Chương 130: Vẻ đẹp yên tĩnh của mùa thu cùng giết chóc

Editor: thaoyump77
Nguồn: wordpress

Ninh Khuyết thấy nữ giáo sư liếc mắt một cái đã xem thấu những ý tưởng của mình, thì không khỏi có chút xấu hổ, gãi đầu cười cười.

Nữ giáo sư nhìn hắn mỉm cười nói: “Ngươi cũng không cần phải tránh ta đâu, ta chỉ thỉnh thoảng mới đến mảnh rừng này đi dạo thôi.”

Ninh Khuyết cảm thấy thú vị, cung kính hỏi: “Nữ tiên sinh, tại sao ngài thích mảnh rừng này vậy?”

Nữ giáo sư hơi trầm mặc, chắp tay sau lưng, ngẩng đầu yên lặng nhìn lá thu trong rừng, lạnh nhạt nói: “Nhiều năm trước, có người ngộ đạo ở mảnh kiếm lâm này, đó là người duy nhất ta thật lòng khâm phục trong thư viện, có lẽ mảnh kiếm lâm này bây giờ còn sót lại một chút khí tức nào đó của người nọ, cho nên mỗi lần tới phiến rừng này, ta sẽ cảm thấy vui vẻ một chút.”

“Người duy nhất thật lòng khâm phục ư?” Ninh Khuyết khó hiểu nói: “Chẳng lẽ viện trưởng ngộ đạo ở nơi đây?”

Nữ giáo sư cười cười, không nói thêm gì nữa.

Ninh Khuyết nhìn bóng lưng nàng, bỗng phát hiện dáng người chắp hai tay sau lưng nhìn bầu trời của nữ giáo sư rất tinh xảo, nhưng không rõ nguyên do lại sinh ra một luồng ý chí bao la hùng vĩ, gãi đầu gãi tai nói: “Nếu tiền bối kia hiện tại còn ở trong phiến rừng này, có lẽ tiên sinh sẽ cùng hắn trở thành bằng hữu đấy.”

Nữ giáo sư lắc đầu, ôn hòa nói: “Nếu có thể gặp gỡ, ta phải thử kiếm khí của hắn xem có thật Hạo Nhiên vô song như vậy hay không.”

Nghe thấy bốn chữ Hạo Nhiên vô song, Ninh Khuyết không có lý do lại nhớ tới bản Hạo Nhiên kiếm trong Nhà Sách Cũ kia, nhưng vẫn không có đầu mối nào cả.

“Trong núi trong rừng đều có chân ý, nếu ngươi có thể xem hiểu phong cảnh nơi đây, thì không nên lãng phí, nhìn nhiều một chút đi.”

Nữ giáo sư quay đầu nhìn hắn, nói: “Người tu hành hiển nhiên khinh thường tranh cái dài ngắn nhất thời cùng người đời, nhưng cũng không thể đọc sách, thưởng thức phong cảnh đến mức lạc lối được, không màng danh lợi làm sao sáng tỏ chí hướng đây? Mùa thu sang năm, các ngươi những người Đường trong khóa đệ tử này sẽ phải đi biên tái để chân tu, trong một năm này ngươi cần tạo dựng trụ cột cho vững chắc một chút, bằng không nếu chết trên chiến trường, chẳng phải sẽ rất đáng tiếc ư?”

Ninh Khuyết chân thành hành lễ tiếp nhận sự dạy dỗ, bỗng nhiên nghĩ đến từ ngữ trong lời nói của nàng, tò mò hỏi: “Tiên sinh không phải người Đường ư?”

Nữ giáo sư lắc đầu, bước nhẹ nhàng thong thả ra khỏi rừng cây.

Ninh Khuyết nhìn bóng lưng nhỏ xinh động lòng người của nàng, hỏi: “Tiên sinh, đệ tử còn chưa biết tục danh của ngài.”

“Ta là Dư Liêm.”

Dư Liên? Đây rõ là một cái tên bình thường thậm chí có chút thô tục, Ninh Khuyết nghĩ thầm nữ giáo sư thư viện khí độ như thế, nào sẽ có một cái tên như vậy chứ, bỗng nghĩ về nghi vấn trong mấy ngày nay, nhịn không được dốc hết can đảm ra, lớn tiếng hỏi: “Tiên sinh, dám thỉnh giáo ngài bao nhiêu tuổi rồi?”

