Chương 148: Một đêm không lời xem cảnh núi

Editor: thaoyump77
Nguồn: wordpress

Sau khi Ninh Khuyết nói ra những lời này, trong Nhà Sách Cũ một mảnh yên tĩnh, Trần Bì Bì nhìn chằm chằm vào mắt Ninh Khuyết, trầm mặc một lúc lâu, đôi môi dày hơi mấp máy, nói một câu: “Ngươi lớn lên thật sự rất đẹp.”

Ninh Khuyết nghe thấy thế thì giận lắm, nổi nóng trừng mắt nhìn đối phương, cắn răng lạnh giọng nói: “Cho dù ngươi không chịu tiết lộ đề thi, cũng cần gì đến mức dùng loại thái độ này nói chuyện với ta., ta không tin không có ngươi hỗ trợ, ta sẽ không lên được tầng hai!”

Trần Bì Bì nhìn hắn, thương tiếc lắc đầu nói: “Trước kia ngươi đã nói muốn vào tầng hai rất nhiều lần rồi, lúc ấy ta cũng không để ý lắm, thầm nghĩ tư chất này của ngươi tuy kém hơn ta quá nhiều, nhưng trải qua dạy bảo mà bản thiên tài đã dốc lòng hướng dẫn hơn nửa năm, muốn hơn loại người bình thường Tạ Thừa Vận kia, cũng không phải việc gì khó cả, nhưng… Ai có thể ngờ tới trời không chiều lòng người, Tây Lăng thần điện lại có thể bỏ được Long Khánh, cho hắn đến thành Trường An, so sánh với hắn, ngươi thực sự là không có một chút hy vọng nào cả.”

“Ta nhớ rất rõ, mấy hôm trước ngươi còn nói, trong mắt ngươi, Long Khánh hoàng tử và vân vân, cũng chỉ là con chó con mèo, bây giờ ngươi lại nói ta hoàn toàn không có tư cách so sánh với hắn, vậy chẳng phải nói trong mắt ngươi, ta ngay cả con chó con mèo cũng không bằng ư?”

Ninh Khuyết giận dữ vung tay áo nói.

Trần Bì Bì giơ cánh tay đầy thịt lên, vỗ vỗ đầu vai hắn, thành khẩn an ủi: “Cần gì hiểu rõ lời ta như thế, ta chỉ lo lắng như vậy sẽ tổn thương đến lòng tự trọng của ngươi quá nhiều, cho nên không tiện nói thẳng.”

“Vậy ngươi nói đề thi cho ta biết thì có quan hệ gì chứ?” Ninh Khuyết căm tức nói: “Ta không thể vào tầng hai lại không có gì tốt đối với ngươi, Long Khánh hoàng tử vào tầng hai, phát hiện ngươi là cái đồ thiên tài trốn nhà kia, ngươi còn càng phiền toái hơn đấy!”

“Bởi vì vận số ngươi không tốt.”

Trần Bì Bì đồng tình nhìn hắn: “Phu tử và đại sư huynh đi các quốc gia du lịch chưa về, bây giờ ngày tầng hai mở ra tuy rằng chiếu theo ngày mà năm trước đã dự định, quản chuyện này lại biến thành nhị sư huynh và các giáo sư tiên sinh tiền viện.”

“Các giáo sư tiên sinh tiền viện sẽ không nói cho ta biết đề thi, cho dù ta biết, ta cũng không thể mạo hiểm bị nhị sư huynh phạt roi mà nói cho ngươi đâu. Nhị sư huynh ngay ngắn nghiêm túc, đời này thống hận nhất là thủ đoạn vô sỉ mánh khóe thâm độc, nếu huynh ấy biết ngươi chạy cửa sau của ta, dẫu ngươi đã vào tầng hai, cũng sẽ bị huynh ấy đánh đuổi đi đấy.”

Hắn lại vỗ vỗ bả vai Ninh Khuyết, an ủi nói: “Vận số ngươi thực không tốt, nếu phu tử và đại sư huynh có mặt, hai người họ đều vô cùng dễ nói chuyện, nói không chừng ta đi cầu tình một chút, phu tử sẽ đặc biệt đồng ý chiêu mộ ngươi vào tầng hai đấy, đáng tiếc rồi.”

