Q2 - Chương 49: Khuê vị thiên niên tài quyết

Số từ: 1495

Dịch: Nhóm Ngạo Thiên Môn
Đả tự: Luv
Nguồn: vipvandan.vn - bachngocsach.com

Ninh Khuyết nghe nàng kể, nghĩ bọn người Ma Tông cung phụng kia ở trong hang tối tăm cúng bái Minh Quân, lại hận không thể vĩnh viễn không gặp mặt Minh Quân, nhịn không được nở nụ cười, nói: “Thật sự là một đám người mâu thuẫn mà quái dị.

Biển sao chiếm cứ bầu trời đêm, ánh sao rơi ở trên bụng nguyên dã trắng như tuyết, đem ban đêm soi xấp xỉ bình minh, không khí sau tuyết lại cực tinh thuân, cho nên tâm mặt không chút trở ngại, xa xa có thể nhìn thấy trong bộ cánh đồng tuyết những cái lều kia, nơi đó là chỗ bộ lạc người Hoang tụ cư, im lặng xinh đẹp giống như tuyết hương trong đồng thoại.

Ninh Khuyết lẳng lặng nhìn chỗ đó, rất khó đem bộ lạc người Hoang cùng những truyền thuyết âm u, quá khứ xa xưa, lịch sử tanh máu kia liên hệ lại.

Đúng lúc này, từ phía nam bay tới một đám mây đen lớn, chiếm cứ toàn bộ bầu trời trên đầu, ánh sao đầy trời bị che sau đó, không thể lọt xuống một tia nữa, toàn bộ thế giới đều tối sầm xuống.

Trên một mảng cánh đồng tuyết tối đen, chỗ tới gần núi non, có mấy chỗ lều lẻ loi.

Trong những cái lều này, đều có người Hoang ở giống đôi mẹ con kia tiến hành động lệ.

Trong đó giữa đất tuyết ngoài một cái lều, có mấy chỗ nham thạch nhô ra. Đột nhiên nham thạch động đậy, thì ra lại là ba người mặc áo đen, loại quần áo màu đen này chất liệu cực dày cực cứng, nón có bồng phía sau che khuất diện mạo bọn họ, cho nên lúc không tiếng động xuất hiện ở trên đất tuyết, giống như là nham thạch.

Ba nam tử đồ đen giống như nham thạch này là chấp sự đến từ thần điện Tài Quyết Ti, hoặc là nói chấp pháp giả, là Câu Hồn sứ giả trong lòng tất cả dự nghiệt Ma Tông cùng phản đồ phản giáo trên đời.

Lúc các nước trung nguyên còn đang trù tính mùa xuân sang năm tiến công, thần điện Tài Quyết Ti đã sớm phái ra lượng lớn chấp sự thực lực khủng bố, lặng lẽ lên vào sâu trong hoang nguyên.

Thái độ của thần điện đối với người Hoang rất đơn giản, cùng thái độ của Ninh Khuyết đối với kẻ địch giống nhau như đúc - người Hoang đã chết, mới là người Hoang tốt, toàn bộ người Hoang đều đáng chết, nhưng những chấp sự Tài Quyết Ti này có nhiệm vụ quan trọng trong người, không có thực lực đi khiêu chiến, cũng không muốn chọc giận bộ lạc người Hoang có được vô số chiến sĩ cường đại

Nhưng tối nay gặp được những người Hoang lạc đàn này, bọn họ thật sự khó có thể đè nén được chán ghét đối với hắc ám trong lòng, giống như nghe thấy được hương vị tanh hôi nhất trên đời, giống như mèo rừng ban đêm lưu động thấy được con chuột đang đào hang, cho dù mặt không chút thay đổi trầm mặc như đá, trong lòng đã hưng phấn kịch liệt run rẩy, khó có thể tự giữ.

Bởi vì bọn họ từ nhỏ tiếp nhận giáo dục, mấy chục năm hoàn cảnh sinh sống, đã làm bọn họ sinh ra một số phản ứng tinh thần nào đó gần như bản năng, đối với đuổi giết dị đoan tàn khốc, là nơi phát ra khoái cảm lớn nhất trong đời bọn họ.

Vì thế khi ba gã Tài Quyết Ti chấp sự giống nham thạch màu đen này đi vào cái lều lẻ loi kia, căn bản không cân nhắc chọc giận bộ lạc người Hoang sẽ có kết quả như thế nào, có thể đối với sứ mệnh của thần điện tạo thành nguy hại hay không, bọn họ chỉ muốn giết chết nơi phát ra mùi tanh hôi, tàn nhẫn giết chết những con chuột to này, tự mình an ủi nghĩ... Người Hoang nhân số cực ít, chỉ cần có thể giết nhiều một kẻ, đổi với sự nghiệp quang minh cũng là cống hiến thật lớn.

Vài thanh âm rất nhỏ vang lên, đánh lén bất ngờ làm bọn họ thành công khống chế gã chiến sĩ người Hoang kia, đồng thời đem vợ cùng con hắn trói lại.

