Q2 - Chương 65: Lập vu bằng giả, ngôn dĩ sát chi

Số từ: 2965

Dịch: Nhóm Ngạo Thiên Môn
Đả tự: Luv
Nguồn: vipvandan.vn - bachngocsach.com

Đường Tiểu Đường ở bên cạnh hắn tò mò hỏi: “Ca, thiên thư đến tột cùng có trong sơn môn hay không?

Đường chậm rãi lắc đầu, nói: “sư phụ chưa từng nói cho ta.”

Đường Tiểu Đường cảm khái nói: “Cũng không biết tông chủ khi nào mới có thể một lần nữa xuất hiện ở trên đời, hai mươi ba năm thiền... Chẳng lẽ thật phải chờ đủ hai mươi ba năm?”

Đường trầm mặc một lát nói: “Hai mươi ba năm, sắp đến rồi.”

Ngay tại lúc này, đối diện trên sơn đạo thiên nhiên hình thành giữa đỉnh dốc bông nhiên bay tới tiếng ca đứt quãng, tên Tri Thủ Quan hành tẩu cô đơn kia hành tẩu ở trong thiên địa cô đơn tịch mịch, hát lời ca ý tứ hàm xúc cô đơn khó hiểu.

“Tên sắt giữa đường nở hoa, cá béo trên bàn nẩy mầm, trong biển tất cả đều là đá, ta ngủ chuồng ngựa, ngươi ở đầu kia sợi dây...”

Đầu cành rừng xanh ngược gió mà gãy, tiếng lá cây thổi rơi liên miên vang lên, bóng đỏ kia hăng hái tới gần Đại Minh hồ, vô luận là cây dày hay là gió lạnh, đều không thể làm tốc độ bóng đỏ bay đi chậm lại một phần.

Ninh Khuyết và Mạc Sơn Sơn lao xuống khỏi đồng cỏ, hướng về đầu kia của hồ chạy bằng bằng, tốc độ tuy nhanh, nhưng cùng đại tu hành giả vào Trí Mệnh cảnh so sánh tốc độ, vẫn là quá chậm, bọn họ vừa mới chạy đến bờ bắc Đại Minh hồ, bóng người đạo si Diệp Hồng Ngư đã từ trong rừng nhẹ nhàng đi ra, dừng ở trên đất ẩm bờ nam của hồ.

Không có bất cứ đối thoại đàm phán uy hiếp nào, đạo si nhìn hai người hồ bờ bên kia, vẻ mặt lạnh lùng nâng cánh tay phải, ngón trỏ cách không điểm ra, đầu ngón tay tinh tế thong thả phun ra một đạo khí tức đạo môn cực nhạt.

Thiên địa nguyên khí trên không hồ nước có chút sóng chợt dao động một trận, không trung giống như có thêm một thanh cự kiếm vô hình, chợt hướng hồ núi minh mị chém xuống, sau một tiếng nổ, hồ nước xanh biếc trong suốt kịch liệt quay cuồng, cuốn sóng trắng cùng bọt sợ hài hướng về hai bên gạt ra, hình thành một khe rãnh thật sâu dài chừng mấy thước, dường như sắp trực tiếp nhìn thấy đáy hồ.

Cái khe sâu tựa như bị cự kiếm vô hình chém ra này từ đầu ngón tay tinh tế của đạo si bắt đầu, xé rách bờ ướt nam hồ Đại Minh, xé rách bèo cá bơi trong hồ, xé rách nước hồ căn bản không có hình thái cụ thể mềm không chút sức, lấy một đường thẳng tắp, đâm thẳng Ninh Khuyết cùng Mạc Sơn Sơn bờ bắc của hồ.

Ninh Khuyết cảm nhận được xa xa phía sau truyền đến khí tức khủng bố, biết mình cho dù lúc này thực biến thân thành một con thỏ, cũng không thể ở trước khi tập kích đến tìm được cái hang thích hợp tránh nạn, cho nên hắn chỉ có tiến hành tự hỏi cực đơn giản hoặc là nói căn bản không có tự hỏi liền dừng bước, xoay người chuẩn bị bắn ra phù tiễn.

