Q2 - Chương 22: Lên ngựa thành tặc 6

Số từ: 2979

Dịch: Nhóm Ngạo Thiên Môn
Đả tự: Luv
Nguồn: vipvandan.vn - bachngocsach.com

Không có thừng cản ngựa, cũng không có cạm bẫy, trên mặt đất chỗ trùng bằng phẳng kiên cố không có bất cứ chướng ngại nào, quấn tốt dân phu phía sau đoàn xe nhìn vô cùng rõ ràng gương mặt bọn mã tặc kia, thân thể một mảng rét lạnh, tay nắm chặt trường mẫu run rẩy so với lúc trước càng thêm lợi hại, nếu không phải biết đầu hàng là chết, chạy tán loạn về phía sau cũng là chết, chỉ sợ lúc này chỉ cần có người kêu một tiếng, mọi người liền sẽ vứt bỏ binh khí trong tay hướng chung quanh tán loạn.

Thực lực địch ta cách xa, doanh địa lượng đội ở phía dưới đồng cỏ, địa lợi hoàn toàn biến mất, lại không có bất cứ sự chuẩn bị gì, sao có thể ngăn cản bọn mã tặc như sói như hổ kia? Nhìn qua, đã không có bất cứ biện pháp nào có thể cứu lại vận mệnh chi lượng đội này, tuy phía nam cách đó không xa hai trăm kỵ binh quân Yến kia đã bắt đầu giục ngựa hướng bên này chạy như điên, nhưng chờ lúc bọn hắn chạy tới, bọn mã tặc sớm đã lao vào doanh địa bắt đầu giết hại khắp nơi.

Huống chi hai trăm kỵ binh quân Yến kia lại không lựa chọn đường thắng gần nhất đến cứu viện, mà là cực kỳ quái dị hướng trên đồng cỏ dốc thoải phía đông chạy đi, bọn họ đến tột cùng muốn làm gì? Tốc độ của kỵ binh trên dốc thoải đột nhiên chậm đi, hơn nữa cực kỳ hao tổn sức ngựa, chẳng lẽ bọn họ muốn trở thành bia ngắm của bọn mã tặc, hay là nói... Bọn họ muốn chạy trốn?

Nhớ đêm qua Ninh Khuyết kiên trì không đặt thừng cản ngựa cùng cạm bẫy, lúc này lại nhìn thấy hai trăm Yến kỵ kia rẽ hướng đông chạy đi, trong lòng Chước Chi Hoa hiện lên một chút liên tưởng cực không tốt, nàng không muốn thừa nhận sự huynh thư viện kia lại là tiểu nhân như vậy, nhưng trừ tham sống sợ chết, còn có cái gì có thể giải thích những hành động này của hắn?

Không có thời gian để Chước Chi Hoa cùng các thiếu nữ Đại Hà quốc sầu não bị phân, các nàng chỉ có thể dùng ánh mắt liếc những Yến kỵ kia cùng con đại hắc mã dẫn đầu Yến kỵ tựa như càng lúc càng xa một cái, liền phải đem tinh thần thu hồi đến trước mắt.

Trước mắt mã tặc như mây đen lao tới, ngàn vó nhấc lên ngàn chỗ vụn đen bụi bay loạn.

Một tiếng trầm đục nặng nề.

Một mã tặc xông lên đầu tiên bỗng nhiên không biết bởi vì sao, nặng nề ngã sấp xuống ở trên mặt đất đen cứng rắn, tung lên một màn khói bụi, chiến mã kêu rên hai tiếng không thể đứng lên nữa, móng trước dường như đã gãy.

Ngay sau đó một tiếng lại một tiếng trầm đục nặng nề liên miên vang lên, mấy chục kỵ điên cuồng xung phong đầu tiên của bọn mã tặc lại giống mã tặc dẫn đầu kia, cực kỳ thê thảm liên tiếp ngã xuống đất, giữa tà cốc một mảng hỗn loạn!