Dư Liêm hơi mỉm cười, bước chân không dừng cũng không quay đầu lại, ở bìa rừng nhẹ giọng nói: “Nếu ta nhớ không lầm, dò hỏi tuổi tác của một nữ tử, là chuyện vô cùng không có lễ phép đấy.”

Ninh Khuyết nhìn thân ảnh nữ giáo sư biến mất ở bìa rừng, tự giễu cười nghĩ, nếu không phải vẻ ngoài ngài đơn thuần trẻ con trông giống như mười sáu tuổi, phong thái lại dịu dàng duyên dáng nhìn giống như ba mươi tuổi, ta nào sẽ muốn hỏi cái vấn đề này đây?

…..

Phong cảnh mùa thu đẹp đẽ, trời cao mây nhạt khiến lòng người vui vẻ thoải mái, trong rừng nhuộm tầng tầng lớp lớp đỏ như lây nhiễm son trên khuôn mặt hơi xấu hổ của thiếu nữ, sương sớm mới rơi xuống thanh lọc trái tim bị phủ đầy bụi trần của người đời. Ninh Khuyết bình tĩnh học tập tu hành trong thư viện, không hề khát vọng cấp bách giống như những ngày trước nữa, dần dần hiểu rõ thế giới tu hành, kiên nhẫn thử nghiệm vô số lần ngưng niệm, tiếp tục thân mật với ánh nến trang giấy nén bạc, cũng không sốt ruột tìm kiếm vật bản mạng thuộc về mình, đôi khi lại cùng Chử Do Hiền nói vài câu chuyện phiếm, cùng Tư Đồ Y Lan đứng ở góc khuất mà các đệ tử thư viện không chú ý đến, trao đổi mấy vấn đề môn Số, sử dụng thư từ nhắn lại với Trần Bì Bì nhằm hạ thấp lẫn nhau, thỉnh thoảng cầm hai bát cháo gạch cua cùng đối phương trao đổi trực tiếp lúc đêm hôm khuya khoắt.

Không thù hận, không máu tươi, chỉ có học tập và chờ đợi, hắn chờ thực lực của mình chầm chậm tăng lên, chờ kẻ thù từ từ lơi lỏng rồi già đi, hắn ở trong mùa thu chờ đợi mùa đông đến, qua mùa đông là mùa xuân, thời điểm mùa xuân tầng hai của thư viện sẽ bắt đầu nhập người, mà mùa thu sang năm hắn sẽ phải trở lại biên tái một lần nữa đấy.

Sau năm bốn tuổi cầm đao trẻ củi giết người, hắn cuối cùng cũng đã có được khoảng thời gian để sinh hoạt, mà không chỉ để sinh tồn. Ở trong hồi ức sau này, ngoại trừ không có bóng dáng Tang Tang ra, thì đoạn thời gian thư viện này thậm chí có thể nói là những ngày hạnh phúc yên bình nhất trong sinh mệnh của hắn đấy.

Dãy núi nơi biên cảnh Đại Đường cùng nước Yến cũng nghênh đón mùa thu đến, binh sĩ biên cảnh của hai nước đóng giữ tại vùng đất bằng phẳng giữa khe núi, không có cách nào cảm nhận được hạnh phúc và yên bình gì cả, mặc dù đã nhiều năm không có chiến sự lớn nào, nhưng đóng quân ở biên cương vốn đã là chuyện khổ cực, nơi đây lệch về phương Bắc, một khi vào thu thì nhiệt độ sẽ giảm xuống rất thấp, hơi thở của mọi người đều thành sương trắng, tay thì bị đông lạnh đến mức đỏ bừng, đâu đâu cũng thấy hình ảnh hiu quạnh lá rụng lả tả, làm sao còn có ý nghĩ thưởng thức cảnh thu trong đầu đây.

