Q2 - Chương 63: Bất tri mệnh, tri mệnh, Ninh Khuyết mệnh

Số từ: 2999

Dịch: Nhóm Ngạo Thiên Môn
Đả tự: Luv
Nguồn: vipvandan.vn - bachngocsach.com

Diệp Hồng Ngư bay tới bên cạnh Long Khánh hoàng tử, lông mày nhỏ nhíu lại, vẻ mặt ngưng trọng, vươn bàn tay trắng noãn như ngọc đặt đỉnh đầu hắn, một đạo khí tức đạo thuật nhạt mà thuần từ lòng bàn tay phun trào ra, nháy mắt bao phủ thân thể hắn.

Khí tức nhạt mà thuần hòa đó dần dần nồng đậm lên, trào ra ánh sáng màu vàng, giống như Hạo Thiên thần huy, ngay sau đó, tay áo trái của nàng phất một cái đem một viên thuốc nhét vào trong môi hắn, sau đó chưởng phong khẽ chấn vỡ đẩy vào bụng.

Theo động tác ngắn gọn nhanh chóng của nàng, vết thương tên giữa ngực bụng Long Khánh hoàng tử tràn ra máu như thần kỳ ngừng lại, thậm chí loáng thoáng có thể cảm thấy một cỗ khí tức sinh mệnh rất mãnh liệt đang không ngừng tu bổ cái gì.

Viên thuốc này là thuốc trị thương cực phẩm đạo si khi còn bé từ trong quan mang ra, khí tức đạo thuật mang theo khí tức sinh mệnh cực nồng đậm đó càng là Đào sơn bí học, bằng thủ đoạn này, nàng vậy mà đem Long Khánh hoàng tử từ kề cận cái chết kéo lại.

Sắc mặt Long Khánh hoàng tử cực kỳ tái nhợt, nhưng hắn là sẽ không chết tại chỗ, nhưng vô luận Diệp Hồng Ngư đang làm gì, hắn đều không có phản ứng, chỉ là trầm mặc cúi đầu, nhìn ngực mình.

Một giọt mồ hôi từ thái dương Diệp Hồng Ngự chảy xuống, nháy mắt bị gió tuyết dưới mây đen thổi đi không biết nơi nào, vì không để Long Khánh hoàng tử chết đi, nàng ở trong nháy mắt ngắn ngủn chịu hao tổn thật lớn.

Nàng đơn giản nói: “Quá nhanh.”

Đổi lại bất cứ thời khắc nào đó, kiêu ngạo như đạo si, tuyệt đối sẽ không giải thích bất cứ chuyện gì, cho dù đối phương là Tài Quyết thần tọa, nhưng nàng hôm nay xuất hiện ở trên con dốc tuyết này đó là muốn hộ pháp thay Long Khánh, kết quả lại không ngăn được mũi tên đó, làm Long Khánh lúc này bị thương nặng sắp chết, cho nên nàng cảm thấy cần thiết giải thích một chút.

Mũi tên đó... Quá nhanh, nhanh đến nàng cũng phản ứng không kịp.

Long Khánh hoàng tử chưa trả lời nàng, không biết là bởi thương thế quá nặng, hay là nguyên nhân nào khác.

Hắn ngơ ngẩn nhìn ngực mình, biết thân thể thương tổn dưỡng mấy tháng đại khái có thể dưỡng khỏi, nhưng bị một mũi tên kia hủy diệt khí hải, nhất là lúc phá cảnh bị hao tổn đạo tâm, lại không chữa trị được nữa.

Trong thức hải sao đầy trời kia vỡ thành ức vạn miếng kính hỗn độn, mảng đêm đen bị xay nát thành sợi kia lại là ở trong không gian bay ra khắp nơi, dần chiếm cứ toàn bộ góc cùng tầm mắt.

Hắn giống như một kẻ ngốc như nhìn cái lỗ trên ngực mình, giống như thấy được thế giới hỗn loạn này, ở trong khoảnh khắc, nhớ lại rất nhiều thời điểm, cùng với tất cả sự việc mình trải qua trong những thời điểm đó.