Chước Chi Hoa nắm chặt tú kiếm không biết đã xảy ra cái gì, trong mắt toát ra nghi hoặc khó hiểu, ngay sau đó, nghi hoặc khó hiểu trong ánh mắt chuyển hóa thành mừng như điên - càng lúc càng nhiều mã tặc ngã ở trên đất đen nhìn như cứng rắn.

Đám mã tặc từ dốc thoải của đồng cổ điên cuồng lao xuống, đợi lúc xông đến chỗ trũng giữa đồng cỏ, tốc độ đã bị nâng lên cao nhất, nếu là dưới tình huống xung phong bình thường, loại tốc độ ngựa này không hề nghi ngờ là hoàn mỹ nhất, nhưng vấn đề ở chỗ, đây không phải tình huống xung phong bình thường, bởi vì chỗ trũng này cũng không phải mặt đất bình thường.

Giữa cánh đồng hoang lạnh, chỗ trũng kẹp giữa hai đồng cỏ chéo kéo dài cũng không gặp nhiều mà chỗ này ban đầu là một chỗ dòng sông cực cổ, không biết mấy ngàn mấy vạn năm trước đã khô cạn biến mất, chỉ còn lại có lòng sống sót lại, theo bão cát xâm nhập chồng chất, dần dần không nhìn thấy bộ dáng lòng sông nữa, hai bờ sông hóa thành đồng cỏ mùa xuân xanh mùa đông sương trắng, lòng sông cũng đã biến thành đất đai đen nhìn như kiên cố.

Mặc dù là bọn mã tặc hoành hành ở trong hoàng nguyên cũng không biết chỗ trũng này là lòng sông cổ, Ninh Khuyết cũng không biết, nhưng đêm qua mang theo lương đội tới đây, lúc hạ trại, hắn liền phát hiện vấn đề chỗ trũng này, dưới bùn cát mỏng manh, toàn bộ đều là đá cuội bóng loáng hình tròn như cũ.

Giữa lòng sông cổ khá sâu, ngàn vạn năm qua tích bùn đất cũng dày nhất, lại phủ lên thảm thực vật có xanh thi thể, ngựa đi ở giữa không có quá nhiều vấn đề, nhưng dựa vào bờ sông cổ, cũng chính là ven hai dải mép đồng cỏ hiện nay, lại chỉ có một tầng đất đen đá vụn cực nông, nếu dùng sức hơi lớn chút, thậm chí chỉ cần gió thổi lớn một chút, liền có khả năng chạm tới hoặc là nhìn thấy đá cuội hình tròn phía dưới, còn có những hang hốc thiên nhiên không quy tắc kia.

Cái này cũng không phải bẫy sập, không phải Hạo Thiên bày ra bẫy sập cho bọn mã tặc này, bởi vì nếu tốc độ không phải quá nhanh, mặc dù là ngựa Nam Sơn nặng nề nhất, chở hai người cũng sẽ không rơi vào trong vụn bùn tích lũy năm xưa, nhưng mã tặc mượn thế dốc thoải của đồng cỏ lao xuống, tốc độ tăng lên quá nhanh, lực lượng đánh vào tương đối giữa vó ngựa cùng mặt đất quá lớn.

Vì thế bên cạnh chỗ trũng dưới dốc thoải của đồng cỏ liền trở thành bây sập Hạo Thiên bày ra cho mã tặc.

Vó ngựa nhanh chóng lướt đi, hầu như sắp dân ra tàn ảnh, nặng nề đạp đến chỗ trũng trên đất, vó ngựa mạnh mẽ hữu lực rơi vào trong bùn vụn thật sâu, muốn lao lên, lại là trượt ra, bởi vì tốc độ quá nhanh, bản thân ngựa chiến căn bản không thể bảo trì cân bằng, mang theo mã tặc trên người nặng nề ngã sấp xuống.

