Q2 - Chương 97: Đến gặp lại

Số từ: 2996

Dịch: Nhóm Ngạo Thiên Môn
Đả tự: Luv
Nguồn: vipvandan.vn - bachngocsach.com

Trần Bì Bì cay đắng cười nói: “Ta cũng thà rằng là quân cờ, đen trắng sẽ mãi không chạm nhau.”

Lão nhân nói: “Nói tới cũng thật là rất khéo, ngày hôm qua vừa gặp một tăng nhân đến từ trong chùa.”

Trần Bì Bì hơi cảm thấy kinh ngạc, hỏi: “Huyền Không Tự vậy mà cũng có người ở Trường An? Sau đó thì sao?”

Lão nhân nói: “Hắn mù rồi, nhắm chừng thần trí cũng cần qua chút thời gian mới có thể tỉnh táo.”

Những lời này ngữ khí bình tĩnh tầm thường, Trần Bì Bì nghe lại là hít một ngụm khí lạnh, tức giận gãi đầu, nhìn chằm chằm lão nhân run giọng phẫn nộ nói: “Xem xem! Xem xem! Người trong chùa ngươi nói làm mù liền mù, ta cho dù là từ trong quan đến lại như thế nào? Ta số đen gặp người người còn càng muốn ta không phải sợ, cái này không phải đùa giỡn người ta sao?”

Lão nhân mỉm cười nói: “Tăng nhân đó là con tự sinh của đại sĩ giảng kinh, người không giống với hắn.”

Trần Bì Bì nghe lời này, vẻ giận dữ trên mặt dần dần thu liễm hết, hồi phục trạng thái trầm mặc không nói.

Lão nhân hỏi: “Quan chủ gần đây thế nào?”

Trần Bì Bì lắc lắc đầu, nói: “Đến thư viện nhiều năm, không biết hắn bây giờ như thế nào, đại khái vẫn là dạo chơi các nơi.”

Lão nhân gật gật đầu, nói: “Hắn bình thường đều quen nán lại ở trên biển phía nam.”

Lúc này Tang Tang ôm cái hũ mới kia đi tới, hậu viện thịt khô còn treo ở trên cành tùng, dùng củi nặng đè ép một mồi lửa, tạm thời không cần nàng theo dõi, cho nên tới hỏi ý kiến sư phụ: “Hũ này thế nào?”

Lão nhân ngẩng đầu nhìn một cái, tò mò hỏi: “Dùng làm gì?”

“Hong canh gà.” Tang Tang trả lời.

Lão nhân khó hiểu, nói: “Trong nhà không phải có một hũ cũ?”

Tang Tang giải thích: “Hũ cũ quá nhỏ, chờ sau khi thiếu gia trở về, lo lắng canh gà làm ra không đủ ba người chúng ta uống.”

Lão nhận biết thiếu gia kia ở trong cảm nhận của Tang Tang là người quan trọng như thế nào, lúc này nghe nàng nói, biết nha đầu này là mong sau khi thiếu gia trở về cũng muốn cùng mình cùng nhau sinh sống, không biết vì sao, từng ở trên thân tọa duyệt hết tang thương trăm vẻ trên đời hắn lại cảm thấy trong lòng một mảng ấm áp, sinh ra cảm nhận tột đỉnh hạnh phúc.

Sau đó hắn nghĩ đến một việc, nhìn phía Trần Bì Bì bàn cờ đối diện, chậm rãi nhướng mày lên nói: “Ngươi quen nữ đồ của ta hay là... Quen thiếu gia của nó?”

Trần Bì Bì nghe được câu này, chấn động há mồm cứng lưỡi, hoàn toàn nói không ra lời. Quang Minh đại thần quan xuất sắc nhất Tây Lăng thần điện mấy trăm năm qua, vậy mà thu tiểu thị nữ mặt đen này của Ninh Khuyết làm đồ đệ?

Hiểu hắn đang chấn động cái gì, lão nhân mỉm cười nói: “Tất cả đều là cơ duyên mà thôi, nói không rõ.”