Cung sắt kéo, dây cung cũng như tâm tình hắn lúc này, nhưng hắn chưa buông dây, bởi vì tầm mắt thẳng tắp ở giữa hắn cùng với đạo si áo đỏ bờ nam đã có thêm một thanh cự kiếm vô hình, thiên địa khí tức ở trong không gian đó mãnh liệt hỗn loạn tạo thành không khí kịch liệt lưu động, thậm chí làm ánh sáng cùng sinh ra chiết xạ kỳ dị.

Hắn không thể nhắm đối phương.

Mà đạo kiếm khí kia đã xé rách hồ nước cùng với mặt cô bờ đến trước người bên mình.

Ninh Khuyết buông cung rút tên, đưa tay tới sau lưng cầm cái ô to màu đen.

Mạc Sơn Sơn luôn ở cạnh hắn trầm mặc nhìn thiếu nữ bờ nam hồ, làm thư si tề danh với đạo si, phát hiện đối phương phá cảnh vào Tri Mệnh, nghĩ hắn tâm tình chung quy sẽ có chút khác thường.

Có lẽ là vì khu trừ cảm xúc khác thường kia trong lòng, cũng có thể là bởi vì nguyên nhân nào khác, nàng đối mặt đạo kiếm vô hình xé rách hồ nước mạnh mẽ tới kia không có ý tứ tránh né, mà là bình tĩnh lên nghênh đón, tay phải trắng noãn như ngọc từ trong tay áo bông vươn ra, trong gió mềm nhẹ bờ hồ khẽ quay bắt đầu viết.

Trên mặt nàng hiện ra hai mảng đỏ ửng cực không khỏe mạnh, ngón tay tinh tế ở trong gió se lạnh bên hồ viết run nhè nhẹ, theo đầu ngón tay vẽ ra mấy đường nét, một cô phù lực cường đại vô hình theo gió mà sinh.

Nàng biết cảnh giới thực lực ban đầu của mình đều không bằng đạo si, nay đối phương đã tiến vào Trí Mệnh cảnh, cho nên lúc này nàng không chút do dự vừa ra tay liền là thủ đoạn cường đại nhất của mình - nửa đạo thần phù kia.

Trong gió đường nét run rẩy, sau đó nháy mắt đứt đoạn thành vô số mảnh cực nhỏ, phù lực đầu ngón tay chợt co lại, không gian chung quanh theo đó cấp tốc áp súc, trong khoảnh khắc, liên biến thành một khối không khí trong suốt.

Nửa đạo thần phụ của thư si ngưng tụ thành khối không khí trong suốt, cùng đầu ngón tay đạo si phun ra đạo kiếm vô hình, ở bờ bắc Đại Minh Hồ gặp nhau, trong không khí chợt có thêm vô số dòng chảy rất nhỏ, tựa như tơ liễu.

Ngay sau đó những tơ liễu đó đều tan vỡ nổ tung, bên trong đạo lực cùng phù lực chất chứa áp súc rối rắm ở một chỗ mãnh liệt hướng chung quanh phun trào, mặt ngoài hồ nước trong suốt chấn động mạnh, tựa như muốn nhảy lên trên không!

Một tiếng vang lớn định tại nhức óc, hồ nước vạn khuynh toát ra dựng ngược lên, giữa khe núi xanh tươi bọt nước văng khắp nơi, chỗ giữa hồ băng dần đông lại tức thì bị nổ vỡ vụn từng mảng.

Ninh Khuyết phản ứng cực nhanh, ngay tại trong nháy mắt bằng hồ nước tan, tay phải rời khỏi cán ô đen, lần nữa giơ lên cung sắt, bằng tốc độ nhanh nhất hướng bờ hồ bên kia bắn một mũi tên.

