Q2 - Chương 40: Roi gai xả khí trong ngực

Số từ: 3045

Dịch: Nhóm Ngạo Thiên Môn
Đả tự: Luv
Nguồn: vipvandan.vn - bachngocsach.com

Mà không biết có phải bởi vì chuyện xưa một đêm Xuân Phong đình hay không, cùng với những người chết trong chuyện xưa đó, Nam Tấn Kiếm các đệ tử cùng Nguyệt Luân quốc Bạch Tháp tự các tăng nhân ánh mắt, ở kính sợ hâm mộ rất nhiều, còn cất dấu vài phần địch ý.

Người kinh ngạc nhất thật ra là đệ tử Mặc Trị Uyển, khuôn mặt nhỏ của Thiên Miêu Nữ ửng đỏ, kinh ngạc nhìn Ninh Khuyết, trong đôi mắt sáng ngời tràn đầy vẻ vui sướng cùng không thể tin, các thiếu nữ mím môi che miệng, mới chưa bởi vì kinh ngạc phát ra tiếng thét chói tai.

Các nàng vốn tưởng Ninh Khuyết chỉ là một gã đệ tử bình thường của thư viện, nào ngờ tới lại sẽ là thần truyền đệ tử của phu tử, liên tưởng thời gian suối nước nóng gặp nhau, hoang nguyên đồng hành sóng vai đẫm máu giết địch, lại có chút không thể tin được lỗ tại mình.

Mạc Sơn Sơn sau khi nghe được cái tên đó, ánh mắt nhìn Ninh Khuyết hơi ngốc đi, trong tay áo đôi tay quen cầm cán bút, ổn định như tú sơn kia run rẩy một tia, trên gương mặt chất phác hơi tròn của nàng vẫn như cũ chưa có bất cứ biểu cảm gì, chỉ là trên khuôn mặt bỗng nhiên có thêm vài phần mỏi mệt. Cầm trong tay thanh hội đạo nhỏ kia cắm về bên hông Chước Chi Hoa, nàng trầm mặc ngồi trở lại trên ghế, ánh mắt tản mạn vô thần tỏ ra có chút ngơ ngẩn, không còn nhìn Ninh Khuyết thêm một cái.

Ninh Khuyết chưa chú ý tới biến hóa rất nhỏ trên cảm xúc của thiếu nữ lúc này, sau khi ở bên cạnh Thư Thành tướng quân ngồi xuống, cũng chưa nói thêm gì, chỉ là lẳng lặng nhìn Thiên Dụ Ti tọa đại nhân.

Bởi vì hắn chưa nhìn Khúc Ny Mã Đề nữa, cho nên vị cô có thân phận tôn quý kịa vẻ mặt càng thêm ấm trầm khó coi.

Thiên Dụ Ti ti tọa cũng chưa nhìn Khúc Ny Mã Đề, hắn nhìn sợi tóc bạc trắng như tuyết kia bay xuống trước mắt, bỗng nhiên mỉm cười, nhanh chóng làm quyết đoán, nhìn Ninh Khuyết nói: “Thập Tam tiên sinh, người xem việc này xử lý như thế nào?”

Nghe cái xưng hô Thập Tam tiên sinh này, Ninh Khuyết hơi ngẩn ra, vốn tưởng rằng vị đại nhân vật thần điện này sớm biết được thân phận mình ở chỗ biên giới Yến bắc, nghĩ lại nhớ tới một chuyện khác, mới hiểu là đạo lý nào.

Từ trước có ngọn núi, ngọn núi có tòa thư viện, trong thư viện có phu tử, hắn là người cao nhất kia... Đoạn lời này đối với người trong trần thể mà nói có lẽ chỉ là thuận miệng, nhưng đối với đại nhân vật trong thế giới tu hành, nhất là giống thần điện ti tọa đại nhân người biết được rất nhiều bí mật lịch sử bực này mà nói, lại là chân lý căn bản không nên hoài nghi.

Phu tử cao, đương nhiên không phải nói hắn cao, tuy hắn quả thật cao, cũng không vẻn vẹn là chỉ hắn đạo đức văn chương tư tưởng cảnh giới cao, còn chỉ hắn bổi phận cao.

Căn cứ ký ức khi thơ ấu của Hạo Thiên chưởng giáo đại nhân cùng trưởng lão Lạn Kha tự suy tính, phu tử ít nhất đã sống hơn một trăm năm, mà dựa theo lời phu tử tự giễu nói, sống thời gian dài chung quy sẽ chiếm chút tiện nghi, ví dụ như nói bối phận cái gì, cho nên trên thế giới này, cũng tìm không thấy người cùng thế hệ với phu tử nữa.

Mặc dù người cùng thế hệ với đệ tử của phu tử tin tưởng cũng đã chết sạch, cho nên Nhan Sắt đại sư ngày đó khi ở thư viện hậu sơn cùng

nhị sư huynh Quân Mạch nói chuyện, mới có một phen tranh cãi bối phận đó, cho nên vô luận thần điện hay là các đại nhân vật thật sự trong phật tông, khi đề cập thư viện hậu sơn những người đó, chưa bao giờ dựa theo bối phận tông môn chính đạo xưng hô.

Bản thân thư viện cũng có loại vấn đề này, bối phận tiền viện hậu sơn chênh lệch quá lớn, vì tránh cho loại xấu hổ khó có thể nói bằng lời đó, liền hình thành một loại thói quen xưng hồ, các giáo viên tiền viện xưng hô vài vị kia của hậu sơn, dựa theo lớn nhỏ tự xưng là mấy tiên sinh, ví dụ như đại tiên sinh cùng nhị tiên sinh. Loại thói quen này dần dần “ truyền lưu đến ngoài thư viện, chỉ bởi vì mọi người trên cơ bản không thế nào hiện thế, đại khái cũng chỉ có các đại nhân vật trong thần điện còn nhớ loại quy củ này.

Cho nên, Ninh Khuyết sẽ là Thập Tam tiên sinh.

Vô luận ở quân doanh, hay là ở tu hành cường giả trong thế giới.

Ninh Khuyết không phải người Đường điển hình, nhưng hắn từ nhỏ tòng quân, nay tuy sớm không phải tiểu tốt biến thành kia, vẫn bảo lưu lại rất nhiều khí tức phương diện này, cả đời ghét cay ghét đắng nhất đó là bọn khốn không cứu viện đồng bào cùng cướp đoạt quân công. Ở chỗ trại Đồng Thắng đã biết thần điện kỵ binh từng cướp đoạt quân công của Bích Thủy doanh, vào hoàng nguyên lại trải qua trận huyết chiến kia, đối với thần điện kỵ binh không có chút hảo cảm, hơn nữa đã là Thập Tam tiên sinh, khó tránh khỏi có chút thập tam khí, cho nên biết rõ Thiên Dụ Ti ti tọa muốn nghe được đáp án gì, lại vẫn chưa đi theo ý tứ của đối phương.

Thiên Dụ Ti ti tọa lâm vào trầm mặc.

Thân là nhân vật quan trọng của thần điện, hắn đương nhiên nên bảo vệ người trong thần điện, nhưng những năm qua, Tài Quyết Ti ra liên tục đạo si cùng Long Khánh hai đại danh nhân, thực lực nhanh chóng mở rộng, hơn nữa Quang Minh Ti bởi chuyện bí ẩn kia phải hạ mình, cho nên Tài Quyết Ti từ trên đến dưới đều cực kỳ kiêu ngạo, hắn thân là Thiên Dụ Ti ti tọa sớm đã có điều bất mãn, việc hôm nay Ninh Khuyết dám lấy danh dự thư viện làm bảo đảm, hắn thuận thế mà đi, coi như là bảo vệ thanh danh quang minh công bằng của thần điện, không sợ bị người ta dị nghị tổn hại tôn nghiêm thần điện, lại càng không để ý bị đám người đạo si chỉ trích sau này.

Tâm ý đã định, hắn nhìn Ninh Khuyết mim cười nói: “Thống lĩnh kỳ binh thần điện Trần Bát Xích lĩnh bốn mươi roi gai, báo xin Tài Quyết Ti thần tọa miễn đi tất cả chức vụ, kỵ binh tương ứng về sau Đào sơn phạt khổ dịch nửa năm, người thấy thế nào?”

Trong phen ý kiến xử phạt này không bao gồm Khúc Ny Mã Đề, càng không có hoa si cùng các đệ tử Thiên Dụ viện, chẳng qua cũng là đương nhiên, mặc dù là Thiên Dụ Ti tọa, cũng không thể làm ra bất cứ quyết đoán nào.

Ninh Khuyết biết không thể yêu cầu nhiều hơn nữa, vẻ mặt ôn hòa gật đầu, tất nhiên chưa quên đem một mặt quang minh chính nghĩa của thần điện hảo hảo tán dương một phen, loại thời điểm này hắn cũng không có cái gì rụt rè của đệ tử phu tử.

Thư Thành tướng quân khẽ vuốt chòm râu, cũng tỏ vẻ đồng ý, vì thế chuyện này liền ra kết luận cuối cùng, mà ở lúc thương nghị, lại căn bản không có một ai đến hỏi ý kiến của Khúc Ny Mã Đế.

Ngồi ở bên cạnh Thiên Dụ Ti tọa khuôn mặt già của Khúc Ny Mã Đề sạm đi, bàn tay khô siết chặt run run không thôi, bà ta tất nhiên không phải sợ hãi cái gì, chỉ là sắp không dẫn được phân nộ trong lòng.

Nghe bốn mươi roi gai, mặt thống lĩnh kỵ binh thần điện Trần Bát Xích nháy mắt trở nên tái nhợt vô cùng.

Trượng gai chính là dụng cụ chuyên môn ti phạt trong thần điện, gỗ ô tùng làm trụ, bên trên quấn lấy gai nhọn kẹp thép, tục truyền vô số năm trước người nhậm chức Tài Quyết đại thần quan đầu tiên, đó là lưng đeo gai này hai mươi năm, mới hiểu ra Hạo Thiên chân nghĩa. Hắn thân là cấp dưới của Tài Quyết Ti, đương nhiên biết truyền thuyết này, càng rõ ràng hơn loại trượng gai này sẽ mang đến cho người ta bao nhiêu thống khổ.

Mấy năm trước, hắn từng theo Long Khánh hoàng tử tuần tra khắp nơi, truy bắt dư nghiệt Ma Tông cùng tà nhân phản giáo, từng tự tay dùng cúc trượng đem bọn ác nhân đó quật sống không bằng chết, xem qua những vết máu tràn ra trên lưng đó, mạch máu quấn quanh thành dây leo, nào nghĩ tới loại cảnh ngộ này lại sẽ có ngày xảy ra ở trên người mình.

Hắn là cao thủ Động Huyền cảnh, ở Tài Quyết Ti địa vị quan trọng, nhưng thần điện giai tầng nghiêm ngặt, Thiên Dụ Ti ti tọa đại nhân đã làm ra quyết định, hắn không những không dám phản kháng, ngay cả tiếng cãi lại kháng nghị cũng không dám phát ra, chỉ có căn chặt răng, thành thành thật thật tùy ý thần điện quân sự đem hắn lôi ra ngoài.

Người tu hành Động Huyền cảnh rất cường đại, nhưng thân thể bọn họ cùng thân thể người thường cũng không có gì khác nhau, sau khi ngoài lều vang lên tiếng đánh trầm trọng không lâu, thống lĩnh kỵ binh thần điện Trần Bát Xích rốt cuộc nhịn không được phát ra tiếng rú đau thê thảm. Hắn muốn cắn chặt khớp hàm không hố ra tiếng, không muốn làm cho Tài Quyết Ti mất mặt, nhưng ở dưới cốc trượng của Tài Quyết Ti, mặc dù là cắn vỡ rằng cả mồm, cũng không cách nào chống lại loại đau nhức đó.

Nghe tiếng trầm muộn của các trường nặng nề rơi ở trên lưng thịt, nghe từng tiếng rú thảm, thậm chí mơ hồ có thể nghe thấy tiếng rẹt rẹt dây thép mảnh của cốc trượng móc ra sợi gần thịt, mọi người trong lều nghị sự không khỏi cảm thấy có chút thân thể phát lạnh.

Nghe những thanh âm này, các thiếu nữ Đại Hà quốc mím chặt môi, nhớ tới sư đệ chết ở dưới đồng cỏ, cảm thấy phiền muộn tích tụ nhiều ngày rốt cuộc xem như thoải mái vài phần, không khỏi nhìn phía Ninh Khuyết cách đó không xa, trong mắt tràn đầy cảm kích.

Trần Bát Xích sau khi được từ ngoài lều nâng trở về, không ai dám tin tưởng hắn chính là lúc trước vẻ mặt nghiêm túc quang minh thêm vào thống lĩnh kỵ binh thần điện kia, xem ra vô luận là hoàng đế hay là thánh đồ, chỉ cần bị lột hết quần áo, lại bị cức trượng ở trên lưng kéo xuống vô số mảnh da thịt, viết thành một bức tranh máu mạc danh kỳ diệu, đều chỉ có thể có thể là gã tội phạm chịu phạt bị thảm.

Thiên Dụ Ti ti tọa đại nhân nhìn trên thảm cái thân thể máu thịt mờ hồ kia một cái, trên mặt vẻ mặt không có chút biến hóa, bình tĩnh mà lại nghiêm khắc nói một phen, ý tứ chủ yếu đương nhiên là nhắc lại giáo luật thần điện, báo cho mọi người đôi mắt công bằng của Hạo Thiên luôn tuần tra thế gian, kẻ dám xúc phạm tất chịu trừng phạt.

Ninh Khuyết chưa nghiêm túc nghe lời này, không phải hắn đối với vị đại nhân vật thần điện này có gì ác cảm, hoặc là muốn đối với dối trá tỏ vẻ khinh miệt mãnh liệt, bởi vì ở hắn xem ra, có những lúc dối trá cũng là một loại mỹ đức. Sở dĩ không thể chuyên tâm nghe, là vì người thê thảm nằm ở trên thảm kia đang nhìn chằm chằm hắn.

Máu chảy thành sông, gần thịt thành dải Trần Bát Xích gian nan ngửa đầu, dùng đôi mắt xám trắng không chớp nhìn chằm chằm mắt Ninh Khuyết, trong ánh mắt không có bất cứ cảm xúc gì, chỉ là hờ hững, nhưng chính là phần hờ hững này, khắc sâu hiện ra hận ý trong lòng hắn lúc này đối với Ninh Khuyết.

Thân là thống lĩnh thần điện hộ giáo thần quân, một gã cường giả Động Huyền cảnh, hắn chưa từng chịu nhục nhã như vậy.

Trong lòng hắn biết rõ mình không có tư cách đi ghi hận thư viện, càng không thể hướng đối phương khởi xướng báo thù lãnh khốc, nhưng hắn đồng thời tin tưởng, hai vị ti tọa đại nhân trong Tài Quyết Ti, nhất là Long Khánh hoàng tử ngày sau nhất định sẽ ra mặt cho mình. Cho nên cho dù hắn lúc này đã đau đến thần trí có chút đần độn, ánh mắt có chút mơ hồ, vẫn nhìn chằm chằm Ninh Khuyết, bởi vì hắn muốn nhớ khuôn mặt này, nhớ người này.

Việc mã tặc trên đồng cỏ, theo thống lĩnh đại nhân đã bị thần điện xử phạt nghiêm khắc, đã tuyên bố chấm dứt, cho nên Trần Bát Xích cho dù nhìn chằm chằm Ninh Khuyết, Ninh Khuyết cũng không có cách nào.

Ninh Khuyết chung quy không có khả năng giống như bọn lưu manh trong tây thành Trường An, chỉ bởi vì đối phương nhìn chằm chằm mình liền lại đem người khác đánh đau một trận.

Nhưng Ninh Khuyết lại càng sẽ không sợ hãi cái gì, hắn biết ý tứ che dấu trong đôi mắt lạnh lùng của người máu kia trên đất, cho nên hắn chậm rãi ngồi xổm xuống, không chút khách khí trừng mắt nhìn lại, nói: “Vị thống lĩnh đại nhân này, bộ dáng người trừng mắt ta, rất có vài phần cảm giác trông mòn con mắt, chỉ tiếc bằng vào ánh mắt là không giết được người.”

“Phải biết rằng lúc ấy chúng ta ở trong doanh địa, đối với các ngươi ở trên đồng cỏ mới là trông mòn con mắt.”

Đột nhiên, hắn nhớ tới Nhan Sắt đại sư đại tu hành giả thật sự từng hình dung với mình, ví dụ như giống nhị sư huynh người như vậy, chỉ cần nhìn người một cái, ngươi liền sẽ chết, lại liên tưởng đến mình còn cần dựa vào yêu bài, dựa vào thanh danh thư viện cùng phu tử khinh người, chỉ biết cậy thế không thể khởi thế, không khỏi có chút phẫn nộ.

Không ai có thể đủ nhìn ra được tâm tình phẫn nộ của Ninh Khuyết lúc này, ngược lại trong lều nghị sự rất nhiều người đều bởi vì hắn xuất hiện mà phẫn nộ, nhất là nhìn tình hình thống lĩnh kỵ binh thần điện cả người máu tươi thịt nát thê thảm, Ninh Khuyết còn không thuận theo không buông tha cúi mình đi tiếp tục nói lời đùa cợt, ở trong mắt đệ tử các tông phái, hắn gia hỏa mặt mày tươi mát lại tầm thường, vẻ mặt dê thân này, thật sự là đáng giận nói không nên lời, thuần túy chính là một tên bại hoại ỷ thế hiếp người.

Khúc Ny Mã Đề cô cô không thể nén phẫn nộ trong lòng nữa, vỗ mạnh ghế một cái, lớn tiếng quát: “Đủ rồi!”

Ninh Khuyết đứng dậy, nhìn phía Khúc Ny Mã Đề, lắc lắc đầu cười nói: “Còn chưa đủ.”

Trong lều nghị sự một mảng khẩn trương trầm mặc, ánh mắt mọi người đều nhìn nam tử trẻ tuổi này cười lên hai má liền sẽ xuất hiện một cái lúm đồng tiền đáng yêu, hận không thể lấy một cây kéo đem cái lúm đồng tiền đó chọc thủng, thầm nghĩ thần điện đã xử phạt cấp dưới, mọi người đều bảo trì trầm mặc, chẳng lẽ như vậy còn chưa đủ?

“Lúc trước ta đi vào lều nghị sự, ngăn cản sơn chủ hướng người phát ra sinh tử đấu, chen vào nói có chút tùy tiện, ta sở dĩ làm như vậy, là nghĩ cô có người tuổi già sức yếu, nếu sơn chủ nhất thời lỡ tay, thực làm bị thương người, không khỏi sẽ bị người ta nói ra nói vào, nhưng không phải cảm thấy nàng làm như vậy không đúng.”

Ninh Khuyết nhìn lão phụ đầy mặt nếp nhăn cũng không kẹp đi được vẻ mặt âm lãnh, nhìn phẫn nộ khinh bỉ trong con người bà ta, nghĩ sau khi tới biên giới Yến bắc tự mình tận mắt thấy những hình ảnh đó, nghĩ lão phụ này ỷ thế hiếp người, mưu hại, vận dụng quyền lực cùng uy vọng trong tay đem các thiếu nữ Đại Hà quốc đây vào hiểm địa ti tiện vô sỉ, nhíu lông mày nói:

“Ta chỉ là cảm thấy nên hỏi rõ ràng trước, ngày đó doanh địa lương đội bị mã tặc vây công, thần điện kỵ binh án binh bất động máu lạnh bàng quan, lúc ấy cô cô ngươi cũng ở trên đồng cỏ, người biết tình hình không? Nếu người biết tình hình, lúc ấy vì sao mặc kệ?”