Trần Bì Bì lấy tay lau lung tung mồ hôi trên mặt, sau đó đem mồ hôi trên bàn tay lau đến trên đùi to, nương hai cái động tác này hóa giải cảm xúc lung tung, nói: “Thiếu gia kia của nàng là sư đệ của ta.”

Vì thế đến lượt lão nhân cảm thấy chấn động, hắn nhìn phía Tang Tang, có chút không hiểu, trong minh minh mình tìm được truyền nhân, lại là thị nữ của thân truyền đệ tử của phu tử, vận mệnh đến tột cùng là đang an bài tràng hí kịch này như thế nào?

Trần Bì Bì nhìn chằm chằm bàn cờ, bỗng nhiên cắn răng mở miệng nói: “Ta biết năm đó là hắn đem ngươi đánh xuống khỏi thần tọa, đem ngươi nhốt vào U Các, lúc còn nhỏ hắn từng nói với ta, ngươi mới là người thật sự xuất sắc kia trên Đào sơn, cho nên ta không phải quá hiểu, khó được ở trong đại thế giới này gặp được ta, ngươi lại chậm chạp không chịu động thủ.”

Lúc này Tang Tang mới chú ý tới hai bên bàn cờ khác thường, ôm hũ mới kinh ngạc nhìn hai người.

Lão nhân hơi trầm mặc, ở trên bàn cờ đánh xuống một quần trắng, bình tĩnh nói: Quan chủ là quan chủ, ngươi là ngươi, hơn nữa ngươi không thể khống chế quan hệ của quan chủ cùng ngươi, cho nên chuyện này vốn đã không có quan hệ với ngươi.”

Hắn ngẩng đầu lên, nhìn Trần Bì Bì tò mò hỏi: “Theo người xem ra ta là người rất tàn nhẫn hiếu sát?”

Trần Bì Bì cười hơi chua xót, nói “Quang Minh thần tọa chất khiết tính tĩnh, được xưng người trên đời ở trên tinh thần tiếp cận Hạo Thiên nhất kia, chỉ là mọi người trên đời đều biết, ngài cũng không phải Quang Minh đại thần quan bình thường, đếm ngược hai mươi năm, thần điện chưởng giáo cộng thêm Tài Quyết, Thiên Dụ hai vị thần tọa giết người cũng không thấy được nhiều bằng ngươi.”

Lão nhân nhẹ nhàng thở dài một tiếng, nói: “Đây nói là hai chuyện kia của mười mấy năm trước.”

Trần Bì Bì chậm rãi ngẩng đầu, dũng cảm nhìn thẳng đôi mắt giống như có thể nhìn thấu tất cả quang minh cùng bóng tối trên đời đó của lão nhân, thành thực cho nên không sợ nói: “Sư phụ và đại sư huynh không có mặt, nhưng ta biết ngài đã tới thành Trường An, cần thử đem ngài lưu lại, bằng không ta thật sự không có mặt mũi về thư viện gặp nhị sự huynh.”

Lão nhân lắc đầu, nhìn hắn không đồng ý nói: “Phu tử trong ấn tượng của ta trước khi bị tù, chưa bao giờ là loại lừa gạt đạo đức ghê tởm nhất kia trên đời, người cần gì tự vậy như thế?”

Trần Bì Bì nói thực: “Nếu ta rõ ràng gặp được ngài, lại một lời không dám phát, trơ mắt nhìn ngài rời khỏi thành Trường An, nhị sư huynh sau khi biết chuyện này, nhất định sẽ đem ta đánh chết.”

Lão nhân cảm khái nói: “Nhị tiên sinh bây giờ tuổi hắn là không nhỏ, lại vẫn là dũng khí bực này?”

Trần Bì Bì thành khẩn nói: “Bằng không ngại để ta đi thông báo nhị sư huynh tới đây cùng ngài gặp mặt?”

Lão nhân cười lắc lắc đầu, thầm nghĩ đứa nhỏ này vô si lại rất có vài phần đáng yêu, sau khi suy nghĩ một lát, quay người nhìn phía Tang Tang, tiếc hận không nỡ nói: “Ta phải rời khỏi rồi.”