Có vó ngựa đá bay đá vụn đen, lại trùng hợp nện vào giữa đá tròn dưới mặt đất, dưới tốc độ cao như thế, ngựa chiến không dùng được thế lao xuống, thân ngựa nặng nề ép ngang qua, rắc một tiếng, vó ngựa thế thảm gãy tươi, lộ ra cơ kiện màu máu cùng màng xương màu trắng, nhìn qua vô cùng thê thảm.

Mấy chục mã tặc xông lên đầu tiên ngã xuống, đại bộ đội mã tặc phía sau đã nhận ra vấn đề, nhưng vẫn là bởi vì nguyên nhân đáng chết kia -- tốc độ quá nhanh -- căn bản không thể kéo cương ngừng xung phong, từng con ngựa cứ như vậy lao vào vùng bên cạnh chỗ trũng, sau đó không ngừng nặng nề ngã xuống, thỉnh thoảng phát ra tiếng vang trầm đục.

Nếu nói lúc trước mấy trăm kỵ mã tặc từ trên dốc thoải đồng cỏ lao xuống, như là thủy triều cuồn cuộn, như vậy bên ngoài doanh địa lương đội mảng mặt đất đá vụn đen nhìn như bình thường không gì kì lạ này giống như là để bờ biển chắn sóng nổi tiếng của nước Tống phụ thuộc Tây Lăng thần quốc, xuất hiện vô số cột đá hình tròn ẩn hình, cứng rắn vô tình đem thủy triều kia đập vỡ hết.

Thủy triều trào tới từng đợt, lại từng đợt vỡ thành bọt biển, sóng trước vừa đi, sóng sau lại tới, sóng sau cao hơn sóng trước, sóng sau ép qua sóng trước, sóng sau thảm hơn sóng trước.

Hình ảnh trong tà cốc cực kỳ tanh máu tàn nhẫn, vô số tuấn mã gãy chân lệch đầu ngã xuống đất mặt, vô số mã tặc bị ngã, bị thân ngựa nặng nề đè gãy chân, bọn họ hoảng sợ điên cuồng đẩy thân ngựa, lại chỉ là phí công Ngựa cùng mã tặc may mắn trực tiếp ngã ngất hoặc là chết, ngựa cùng mã tặc không may thì đang khổ sở gào thét, nhất là mã tặc phía cuối cùng xung phong tốc độ cao càng thêm sầu thảm ngã xuống, vậy mà đè ép dày đặc ở cùng một chỗ, máu tươi giống như tương ép chảy ra, bối loạn ở trên mặt đất dưới nắng sớm.

Sức chiến đấu của mã tặc so với doanh địa lượng đội cường đại hơn quá nhiều, tuy trong xung phong lao lên ít nhất có hơn một trăm mã tặc thương vong thảm trọng, nhưng chỉ cho chúng thời gian tổ chức lại đội ngũ, cho dù là bỏ ngựa đi bộ xung phong, cũng sẽ mang đến cho doanh địa áp lực cùng nguy hiểm thật lớn.

Nếu mấy trăm người bấy giờ trong doanh địa lượng đội là sĩ tốt tinh nhuệ quân Đường thiện chiến, cho dù là quân tốt bình thường, lúc này cầm vũ khí lạo ra khỏi xa trận, đến một lần phản kích gần người, tùy ý đâm một cái liền có thể giết chết một mã tặc, có lẽ đợt xung phong đầu tiên của mã tặc có thể sẽ bị đánh đuổi từ đây.

Đáng tiếc là tuyệt đại đa số người trong doanh địa đều là dân phu, ở dưới sự bảo vệ của xa trận sàn gỗ khiến to, bọn họ có lẽ có dũng khí cầm gậy gỗ mâu nát phòng thủ, nhưng không có dũng khí lao ra khỏi doanh địa đi giết địch, càng mấu chốt là, hơn ba trăm mã tặc phía sau chung quy vẫn là nguy hiểm có thừa tránh được bấy sập thiên nhiên trong chỗ trũng, lúc này đang tay cầm cung tên cảnh giác quan sát động tĩnh của doanh địa.

