi trong xe ngựa kia, hắn phải ngưng tụ toàn bộ tinh thần đi ứng phó, mắt hắn cụp xuống, cũng không hề để ý gì tới hơn mười tên binh sĩ tinh nhuệ nhà Đường tay phải đang lăm lăm trọng kích thấm đẫm nước mưa lẫn bùn đất phía trước nữa.

Theo thủ chưởng không ngừng biến đổi, thanh kiếm mỏng “véo” một tiếng, phóng nhanh trở về từ bên trong Thính Vũ Lâu rồi như một đạo tia chớp xoay lại, nó kêu lên một tiếng như rít gào, dùng một tốc độ chưa bao giờ thấy bay qua tường viện rồi đâm thẳng về chiếc xe ngựa đứng trong mưa như một vệt sáng ngang trời.

Một chữ lạnh nhạt vang lên trong chiếc xe ngựa đứng yên tĩnh trong mưa nơi xa: “Ài”

Thanh kiếm mỏng như cầu vồng tựa như bị cỗ lực lượng bên trong một chữ kia kẹp lấy, hoặc là bị từng sợi nguyên khí vô hình bên trong nước mưa không ngừng trói buộc, khiến nó vừa mới bay qua tường viện liền bị chặn lại, sau đó bỗng nhiên bay xéo qua, đâm thẳng lên vách tường đối diện như diều đứt dây, rồi rớt xuống theo từng giọt mưa xuân.

Thanh âm trong xe ngựa tựa như siêu thoát khỏi phạm trù không gian và thời gian, vang lên tại ngoài mười trượng, lại đồng thời vang lên như sấm sét trong khí hải, mang tai của Triều Tiểu Thụ.

Đông! Đông! Đông! Đông!

Triều Tiểu Thụ cảm giác như trái tim mình bị một bàn tay vô hình bóp chặt khiến nó không ngừng nhảy lên mạnh mẽ như trống trận, dồn dập liên tục không ngừng khiến hắn lập tức mất đi sự khống chế đối với phi kiếm, hắn biết rõ nếu như không có phản ứng gì tiếp theo, chắc chắc sau một khắc trái tim hắn sẽ bị người trong xe ngựa kia bóp nát tựa như mặt trống bị đục thủng vậy.

Tên niệm sư ngồi trông chiếc xe ngựa kia đến tột cùng là từ đâu chui ra?

Môi mỏng khẽ nhếch, tay phải Triều Tiểu Thụ nâng lên cực nhanh, tại lồng ngực của mình hắn vỗ lên ba chưởng. “Ba ba” khiến nước mưa đọng trên thanh sam bị bắn ra ngoài. Hắn lúc này đã cưỡng ép tự phong bế khí hải bản thân, thân thể mượn nhờ một kích vừa rồi mà nghiêng nghiêng phiêu khỏi mặt đất, bay qua đại môn trước phủ tới con đường bên ngoài đang bị mưa gió giăng kín.

Song chưởng trùng điệp ấn lên mặt đất, Triều Tiểu Thụ cảm thụ được nguyên khí khắp nơi trong không khí chấn động, cảm thụ được mấy đạo nguyên khí âm hàn đang tại bốn phía nhanh chóng dệt thành một tấm lưới vô hình. Hít sâu một hơi, hắn cất bước đi thẳng về phía trước.

Hướng chiếc xe ngựa kia đi tới, sắc mặt hắn càng ngày càng tái nhợt, nhưng đôi tròng mắt lại sáng ngời lạ thường, vẻ thong dong bình tĩnh ngày thường sớm được thay thế bằng nét kiên nghị tới lạnh lùng. Dù cho mỗi bước đi hắn sẽ bị nguyên khí bên trong ngõ nhỏ chấn động tạo thành thương tổn tinh thần lẫn thể xác rất lớn, dù cho mỗi một bước hắn càng phải chịu công kích càng thêm sắc bén của tên niệm sư lợi hại ngồi trên xe kia, nhưng hắn vẫn y nguyên kiên trì đi về phía trước, bởi vì hắn cần phải tới gần cỗ xe đó.