Tang Tang ôm cái hũ mới, ở bên cạnh nghe thời gian rất lâu, lại cái gì cũng chưa nghe hiểu, chỉ nghe hiểu vài đoạn lời cuối cùng, mới biết được sự phụ dạy mình thần thuật lại là Quang Minh đại thần quan của Tây Lăng thần điện, hơn nữa loáng thoáng nghe rõ ràng tựa như toàn bộ thế giới đều đang tìm lão nhân. Cái hũ mới chưa từ trong lòng rơi xuống, vỡ thành mảnh nhỏ trên mặt đất, nhưng hai bàn tay nhỏ ôm mép hũ của nàng lại là đặc biệt dùng sức, bởi vì không như thế không thể để nén xuống kinh ngạc trong lòng.

Lão nhân nhìn nàng, bỗng nhiên phi thường nghiêm túc ngưng trọng nói: “Bóng dáng đêm tối đa không ở trong thành Trường An, nay thư viện lại gặp ta, cho nên ta muốn rời khỏi, ngươi... Đồng ý theo ta không?”

Tang Tang cúi đầu nhìn miệng hũ giống như miệng giếng, nghe hương vị cát mới, trầm mặc không nói. Lão nhân đối với nàng rất tốt, lão nhân rất cô đơn, lão nhân tựa như đem sức nặng cuối cùng của sinh mệnh đều đặt ở trên vai nàng, lão nhân rất hy vọng nàng có thể rời khỏi theo, những cái này nàng biết hết, nhưng nàng đã có lý do không thể rời khỏi. Nàng ngẩng đầu nhìn lão nhân, nói: “Ta muốn ở nhà chờ thiếu gia trở về.”

Lão nhân đã sớm dự đoán được sẽ nghe được cái đáp án này, mỉm cười, trong tươi cười có chút sầu não.

Ngay tại lúc này, ngoài cửa Lão Bút Trai vang lên một trận tiếng mắng cực căm tức: “Chỉ thiếu gia nhà ngươi thằng ngốc đó, ai biết khi nào có thể trở về, chẳng qua ta cũng tò mò, đây là ai vậy mà dám đến treo thị nữ đồ đệ nhà ta?”, đế giày rách nát nện xuống sàn, đạo bào rộng thùng thình tràn đầy cặn dầu mang theo mùi hôi khó ngửi theo gió mà vào, một lão đạo sĩ ngẩng đầu đi đến, trong đôi mắt tam giác lóe ra ý tứ hàm xúc đáng khinh tức giận.

Sau khi hắn nhìn thấy nhân vật cạnh bàn cờ áo bông mặc bình thường, thân cùng giống lão nhân bình thường kia, ý tứ đáng khinh trong đôi mắt tam giác nhất thời tan thành mây khói, hóa thành suối chảy trên núi cao, yên tĩnh đến cực điểm.

Một khắc trước cơn lốc, luôn là yên tĩnh.

Quang Minh đại thần quan Vệ Quang Minh thoát khỏi Đào sơn, ở trong một cái ngõ lệch không bắt mắt của thành Trường An trong một cửa hàng sách không bắt mắt bình tĩnh sinh sống đoạn thời gian, sau đó một ngày đông cực không bắt mắt gặp Nhan Sắt đại sư.

Một vị là Quang Minh thần tọa sâu nhất không lường được mấy trăm năm qua của Tây Lặng thần điện, một vị là Thần Phù sự mấy trăm năm qua ở trên phù đạo đi xa nhất, một vị là phản đồ của Hạo Thiên đạo môn, một vị là cung phụng của Hạo Thiên Đạo Nam Môn, gặp nhau thình lình xảy ra như thế, ù ù cạc cạc đến làm vận mệnh cũng cảm thấy kinh ngạc, sẽ dẫn tới kết cục như thế nào?

Trong Lão Bút Trai trầm mặc thời gian dài, giống như tử địa.

Nhan Sắt đại sự nhìn lão nhân.

Lão nhân nhìn Nhan Sắt đại sự.

