Q1 - Chương 188: Một chiếc xe bò đi đến (1)

Số từ: 1515

Đã tự ErisPhong1990
Nguồn BachNgocSach

Thân thể lão nhân chợt cứng ngắc, trên mặt toát ra kính sợ sợ hãi, vội vàng dời thân thể về phía sau, sau đó hướng về phía tây quỳ xuống, hai tay đặt trước người tỏ ra dị thường cung kính.
Sa Truyền Bên cạnh các nguyên lão dáng người khô gầy kia cũng cảm ứng được đạo khí tức nọ phía tây, sắc mặt kịch biến, dùng tốc độ nhanh nhất cúi người ở trên thảm, thành khẩn đưa tay lễ bái sát đất.
Các thủ lĩnh tráng niên người Hoang của các bộ lạc chưa cảm giác được cô khí tức đó, bọn họ nhìn các nguyên lão phản ứng không khỏi cảm thấy kinh ngạc nghi hoặc, theo bản năng quỳ xuống theo, dập đầu không ngừng đối với phía tây.
Trên hoang nguyên có cái xe bò đi đến.
Xe là xe ván gỗ bình thường, đi qua vạn dặm đường bánh xe biến hình rất nhỏ, ở trên thảo nguyên hơi cứng tiến lên, thỉnh thoảng phát ra tiếng vang nhỏ kẽo kẹt, phập phồng chấn động, để lại một vệt bánh xe không nhìn tới chỗ đến. Đi quá chỗ cỏ ướt bùn mềm, vết bánh xe hãm có chút sâu, trong nước chảy ra đục ngầu có mấy con cá rất nhỏ nhảy lên không ngừng.
Bò là bò vàng bình thường, đi qua vạn dặm đường có chân vẫn có sức, ở trên thảo nguyên hơi cứng tiến lên, thỉnh thoảng phát ra tiếng bò rống trầm thấp, ăn cỏ nhấp nhô, để lại một vệt có không nhìn thấy. Đi qua chỗ cỏ ướt bùn mềm, vó bò đạp có chút sâu, trong hố nông phẳng giẫm ra có mấy cây cỏ dại hơi trắng lẳng lặng nằm ngang.
Xe ván gỗ bình thường trên đường cái Trung Nguyên, bò to vàng bình thường bờ ruộng Trung Nguyên lại xuất hiện ở trên hoang nguyên, đã tỏ ra cực không bình thường, nếu có người có thể nhìn thấy hình ảnh này, nhất định sẽ cảm thấy phi thường thần kỳ.
Đánh xe bò là vị thư sinh mày thằng mắt to, một đường bụi bặm làm áo bông cũ trên người hắn tỏ ra càng cũ hơn chút, biểu cảm trên mặt lại tỏ ra càng thêm giản dị dế thân, đôi giầy rơm rách kia dâm ở trên càng xe, không biết vì sao ở trên đường đi đã hơn một năm thời gian vậy mà còn chưa nát ra, bầu nước bên hông theo xe bò phập phồng hơi lung lay.
Trong xe bò bỗng truyền đến một tiếng ca
“Lão thị bất hứa ngã hồi gia yêu... Sử nhân sầu khổ tâm ưu ưu yêu. Yêu yêu”.
Thư sinh đánh xe cười cười, vươn bàn tay vỗ nhẹ trên lưng con bò vàng to ra hiệu nó dừng lại, sau đó xoay người nói với thùng xe phía sau: “Phụ tử, muốn về nhà rồi?”
Rèm xe vén lên, một vị lão nhân thân hình cao lớn, tóc hoa râm đi ra, hắn day day eo, lại duỗi duỗi cánh tay, nhìn hoang nguyên rậm rạp khôn cùng, căm tức nói: “Đi ra đã hơn một năm, đều ở những chú chim không thèm ia này qua lại, ăn không ăn, chơi không chơi, ai không muốn về Trường An?”
Lão nhân là phu tử, như vậy thư sinh tất nhiên là đại sư huynh của thư viện.
Đại sư huynh mỉm cười, đỡ cánh tay phu tử xuống xe, sau đó từ trong xe bò lấy ra một cái ghế băng thấp mời phu tử ngồi xuống, an ủi: “Có thể ngắm phong cảnh ven đường một chút cũng là tốt”.
Phu tử thân hình cực cao to, ngồi ở trên ghế băng thấp, vạt áo bông trực tiếp đem ghế băng hoàn toàn che khuất, nhìn qua giống như là ngồi xổm trên thảo nguyên, bộ dáng tỏ ra có chút buồn cười.
Phu tử không vui nói: “Có phong cảnh nào đáng ngắm? Biển nóng vậy mà thực đông lạnh rồi, muốn tắm suối nước nóng cũng không tăm được!”
“Tuy không tắm được suối nước nóng, nhưng ít ra có cá Mẫu Đơn có thể ăn”. Đại sư huynh an ủi nói.