Ninh Khuyết kinh ngạc khoanh chân ngồi trên sàn, nghĩ nếu lời Trần Bì Bì nói là sự thực, vậy vận số mình quả thật là cặn bã đến cực điểm rồi, nhịn không được vẻ mặt đau khổ, lẩm bẩm thở dài: “Nhắc tới viện trưởng thì cũng thiệt là, trên đời này nào có nhiều nơi đẹp như vậy chứ, đã chơi một năm rồi còn chưa chịu về thư viện, thật sự quá không chịu trách nhiệm.”

Trần Bì Bì kinh thường vạch trần hắn: “Ngươi hy vọng phu tử về thư viện, không phải là gửi hy vọng ông ấy không chịu trách nhiệm ư?”

Trầm mặc một lát, Ninh Khuyết nặng nề vỗ lên sàn, ngẩng đầu lên nhìn chằm chằm vào mắt Trần Bì Bì, nghiêm túc nói: “Được, ta không trông cậy vào chuyện ngươi tiết lộ đề nữa, nhưng ít nhất ngươi cũng phải nói cho ta, cuộc thi vào tầng hai là thi như thế nào. Biết đại khái phạm vi cùng thủ đoạn của cuộc thi, chung quy còn tốt hơn bây giờ không biết cái gì cả.”

“Điều này có thể nói đó.” Trần Bì Bì bưng bát cháo gạch cua lên, húp sùm sụp một ngụm, nuốt non nửa bát, hàm hồ nói: “Chẳng qua loại chuyện này có nói cũng tương đương nói vô ích?”

“Nói thế nào?” Ninh Khuyết khẩn trương hỏi.

“Bởi vì mỗi lần tầng hai mở của, cách thi đều không giống nhau, nội dung cụ thể của cuộc thi đều được phu tử định ra từ mấy năm trước rồi, có thể bảo ngươi viết một bức chữ, có thể bảo ngươi vẽ một bức tranh, cũng có thể bảo ngươi bơi hai vòng quanh hồ, còn có thể thi xem ai ăn cơm nhanh hơn, tỷ như năm đó….”

Trần Bì Bì cực có hứng mà bắt đầu giới thiệu, tâm tư Ninh Khuyết lại bay tới một nơi khác rồi. Khi nghe thấy có thể là viết chữ vẽ tranh, trong đầu hắn ong lên một tiếng, có cảm giác hạnh phúc cực độ, nhưng tiếp đó lại nghe được những lời phía sau, cảm xúc hạnh phúc hoặc là nói kinh hỉ nhất thời biến thành ngơ ngẩn cùng cảm thấy vớ vẩn vô cùng.

“Vân vân, bơi lội ăn cơm ư? Đây là ý tứ gì? Thi cái này là cái quái gì?”

Trần Bì Bì buông bát cháo gạch cua xuống, vẻ mặt vô tội nhìn hắn: “Ta không phải phu tử, ta nào biết thi cái này là chơi trò gì chứ, nhưng mà những thứ này đều là chuyện ta nghe được từ chính mồm các sư huynh sư tỷ nói đấy, hẳn là không giả đâu.”

Ninh Khuyết khẽ nhíu mày, nhìn khuôn mặt béo núc của hắn, do dự hỏi: “Vậy ngươi… năm đó thi cái gì?”

Trần Bì Bì nghe thấy vấn đề này, nhẹ nhàng vung tay áo phủi tro bụi không tồn tại trên vạt áo đi, trên mặt lộ ra vẻ tươi cười bình tĩnh thong dong, làm đủ phong phạm vân đạm phong kinh, mới từ tốn nói: “Nói với ngươi rồi, ta là thiên tài tu hành không xuất thế. Năm ấy sau khi đạt được thứ hạng thượng giáp sáu môn, ta liền trực tiếp tiến vào tầng hai, ở trên đường núi, phu tử mỉm cười đón ta, đại sư huynh thân thiết xoa đầu ta, nào cần phải thi xét duyệt năng lực nữa, cái này gọi là miễn thi nhỉ?”

Ninh Khuyết nhìn vẻ đắc ý không giấu được trong đôi mắt nhỏ như hạt đậu của hắn, trong lòng chợt dâng lên một cỗ xúc động rất mãnh liệt mà đánh đau hắn một trận, nhưng nghĩ tới tên mập mạp chết tiệt này đã là người tu hành cảnh giới Tri Mệnh, còn mạnh hơn cả Long Khánh hoàng tử, đành phải phẫn nộ từ bỏ chủ ý này, cười lạnh nói: “Theo ta thấy, ngươi chính là một cái bánh màn thầu to thôi.”