Những văn chương hoa hoè, hình ảnh loá mắt, dung nhan lạnh lùng bất động bị củi lửa chiếu rọi, trên Hỏa Hình đài kêu khóc thống khổ khét nửa thân người, thi thể trong U Các thịt xương đều mục, cùng với mình nhìn chăm chú vào những cái này kiêu ngạo bình tĩnh, biến thành vô số mảnh tuyết, rất nhanh ở trên đạo bào màu đen trước mắt hắn lướt nhanh qua.

Có rất nhiều người chết ở trong tay hắn, nam nhân cường tráng thô bạo, xử nữ trắng noãn trinh tiết, dâm phụ quyến rũ đầy đặn, lão nhân già nua gầy yếu, đứa bé non nớt đáng yêu, bởi vì một lòng hướng đạo, bởi vì thành kính với Hạo Thiên, hắn không có bất cứ gì do dự không có bất cứ gì dao động, khoái trá hủy diệt cuộc đời chúng sinh.

Nhưng thẳng đến giờ này khắc này hắn mới phát hiện, khi hủy diệt cuộc đời người khác mình từng ở Hỏa Hình Đài trầm tư mà cảm thụ đều là giả dối, chỉ có thống khổ khi cuộc đời mình bị hủy diệt mới là chân thật.

Cho nên, hắn đã thấy tương lai u ám mà không có hy vọng của mình.

Diệp Hồng Ngư nhìn chăm chú hào quang u ám trên khuôn mặt hắn, biết hắn kiêu ngạo, hắn ý chí tu đạo kiên cường, toàn bộ bị một mũi tên kia hủy đi, không khỏi trầm giọng trách mắng: “Ngươi muốn khiến bản thân phế bỏ sao?”

Nghe được câu này, Long Khánh hoàng tử bỗng nhiên nở nụ cười, tiếng cười khàn khàn rất suy yếu, ở trong gió tuyết dần mạnh lên tỏ ra cực kỳ thống khổ cùng ngơ ngẩn, sau đó hắn thấp giọng thì thào nói: “Ta đã phế rồi.”

Không còn khả năng tiến vào cảnh giới Tri Mệnh nữa, đối với hắn Tây Lăng thần tử nguyện đem sinh mệnh kính dâng cho quang minh Hạo Thiên, một lòng hướng đạo này mà nói, còn sống chỉ là sống tạm, sống giống như một con chó.

Hắn thống khổ gian nan quay đầu, nhìn phía gió tuyết ngoài con dốc, cùng với bầu trời sâu trong hoang nguyên càng ngày càng tối tăm, ngơ ngẩn nói: “Ta vốn là hoàng tử... Ta sẽ là Yến hoàng, hai chân ta... Đứng hai bờ sông đạo môn cùng hồng trần, vốn nên cử thế vô song, nhưng cứ như vậy... Phế rồi, bị Hạo Thiên vứt bỏ ở trong thế giới thống khổ cùng hắc ám.”

Ở trong mắt người trong đạo môn, may mắn là món quà Hạo Thiên ban cho loài người, bất hạnh lại là Hạo Thiên làm trách phạt, hắn cả đời này may mắn cỡ nào, nhưng hôm nay ở trong dãy núi bị Hạo Thiên vứt bỏ này, lại bỗng nhiên phát hiện mình bị Hạo Thiên vô tình vứt bỏ, ý chí kiên cường như thế nào nữa, đạo tâm thông minh như thế nào nữa cũng không thể thừa nhận loại đã kích to lớn này.

Long Khánh hoàng tử chậm rãi đứng dậy, thân thể bị thương nặng cực kỳ suy yếu ở trong gió tuyết lắc lư, hắn phát ra một tiếng gầm thông khổ như dã thú, mới miễn cưỡng đứng thẳng thân thể.

Hắn không để ý đến Diệp Hồng Ngự bên cạnh, trực tiếp bước về phía trước một bước.

Một bước đạp trượt, liền từ trên con dốc tuyết lăn xuống. Tiếng va chạm nặng nề vang lên, hắn ngã tới phía dưới con dốc tuyết.

Áo đen bọc thân thể nằm ngang trong tuyết, không nhúc nhích.