Cực bắc hàn vực có biển, đáy biển có núi lửa, hàng năm không đồng, tên Cổ Nhiệt hải, sâu trong Nhiệt hải có cá tên Mẫu Đơn, hình dung nó phì nộn kiều diễm, nếu lấy đạo dựng thẳng cắt, mỗi lát thịt cá bộ dạng
Ngạo Thiết lập
cũng như mẫu đơn.
Cách nói bực này, đại khái cũng chỉ có thầy trò phu tử nhân vật bực này mới có thể biết được.
Nghe ba chữ cá Mẫu Đơn, phu tử khẽ vuốt râu dài dưới cằm, liên tục gật đầu tỏ vẻ đồng ý, nói: “Con, vị sự không thể đồng ý hơn cách nói của ngươi, chỉ cần có cá Mẫu Đơn vào bụng, lữ trình dài lâu gian khổ nữa cũng là đáng giá”.
Đại sư huynh từ trong xe bò lấy ra thái đao thớt các thứ, lại lấy ra một xô, bàn tay cầm khối bằng hóa ra trong đó đông lạnh cá Mẫu Đơn phì nộn, đợi lúc thịt cá tan tới bảy phần, cầm đao cắt chéo ở trên bắt đầu cắt sống.
Phu tử nhìn cá Mẫu Đơn trên thớt vẫn tươi sống, bắt đầu hơi nhúc nhích, vuốt râu khen: “Thực vật thứ này, đương nhiên là cần càng tươi sống càng quý hiếm mới dễ ăn, nếu không phải loại cá này chỉ sinh ở cực bắc hàn vực Nhiệt hải, có thể nào bị lạnh nóng giáp công ra chất thịt như thế? Lại nào có thể làm cho người ta sinh ra mỹ cảm ăn vạn dặm gian khổ?”
Đại sư huynh cười cười, không nói tiếp, mà là chuyên tâm hạ đao. Cá Mẫu Đơn cực kỳ phì nộn đàn hồi và trơn, dao mổ cho dù sắc bén cũng rất khó vào da mà không loạn, hắn cắt cực kỳ thong thả dụng tâm, giữa chỗ trước sau hai đao hạ xuống pháng giống như không có khoảng cách, nhưng lúc cầm dao lên, trên dao đã mang theo một tầng mảnh cá màu trắng mỏng như cánh ve.
“Nếu là cá sông cắt sống thì không thể quá mỏng, bởi vì quá mỏng sẽ đánh mất vị, mà cá Mẫu Đơn sinh ở biển sâu, chất thịt cực đàn hồi, cho nên càng mỏng càng tốt, con người mấy năm nay xem như cơ bản nắm giữ một ít đạo lý trong cuộc sống rồi”. /
Phu tử lắc đầu tán thưởng không thôi, tay trái từ trong lòng lấy ra dầu tương cùng một loại gia vị màu xanh còn có nước gừng rót hết trong chén, tay phải lại là cực kỳ tự nhiên vươn hướng thớt, trung thực hai ngón nhón lên lát cá màu trắng mỏng manh kia, ở trong chén như cá chép vây đuôi nhẹ nhàng rung động, liền nhanh chóng đưa vào trong môi.
Vừa nhấm nuốt, phu tử vừa nhắm mắt hưởng thụ, biểu cảm trên mặt tựa như thịt cá Mẫu Đơn trong miệng ngọt lành như vậy, một lát sau hắn mở to mắt, nhìn trên thớt dao cắt thong thả cắt xuống kia, sốt ruột nói: “Nhanh lên, mau chút nữa”.
Đại sư huynh cười cười, tốc độ trên tay chưa nhanh lên chút nào, vẫn cẩn thận tỉ mỉ trầm ổn thong thả cắt.
Phu tử thật sự là chờ không nổi, từ trong tay hắn đoạt lấy dao cắt, thở dài nói: “Ngươi đứa nhỏ này cái gì cũng tốt, chỉ là làm chuyện gì cũng chậm chạp, thật sự là muốn vội chết lão phu”.
Đại sư huynh kính cần giải thích: “Đệ tử thiên tự ngu dốt, cho nên làm việc luôn cần nghĩ nhiều trước một chút”.
“Phương diện này người cần hướng Tiểu Mạch học tập, lúc nên nghĩ thì nghĩ, lúc không nên nghĩ thì không cần nghĩ lung tung”.
“Nhị sư đệ kinh tài tuyệt diễm, không phải con có thể so sánh”.
“Nó nếu nghe con nói như vậy, chẳng phải là lại sẽ giống lúc còn nhỏ xấu hổ muốn chết như vậy?”.
Phụ tử hạ đạo như gió, chỉ một lát thời gian, trên thớt đã chất đầy lát cắt thịt cá như tuyết hoa, nhìn qua thực cực giống một đóa mẫu đơn màu trăng nở rộ.
Còn lại xương cá cùng nội tạng thì là bị một tầng lá mỏng bao bọc, nhìn qua đẹp tựa như khối hộ phách.
Nhị sư huynh lúc này rảnh tay, liên vào xe lấy hai đội đũa, đợi sau khi phu tử ăn đến hài lòng, mới tự mình gặp vài miếng cá Mẫu Đơn cẩn thận thưởng thức, lại đem xương cá nội tạng như hổ phách đưa đến trước miệng con bò vàng to.