Lúc sáng sớm, có hai gã nam nhân mặc trang phục nước Yến vượt qua biên cảnh, đi vào doanh trại Đại Đường. Biên quân dũng mãnh nhất của Đại Đường đóng giữ ở đây, còn là có lều trại chủ soái của trấn quân Đại tướng quân, nơi phòng ngự kiểm tra cực kỳ nghiêm khắc đấy, hai người trung niên đó cầm dấu tay của gián điệp bí mật để quân bộ khám xét ra, sau thời gian thật dài, mới thông qua tầng tầng kiểm tra của doanh trại.

Đi vào gian phòng của tổ tình báo trong doanh địa, người trẻ tuổi hơn trong hai người quay đầu nhìn thoáng qua chóp lều chủ soái lớn hùng vĩ cách đó không xa kia, tầm mắt dừng lên quân kỳ đang phấp phới trên chóp lều lớn, ánh mắt rét lạnh chợt lóe lên trong tức thì.

Tiến vào lều cỏ, xác nhận không có ai nghe lén, một người trung niên lạnh lùng nhìn đồng bạn, hạ giọng khiển trách: “Để có được dấu tay của gián điệp bí mật từ thành Trường An cho tới quân bộ Đại Đường, triều đình đã hy sinh không biết bao nhiêu lợi ích rồi đấy, hôm nay ám sát chỉ có thể thành công, không cho phép thất bại, mọi việc cần cẩn thận, vừa rồi ngươi không nên liếc nhìn sang bên cạnh.”

Trên mặt người Yến trẻ tuổi tràn đầy ý vị khinh thường, nói: “Chỉ là một tên đồ tể mà thôi, chẳng lẽ ta đứng phía xa xa nhìn một cái, liền có thể khiến hắn cảm giác được có người muốn ám sát hắn ư?”

“Người trên đời này muốn giết tên đồ tể kia có không biết bao nhiêu, nhưng hắn vẫn chưa chết.” Người Yến trung niên lạnh nhạt nhìn hắn nói: “Cự ly mà Xu Mật Viện tính toán chính xác chính là từ nơi này đến lều trại chủ soái, đủ để phát động đánh lén rồi, nhưng ngươi có nghĩ tới hay không, chúng ta có thể đánh lén hắn, chẳng nhẽ hắn sẽ không cảm giác được sự tồn tại của chúng ta hả?”

“Khỏi cần cẩn thận quá mức.” Người Yến trẻ tuổi không phục nói.

Ngay vào lúc này, sắc mặt người Yến trung niên kịch biến, không thể tưởng tượng nổi nhìn ra ngoài lều cỏ.

Mặc dù nơi đây cách châu phủ Lương Châu gần nhất cũng không tính quá xa, nhưng vì kỷ luật quân đội Đại Đường nghiêm ngặt, đoạn biên cương giáp với nước Yến càng cực kỳ nghiêm hơn, lần này thừa dịp đợt rét đậm còn chưa đến, đại quân áp sát đe dọa nước đối địch, không có quan quân nào dám cả gan trở về châu thành mà chưa có sự cho phép, lều trại được mấy vạn biên quân bung ra, dựng lên liên tục như thành biển, mà trong ấy quân kỳ tung bay trên đó, cái lều trại nguy nga như ngọn núi nhỏ, tự nhiên là lều trại chủ soái của tướng lĩnh tối cao của mấy vạn biên quân này.

Ngoài lều trại không có bất kỳ binh lính tuần tra nào, yên tĩnh như hậu hoa viên trong phủ vương công quý tộc nơi thành Trường An, ánh sáng trong lều cực kỳ u ám, một ngọn đèn thông khí treo trên vách lều, dịu dàng chiếu rọi chiếc giường phủ kín lông da quý báu.

Vị nam tử trung niên nằm giữa mười mấy tấm da lông quý báu đó, nam tử ấy mặc một thân áo lót màu trắng, lông mày dày như mực tằm, môi đỏ như máu đặc, dưới lớp y phục mỏng manh là thân hình vạm vỡ như sắt thép, mặc dù đang ngủ say, nhưng cũng có ý vị giết chóc.

Nam tử trung niên cảm ứng được gì đấy, hai mắt mở ra, nhìn nơi nào đó ngoài lều, vẻ mặt hờ hững, ánh mắt như điện.