Tang Tang nhìn chằm chằm hai người bọn họ.

Trần Bì Bì nhìn chằm chằm bàn cờ trước mặt, mồ hôi lạnh như tương ào ào chảy xuống.

Nhan Sắt đại sư thở dài một tiếng, cảm khái nói: “Ta ở trong thành Trường An tìm người rất nhiều ngày.”

Lão nhân thở dài một tiếng, cảm khái nói: “Ta ở trong thành Trường An tránh người rất nhiều ngày rồi.”

Nhan Sắt đại sư tiếp tục cảm khái nói: “Ta cũng không muốn gặp người như vậy.”

Lão nhân như hắn cảm khái nói: “Ta cũng không muốn gặp ngươi.”

Nhan Sắt đại sự dần dần thu liễm cảm khái thổn thức, nhìn bạn cũ nhiều năm không gặp bình tĩnh nói: “Nhưng đã gặp nhau, trừ ôn chuyện, luôn có chút chuyện là phải làm.”.

Lão nhân đứng dậy, đối với bạn cũ nhiều năm không gặp hành một lễ, bình tĩnh nói: “Mời.”

Nhan Sắt đại sự đi đến cạnh bàn, nhìn lão nhân lắc lắc đầu, hít hơi, quay đầu nhìn Trần Bì Bì cúi đầu giống như đơn thuần thành thật lại lắc lắc đầu, thở dài, hỏi: “Quan chủ gần đây khỏe không?”.

Nghe được vấn đề này, Trần Bì Bì ngẩng đầu lên, nghi hoặc trả lời: “Ngài biết ta mấy năm nay luôn ở thư viện, nào biết hắn khỏe không?”

Nhan Sắt khẽ vuốt chòm râu thưa thớt, trừng mắt nhìn hắn, không kiên nhẫn nói: “Ngươi đã không biết, cũng không có cách nào ôn chuyện, ngươi sớm từ trong quan chạy ra, vậy ta còn cần cho người mặt mũi hay không?”

Trần Bì Bì càng thêm không hiểu gì, sờ cái gáy nói: “Đương nhiên là không cần.”

Nhan Sắt đại sư quát: “Vậy ngươi còn không nhường chỗ ngồi cho ta, giống con ngỗng ngu lão Nhị nuôi ở nơi này làm gì?”

Trần Bì Bì vội vàng đứng dậy, đem chỗ ngồi nhường cho đối phương, thành thành thật thật đứng ở một bên, lúc này hắn mới hiểu được thì ra lão đạo này lại là muốn cùng Quang Minh đại thần quan chơi cờ, không khỏi cảm thấy kinh ngạc bất đắc dĩ, thầm nghĩ ai biết các ngươi hai lão bất tử này đang nghĩ gì ai có thể ngờ được Quang Minh thần tọa tư thế đó là mời người vào ngồi.

Nhan Sắt đại sư cũng mặc kệ trong lòng hắn đang nghĩ gì, khẽ hất đạo bào, cực tiêu sái ngồi xuống, nhìn thoáng qua thế cục trên bàn cờ, phát hiện cờ đen chiếm ưu thế lớn, không khỏi rất là hài lòng, tán thưởng nhìn Trần Bì Bì một cái.

Lão nhân đối diện bàn cờ mỉm cười, đưa ngang tay phải ý bảo đến lượt Nhan Sắt đánh.

Nhan Sắt đại sư đặt một quân cờ xuống, chép miệng một cái, nói: “Gần đây khỏe không?”

Lão nhân cầm một quần trắng, nhẹ giọng trả lời: “Hàng năm người lúc về Đào sơn đều sẽ đi U Các thăm ta, tự nhiên biết ta ở nơi đó sống như thế nào, nếu muốn nói gần đây, sống quả thật không tệ.”

Nhan Sắt đại sự nhìn chằm chằm đường cờ giăng khắp nơi trên bàn cờ, sau khi trầm mặc một lát, bỗng nhiên mở miệng nói: “Cho dù ở trên Đào sơn sống không như ý thế nào, vì sao nhất định phải tới thành Trường An?”

