Q5- Chương 19: Nhất kỵ hồng trần nhập thần quốc

Số từ: 1465

Đả tự: Vọng Nguyệt Vấn Tâm
Nguồn: Bachngocsach.com

Thẳng đến nơi cách Tây Lăng thần điện không xa, hắn nhìn ngọn núi cao ngất đó, ba bãi phẳng trên núi không giống sức người có thể cắt gọt ra, còn có mấy tòa thần điện nguy nga nằm giữa núi, mới chính thức cảm giác được khí tức trang nghiêm đặc hữu của quốc gia lấy thần thánh trứ danh này.

Ở trong Hạo Thiên thế giới, đạo môn có được quyền uy cùng tài nguyên khó có thể tưởng tượng, địa vị Tri Thủ Quan cao cả không hỏi việc thế, Tây Lăng thần điện là trung tâm chính trị cùng quyền lực của thế giới này, cho dù trong một ngàn năm qua xuất hiện Đường quốc, nam thành Trường An có thêm tòa thư viện, vẫn không thể thay đổi sự thật này.

Cách quang minh tế còn thời gian rất lâu, Tây Lăng thần điện đề phòng đã trở nên cực kỳ nghiêm ngặt, bởi vì trận chiến tranh này, đối với tín đồ cầm lộ khế Đường quốc và Đại Hà quốc càng là kiểm tra lục soát dị thường cẩn thận, chỉ có thông qua ba cửa ải kiểm tra, mới có thể đi đến chân núi Tây Lăng thần điện.

Ninh Khuyết tất nhiên không cầm lộ khế Đường quốc, hắn dùng là thân phận Tống quốc... Thư viện hậu sơn có tứ sư huynh cùng lục sư huynh, giả tạo các loại văn thư mạnh nhất thế gian. Thật sự làm hắn có chút cảnh giác là cửa ải thứ ba, chính xác hơn là lão thần quan dựa vào ghế trúc nhắm mắt dưỡng thần.

Lão thần quan đó mặc thần bào màu nâu, địa vị ở trong thần điện hẳn là không cao, nhưng mặc dù là hồng y thần quan chủ trì kiểm tra, đối với hắn cũng biểu hiện cực kỳ tôn trọng.

Lão thần quan này phụ trách tìm kiếm người tu hành ý đồ lẻn vào thần điện, nếu hắn không có đạo pháp đặc biệt nào đó, muốn đem toàn bộ người tu hành đều điều tra ra, thì tất nhiên là đã vào Tri Mệnh cảnh.

Ninh Khuyết thật sự rất khó tưởng tượng đạo môn trong trận chiến tranh này tổn thất thảm trọng như thế, lại còn có tùy tùy tiện tiện tìm cường giả Tri Mệnh cảnh phụ trách công việc bình thường như thế.

Hắn nhìn thần điện nguy nga xa xa, thầm nghĩ quả nhiên không hỗ là đạo môn thống trị thế giới vô số vạn năm, ai cũng không biết trong ngọn núi này rốt cuộc còn cất dấu bao nhiêu nhân vật không tồi.

Vừa nghĩ như vậy, hắn cứ như vậy đi qua, lão thần quan áo nâu nằm ghế kia chưa có bất cứ phản ứng nào, vẫn nhắm mắt, tựa như còn ngủ ngon hơn chút.

Ở thành Trường An chiến một trận với quan chủ, Kinh Thần trận khí rót đến trong cơ thể Ninh Khuyết, lúc ấy cảnh giới trong thời gian cực ngắn nâng lên tới Tri Mệnh đỉnh phong. Sau cuộc chiến những thiên địa nguyên khí đó từ trong thân thể hắn chảy ra, quy về đường phố trong thành, cảnh giới của hắn lần nữa về tới Tri Mệnh trung cảnh, nhưng hiện tại sức chiến đấu chân thật lại đã không chỉ như thế, đã tới gần cường giả Tri Mệnh đỉnh phong thật sự.

Mấu chốt nhất là, thiên địa nguyên khí thành Trường An chưa rời hết khỏi thân thể hắn, chung quy vẫn để lại ở trong cơ thể hắn một tia nửa luồng, đối với tòa hùng thành ngàn năm đó mà nói, một tia không đáng nói, đối với một người tu hành mà nói, những nguyên khí đó thì tràn trề khó có thể tưởng tượng.

Năm đó lúc ở vách núi thư viện hậu sơn bế quan, Ninh Khuyết đã hoàn toàn nắm giữ cách dưỡng súc hạo nhiên khí, trải qua tam sư tỷ Dư Liêm chỉ điểm, càng thêm cực kì thành thạo, những thiên địa nguyên khí còn sót lại ở trong cơ thể hắn, đang theo thời gian trôi qua, thong địa chuyển biến thành hạo nhiên khí của bản thân hắn.