Đầy trời bọt nước miếng băng mỏng cùng dòng chảy thiên địa nguyên khí, Diệp Hồng Ngự lại giống như có thể thấy toàn bộ bờ hồ bên kia, khi hắn vừa mới giơ lên cung sắt trong tay, nàng phất phất tay, các miếng băng mỏng vừa mới bắn tới trên không như thu được một đạo mệnh lệnh, nháy mắt rậm rạp che kín không gian thông đạo giữa hai người.

Ở trước khi mang phù lực tên sắt, những khối băng đó như so với giấy mỏng càng thêm yếu ớt hơn, trong tiếng bốp bốp vỡ vang lên, Nguyên Thập Tam Tiên cường đại khủng bố không nhìn không gian như tia chớp đâm thủng toàn bộ khối bằng phía trước đầu tên, xuất hiện ở trước người đạo si.

Diệp Hồng Ngự bình tĩnh nhìn nam tử bờ bắc hồ kia, căn bản không né tránh.

Phù tiến sát đầu vai nàng lúc trước bị thương xẹt qua, khoảng cách quá gần, thậm chí phù lực trên tên làm mảnh áo đỏ tổn hại trên vai nàng

cũng bay múa lên, lại là chưa thể thương tổn đến nàng, xẹt một tiếng bắn vào trong rừng rậm, tiếng ầm ầm liên miên vang lên, không biết có bao nhiêu gốc cây xanh bị một mũi tên này bắn đổ.

Lúc này nước hồ bị một đạo kiếm vô hình của nàng phá vỡ chảy trở về, lấp phẳng cái khe sâu kia, tản ra miếng băng mỏng, chậm rãi không mục đích ở trong dòng chảy loạn mặt ngoài hồ nước trôi giạt, nhìn qua giống như là bèo hoang vô chủ.

Diệp Hồng Ngự nhẹ nhàng theo gió mà lên, dừng ở trên một miếng băng mỏng giữa hồ nước, đứng.

Nàng lúc này đã là đại tu hành giả Tri Mệnh cảnh, nhưng chỉ cách khoảng cách một cái hồ, vẫn không có lòng tin có thể tránh thoát Nguyên Thập Tam Tiến của Ninh Khuyết, cho nên nàng căn bản không tránh, mà là lựa chọn quấy nhiêu quỳ tích vận hành của Nguyên Thập Tam Tiên. Tốc độ Nguyên Thập Tam Tiến quả thật cực kì khủng bố, một miếng băng mỏng căn bản không có khả năng sửa chút quỹ tích vận hành của nó, nhưng sẽ luôn hình thành quấy nhiều nào đó, như vậy mấy chục miếng băng mỏng mấy trăm miếng băng mỏng thì sao?

Tóc đen chải thành đạo kế ở trong gió bất động, càng thêm phối hợp dung nhan tươi đẹp mềm mại, nàng đứng ở trên miếng băng mỏng mặt hồ, bình tĩnh nhìn bờ hồ bên kia, trong con người có ý cười cực nhạt, cái ý cười này lại không có chút cảm xúc.

Mạc Sơn Sơn sắc mặt hơi trắng không nói một lời nhìn nữ tử trên miếng bằng mỏng mặt hồ, tay phải treo ở ngoài tay áo run nhè nhẹ, trong họng có chút ngọt, mang theo vài phần ngơ ngân cùng không cam lòng thầm nghĩ: “Tri Mệnh thật cường đại như vậy sao?”

Ninh Khuyết trầm mặc nhìn thiếu nữ áo đỏ kia trên miếng băng mỏng mặt hồ, hung hăng siết chặt nắm tay, không phải vì phát tiết không cam lòng, mà là vì giảm bớt đau đớn vai xé rách, cùng với rất nhanh làm cho tay phải giữ dây không run rẩy nữa.

Đây là hắn lần đầu tiên gặp đạo si trong truyền thuyết, lần đầu tiên cảm nhận được đạo si cường đại trong truyền thuyết - nàng cường đại không chỉ ở chỗ cảnh giới cường đại, càng ở chỗ trình độ nắm giữ đối với đạo pháp tinh tế chuẩn xác đến không thể tưởng tượng.

Mấy trăm miếng băng mỏng thay đổi quỹ tích vận hành của Nguyễn Thập Tam Tiên, nhìn qua rất đơn giản, nhưng muốn làm được trên thực tế phi thường khó khăn, lúc trước góc độ những miếng băng mỏng kia trên không cùng đầu tên chạm nhau, phải cực kỳ chính xác mới có thể làm được trong lệch lạc nhỏ bé khác nhau chồng chất vô hạn, một miếng băng mỏng thì thôi, nàng đồng thời khống chế mấy trăm miếng băng mỏng, hơn nữa là ở nháy mắt ngắn ngủi như vậy đã hoàn thành, cái này cần năng lực khống chế tinh tế như thế nào? Nàng đến tột cùng là làm như thế nào?

Trong hồ vẫn còn sống, theo mặt nước phập phồng, đứng ở trên miếng băng mỏng đạo si Diệp Hồng Ngư cũng theo đó nhẹ nhàng lên xuống, nàng nhìn Mạc Sơn Sơn trên bờ bình tĩnh nói: “Nửa đạo thần phù quả nhiên có chút ý tứ, thư si người tiến bộ không ít, có thể làm đối thủ của ta, nếu ngươi có thể ở Trị Mệnh cảnh ngộ hóa, trở thành Thần Phù sự thật sự, có lẽ thực có cơ hội chiến thắng ta, nhưng rất đáng tiếc. muốn tới một bước đó người còn cần rất nhiều năm.”

Mạc Sơn Sơn hơi cúi đầu, không nói gì thêm.

Diệp Hồng Ngư lại nhìn Ninh Khuyết hơi trào phúng nói: “Ngươi là Ninh Khuyết? Ta biết ngươi là thiên hạ hành tẩu yếu nhất trong lịch sử, nhưng ta thực không ngờ, ngươi sẽ yếu đến mức như thế, thật sự làm thư viện mất mặt.”

Nếu người khác cười nhạo Tang Tang, Ninh Khuyết có thể sẽ rất tức giận, sẽ lập tức nhảy dựng lên ân cần thăm hỏi tổ tiên đối phương, nhưng nếu là bản thân bị cười nhạo bị chế nhạo, chỉ cần không phải bị đánh chết, da mặt dày như hắn căn bản không chút cảm giác. Hắn cầm cung sắt nhìn thiếu nữ trên miếng băng mỏng giữa hồ cười nói: “Đừng nói như vậy, ta cũng làm người đổ máu rồi.”

Hắn chưa giơ lên cung sắt nhắm đối phương, bởi vì lúc trước chiến đấu đã ít nhất chứng minh, ở dưới tình huống không phải đánh lén, đối với đại tu hành giả Trị Mệnh cảnh, Nguyên Thập Tam Tiên không có nắm chắc tất sát, hắn chưa bao giờ làm chuyện không có nắm chắc, lúc này nếu đạo si tựa như có ý tứ nói chuyện, vậy hắn đương nhiên nguyện ý trò chuyện cùng đối phương.

Phải biết rằng căn cứ hắn phán đoán, đạo si tựa như rất nắm chắc đem hắn cùng Mạc Sơn Sơn thu thập.

Chẳng qua đã là kẻ địch, nói chuyện tự nhiên cũng không phải lời hay gì, một người nam nhân làm một nữ nhân đổ máu mà không phải rơi lệ, ở trong chuyện cười tửu quán tầng dưới chót, thường thường là cùng những việc khuê phòng kia liên hệ, chỉ tiếc vô luận đạo si hay là thư si cả đời này đều sinh sống tại đám mây trong núi, si ở tu hành phù thư, nào có thể nghe ra trong lời của hắn cất giấu hương vị đáng khinh, cho nên căn bản đều chưa làm ra bất cứ phản ứng nào, không khỏi làm Ninh Khuyết có chút tiếc nuối.

Hắn nói tiếp: “Ta có thể hỏi người một việc không?”

Diệp Hồng Ngự bình tĩnh nhìn hắn, trong con ngươi không có bất cứ cảm xúc nào, giống như một con mèo rừng nhìn một con chuột, khinh thường trêu tức đùa bỡn, bởi vì trên thực lực chênh lệch cường đại mà bình tĩnh chờ đợi, môi đỏ mọng hé mở nhẹ giọng nói: “Chuyện gì?”

Ninh Khuyết hỏi: “Long Khánh hoàng tử chết chưa?”

“Chưa.”

“Tốt lắm, ta đã chưa thể giết chết hắn, vậy người nghĩ hẳn cũng không thể giết chết ta.”

Ninh Khuyết nhìn đạo si trên miếng băng mỏng mặt hồ, rất thành khẩn nói: “Ta thừa nhận mình quả thật là thiên hạ hành tẩu yếu nhất trong lịch sử, ta cũng thừa nhận mình đánh không lại người thực rất làm thư viện cùng sự phụ mất mặt, nhưng ta nghĩ có cần thiết nhắc nhở ngươi, nếu ngươi giết ta, thư viện cùng sự phụ sẽ cảm thấy càng mất mặt, đến lúc đó chỉ sợ thần điện cũng không giữ được ngươi.”

Hắn lại đưa ra thư viện cùng phu tử hai ngọn núi lớn này tới cho bản thân dựa, đây là thủ đoạn rất nhàm chán, nhưng chuyện xảy ra trên hoang nguyên vương đình, cùng với trong sử sách từng ghi lại vô số chuyện xưa đều đã chứng minh, đây là thủ đoạn hữu hiệu nhất.

Chỉ là ngay sau đó hắn phát hiện, loại thủ đoạn này đối với đạo si không có bất cứ hiệu quả gì.

Mắt Diệp Hồng Ngư dần dần sáng ngời lên, nhìn hắn bên bờ nghiêm túc nói: “Ta đương nhiên biết ngươi là thân truyền đệ tử của phu tử, cho nên như vậy giết mới càng có ý tứ.”

Nàng nói chuyện ngữ khí rất bình tĩnh, ánh mắt rất bình tĩnh, nhưng Ninh Khuyết lại cảm giác được một cô rét lạnh phi thường đáng sợ, bởi vì hắn nghe ra được trong loại bình tĩnh này cất dấu một hương vị hưng phấn mãnh liệt điên cuồng.

Diệp Hồng Ngự thấy hắn vẻ mặt ngưng trọng, rốt cuộc khó có thể đè nén hưng phấn trong lòng, khẽ che ngực nói: “Ta luôn rất muốn giết một người của thư viện tâng lâu hai nhìn xem, chỉ là luôn tìm không thấy lý do, ngươi hôm nay hủy Long Khánh, tương đương đó là cho ta một cái lý do, ta thực rất vui vẻ.”

Ninh Khuyết cảm thấy miệng có chút phát khô, cau mày hỏi: “Ngươi không lo lắng khai chiến giữa thần điện cùng thư viện?”

Diệp Hồng Ngư nói: “Có thể cùng cường giả thật sự trong thư viện tầng lầu hai đối chiến, là tâm nguyện lớn nhất ta tu đạo tới nay.”

Ninh Khuyết nhìn thiếu nữ đạo si xinh đẹp trên miếng băng mỏng, hoàn toàn không biết nên nói những gì, lúc này hắn rốt cuộc tin tưởng đối phương thật sự là một quái vật tu đạo thành si như cuồng, cũng rất cuộc tin tưởng, nữ nhân làm Trần Bì Bì cũng cảm thấy khó giải quyết sợ hãi, thậm chí làm cho hắn hình thành quan điểm nam nữ biến thái nào đó, chính là đạo si.

truuon Diệp Hồng Ngư nhìn hai người trên bờ hồ mim cười, thần thái quyến rũ lại thanh thuần, chân thành nói: “Có thể có cơ hội như vậy, ta rất vui vẻ, cho nên vì tỏ vẻ cảm tạ đối với ngươi, ta quyết định... Tự tay giết ngươi.”