Trái tim nơi ngực Triều Tiểu Thụ bắt đầu nhảy kịch liệt, Ninh Khuyết lúc này đã cảm thấy có điều khác thường, tại mưa xuân ầm ầm khắp đất trời, hắn đã nghe được một tiếng tựa như trống trận. Hắn biết rõ sự đáng sợ của âm thanh kia, cũng như việc nó xuất phát từ trong cơ thể của Triều Tiểu Thụ, đó là cách dùng niệm lực khống chế nguyên khí trong thiên địa tấn công trực tiếp vào lục phủ ngũ tạng của địch nhân.

Thủ đoạn này nhìn bên ngoài rất thần kỳ, vô phương chống cự, đứng tại trong mưa, thân thể hắn bắt đầu trở nên cứng đờ, bàn tay nắm chuôi đao bỗng nhiên cảm thấy rét lạnh, hắn biết rõ địch nhân đáng sợ nhất giờ mới xuất hiện.

Triều Tiểu Thụ bước về phía cỗ xe ngựa, cũng không nói ra bất cứ điều gì đối với Ninh Khuyết bởi tinh thần của hắn đã hoàn toàn tập trung đối kháng với địch nhân trong xe, hiện giờ hắn cũng không có thời gian nói xem Ninh Khuyết nên làm thế nào

Ninh Khuyết từng xem qua lão nhân Lữ Thanh Thần ra tay, hắn rõ ràng niệm sư lợi hại ra sao, khủng bố như thế nào, vậy nên hắn biết rõ lúc này cần phải đè nén sự sợ hãi trong lòng xuống. Hắn hiểu đối với niệm sư, thân thể yết ớt của bọn hắn chính là yếu điểm chí mạng, muốn sống sót, Triều Tiểu Thụ cũng như hắn cần tìm ra mọi biện pháp để tiến sát lại, ngăn chặn đối phương minh tưởng.

Từ cửa chính Triêu phủ tới chiếc xe ngựa chỉ khoảng mười trượng, cả con đường được phủ trong màn mưa nặng hạt, với khoảng cách này, đại niệm Sư có thể điều khiển nguyên khí trong thiên địa bỏ qua khoảng cách, bỏ qua bất cứ thứ gì gọi là hạn chế không gian mà tiến hành công kích kẻ địch. Nhưng hắn chỉ là một người bình thường, phải làm thế nào để có thể chặt đứt sự minh tưởng của đối phương quả là một vấn đề nan giải.

Chân phải nện mạnh xuống nền đá xanh làm bắn lên từng hạt nước mưa đọng xung quanh, nương theo phản chấn cực mạnh, thân thể Ninh Khuyết như cuồng phong quét lá “vèo” một tiếng lướt ngang qua chỗ cửa chính, đoạn nhảy lên giữa không trung.

Thân thể còn đang lơ lửng trên trời, tay phải cầm phác đao làm ra một động tác thu đao vào vỏ chuẩn xác, sau đó nhanh chóng cầm chặt lấy mũi tên lông vũ, khủy tay trái khẽ động, một thanh cung bằng gỗ dương chắc chắn trong màn mưa xuất hiện trước người.

Lướt đi trong mưa, hắn kéo mạnh thanh cung chắc chắc bằng gỗ dương kia, động tác cực kỳ mau lẹ, bắn rồi lắp, chớp mắt hắn đã phóng ra bốn mũi.

Bối mũi tên như thiểm điện trong mưa bắn thẳng về xe ngựa.

Hai chân Ninh Khuyết giẫm xuống mặt đất đọng đầy nước, tới lúc thân thể hắn tiếp đất, mũi tên đã lướt qua bên người Triều Tiểu Thụ, qua đó có thể thấy tốc độ di động cùng xuất tiễn của hắn kinh người như thế nào.

Nếu nói tốc độ chính là yêu cần thì không lý nào chỉ có bốn tiễn như vậy, chỉ thấy hai chân Ninh Khuyết liên tục đạp lên mặt đường, thân thể tựa như một con báo đang nghiêng người về phía trước, hướng về phía cỗ xe ngựa mà phóng tới như điên, thanh cung bằng gỗ dương trước người lại được kéo căng ra, “ông ông” một tiếng, một mũi tên nữa lại được phóng ra ngoài.

Trong đêm mưa gió, Ninh Khuyết vừa chạy vừa bắn tên liên tục.

QC: