Q4 - Chương 29: Vụ tán hiện hồng y (1)

Số từ: 1498

Đả tự: Đạo Phong
Nguồn: bachngocsach.com

Mặt đất đầm lầy cực mềm, trong nước giàu lưu huỳnh cùng thứ khác rất khó sinh trưởng ra thực vật, chỉ mọc rêu hoang dã bát ngát, đi lại tăng thêm trơn ẩm, rất dễ rơi vào trong đầm ngầm.

Đối với người thường mà nói, mảng đầm lầy này giống như hung địa nuốt người không thấy xương. Bọn Ninh Khuyết tuy sẽ không lo lắng bị đầm lấy cắn nuốt, nhưng đi lại là cực kỳ gian nan, thường xuyên không tìm thấy dưới lòng đất bãi rêu những con đường đá dân chăn nuôi từng đề cập, đạp bùn nước mà đi, tốc độ trở nên phi thường chậm chạp.

May mắn phù trận khiến thùng xe trở nên nhẹ như lông chim, không đừng hòng ở trong mảng đầm lầy này đi ra hai dặm. Mà có mấy ần gặp mặt nước diện tích lớn, thật sự không tìm thấy đường đi, Ninh Khuyết bất đắc dĩ hao phí niệm lực cực lớn, dán cho đại hắc mã mấy đạo phong phù, mới vượt qua cửa ải khó khăn.

Giống Nê Đường loại địa phương gian nan hung hiểm này, vết chân hiếm có, cũng sẽ càng an toàn. Ninh Khuyết là nghĩ như thế, rất nhiều động vật cũng nghĩ như vậy. Nước nông tản ra mùi lưu huỳnh nhàn nhạt, không thể nuôi ra thực vật gì lớn, nhưng rêu thì cũng có thể ăn. Hơn nữa nhiệt năng tránh động, cho nên rất nhiều động vật hàng năm sống ở trong mảng đầm lầy này.

Thực vật chủ yếu là rêu hoặc sinh vật phù du trong nước. Trong đầm lầy tự nhiên không có sư tử lão hổ gì, chẳng qua lại có một loại hung thú hình dạng giống như rắn, bên ngoài cơ thể phủ bộ lông lông mỏng đầy mỡ.

Loại hung thú này được những mục dân Kim trướng vương đình xưng là Tế Thủy Đồn, tốc độ bơi cực nhanh. Trong nước bọt mang theo độc tố rất nhỏ, ăn thịt thối mà sống, dê ngựa trong nhà dân chăn nuôi lạc đường vào lầm đầm lầy, đại bộ phận đều là bị loại hung thú này giết hại.

Ninh Khuyết tất nhiên sẽ không sợ loại Tế Thủy Đồn này, Tế Thủy Đồn tựa như cũng có thể cảm giác được khí tức nguy hiểm trên người hắn. Mỗi khi gặp nhau liền tránh đi xa xa. Chỉ là mấy hôm trước, có con Tế Thủy Đồn rốt cuộc không nhịn được đại hắc mã dụ hoặc, muốn thử mùi vị xác ngựa, vụng trộm trốn ở dưới bèo, khởi xướng một lần đánh lén đối với đại hắc mã.

Đại học mã một miếng liền đem con Tế Thủy Đồn đó cắn chết, cực kỳ khinh thường dùng móng trước giẫm thành thịt nát, sau đó cúi đầu liếm hai miếng, phát hiện hương vị phi thường không ổn, liền không ăn.

Sương mù trong Nê Đường càng ngày càng đậm.

Rốt cuộc không nhìn thấy đám mây đen cực dày kia, tuy biết rõ tầng mây kia khẳng định vẫn lơ lửng ở phía trên xe ngựa, nhưng vô luận Ninh Khuyết hay là Tang Tang, đều cảm thấy thư thái hơn rất nhiều.

Tiếp tục hướng sâu trong đầm lầy đi một đoạn, đánh giá rời đầm lầy đại khái còn hai ba ngày thời gian. Xe ngựa màu đen tới trước một chỗ đầm nước, Ninh Khuyết nhất thời cảm thấy trước mắt sáng ngời.

Nơi này địa thế khá thấp, nước trong đầm sâu chừng nửa người, tương đối với nơi khác của đầm lầy trong hơn rất nhiều. Hơn nữa có thể là bởi vì ngọn nguồn, nước nơi này có thể trực tiếp dùng để uống. Trong đầm bèo tươi tốt, có rất nhiều cá bạc cực nhỏ bơi ở giữa bèo, còn có mười mấy con chim nước màu trắng ở bên đầm uống nước.

“Nếu đại sư huynh thấy nơi này, nhất định đặc biệt cao hứng.”

Ninh Khuyết đi đến bên đầm, mắt bị hoang vắng cùng Nê Đường tra tấn rất nhiều ngày, nhất thời bị hồ quang thủy sắc rửa sạch một lần. Hắn đưa tay đến trong đầm nước, phát hiện nhiệt độ thích hợp, liền bảo Tang Tang xuống dưới ngâm tắm.

Đại hắc mã bị đuổi tới một chỗ khác bên đầm, nó hí vui lao vào trong đầm nước, không ngừng lắc đầu, đem bùn dính trên người rửa sạch, sau đó bắt đầu nhìn chằm chằm cá bạc bơi trong nước chảy nước miếng.

