Chương 6(2): Cùng Đoàn Người Đi Đến Trường An.

Nguồn: tangthuvien

Dịch: Niêu

Buổi tối, Tang Tang nhanh nhẹn trải chăn đệm lên giường rồi vuốt phẳng phiu, lại vỗ vỗ cái gối lõm xuống sao cho Ninh Khuyết có thể kê đầu một cách thoải mái nhất rồi mới đi xuống, ôm lấy đống chăn nệm của mình về phía góc phòng, nơi đặt hai cái rương bằng gỗ du to tướng.

Ninh Khuyết tắt đèn rồi đặt bát nước lên bệ cửa sổ, dựa theo ánh sao mờ mờ mà chui vào trong chăn, hai bàn tay chít dưới gáy, hắn mở miệng ngáp một cái đã đời rồi nhắm mắt, một lúc sau từ góc nhà cũng truyền đến tiếng lục cà lục cục quen thuộc.

Giống như nhiều năm nay, hai người vẫn để ánh sao đêm nơi biên giới xuống vỗ về giấc mơ, nhưng thực ra, đêm nay chẳng ai ngủ được. Có lẽ bởi nỗi háo hức vì sắp được bước chân vào một thế giới hoàn toàn mới lạ, cũng có lẽ bởi ánh phồn hoa phú quý nơi kinh đô Trường An xa xăm len lỏi đâu đây, hoặc là ai đó đang bị hương thơm của những hộp phấn son trong tưởng tượng quyến rũ và xâm chiếm cả tâm hồn, nên cả bên cửa sổ và trong góc phòng cứ vang lên những tiếng hít thở nặng nhọc bồn chồn.

Không biết qua bao lâu, đôi mắt Ninh Khuyết bỗng vụt mở, nhìn ánh sao nhạt nhòa đang rọi bên song cửa, hắn mê man nói:

- Nghe nói... những cô gái trong thành Trường An đều không biết sợ lạnh, váy áo hết sức mỏng manh, cổ áo khoét rất sâu, cơ thể rất trắng trẻo, chẳng biết có phải sự thực hay không... Hồi đó do tuổi ta còn nhỏ quá, không nhớ nổi điều gì.

Hắn trở mình, nhìn về góc phòng tối om om, hỏi:

- Tang Tang, dạo này có phải cô đang bị bệnh? Có lạnh không?

Trong bóng tối, dường như cô thị nữ nhỏ hơi lắc cái đầu, nếu chú ý kĩ có thể nghe thấy tiếng góc chăn bị tay nàng xiết lại, đôi mắt nàng vẫn nhắm nghiền nhưng khóe môi đang nở ra nụ cười hiếm hoi. Nàng nhỏ giọng thì thào:

- Nghe nói các cô gái trong thành Trường An đúng là rất trắng, ngày nào các nàng ấy cũng dùng son phấn tốt như vậy, muốn không trắng mà được sao?

Ninh Khuyết cười cười, nói:

- Yên tâm đi, đợi thiếu gia đây có tiền thì son phấn của hiệu Trần Cẩm ngươi muốn mua bao nhiêu thì mua.

Nghe thấy thế, Tang Tang lập tức mở mắt, đôi mắt nàng sáng rực lên:

- Ninh Khuyết, ngươi hứa rồi đấy nhé.

- Nói bao nhiêu lần rồi, sau khi tới Trường An ngươi phải gọi ta là thiếu gia, như thế mới tôn trọng.

Từ khi Ninh Khuyết lôi cô nàng ra từ giữa đống người chết rồi chật vật đưa tới Vị Thành, mới đó mà đã tám năm trôi qua. Tang Tang mặc dù đăng kí trên hộ tịch là tỳ nữ, cũng làm những công việc của tỳ nữ thường làm nhưng lại chưa một lần gọi hắn là thiếu gia. Chuyện này cũng không nói lên điều gì, chẳng qua đó là một thói quen mà thôi.

Đến hôm nay, cô thị nữ nhỏ Tang Tang đang bị ép buộc phải từ bỏ thói quen này.

- Ninh Khuyết, à, thiếu gia, ngươi phải nhớ đã đồng ý mua đồ của hiệu Trần Cẩm cho ta rồi đó.

- Được rồi.

Ninh Khuyết đáp lại, ánh mắt rơi xuống ánh sao đêm mờ ảo như sương khói nơi dải đất biên cương, trong lòng chợt bồi hồi vô cớ, cái cảm giác đã rất nhiều năm rồi không xuất hiện lại. Hắn quay đầu nhìn bầu trời đêm xanh đậm ngoài cửa sổ, thấy cả rừng sao lấp lánh, rồi cúi đầu nghĩ tới cố hương, thì thào trong miệng:

- Ôi, đêm nay không có ánh trăng...

(Thằng này chắc nghĩ đến bài Tĩnh dạ tư - cảm nghĩ trong đêm thanh tĩnh của Lý Bạch: ngẩng đầu nhìn trăng sáng, cúi đầu nhớ cố hương, tiếc là cố hương thì có mà trăng thì bị nó dọa cho không dám ló ra)

Đang nằm cuộn tròn như chú chuột con trong góc nhà tối đen như mực, Tang Tang đưa tay về phía sau kéo kéo góc chăn cho kín hòng ngăn phần nào cái lạnh từ bên ngoài len vào, nghe tiếng nói mơ từ phía cửa sổ truyền lại, nàng nghĩ bụng: Ninh Khuyết, à, thiếu gia lại lên cơn mê sảng nữa rồi...

............................

Sáng sớm, chủ tớ hai người tỉnh lại, dựa theo ánh sáng ban mai mờ mờ ảo ảo mà chuẩn bị hành lý, thỉnh thoảng có trao đổi qua lại mấy câu, nhưng đa phần thời gian thì đều im lặng.

Ninh Khuyết đào dưới chân tường nhà cả nửa ngày, móc ra được cái gói to bự dài ngoằng, lôi từ trong đó ra một bộ cung tên. Hắn kiểm tra tỉ mỉ một hồi, thấy không có vấn đề gì mới yên tâm đưa cho Tang Tang nhét vào bao hành lý làm bằng vải bông, lại lấy từ chân hàng rào ra ba thanh trực đao có vỏ đã hơi gỉ sét, cẩn thận lau chùi một hồi rồi đưa lưỡi đao lên soi dưới ánh sáng xem còn sắc bén không mới gật gật đầu hài lòng dùng sợi thừng bện bằng cỏ đem chúng cột lên lưng.

Hắn lấy từ sau cánh cửa ra một cái ô màu đen, dùng sợi thừng còn lại cuốn thật chặt rồi buộc vào lưng Tang Tang. Cái ô rất lớn này chẳng biết được làm từ loại vật liệu gì mà bề mặt bóng lên như được bôi mỡ nhưng không hề phản quang, lại có vẻ rất nặng nên dù được cuốn chặt nhưng khi buộc lên thân hình nhỏ bé của Tang Tang suýt chút nữa đè nàng ngã sấp xuống mặt đất.

Sau khi đã chuẩn bị chu đáo cho cuộc đi xa, Ninh Khuyết và Tang Tang một trước một sau bước qua dãy hàng rào đổ nát, hai người quay đầu lại nhìn căn nhà cỏ rách nát, Tang Tang ngẩng đầu nhìn lên khuôn mặt hắn, hỏi:

- Thiếu gia, có cần khóa cửa hay không?

- Khỏi khóa. - Ninh Khuyết hơi trầm ngâm, nhẹ giọng thì thào đáp: - Sau này... có lẽ chúng ta khó mà quay về đây được...

................................

Những bánh xe bằng thiết mộc nghiến lên mặt đất lầy lội, đội ngũ của vị quý nhân chậm rãi lên đường rời khỏi Vị Thành, trước sau có tổng cộng năm chiếc xe ngựa sang trọng, tại nơi biên thành heo hút điều đó đúng là hết sức thu hút ánh mắt người khác. Quả thực bên đường hôm nay có rất nhiều người tới đưa tiễn, nhưng mối quan tâm của họ không phải đặt lên mình vị quý nhân trong đoàn mà lại ở người gã thiếu niên và cô thị nữ nhỏ ngồi trên chiếc xe đầu tiên. Quà tiễn chân có món trứng gà nấu chín, có khuôn mặt tèm lem nước mắt của vị đại thẩm đang đưa khăn tay lên lau mắt, vừa khóc vừa nói gì đó.