Vì thế, công kích lần đầu tiên có thể đánh đuổi mã tặc hay không, mọi hy vọng đều phải gửi gắm hết ở trên người hai trăm Yến kỵ phía nam. Lúc này mọi người trong doanh địa đã hiểu, hai trăm Yến kỵ bỏ qua đáy cốc lựa chọn đi lên đồng cỏ, không phải muốn chạy trốn, mà là muốn tránh đi những bẫy sập Hạo Thiên giấu ở trong lòng dòng sông cổ.

Hai trăm Yến ky lập tức bắt đầu khởi động, nhưng bởi vì xông lên ngược hướng đồng cỏ, đối với sức ngựa tiêu hao cực lớn, cho nên tốc độ không nhanh, nhất là cùng con đại hắc mà trước nhất giống như tia chớp màu đen kia So sánh.

Yến kỵ vừa động, trên đồng cỏ bên trái hơn một trăm mã tặc giám thị áp chế Yến ky lập tức hành động, những mã tặc này dùng tốc độ nhanh nhất lao xuống đồng cỏ, muốn từ phía chéo lượn một vòng, từ bên cạnh chặn giết Yến kỵ, nhưng bọn họ không ngờ, những Yến kỵ lại chưa dọc theo trung ương tà cốc mà đi, cũng là hướng trên đồng cỏ chạy tới.

Hơn một trăm mã tặc này mắt thấy không thể đuổi kịp Yến kỵ, càng là vùng roi ngựa, liên thanh huýt gió đẩy nhanh tốc độ, tiếng chân như sấm điên cuồng đuổi theo xuống đồng cỏ, vì thế bọn họ cũng gặp cảnh ngộ thê thảm như đồng bạn phía bắc xung phong.

Gió đông rét lạnh của hoàng nguyên đánh vào trên mặt, lại khiến gò má trở nên có chút nóng, Ninh Khuyết nghe phía sau truyền đến tiếng kêu thảm, biết bọn mã tặc đó không đuổi kịp mình nữa, tâm tình thoáng ổn định hơn rất nhiều bắt đầu nghĩ những vấn đề rất kỳ quái.

-- gió lạnh có thể đem mặt thổi nóng, có phải bởi vì gió quá lớn ma sát sinh nhiệt hay không? Chỉ là nếu là nguyên nhân này, vậy da mặt mình nên dày cứng bao nhiêu?

Mỗi lần gặp đại sự bình tĩnh, đây là hình dung khí chất ưu tú của một sử nhân loại nào đó, nhưng khí chất xưa nay là hậu thiên bồi dưỡng Ninh Khuyết từ nhỏ quen thấy sinh tử, trải qua quá nhiều rèn luyện, môi khi gặp đại sự liên quan sinh tử, hắn đều sẽ theo thói quen nghĩ những việc không đâu, sau đó đem tâm tình quy về cực hạn bình tĩnh.

Tựa như hắn lúc này hai tay nắm cung gỗ cứng hoàng dương bình tĩnh như vậy, cho dù bị gió thổi, cũng không run rẩy một tia.

Giẫm bàn đạp.

Thẳng thân.

Kéo cung.

Đan ngón tay.

Vặn thừng.

Bắn.

Tên rời dây cung, tựa như sương sớm từ mặt lá nhỏ xuống, thong thả, sau đó hơi biến hình, giữa thân tên hướng ra phía ngoài nhô lên, kèm theo xoay tròn, hình cung tròn nhô lên ở không trung, đầu tên đang lắc lư bất định, đuôi tên lắc lư bất định, dọc theo một đường phức tạp, cuối cùng biến thành một đường thẳng tắp, xé rách không khí bay về phía phương xa.

Đầu mũi tên khẽ chạm da thịt thô ráp bị mặt trời chói chang gió hoang dã tra tấn thành màu ngăm đen, tựa như xé rách không khí, dễ dàng xé rách da thịt như tờ giấy, xé rách từng sợi máu thịt như tơ, mang ra máu nồng xương vụn như cặn, cho đến chui vào trong xương cổ thật sâu mới không lắc lư bát định nữa, mà đuôi mũi tên kia vẫn lắc lư như cũ, chỉ là tốc độ trở nên nhanh hơn, run rẩy phát ra tiếng ong ong.

Liên tiếp ba gã mã tặc trúng tên giữa cổ, vọt ra một dòng máu, kêu cũng chưa kêu một tiếng, đã ngã xuống ngựa.

Cái nón được dây thừng buộc cực chặt, gió đông trên hoang nguyên mạnh nữa, cũng chưa thổi rơi được, trong đôi mắt Ninh Khuyết lộ ở ngoài khẩu trang không có một tia cảm xúc, chỉ chuyên chú nhìn chằm chằm đám mã tặc càng lúc càng gần.

Gần hai trăm mã tặc vây ở giữa đá tròn bên cạnh chỗ trũng, chật vật không chịu nổi, ba trăm mã tặc kéo ở phía sau cường hành ghìm cương, trận hình lại vô cùng hỗn loạn, nhất là phòng ngự bên sườn càng thêm mỏng yếu. Nếu lúc này có một thanh đại đao mạnh mẽ từ bên sườn bọn mã tặc chặt xuống, tin tưởng bọn mã tặc tất nhiên sẽ tan tác.

Hắn dẫn dắt hai trăm Yến kỵ từ trên đồng cỏ chạy chéo tới, muốn làm một thanh đại đạo như vậy.

Tốc độ đều có chỗ tốt và chỗ xấu, cái này không phải phép biện chứng, cũng không phải vấn đề triết học, mà là đạo lý rất đơn giản, mã tặc từ trên đồng cỏ xung phong mà xuống, quá nhanh cho nên lâm vào trong đá hỗn loạn chật vật không chịu nổi, mà tốc độ của đại học mã quá nhanh, lấy tiền pháp của Ninh Khuyết cũng chỉ kịp phát ra ba mũi tên, đã lao tới bên cạnh bọn mã tặc.

Hắn đem cung gỗ cứng hoàng dương đeo ngược đến trên vai, hai tay đặt ngang trước người cầm chặt hoành phác đao đầu yên, nâng cánh tay ngang khửu tay cắt, lưỡi đao phá không mà ra, chém đứt nửa đầu vai một gã mã tặc, ngay sau đó eo vặn một cái, cánh tay xoay thẳng, mũi đạo sắc bén vượt ở phía trước loan đao đánh lén tới, chọn vỡ mắt một gã mã tặc khác.

Lúc ba con ngựa như tia chớp giao nhau, máu chỗ vai cụt cùng huyết thanh trong hốc mắt phun ra của mã tặc mới phụt ra, phun đầy mặt và người hắn, mùi máu tươi cùng mùi lạ khác xen lẫn một chỗ, cực kì quái dị.

Đều nói máu là nóng, gió là lạnh, nhưng Ninh Khuyết cảm thấy gió thổi đến trên mặt là nóng, máu hắt vào trên mặt lại là lạnh. Bởi vì hắn quá lạnh lùng bình tĩnh, thẳng đến lúc này vẫn nhớ rõ mình giữ nguyên tắc tác chiến rất nhiều năm.

Giết mã tặc, vĩnh viễn không bằng tổn thương mã tặc, một gã mã tặc chết thì chết rồi, nếu bị thương nặng nhất thời không thể chết ngay, thì còn phải liên lụy càng nhiều mã tặc đồng bạn hơn, loại tâm tư nhỏ này tất nhiên tàn nhẫn, lại phi thường hữu dụng.

Nhìn mười mấy mã tặc lao tới trước mặt, Ninh Khuyết hít sâu một hơi, kẹp chặt đại hắc mã dưới thân, nâng ngang phác đao, hóa thành một đạo đạo phong giết qua, ở phía sau hắn, hai trăm Yến kỵ kia rốt cuộc chạy tới, tụ thành một đường, hung hăng đánh về phía bên sườn bọn mã tặc vẫn tán loạn.