Diệp Hồng Ngư đi đến bên dốc, trầm mặc nhìn đất tuyết dưới dốc

Thời gian thong thả trôi qua, gió tuyết trên dốc càng tăng lên, sắp bị bông tuyết vùi lấp Long Khánh hoàng tử bỗng nhiên giật giật, sau đó cực kỳ gian nan đứng lên, ôm ngực, một cước sâu một cước nóng giảm uyết dày đi hưởng ngoài núi, có khi ngã lại bò lên, thong thả đi về phía mây xám nặng nề phía Bắc hoang nguyên.

Sống không bằng chết, giống một kẻ ngốc.

Sống không tri mệnh, giống một con chó hoang không nhà bị thương.

Bởi vì động tác giãy dụa kịch liệt, vết thương tên ở ngực bị khí tức đạo thuật tạm thời cầm máu lại vỡ ra, máu tươi từ giữa ngón tay Long Khánh hoàng tử tràn ra, nhỏ xuống trên đất tuyết, ở trên đất tuyết dưới dốc kéo ra một đường cực dài cực đỏ.

Đường máu đó cũng không thể duy trì bao lâu, liền nhanh chóng bị gió tuyết che dấu.

Bóng người lao đảo bị thâm đó của hắn, cũng rốt cuộc bị gió tuyết che phủ.

Diệp Hồng Ngư nhìn bóng người hắn biến mất ở trong gió tuyết, mãi không nói được một lời.

Nàng không biết hắn khi nào sẽ lại ngã xuống sau đó không thể bỏ dậy nữa, cuối cùng biến thành một khối băng thị trên hoang nguyên rét lạnh, nàng chỉ biết là gia hỏa từng có tư cách uy hiếp mình này tuy còn sống, nhưng đã chết rồi.

Không biết qua bao lâu, nàng chậm rãi xoay người lại, lẳng lặng nhìn phía khe núi xanh tươi đầu kia con dốc tuyết, không có một tia cảm xúc nói: “Có những kẻ đáng chết, cho nên...”

Lời nói im bặt mà dừng, nàng chăm chú nhìn phương xa lâm vào trầm mặc thời gian dài, gió tuyết dần thổi mặt nàng, dần đóng băng khuôn mặt nàng, dung nhan xinh đẹp không có bất cứ biểu cảm nào giống như là tượng mỹ nhân bằng ngọc khắc ra.

Bỗng nhiên, nàng trừng mắt nhìn.

Chớp rơi một mảng băng sương.

Lúc trước cỏ xanh sắp chiếm cứ cả con dốc tuyết, theo Long Khánh hoàng tử hủy diệt mà nhanh chóng héo rũ, hoa đào trên khúc củi kia cũng đang dần rụng cánh hoa điêu linh, nhưng theo một cái chớp mắt này của nàng, trên con dốc tuyết lại có biến hóa.

Cỏ xanh không héo rũ cũng không tươi tốt nữa, hoa đào không điều tàn cũng không nở ra nữa, chỉ là tuyệt đối yên lặng dừng lại ở trong trạng thái trong nháy mắt nàng chớp mắt đó, giống như thời gian làm cho toàn bộ sinh mệnh đều đọng lại.

Không phải toàn bộ sự vật đều đọng lại, gió tuyết trên dốc không, cái váy đỏ theo gió mà múa kia của nàng cũng không.

Gió lạnh cuốn tuyết rơi vây quanh thân thể nàng gào thét mà lướt đi, dần dần biến thành một chùm tuyết cực rõ ràng, vây quanh eo nàng không ngừng xoay tròn tốc độ cao, hai cái đai lưng váy đỏ phất phới kéo

sau người bị gió thổi lên, điểm nhẹ chùm tuyết bên hông nàng, giống như ngọn bút cắm vào nước trong, bên hông chùm tuyết kia nhất thời trở nên đỏ tươi vô cùng.

mở nên

.com

Chỗ hai vách đá hiểm trở kia sâu trong Thiên Khí sơn mạch, Tri Thủ Quan hành tẩu Diệp Tô cùng Ma Tông hành tẩu Đường, cách hợp cốc sâu thẳm không thấy đáy trầm mặc ngồi đối diện nhau, vô luận hoa đào bên người Long Khánh hoàng tử nở hay là Ninh Khuyết mổ cá phá cảnh, đều chưa làm cho cảm xúc trên mặt bọn họ có chút biến hóa, thẳng đến một mũi tên kia xuyên qua cả khe núi xanh tươi.