Trần Bì Bì sờ sờ đầu, tò mò hỏi: “Vừa trắng vừa béo thật đáng yêu?”

“Không, đây là nói ngươi thuần túy chỉ là một cái thùng cơm!” Ninh Khuyết tức giận quát: “Mệt thay ngươi còn tự xưng mình là bảo bối của thư viện, tiểu sư đệ được thương yêu nhất trong tầng hai, kết quả hỏi ngươi đề mục thì ngươi không biết, hỏi ngươi có thể thi những gì, ngươi cũng vẫn không biết, thế mà ta còn gửi gắm toàn bộ hy vọng lên người ngươi, còn mua cho ngươi một bát cháo đắt như thế!”

Hắn nghĩ tới dáng người oai phong của Long Khánh hoàng tử vào ngày mai khi tầng hai mở cửa, nghĩ đến kết cục thảm đạm của mình, vẻ mặt mờ mịt bất lực nhìn Trần Bì Bì, càng cảm thấy căm tức hơn, đưa tay đoạt bát cháo bên cạnh về, một hơi đổ hết bát cháo gạch cua còn thừa non nửa vào trong bụng mình.

“Ai ui, sao ngươi uống hết rồi!”

Trần Bì Bì không biết vì bát cháo gạch cua bị cướp, hay là vì bị Ninh Khuyết mắng là thùng cơm, lúc này có vẻ đặc biệt phẫn nộ, chỉ vào mũi hắn, nổi giận nói: “Ta là thùng cơm vô dụng! Nếu không có bản thiên tài, ngươi nha…”

“Ta nha… quả thật rất vô dụng.” Ninh Khuyết cúi đầu, không nhìn rõ vẻ mặt, chỉ có thể nghe được giọng nói có chút mệt mỏi vô lực, ngữ điệu có chút ảm đạm trầm thấp, “Kỳ thực ta vẫn luôn cho rằng mình là thiên tài chân chính, học chuyện gì cũng rất nhanh, bao gồm giết ngựa giết trâu giết gà, nhưng cái thứ tu hành này quả thật quá đả kích lòng tin của ta, giằng co nhiều năm như thế, năm ngoái rốt cục cũng hành hạ ra chút ít động tĩnh, nhưng bây giờ nhìn thấy Long Khánh hoàng tử, ta căn bản không thể sinh ra được chút lòng tin đối kháng chính diện với hắn, theo bản năng ta lại trực tiếp tìm trợ giúp từ ngươi.”

Hắn ngẩng đầu lên, nhìn Trần Bì Bì, cười tự giễu: “Ta rất rất muốn vào tầng hai, nhưng ta thực không có lòng tin có thể chiến thắng Long Khánh, trở thành cái người duy nhất kia.”

Hơn nửa năm qua, Trần Bì Bì đã nhìn Ninh Khuyết từ một thiếu niên bình thường hoàn toàn không biết tu hành, từng bước từng bước tiến tới cảnh giới hiện nay, hắn đã sớm tin rằng, đồng bọn cùng lứa này cũng là thiên tài, chẳng qua rất thú vị là, Ninh Khuyết vì thiếu hệ tham chiếu bình thường, cho nên tự bản thân cũng không biết điều này.

Nhưng thời gian Ninh Khuyết bước vào thế giới tu hành còn quá ít ỏi, không cần phải so sánh với hắn, cho dù là Long Khánh hoàng tử, cũng đã là ngọn núi cao mà hắn không thể với tới.

Thấy vẻ mặt mất mát tự giễu của hắn, Trần Bì Bì nảy sinh cảm xúc đồng tình mãnh liệt, thở dài một hơi, hắn mới miễn cưỡng cười vui nói: “Tuy tuyệt thế thiên tài như ta rất khó lý giải phiền não của người thường các ngươi, chẳng qua là… tựa như hơn nửa năm qua, sau này ngươi có vấn đề gì đó về phương diện tu hành, thì vẫn có thể hỏi ta, một khi đã như thế, có vào tầng hai thư viện hay không, kỳ thật cũng không quan trọng nữa nhỉ?”

Ninh Khuyết lắc lắc đầu, nhẹ giọng cười nói: “Giống như hiện tại, ta đang học tập ngươi, như vậy vô luận ta học tốt hơn nữa, thì cũng vĩnh viễn không có cách nào vượt qua ngươi được, mà nếu có cơ hội học tập viện trưởng thì sao?”