Tang Tang cởi áo lông dày nặng, lại cởi xuống áo mỏng bên trong, đi vào trong đầm nước, bị gió nhẹ trên mặt đầm thổi tới kích thích, có chút run run, hai tay ôm thân thể, có chút sợ lạnh.

“Ngồi vào trong nước sẽ ấm.”

Ninh Khuyết cầm khăn mặt đi đến phía sau nàng, chuẩn bị kì lưng cho nàng.

Tang Tang nghe lời, thân thể chậm rãi chìm xuống, thẳng đến đầu cũng chưa vào trong nước đầm ấm áp, mới một lần nữa đứng lên, mái tóc ngắn ướt tỏ ra rất trơn, ngọn tóc nhỏ nước rơi ở trên vai gầy yếu.

Lúc còn nhỏ, Ninh Khuyết thường xuyên tắm rửa cho Tang Tang. Sau khi lớn, Tang Tang liền kiên trì tự mình tắm rửa, lại kiên trì muốn kì lưng cho hắn. Về sau bệnh tình của Tang Tang trở lại, Ninh Khuyết lại bắt đầu tắm rửa cho nàng.

Sinh hoạt cùng một chỗ quá nhiều năm, vô luận thân thể hay linh hồn, đôi bên đều không có quá nhiều bí mật. Hơn nữa đã là phu thê đính hôn, cho nên Tang Tang sẽ không thẹn thùng, Ninh Khuyết lại càng sẽ không xấu hổ.

Chỉ là trên thân thể cô gái hơi tỏ ra non nớt, nhưng đường cong đã dịu dàng, Tang Tang chung quy là đã trưởng thành. Hai tay Ninh Khuyết ở trên lưng nàng nhẹ nhàng kì cọ, một lát sau rất tự nhiên vươn đến phía trước nắm chặt.

Tang Tang nhẹ giọng nói: “Có phải quá nhỏ hay không?”

Ninh Khuyết nói: “Đã không nhỏ nữa.” Cũng không biết hai người nói là một thứ hay không.
Tang Tang bỗng nhiên bắt đầu ho khan. Ninh Khuyết thu liễm tâm thần, bắt đầu nghiêm túc kì lưng cho nàng, dùng thời gian ngắn nhất kết thúc tắm rửa, sau đó ôm ngang nàng trở lại xe ngựa, lau khô thân thể, mặc quần áo cho nàng.

Hắn cũng vội vàng tắm rửa, đổi bộ đồ mới. Sau đó ngồi ở trên cỏ bên đầm, đem nàng ôm vào trong lòng ngắm phong cảnh, nhìn thấy tóc nàng hơi ướt, nhớ tới một số chuyện cũ, mỉm cười.

Tang Tang luôn có thể biết được hắn đang nghĩ gì. Cho dù không biết, ít nhất cũng biết hắn đang nghĩ, đem thân thể xê dịch về phía sau, toàn bộ trốn vào trong đôi tay hắn, hỏi: “Đang nghĩ cái gì?”

“Đang nhớ Sơn Sơn.”

Ninh Khuyết rất thành thực nói: “Năm đó ở ngoài biên giới bắc Yến lúc lần đầu tiên gặp cô ấy, cũng là ở bên cạnh suối nước nóng. Nó đứng ở trên một cái cây, tóc tựa như cũng ướt.”

Tang Tang miễn cưỡng tựa vào trên người hắn, nghĩ đến một việc, lo lắng nói: “Sơn Sơn cô nương ở trong Lạn Kha tự đã giúp chúng ta, sẽ không chọc phiền toái cho cô ấy chứ?”

Ninh Khuyết lắc đầu nói: “Sư phụ nàng ấy Vương Thư Thánh là khách khanh đạo môn, bản thân nàng ấy là Thần Phù sư, phật đạo hai tông cũng phải cho chút mặt mũi. Hơn nữa đại sư huynh đã thu nàng ấy làm nghĩa muội, hắn là không có việc gì.”

Đại hắc mã cũng kết thúc tắm rửa, vô cùng vui vẻ chạy trở về, tiến đến bên cạnh hai người, muốn làm nũng. Chỉ là vừa há mồm, Ninh Khuyết liền ngửi thấy một mùi cá nồng nặc, không khỏi căm tức nói:

“Ngươi rốt cuộc là khờ hay là thùng cơm? Tắm rửa một cái còn không quên kiếm cá ăn, mau đi bên cạnh.”

Đại hắc mã phẫn nộ tránh ra, ở bên đầm gập vó nửa nằm, phơi nắng mặt trời không tồn tại, thổi gió nóng ấm dào dạt, tâm tình dần dần thoải mái, thường thường vui sướng xì mũi rung động.

Sương mù như khói, đầm xanh giống khối phỉ thúy vô cùng tốt lại cực nhạt. Bên đầm cỏ xanh như tấm đệm, trong đầm cá kinh cỏ không loạn, Ninh Khuyết ôm Tang Tang nhìn cảnh trí u nhã, bởi thả lỏng mà mỏi mệt dần tới, cứ như vậy vào mộng đẹp... Không biết qua bao lâu.