“Mũi tên này không tệ.”

“Là một mũi tên không tệ.”

Diệp Tô nhìn phương xa, lạnh nhạt nói: “Chỉ có thư viện mới có thể có mũi tên không tệ như vậy.”

Đường nhìn hắn trên vách đá đối diện, trầm giọng nói: “Ta chỉ biết ngươi đã thua.”

Đường Tiểu Đường nắm chặt cự đạo màu máu, đứng ở phía sau huynh trưởng, cảnh giác mà hơi tỏ ra hưng phấn nhìn đối diện.

Diệp Tô chậm rãi đứng dậy, thân thể gầy yếu cùng búi tóc đạo sĩ đơn giản kia, ở giữa vách đá màu đen xém tỏ ra đặc biệt cô độc, đột nhiên hắn như có chút cảm ứng, lại nhìn phía phương xa, khóe môi hơi nhếch lên lộ ra một tia tươi cười ấm áp.

Đường cũng cảm giác được động tĩnh trên con dốc tuyết chỗ đó, vẻ mặt hơi kinh dị.

Ninh Khuyết chậm rãi buông cánh tay xuống, tay nắm cung sắt run nhè nhẹ, một mũi tên này hao tổn của hắn quá nhiều niệm lực, hơn nữa đối với cơ bắp vai thương tổn phi thường nghiêm trọng, nhưng gò má tái nhợt khó có thể tự nén được hiện ra tươi cười sảng khoái.

Trong thức hải quầng sáng chói mắt kia chợt tắt, nghĩ hẳn Long Khánh hoàng tử mặc dù chưa chết, cũng không thể nào phá vỡ Trị Mệnh cánh cửa trầm trọng đó, nếu đúng như Mạc Sơn Sơn nói, đối phương thậm chí có thể cả đời này không có hi vọng vào Trí Mệnh nữa.

Nguyên Thập Tam Tiễn lần đầu tiên thực chiến, liền có thể phát huy ra uy lực như vậy khủng bố, có thể đem Long Khánh hoàng tử cường giả như vậy hủy, Ninh Khuyết đối với nó cũng không cảm thấy ngoài ý muốn, nhớ lúc đó ở thư viện hậu sơn hắn còn chỉ là Bất Hoặc cảnh giới, bắn ra mũi tên này hôm nay hắn đã Động Huyền; Lúc ấy ống tay áo nhị sư huynh lúc hất tên bay cũng bị phá vỡ, mà hôm nay Long Khánh hoàng tử đang ở thời khắc mấu chốt phá cảnh, chẳng lẽ hắn còn có thể mạnh hơn nhị sư huynh?

Mạc Sơn Sơn nhìn hắn, con ngươi đen như mực trừng thật lớn, tràn đầy vẻ ngơ ngẩn, môi mỏng mà đó mím phi thường chặt, tựa như có vô số nghi hoặc khó hiểu cùng chấn động.

Ninh Khuyết day day đầu vai, nhìn nàng cười nói: “Bị cái cung tên này của ta dọa rồi?”

Mạc Sơn Sơn nhẹ nhàng gật đầu.

Ninh Khuyết đắc ý nói: “Lợi hại chứ?”

Mạc Sơn Sơn lần nữa gật đầu.

Sau đó vẻ mặt nàng ngưng trọng hỏi: “Ngươi đã thắng cuộc, vì sao còn phải bắn một mũi tên này?”

Ninh Khuyết nói: “Chiến đấu mục đích không phải mình thắng lợi, mà là phải làm kẻ địch thất bại.”

