Q1 - Chương 194: Nắng sớm

Số từ: 3409

Dịch: Nhóm Ngạo Thiên Môn
Đả tự: Luv
Nguồn: vipvandan.vn - bachngocsach.com

Ninh Khuyết nhìn bọn chiến mã sắp sửa bước lên hành trình kia, cười cười, cùng lão Đoạn xa phu ở ngoài viện đợi suốt một đêm nói tiếng xin lỗi, liền chuẩn bị lên xe trở về thành.

Đúng lúc này, hắn bỗng nhiên nghĩ đến một vấn đề, cau mày nhảy xuống xe ngựa, đi trở về ngoài phòng kho của thư viện mượn một cái túi da chắc, ở bên đường nhặt mấy chục cục đá nặng nhét vào. Lấy tay ước lượng chút, hắn cảm thấy sức nặng đá trong túi không sai biệt lắm, đi đến cạnh bãi cỏ, lấy tay vịn lan can đối với sâu trong bãi cỏ thổi tiếng huýt gió.

Tiếng huýt gió không vang dội như thế nào, làm bọn chiến mã phân tán chung quanh bãi cỏ ăn cỏ đồng thời tỉnh ngủ, ngẩng đầu lên, trong đó một con đại hoàng mã cường kiện lắc đầu ngựa chen ra khỏi đồng bạn, tung vó vui vẻ chạy tới.

Hắn sờ sờ đại hoàng mã, cách lan can đem túi da buộc đến trên thừng cạnh yên ngựa.

Trong túi da nhét đá, nhìn không bắt mắt, trên thực tế phi thường nặng, chân trước của đại hoàng mã hơi gập, sau đó nhanh chóng đứng thắng, chỉ là thân thể cường kiện cân bằng tỏ ra có chút vấn đề nhỏ, thở dốc gấp một chút.

Ninh Khuyết cởi xuống túi da, nhìn đại hoàng mã lắc lắc đầu, thầm nghĩ cung sắt mười ba mũi tên cộng thêm ba thanh đao đã quá nặng, lại thêm thể trong thân thể mình, bạn chiến mã bình thường này cho dù có thể thừa nhận được, cũng không thể cõng thời gian quá dài, nhất là vào hoang nguyên rồi, một khi phải triển khai truy kích, căn bản không duy trì được thời gian quá dài.

Ở Vị thành biên giới làm lính thời gian rất lâu, hẳn so với mọi đệ tử thư viện đều rõ ràng hơn trình độ quan trọng của vật cưỡi ở trên hoang nguyên, hắn bây giờ đã tiến vào thế giới tu hành, càng rõ ràng hơn chỉ cần không phải đại tu hành giả cảnh giới Trị Mệnh cỡ đó, vẫn cần dựa vào ngựa mới có thể có đủ tốc độ.

Suy nghĩ một chút, trong đầu hắn bỗng nhiên xuất hiện hình ảnh nào đó của năm trước, đem đá trong túi da đổ ra, nhảy vào bãi cỏ, tìm đến vị quản sự mã tràng quân bộ kia, lấy ra yêu bài Thiên Xu Xử thấp giọng nói vài câu gì đó.

Sau khi trở lại thành Trường An hắn chưa trước tiên về ngõ bốn mươi bảy, mà là đi Nam Môn đạo quan dưới chân hoàng thành. Đệ tử sắp đi xa, chung quy cần bẩm báo sự phụ, hơn nữa nói không chừng sự phụ sẽ cho mình một số món quà đưa tiễn.

Nhan Sắt đại sự so với bản thân Ninh Khuyết biết tin tức hắn phải đi hoang nguyên sớm hơn, mấy ngày nay nghĩ đi nghĩ lại, cảm thấy bệ hạ an bài đối với đồ đệ này của hắn chung quy là có lợi, liền dần dần yên cảm xúc căm tức trong lòng.

Hắn không giống như nhị sư huynh dặn dò Ninh Khuyết tuyệt đối không thể mất uy danh sư môn, mà là ngưng trọng nói: “Man nhân trên thảo nguyên không đáng sợ, người Hoang về phương nam và đồng bọn bên cạnh, ngược lại sẽ là hung hiểm lớn nhất. Theo đạo lý có phu tử có bệ hạ có ta, trên đời không có mấy ai dám bất lợi, nhưng người phải nhớ nơi đó dù sao không phải Đại Đường”.

“Sư phụ người yên tâm đi”. Ninh Khuyết cười nói.