Một gã chấp sự chậm rãi tháo xuống mũ màu đen, mặt không chút thay đổi nhìn gã chiến sĩ người Hoang kia, chậm rãi đưa tay đặt tới trên đỉnh đầu người này, thành kính nói: “Lấy danh nghĩa Hạo Thiên, thi hành tài quyết.”

Một vầng sáng cực nhạt lại cực kỳ thuần khiết, không có bất cứ màu tạp nào từ dưới bàn tay gã chấp sự Tài Quyết Ti này sáng lên, loại ánh sáng này giống như có thể xuyên thấu thực vật, đem khớp xương trong lòng bàn tay hắn chiếu rọi rõ ràng, đồng thời chiếu sáng khuôn mặt ngăm đen của tên nam tử người Hoang kia, cùng với vẻ phân nộ không cam lòng trong mắt nam tử người Hoang.

Vợ con nam tử người Hoang ở trên mặt đất bên cạnh đã chết, trong mắt chảy nước mắt màu máu.

Ngay sau đó, nam tử người Hoang ở dưới Hạo Thiên thần huy thống khổ chết đi.

Ba gã chấp sự thần điện Tài Quyết Ti, thong thả ngẩng lên phía khuôn mặt che khuất sau mũ, trầm mặc ra khỏi lều.

Trên hoang nguyên mây đen che sao, lại có gió tuyết thổi lên, thổi đánh chấp sự bào màu đen nặng nề của bọn họ vang lên bốp bốp.

Dưới bóng tối của nón đen, trên khuôn mặt tái nhợt của ba gã chấp sự hiện ra màu đỏ quỷ dị, bọn họ dùng thời gian rất lâu mới bình thản lại hơi thở bởi vì hưng phấn mà trầm trọng hẳn lên, sau đó đi về phía xa xa.

Cách thời gian lịch sử xa xưa, các chấp sư Hao Thiên Đạo thần điên rốt cuộc lại một lần nữa thấy được kẻ địch trong số mệnh của bọn họ, hơn nữa hướng đối phương phát ra công kích cách xa ngàn năm.

Hôm nay chuyện xảy ra trong đêm gió tuyết này, vốn có tư cách được ghi lại ở Hạo Thiên giáo điển hoặc là trên sách sử các nước trung nguyên, chỉ bởi vì chuyện sau đó xảy ra, thật đáng tiếc bị gió tuyết vùi lấp, không ai biết.

Ninh Khuyết và Mạc Sơn Sơn hầu như đồng thời tỉnh lại.

Bọn họ ngủ ở trong góc của lều, có chút ẩm lạnh, nhưng nguyên nhân làm bọn họ tỉnh lại không phải ẩm lạnh khó ngủ, mà là bởi vì bọn họ phát giác được có người đang tới gần lêu, hơn nữa người tới rất cường đại.

Mạc Sơn Sơn nhìn hắn nói: “Ta cảm nhận được khí tức Hạo Thiên thần huy, hắn là người của thần điện.”

Ninh Khuyết nhìn thoáng qua mẹ con người Hoang còn đang ngủ say, nhíu mày nói: “Chúng ta nên làm cái gì bây giờ?”

Mạc Sơn Sơn nhìn mắt hắn, tỏ ra có chút nghi hoặc khó hiểu, hỏi ngược lại: “Cái gì làm sao bây giờ?”

Ninh Khuyết buông tay, nói: “Nếu đánh nhau, giúp ai?”

Mạc Sơn Sơn nhíu mày, nàng chưa từng cân nhắc loại vấn đề này, thân là Hạo Thiên tín đồ, đương nhiên nên đứng ở phía thần điện, cái này chẳng lẽ còn cần tự hỏi sao?

Ninh Khuyết cười cười, nhắc nhở: “Không nên quên, chúng ta bây giờ cùng ăn cùng ở với người Hoang, nếu người đến là thần điện Tài Quyết Ti bọn quái vật chấp sự tượng bằng đó, khẳng định sẽ cho rằng chúng ta là phản đồ.”

Mạc Sơn Sơn bình tĩnh nói: “Có thể giải thích, chúng ta là vì tìm hiểu tình hình địch.”

Ninh Khuyết cư lời nói: “Ta không tin bọn họ sẽ tin tưởng cái giải thích này.”

Rèm lều nhấc lên, gió lạnh thổi mạnh bông tuyết trút thẳng bên trong, ba bóng người màu đen giống như nham thạch, ở trong lều dưới đống lửa nhỏ chiếu rọi, tỏ ra trầm mặc mà nghiêm nghị cường đại.

Rèm lều nhấc lên, gió mang theo bông tuyết nhẹ nhàng tiến vào, đống lửa nhỏ mờ nhạt không biết vật gì thiêu đốt mà thành chợt co rúm lại, tựa như sắp tắt, nhiệt độ bên trong kịch liệt giảm xuống, chỗ mũi mẹ con người Hoang đắp chăn da phun ra hơi ẩm, nháy mắt biến thành sương trắng, nhưng tựa như cũng chưa lập tức tỉnh lại.