Thấy vẻ mặt thiếu nữ vẫn không hiểu, hắn tiếp tục nói: “Mình thắng lợi mà kẻ địch chưa thất bại, đó chính là thắng lợi giả, nếu mình thoạt nhìn chưa thắng lợi những kẻ địch thất bại, đây mới là thắng lợi thực.”

Mạc Sơn Sơn trên đường đã bị hắn cải tạo rất nhiều tư tưởng, có thể đại khái lý giải giải thích của hắn đối với chiến đấu, lại vẫn còn có rất nhiều chuyện không thể lý giải, ví dụ như hắn vì sao nhất định phải làm cho Long Khánh hoàng tử lâm vào thất bại đáng sợ như thế.

“Tuy ngươi là thư viện hành tẩu, có Đại Đường đế quốc chống lưng, nhưng Long Khánh hoàng tử là kẻ lĩnh quân thế hệ trẻ các vị đại thần quan của Đào sơn coi trọng sủng ái, là Tây Lăng thần tử trong mắt Hạo Thiên tín đồ, kết quả hắn lại bị người dùng phương thức như vậy hủy diệt, chẳng lẽ người chưa từng cân nhắc cái này sẽ dần phát hậu quả không thể vãn hồi?”

Ninh Khuyết mặt không chút thay đổi nói: “Nếu đây là đánh cuộc, hắn nên trả giá cái giá đắt hứa hẹn sau khi thua trận, nếu đây là một trận chiến, như vậy ở trước khi xác nhận kẻ địch tuyệt đối thất bại, ta cũng không cân nhắc hậu quả khác.”

Mạc Sơn Sơn nhìn hắn lắc lắc đầu, nói: “Cái lý do này cũng không đầy đủ, ngươi là một người rất thông minh, hẳn là rất rõ cho dù hắn tiến vào Tri Mệnh cũng không dám giết người, hắn là càng rõ ràng người giết chết hắn sẽ mang đến hậu quả như thế nào, nhưng người vẫn là lựa chọn bắn ra một mũi tên nọ, hơn nữa không có chút do dự, vậy đến cùng là vì sao?”

Ninh Khuyết trầm mặc một lát, sau đó cười nói: “Hắn khi đó không nên nhắc tới Tang Tang.”

Trên thế giới này Ninh Khuyết đáng sợ nhất lãnh khốc nhất vô sỉ nhất, đó là khi Ninh Khuyết nghe được người khác nhắc tới Tang Tang. Mọi kẻ ý đồ dùng Tang Tang uy hiếp hoặc khống chế hắn, hắn đều sẽ không từ thủ đoạn yêu cầu đi giết chết đối phương trước.

Bởi vì chỉ có như vậy, hắn mới có thể xác nhận loại uy hiếp này vĩnh viên không thể thành lập, mới có thể cam đoan mình sẽ không vĩnh viễn sinh sống ở trong lo âu cùng thống khổ, mà cái này đã biến thành thói quen sống hoặc là nói bản năng lớn nhất của hắn.

Loại bản năng này bắt đầu từ mười bốn năm trước, trải qua đế quốc bắc bộ khô hạn nạn đói một đường người ăn nhau, xuyên qua Dân sơn rừng hoang trại săn lão thợ săn tắm rửa thùng gỗ, giết phá vô số mã tặc thảo nguyên ngoài vị thành, sau đó kéo dài mãi đến nay.

Đây là một điểm không thể đụng vào nhất của Ninh Khuyết, là nguyên tắc lớn nhất của hắn, vĩnh viễn không có bất cứ ngoại lệ nào, vô luận người kia là Long Khánh hoàng tử hay là Đại Đường thiên tử, thậm chí cho dù là phu tử..

Ở trong thành Trường An, Lý ngư công chúa từng cho rằng mình đã phát hiện điểm yếu cùng mệnh môn của Ninh Khuyết là Tang Tang, mấy ngày trước trên con dốc tuyết, Long Khánh hoàng tử căn cứ tình báo của thần điện thử xác nhận điểm yếu cùng mệnh môn của Ninh Khuyết là Tang Tang.

Nhưng mà bọn họ đều sai rồi.

Tang Tang không phải mệnh môn của Ninh Khuyết.

Tang Tang là mạng của Ninh Khuyết.