Hoang nguyên xa xôi đối với người Trung Nguyên mà nói thường thường đại biểu cho thần bí cùng hung hiểm, nhưng đối với Ninh Khuyết rời khỏi Dân sơn đã ở trên hoang nguyên chém mã tặc làm kiếm chức mà nói, ngược lại là nơi hắn quen thuộc nhất. Vô luận ở nơi nào gặp được kẻ địch cường đại như thế nào, hắn tin tưởng mình ít nhất cũng có thể giữ được mạng nhỏ của mình.

Nếu không có phần tự tin này, hắn căn bản sẽ không đáp ứng yêu cầu của triều đình.

Nhan Sắt đại sự nghĩ thần điện lần này phải ra hộ giáo kỵ binh còn có tất cả cường giả Tài Quyết Ti ẩn từ một nơi bí mật gần đó, lông mày hoa râm chậm rãi nhíu lên, nhìn hắn nghiêm túc nói: “Trước kia ngươi ở trên hoang nguyên gặp kẻ địch đều là chút người thường, cho dù là tối hung tàn mã tặc, có lẽ cũng không sẽ làm người cảm thấy sợ hãi, nhưng người phải nhớ, lần này đối mặt kẻ địch có khả năng là người tu hành, cũng có có thể là dự nghiệt Ma Tông giấu ở trong người Hoang, tóm lại cần tất cả cẩn thận”.

Ninh Khuyết thu liễm tươi cười, nghiêm túc nói: “Đệ tử rõ”.

Kế tiếp Nhan Sắt đại sư hoàn thành một lần giảng bài cuối cùng trước khi mùa thu tới, kể lại kể một phen phù đạo đỉnh phong -- văn tự diệu nghĩa, sau đó đem một túi gấm giao tới trong tay hắn, giải thích trong túi gấm có chút diệu vật, nếu thực đến thời điểm nguy hiểm, không ngại mở ra xem xem.

Xe ngựa màu đen chậm rãi chạy ở trên phố dài thẳng tắp, theo khe hở phiến đá dưới bánh xe thỉnh thoảng rung động, Ninh Khuyết nhìn túi gấm trong tay không nhịn được nở nụ cười, quả nhiên vẫn là kiếm được món quà sắp chia tay.

Hắn đoán không được trong túi gấm là gì, nghĩ các kiều đoạn nổi tiếng kia trong tiểu thuyết chuyện xưa, chưa có ý tứ mở ra xem, nhỡ đâu mở ra thì không có tác dụng nữa, chẳng lẽ có mặt mũi lại về Nam Môn Quan hướng Nhan Sắt đại sự đòi một cái khác? Được rồi, , lấy tính tình hắn thật đúng là làm ra được loại chuyện này, nhưng cần gì phiền toái như vậy.

Lúc trở lại Lão Bút Trai sắc trời đã tối, ánh chiều tà từ đầu kia của ngõ bốn mươi bảy chiếu tới, vừa vặn đó nửa con đường, hắn chào hỏi ông chủ Ngô tiệm đồ cổ cách vách, nhìn thoáng qua tường xám trống rống phía sau, đi vào.

Cơm nấu ở trong nồi, sương trắng tràn ngập, theo cây kia trong sân nhà thong thả lượn lờ, hướng về bầu trời đỏ bừng bay đi, bay không được khoảng cách cao bao nhiêu, liền tiêu tán ở không trung, ngay cả một tia dấu vết cũng không lưu lại.

Tang Tang ngâng khuôn mặt nhỏ nhìn sương mù tiêu tán vào không trung, con mắt lá liễu nheo rất dễ coi.

Ninh Khuyết nhìn bóng người nho nhỏ bên cây nói: “Ta đã trở về”.

Tang Tang quay đầu lại nhìn hắn một cái, nói: “Thiếu gia, ngươi trở về rồi”.

Đối thoại không có ý mới, đơn điệu chán nản, rất nhiều năm qua, lúc Ninh Khuyết trở về phòng săn, trở lại tiểu viện Vị thành, đều sẽ cùng con bé trong phòng trong sân có một phen đối thoại như vậy, ở ngõ bốn mươi bảy thành Trường An một năm qua cũng không ngoại lệ, chẳng qua ở bên trong có thêm hai chữ thiếu gia mà thôi.

Cơm chiều trước khi đi cũng không có sự mới mẻ, tuy nói bát canh gà màu hổ phách kia đã biểu đạt trình trọng nào đó, nhưng thật sự là không có gì đáng nói.

Đã không có gì đáng nói, sau khi rửa chân tắt đèn, Ninh Khuyết liền nằm ở trên giường bắt đầu ngủ.

Hắn chưa đối với tiểu cô nương đầu kia của giường dặn dò chuyện gì. Tuy đây chính là hắn lần đầu tiên cùng Tang Tang tách ra thời gian dài như vậy, nhưng hắn tin tưởng tiểu cô nương có thể chiếu cố tốt bản thân, bởi vì những năm qua tiểu cô nương là đang chiếu cố cuộc sống của hai người, hiện tại bớt mình phiền toái bắt bẻ, nàng hẳn là sẽ sống sống thoải mái chút.

Thành Trường An cuối hè, nhiệt độ ban đêm đã không bực bội như vậy nữa, trên cây ve kêu dần dần suy yếu không thấy, ánh sao đây trời chiếu vào trên lá cây im lặng, lại từ cửa sổ phản xạ vào, phủ đầy tường đầy giường màu bạc hai người yêu nhất.

Một trận tiếng sột soạt vang lên, Tang Tang mặc áo đơn mỏng từ đầu kia của giường đi tới, đầu gối gầy gò đem đệm chăn màu bạc ép ra một đoạn nông sâu không đồng nhất, sau đó nàng nằm vào trong lòng Ninh Khuyết.

Ninh Khuyết mở to mắt nói: “Đã nói rất nhiều lần, ngươi bây giờ là đại cô nương rồi”.

Tang Tang ừm, điều chỉnh góc độ một chút, đem đầu đặt ở trên ngực hắn, liền không chịu động đậy nữa.

Đêm trước khi chia tay này, cùng rất nhiều đêm trong mấy năm nay đều giống nhau, không có gì khác.

Sáng sớm trước khi chia tay, cùng sáng sớm trong một năm trước đây đều giống nhau, cũng không có gì khác nhau. Ăn bát canh mì chua cay Tang Tang mua về, dùng nha cụ Tang Tang đưa qua đánh răng, dùng khăn mặt Tang Tang đã vắt rửa mặt, ở dưới bàn tay nhỏ của Tang Tang hầu hạ mặc thu phục thư viện, Ninh Khuyết xách hành lý nặng nề, đẩy cửa tiệm đi ra ngoài.

Nắng sớm thanh lệ, hắn đối với tiểu cô nương ở cửa tiệm phất phất tay, xe ngựa liền chậm rãi chuyển động.

Ở trước cửa thư viện bên cạnh mảng lớn bãi cỏ xe ngựa màu đen đô lại, sau đó đường cũ trở về, hôm nay xa phu lão Đoạn không cần chờ Ninh Khuyết về thành, bởi vì Ninh Khuyết không về thành nữa.

Chung quanh bãi cỏ sớm ồn ào tiếng người, các học sinh thư viện mặt mang hưng phấn khẩn trương nói lời từ biệt với cha mẹ mình, các bậc cha mẹ giống như có lời nói không hết, hành lý thay bọn nhỏ chuẩn bị săn tựa như luôn quên, mà tâm tư đệ tử trẻ tuổi lại sớm bay tới phương Bắc xa xôi, giống như nhìn thấy tiến độ tốt kiên công lập nghiệp.

Đương nhiên không phải toàn bộ đệ tử thư viện đều hưng phấn chờ mong lữ trình kế tiếp như thế, ví dụ như Trứ Do Hiền ở xa xa bị đại phú thương đông thành mang theo mấy phòng cơ thiếp vây quanh nhiều vòng, trên mặt liền tràn ngập bực tức cùng sợ hãi.

Ninh Khuyết nhìn bên kia cười cười, sau đó quay đầu nhìn phía Tư Đồ Y Lan bên người mặc tiến trang màu đỏ, tỏ ra tư thế oai hùng hiện ngang, tò mò nói: “Thật không nghĩ tới lại không ai tiễn người”.

Tư Đồ Y Lan mỉm cười nói: “Danh là chân tu thật là xuất chinh, phụ thân chỉ ủng hộ ta ra trận cố giết địch, lại chưa có ý bảo người đến tiễn ta, lại nói ngươi không tương tự không ai tiễn?” .

Ninh Khuyết lắc lắc đầu, nói: “Ta không cha không mẹ, ngay cả thân thích cũng không có một ai, ai sẽ đến tiễn ta”.

Tư Đồ Y Lan nhìn hai người trong thư viện đi ra, nói: “Xem ra hay là có người sẽ đến tiễn người”.

Từ trong thư viện đi ra là tam sự tỷ Dự Liêm cùng Trần Bì Bì, đệ tử thư viện còn có các trưởng bối của họ trên bãi cỏ, qua chỗ giáo viên biết thân phận hai người kia, vội vàng kính cận nhường đường.

Nước có thu ý gió nhẹ khẽ thổi sợi tóc trên trán nữ tử, làm vị nữ giáo sự dáng người kiều tiểu này luôn nhìn không ra tuổi thật, có một phen phong vị khác tỏ ra càng trẻ hơn vài phần.

Từ sau khi tiến vào thư viện tầng hai, Ninh Khuyết ngược lại cùng tam sư tỷ cực ít có cơ hội lén nói chuyện với nhau, lúc này thấy nàng đến tiến mình, không khỏi cảm thấy có chút ngoài ý muốn, nói: “Đa tạ sư tỷ”.

Dư Liêm đưa cho hắn một vật nhỏ, mỉm cười nói: “Sư tỷ không có gì đưa tiên, chỉ tặng người một câu, vô luận gặp chuyện gì, chỉ cần xuất phát từ bản tâm, vậy sẽ có thể thoải mái vượt qua”.

“Đa tạ sư tỷ chỉ điểm”.

Ninh Khuyết quay sang hướng Trần Bì Bì, nhìn bằng hữu đối với kiếp sống tu hành của mình mang đến vô số trợ giúp này, sau khi trầm mặc một lát mỉm cười nói: “Ngươi chuẩn bị tặng ta chút gì?”

Một trận gió sớm đến thảo điện, thổi mặt Trần Bì Bì, hắn nghiêm túc nói: “Ta đến tiền... đi”.

Ninh Khuyết lắc đầu thở dài nói: “Ngươi càng ngày càng vô sỉ rồi”.

Trần Bì Bì cảm khái nói: “Hướng người học tập”.

Ninh Khuyết cười trả lời: “Cùng nhau tiến bộ”.

Trần Bì Bì cũng cười lên, sau đó nghiêm túc hỏi: “Có chuyện gì cần dặn dò sao?”

Ninh Khuyết vốn định nói nên dặn dò đã dặn dò xong rồi, nhưng sau khi nghĩ một chút vẫn là nói: “Ngươi biết”.

“Ta biết cái gì?”

“Nhà ta có tiểu thị nữ”.

Từ một thiếu niên quân tốt đến từ biến thành, lên lầu thắng Tạ tam công tử, bị thư viện quên đi mà trầm mặc sau đó hắn đem thư viện quên đi, lên núi thẳng Long Khánh hoàng tử, cuối cùng trở thành người duy nhất của đệ tử lần này tiến vào tầng hai, sau đó lại sắp suất lĩnh toàn bộ bạn học hướng tới hoang nguyên Yến bắc tham gia chân tu, bây giờ Ninh Khuyết không hề nghi ngờ đã trở thành nhân vật truyền kỳ trong mắt đệ tử thư viện bình thường.

Hắn cùng với Tư Đồ Y Lan nói chuyện liền đã hấp dẫn rất nhiều ánh mắt, sau đó càng nhiều ánh mắt theo Dư Liêm giáo sư cùng Trần Bì Bì đến cũng rơi ở trên người hăn, những ánh mắt này cực kỳ phức tạp, hoặc kính sợ hoặc hâm mộ hoặc ghen tị không dám có hận.

Mà khi Ninh Khuyết xách lên một đống lớn hành lý nặng nề kia dưới chân đi về phía bãi cỏ, trong mấy chục ánh mắt luôn trầm mặc nhìn chăm chú vào hắn, lại có thêm rất nhiều cảm xúc khiếp sợ nghi hoặc.

Nhiều hành lý như vậy, nhìn qua nặng nề như thế, ngựa thế nào lại có thể thừa nhận được? Hắn hướng bãi cỏ bên kia đi đến là vì sao?

Ba thanh phác đao, mở ra cung sắt cùng mười ba phù tiên trong bao đựng tên, cung gỗ chắc hoàng dương quen dùng cùng mũi tên bình thường, thứ đi đường tất dùng thậm chí bao gồm lều nhỏ đã gập sắn, còn có vải thô bọc chặt cái ô to màu đen.

Hành lý là đêm hôm qua Tang Tang cẩn thận sửa sang lại, thể tích đã thu nhỏ lại đến không thể thu nhỏ nữa, nhưng bởi vì đồ đạc thật sự quá nhiều, khép lại một chỗ vẫn tỏ ra đặc biệt đồ sộ, giống như một ngọn núi nhỏ.

Ninh Khuyết mang theo hành lý nặng nề đi tới cạnh rào chắn bãi cỏ, đưa mắt hướng xa xa nhìn lại tìm kiếm mục tiêu của mình.

Ở đầu kia của rào chắn, trên bãi cỏ bọn quân mã bị đệ tử thư viện chọn còn lại kia đang cúi đầu trầm mặc ăn cỏ hoặc nghỉ ngơi, nhìn không ra có cảm xúc ủ rũ hay không, mà ở chỗ xa hơn mặt cỏ giữa rộng lớn, một cái bóng màu đen đang chạy chôm qua lại, giống một tia chớp màu đen, tiếng chân mãnh liệt.

Đợi lúc bóng đen đó chậm lại, mới có thể thấy rõ thì ra là một con tuấn mã cực kỳ cường tráng màu đen, đại hắc mà không ngừng đuổi cắn đồng bạn bên cạnh chen chúc đụng phải, ngựa khác sợ hãi tránh né chung quanh, nó cũng không thuận theo không buông tha tiếp tục đuôi cắn, thỉnh thoảng hự hự đắc ý hô vang vài tiếng, tỏ ra đặc biệt bá đạo hạ lưu.

Ninh Khuyết nhìn con đại hắc mã đó cười cười, vươn ngón tay vào trong môi huýt gió.

Tiếng huýt lượn lờ truyền tới phía trên bãi cỏ.

Đại hắc mã đang làm càn đắc ý ức hiếp đồng bạn, sau khi nghe tiếng huýt chợt cứng ngắc, bốn chân như là cái đinh đóng vào mặt đất xốp cỏ, không động đậy nửa bước nữa, nhìn qua giống như là một con ngựa gỗ bị quét nước sơn đen, chỉ còn lại có hai con mắt to đen nhánh đang nhanh chóng chuyển động, rõ ràng có thể nhìn thấy vẻ sợ hãi bên trong.

Nó gian nan vặn vẹo cổ ngựa cứng ngắc, quay đầu nhìn phía xa xa bóng người kia cạnh rào chắn, rốt cuộc đem màn hồi ức không đẹp nhất kia trong đầu cùng người kia liên hệ lại.

Lại một tiếng huýt vang lên, giống như là đang thúc giục.

Đại hắc mã gian nan nhấc vó ngựa, cúi đầu thống khổ chậm chạp đi về phía chỗ rào chắn, mỗi bước đều là không nỡ như vậy, lả lướt như vậy, giống như là nữ ngôi sao sắp gả vào nhà giàu thanh danh ác liệt không biết tiền đồ như thế nào.

Chậm rãi bước đi đến trước rào chắn, đại hắc mã nhìn Ninh Khuyết sau hàng rào, khẽ lay động đầu ngựa, đồng thời vụng về lật lên da môi thật dày, như là tỏ vẻ tuyệt đối thần phục cùng lấy lòng.

Cùng thi vào thư viện đã cách hơn một năm thời gian, tính tình con đại hắc mã này chưa có chút chuyển biến tốt, vẫn cuồng bạo nóng nảy, nhưng ở trước mặt Ninh Khuyết, nó vẫn chưa dám có chút tính tình.

Chỉ là sau khi nó nhìn thấy hành lý như ngọn núi nhỏ dưới chân Ninh Khuyết, rốt cuộc bất chấp phần sợ hãi kia trong bản năng, phát ra một tiếng hí vang hoảng sợ, quay người liên chuẩn bị chạy trốn.

Ninh Khuyết nhìn chằm chằm nó nói: “Quy củ cũ”.

Đại hắc mã dừng bước.

Ninh Khuyết tiếp tục nói: “Không nghe lời ta sẽ làm thịt ngươi”.

Đại hắc mã cúi đầu xoay người.

Ninh Khuyết đem hành lý như ngọn núi nhỏ treo đến trên yên nó.

Cuối hè đầu thu năm Thiên Khải thứ mười bốn, thư viện bắt đầu lần chân tu này.

Dẫn đầu là vị đệ tử ngay cả sư phụ cùng đại sư huynh cũng chưa gặp được, có thể nói yếu nhất thư viện tầng hai trong lịch sử.

Trong hậu viện Lão Bút Trai, Tang Tang nhìn chằm chằm con gà mái già kêu cục tác ngẩn người, thầm nghĩ ngày hôm qua nên đem ngươi cũng làm thịt, để cho hắn ăn nhiều một chút, bằng không trên đường đói bụng làm sao bây giờ?

Trên đường ngoại ô thành Trường An, Ninh Khuyết nhìn thốn cảnh dân xá bên đường như họa, thầm nghĩ không biết sẽ có bao nhiêu ngày không được uống canh gà nàng làm, vừa mới rời khỏi, liền bắt đầu nhớ.

Sáng sớm đế quốc, bao phủ ánh sáng nhạt.

Tiếng vó ngựa, áo xanh phần phật.