Lão nhân mỉm cười đáp: “Ngày đó sự đệ ngươi cũng từng hỏi ta vấn đề này.”

Tuy trong đó có một người không mặc đạo bào, nhưng cạnh bàn cờ quả thật là hai lão đạo, hơn mà là những năm gần đây hai lão đạo xuất sắc nhất kia của Hạo Thiên Đạo, là hai lão đạo có tư cách ở trên sách sử lưu lại tên của mình.

Trần Bì Bì tuy đã là đại tu hành giả tiến vào cảnh giới Trị Mệnh, thân phận bối cảnh đủ để ngạo thị thế gian, nhưng ở trước người hai lão đạo như vậy, cũng chỉ đành nhu thuận sắm vai hậu bối đệ tử, thành thành thật thật bựng trà đưa nước, không dám lên tiếng.

Nhan Sắt đại sự uống một ngụm trà, dùng đầu lưỡi liếm một mảng lá trà kề cận trên răng cửa, nhíu nhíu mày, cảm thấy trà này không khỏi cũng quá không ổn chút, sau đó ngẩng đầu lên nói: “Năm đó quan chủ luôn cho rằng xưng mới là người cường đại nhất kia trên Đào sơn, thậm chí so với chưởng giáo còn mạnh hơn, không biết hiện tại vẫn thể hay không.”

Lão nhân nhớ tới đạo nhân áo xanh kia, mỉm cười nói: “Ở trước người quan chủ, ai dám vọng ngôn hai chữ cường đại.

Nhan Sắt đại sư nhặt một quân cờ màu đen chỉ hướng phố ngoài cửa Lão Bút Trai, nói: “Nhưng mặc dù ngươi so với quan chủ cường đại hơn thì tính sao? Nơi này là thành Trường An, nơi này là đại trận của ta, ngươi không có khả năng thắng ta.”

Lão nhân gật đầu thừa nhận, hắn loại nhân vật tầng thứ này, đương nhiên rất rõ ràng thành Trường An đó là Kinh Thần Đại Trận trong truyền thuyết, Nhan Sắt thân là người khống trận, chỉ cần thân ở Trường An liền ở thế bất bại.

“Ta vẫn là giữ quan điểm ngày đó.”

Lão nhân nhìn bàn cờ đối diện mỉm cười nói: “Ta chỉ là một lão đạo kéo dài hơi tàn, giống như thành Trường An đại trận như vậy, nếu dùng ở trên người ta, thật sự là cực kì lãng phí, nghĩ hắn ngươi cũng cho rằng như thế.”

Nhan Sắt đại sư thở dài một tiếng, nói: “Kéo dài hơi tàn bốn chữ này dùng hay, chúng ta đều đã già rồi, mắt thấy đã sắp phải về trong lòng Hạo Thiên, có thể tham thêm một chút bị hoan nhân gian đã là tốt, nếu lần này người không đến, ta ít nhất còn có thể sống lâu một năm năm rưỡi, tin tưởng ngươi cũng có thể có nhiều thời gian hơn.”

Lão nhân nhìn hắn bình tĩnh nói: “Ngươi biết đôi mắt ta có đôi khi có thể cực may mắn nhìn thấy một số hình ảnh nào đó trước thời gian, cho nên ta rất rõ ràng một lần này tới thành Trường An, thì rất khó rời khỏi nữa.”

Nhan Sắt đại sự lắc lắc đầu nói: “Một khi đã như vậy, cần gì cứ phải tới nơi này.”

wob Lão nhân nói: “Mọi người cuối cùng đều sẽ trở về đến ngọn nguồn sinh mệnh, trong lòng Hạo Thiên, một điểm này cũng không thể làm ta sinh ra lòng lo sợ. Thời gian chỉ là trình tự sự kiện xảy ra, đối với chúng ta lợi dụng thời gian mà nói, chúng ta cần lợi dụng thời gian hoàn thành việc nên hoàn thành, nếu không thể hoàn thành, như vậy thời gian cũng sẽ không có ý nghĩa.”