Nay hạo nhiên khí trong bụng Ninh Khuyết ngưng tụ thành giọt nước, đã sớm biến thành hồ nước, ở trong chiến đấu giống như có thể lấy không hết, dùng không kiệt, dùng để bao trùm tuyết sơn khí hải, ngụy trang người thường không thể tu hành, càng là thoải mái đến cực điểm. Không cần nói tên lão thần quan ở ghế kia, cho dù chưởng giáo Tây Lăng thần điện đích thân tới, cũng không chắc có thể nhìn ra vấn đề, hắn dám một mình bước vào hồng trần, xông thẳng Tây Lăng thần quốc, đó là bởi vậy.

Triều đình Đại Đường cùng thư viện vì chuyến đi Tây Lăng của Ninh Khuyết đã làm chuẩn bị rất đầy đủ, trên thân phận không có khả năng xuất hiện bất cứ vấn đề gì, lá thư này trong lòng hắn càng thật sự là quan chủ Bạch Vân quan của Tống quốc tự tay viết.

Thần quan quản lý hậu cần của Thiên Dụ viện, sau khi xem xong lá thư này, ánh mắt lúc nhìn lại phía Ninh Khuyết liền trở nên nhu hòa vài phần, nói: “Đã là sư huynh đề cử, tất nhiên không tiện từ chối, ngươi ở trong thư điện làm việc cho tốt, nhất là gần đây trong khoảng thời gian này, nhất định phải thành thật chút, không được tùy ý ra ngoài.”

Ninh Khuyết nói tiếng cảm ơn, lại đem lễ vật đặc sắc quý trọng Tống quốc chuẩn bị sẵn đặt tới góc phòng, hành tiếp một lễ đối với tên thần quan kia, liền cầm phê văn đi thư điện đưa tin.

Thân phận hiện tại của hắn là tạp dịch Thiên Dụ viện, phụ trách quét tước thư điện. Chấp sự trong thư điện ném cho hắn một xâu chìa khóa to, sau khi nói vài câu hạng mục công việc cần chú ý, liền không để ý nữa.

Thân phận tạp dịch rất khó dẫn lên bất luận kẻ nào chú ý, lúc đồng môn thư viện bắt đầu bàn bạc, hắn liền lựa chọn cái này, hơn nữa hắn muốn nán lại thư điện, bởi vì đó là nơi sư phụ năm đó từng ở lại.

Rất nhiều năm trước, địa vị của đạo môn thư điện ở trên Đào sơn còn cực kỳ quan trọng, nay lại sớm không phải năm đó, thậm chí đã từ trực thuộc Quang Minh thần điện, giáo cho Thiên Dụ viện phụ trách quản lý.

Ninh Khuyết nhìn đạo điện lạnh lẽo, nhìn những điển tịch rậm rạp trên giá sách, nghĩ thư điện biến hóa, không khỏi có chút cảm khái, cảm khái bởi đạo môn suy bại.

Tàng thư điện vắng vẻ như thế, đối với đệ tử thư viện mà nói là việc phi thường khó có thể tưởng tượng, không nghĩ học tập tự nhiên sẽ lui bước, một nơi không ai muốn đọc sách, lại nào có thể không suy bại?

Tòa thư điện này từng cho ra vô số đại nhân vật xuất sắc, ngàn năm trước, phu tử và vị Quang Minh đại thần quan khai sáng Ma tông kia đều từng là vẫy nước quét nhà nơi này, nhưng nay thì sao?

Thay đạo môn cảm khái, tựa như thay cổ nhân lo lắng, không có ý nghĩa quá lớn. Hắn thu thập nỗi lòng, cầm lấy cái chổi cùng khăn lau, làm chút dọn dẹp đơn giản, liền bắt đầu đọc sách.

Diệp Tô từng nói nơi này cất giấu rất nhiều điển tịch đạo môn, có thể dùng chút thời gian xem. Hắn thích đọc sách, hơn nữa nhìn từ tình huống hiện tại, nhắm chừng cũng sẽ không có ai đến quấy rầy hắn.

Bởi vì trận chiến phạt Đường cùng quang minh tế, đệ tử Thiên Dụ viện có ở Thanh Hà, có ở Nam Tấn, càng nhiều người lại là bận rộn ở trên Đào sơn, Ninh Khuyết trốn ở trong thư điện đọc sách mấy ngày, mà ngay cả một người cũng chưa đụng tới hắn không ngừng lật xem bộ sách mình cần.

Thời gian thong thả trôi qua. Có đôi khi, hắn thậm chí cảm thấy mình giống như biến thành người đọc sách. Nhưng sự thật cũng không phải như thế, khi ánh mắt hắn ngẫu nhiên rời khỏi mặt giấy nhìn phía tòa thần điện kia trên núi, rất là phức tạp.