Nghe thấy những lời này, đôi mắt nhỏ Trần Bì Bì trợn tròn, chút đồng tình vừa sinh ra nọ nhất thời không biết bay đi phương nào, căm tức gầm lên: “Chẳng lẽ có thể đạt tới tiêu chuẩn của ta, ngươi còn chưa thỏa mãn hả!”

Ninh Khuyết mỏi mệt tựa lưng vào tường, nhắm mắt lười nói nữa, bộ dáng thất vọng đến cực điểm.

Trần Bì Bì thấy không đành lòng, hai hàng lông mày đang cau chặt giữa trán bóng loáng bỗng nhướng lên, thấp giọng nói: “Thật ra… có thể đi vào tầng hai thư viện cũng không nhất thiết đều là thiên tài tu hành, ngũ sư huynh ấy có xuất thân là thợ rèn đấy.”

Ninh Khuyết bỗng mở mắt.

Trần Bì Bì cũng không nhìn hắn, tiếp tục nhíu mày nói: “Điều sư phụ coi trọng nhất hẳn là tâm tính của đệ tử, cho nên mỗi lần khảo hạch vào tầng hai cũng là tâm tính, vì thế vô luận ngày mai thi như thế nào, nội dung khảo hạch ra sao, điều ngươi cần làm chính là cẩn thủ (tuân thủ nghiêm ngặt) bản tâm, sau đó làm đến cực hạn, như vậy có lẽ ngươi còn có thể có vài phần cơ hội đấy.”

“Cực hạn?” Ninh Khuyết có chút đăm chiêu lặp lại.

“Đêm đã khuya rồi, nhanh về nhà đi.”

Trần Bì Bì nhìn thoáng qua trời đêm đầy sao ngoài cửa sổ phía tây, nói: “Cách tầng hai mở ra đã không còn mấy canh giờ nữa rồi.”

Ninh Khuyết về tới Lão Bút Trai trong bốn mươi bảy ngõ Lâm, lại chậm chạp không thể đi vào giấc ngủ. Hắn nằm trên giường, nhìn chằm chằm trần nhà trên đỉnh đầu, ánh mắt có vẻ cực kỳ khẩn trương, thân thể cũng bởi vì khẩn trương mà có chút cứng ngắc.

Ngay cả bản thân hắn cũng không rõ ràng lắm, vì sao mình lại có khát vọng cường đại như thế đối với tầng hai thư viện — đại khái là vì từ thuở nhỏ đã luôn vô hạn hướng tới thế giới tu hành, cùng như năm ngoái không ngừng ói ra máu lên lầu, nhiều năm gian khổ cố gắng như vậy, làm mỗi một tế bào trong thân thể hắn càng ngày càng nhiệt tình yêu thương thế giới đó, càng bởi vì sau khi hắn rốt cục cũng bước vào thế giới thần kỳ đó vào năm ngoái, lúc nhìn thấy càng nhiều phong cảnh xa lạ, càng muốn nhìn thêm nhiều phong cảnh hơn.

Sau khi mọi người đã trải qua thiên tân vạn khổ nhiều lần mới trèo được lên một ngọn núi cao và hiểm trở, đưa mắt nhìn, chỉ thấy ngọn núi cao hơn trong mây trắng mờ ảo xa xa, nếu có thể chiến thắng mỏi mệt của bản thân, như vậy mọi người luôn muốn leo lên ngọn núi cao hơn đó, ngắm càng nhiều phong cảnh đẹp hơn mà trước giờ chưa từng ngắm qua. Trèo cổng thành ngắm cảnh núi, leo núi cao ngắm cảnh thành, ngồi đụn mây ngắm cảnh đời, đời người không sống uổng, vốn nên là như thế.

Tang Tang ngồi bên giường khẩn trương nhìn hắn, bàn tay nhỏ bé nắm tay hắn hơi dùng sức, như muốn truyền lực lượng nào đó, khuôn mặt nhỏ nhắn đen đen nở tươi cười có vẻ miễn cưỡng mà chân thành tha thiết, muốn truyền lòng tin nào đó.

Đêm mùa xuân năm Thiên Khải thứ mười bốn này, cả tòa thành Trường An thậm chí toàn bộ thiên hạ đều đang chú ý ngày mai tầng hai thư viện mở cửa, nhưng không có bất cứ kẻ nào biết, chuyện này, đối với tiệm thư họa sau ngõ hẹp đông thành Trường An, thiếu niên bình thường từ nhỏ đã bị phán định tàn nhẫn không thể tu hành vô số lần mà nói, là quan trọng cỡ nào.