- Thằng nhãi Ninh Khuyết xấu xa chết tử chết tiệt nhà ngươi, đứa cháu họ xa của ta vốn tốt như thế mà sao ngươi không chịu gả Tang Tang cho nó hử? Được rồi, ngươi cứ bắt cô bé đáng yêu này theo ngươi đến cái nơi toàn kẻ ăn người không nhả xương đi, nói cho ngươi biết, ngươi mà không chăm sóc Tang Tang nhà ta cho tốt thì hãy coi chừng.

Ngồi trên xe ngựa, Ninh Khuyết mặt mày nhăn nhó đáp:

- Thím à, lúc Tang Tang mới có tám tuổi thím đã tới cầu hôn rồi, chuyện này làm sao mà thành được.

Đây đó vang lên tiếng mắng mỏ đầy vui vẻ, ông trời chợt nổi cơn mưa phùn lất phất, những hạt mưa còn mỏng manh nhẹ nhàng hơn những sợi tơ dần vương đầy lên áo mọi người, nhưng không ai chịu ra về, Ninh Khuyết vội vàng tạm biệt những người hắn quen biết, tính toán những nợ nần cuối cùng còn sót lại, đoàn người ồn ào nhốn nháo không thôi.

Tấm rèm che chiếc xe ngựa sang trọng nhất đi phía cuối đoàn chợt vén lên một chút, cô tỳ nữ lạnh lùng kiêu ngạo nhô đầu ra xem xét, hàng lông mày xinh xắn không nhịn được dựng ngược lên.

Lúc đoàn xe sắp sửa ra khỏi thành, Ninh Khuyết liền đứng lên, chắp tay hướng về bốn phía thi lễ.

Gã thiếu niên lưng đeo ba thanh đao cũ, đứng dưới cơn mưa đưa quyền nắm chưởng đáp lễ, đột nhiên sinh ra mấy phần anh khí.

- Thưa các anh em, các chú các thím, lời cảm ơn không cần nói nhiều.

Nói xong câu đó, hắn mở bàn tay trong mưa rồi nắm chặt lại, giang ra hai bên, lộ bộ ngực và cánh tay chẳng lấy gì làm cường tráng, bộ dạng đúng là ngớ ngẩn đặc. Hắn tạo dáng xong, hét lớn:

- Lần này đi Trường An, khi chưa ra hồn người, ta quyết không trở về!

Một câu chốt hạ, hiệu quả hệt như cái gõ phách kết truyện của vị tiên sinh kể chuyện, hệt như một cái đầu người đầy máu me vừa rớt bịch xuống đất sau nhát đao dứt khoát, lời hoan hô từ miệng dân chúng đứng đầy hai bên đường dậy lên ầm ầm.

Trong quán rượu duy nhất của Vị Thành, Mã Sĩ Tương đang ngồi chè chén say sưa cùng mấy tên giáo úy thân tín. Quý nhân không cần bọn họ đưa chân, bọn họ cũng lười chẳng muốn ra tiễn thằng nhóc Ninh Khuyết lên đường, nhưng cảnh tượng sôi nổi đó hiện lên mồm một trong mắt từng người. Một gã giáo úy nghĩ đến câu tuyên bố hùng hồn trên xe ngựa của Ninh Khuyết, thở dài nói:

- Không ra hồn người thì không trở về? Thằng nhóc chẳng giống ai này đúng là rất khó trở lại rồi...

Bên bàn rượu, Mã Sĩ Tương chợt nhớ đến mấy câu Ninh Khuyết nói với mình đêm qua, hắn nhẹ nhàng vuốt râu, mỉm cười khẽ nói:

- Không trở về cũng tốt, thằng nhãi xấu xa này, mau ra thế giới bên ngoài mà gây họa đi.

QC: