Chương 143: Bắt đầu tranh luận

Editor: thaoyump77
Nguồn: wordpress

Lời phó viện trưởng Thiên Dụ viên Mạc Ly thần quan giải thích là, Long Khánh hoàng tử trên đường từ Tây Lăng đến đô thành Trường An của Đại Đường thì ngẫu nhiên bị cảm phong hàn, cho nên vài ngày trước đó vẫn luôn thanh tâm dưỡng bệnh trong ngõ hẻm Hoa Đào, vì vậy vẫn chưa thể đến thăm hỏi huynh trưởng của mình, mà hôm nay biết được rằng ngày mai thái tử điện hạ sẽ khởi hành về nước, nên không màng bệnh chưa khỏi hẳn, đã đến đây gặp người.

Đại nhân vật Tài Quyết ti của Tây Lăng thần điện, cường giả đã đứng bên bờ cảnh giới Tri Mệnh, lại có thể bị phong hàn cảm mạo trên đường đi tới mức nằm giường không dậy nổi ư? Lý do lấy cớ này tự nhiên không có ai tin rồi, mọi người nơi đây đều rõ ràng, Long Khánh hoàng tử chỉ không muốn gặp Yến thái tử quá sớm mà thôi, nhưng trường hợp cỡ này, nếu phía Tây Lăng đã đưa ra một lý do bào chữa, mọi người cũng chỉ có thể tiếp thu nó, chẳng lẽ còn có thể mắng thẳng nó không đúng hả?

Từ khi Long Khánh hoàng tử tiến vào đình viện, ánh mắt mọi người ở đây đều bị hắn hấp dẫn, vài vị nữ sinh thư viện lại càng như thế, thấp giọng nghị luận tán thưởng, càng có nhiều thiếu nữ hiện vẻ si mê trong ánh mắt, nghe thấy cái cớ của Mạc Ly thần quan, các nàng không khỏi tò mò hắn sẽ trả lời như thế nào đây, trên mặt có thể bộc lộ ra biểu tình xấu hổ hay không?

Long Khánh hoàng tử không trả lời, thời điểm Mạc Ly thần quan giải thích, hắn chỉ bình tĩnh trầm mặc ngồi ở chỗ phía dưới Yến thái tử, khuôn mặt không có vẻ xấu hổ, càng chuẩn xác hơn mà nói, ngoại trừ chút ít mỉm cười có tính chất lễ nghi bên ngoài, trên dung nhan xinh đẹp như vẽ kia của hắn, cơ bản không có cảm xúc nào cả. Như thể bày tỏ với mọi người trong phòng, ta biết đây là kiếm cớ đấy, hơn nữa cái lý do này còn thực không thú vị, nhưng có quan hệ gì với ta đâu?

Toàn thân hắn lộ ra hương vị ngay ngắn nghiêm túc, mặc dù dung nhan như vẽ, cũng không thể khiến nó nhạt đi vài phần, cho đến lúc này, mọi người trong phòng mới từ từ hồi tưởng lại, Long Khánh hoàng tử là một thiên tài tu đạo vạn người mê, còn có một cái thân phận càng ghê gớm hơn, hắn thân chấp chưởng Tài Quyết thần điện, quyền cao uy nặng, không ai bì nổi.

Sau khi hai bên chia ra ngồi vào chỗ của mình, liền có người giới thiệu thân phận với nhau, biết được người đến cùng Long Khánh hoàng tử chính là đại học sĩ Tằng Tĩnh, đám học sinh bên dưới không khỏi lại muốn đứng dậy hành lễ.

Đại học sĩ Tằng Tĩnh là vị thông nghị đại phu ở đối diện phủ Tuyên Uy tướng quân vào năm đó, bởi vì việc nhà không yên làm cho hoàng hậu nương nương tức giận, kết quả cuối cùng lại nhờ họa được phúc, đắc tội thế gia vọng tộc quận Thanh Hà, nhưng lại được bệ hạ và hoàng hậu nương nương thưởng thức, từ đó liền lên thẳng mây xanh, nay đã trở thành trọng thần có thể đếm được trên đầu ngón tay trong triều đấy.

Đệ tử thư viện mặc dù kiêu ngạo, nhưng nếu không vào được tầng hai, sau khi tốt nghiệp cũng sẽ vào triều làm quan, nào dám đắc tội đại nhân vật như vậy chứ, về phần Ninh Khuyết đang ngồi ở góc xa nhất, suy nghĩ đăm chiêu lại khác với đám bạn học, hắn tò mò đánh giá vị quan lớn xa xa kia, thầm nghĩ khi còn nhỏ đã từng gặp ông, nhưng nào có quan uy bực này?

“Vãn sinh Lâm Xuyên Vương Dĩnh, gặp qua đại học sĩ.”

“Mạt học Dương Quan Chung Đại Tuấn, gặp qua đại học sĩ.”

“Nam Tấn Tạ Thừa Vận, gặp qua đại học sĩ.”

Tạ Thừa Vận vươn người đứng lên, mỉm cười chắp tay thi lễ, có mấy người chú ý hắn không tự xưng là vãn sinh mạt học, hơi nghĩ một chút liền hiểu rõ, đây không phải là hắn vô lễ đối với đại học sĩ, mà là không muốn rơi xuống thế hạ phong ở trước mặt người nào đó.

“Tạ tam công tử tài danh lan xa, lão phu sống trong thành Trường An đã lâu, cũng nghe nói phong cảnh của ngươi ở khoa thi Nam Tấn, nghe nói bây giờ ngươi học tập tinh thông cần mẫn trong Thuật khoa thư viện, thật sự là khiến người ta vui mừng.”

Đại học sĩ Tằng Tĩnh mỉm cười vuốt râu, nhìn Long Khánh hoàng tử ngồi phía đối diện nói: “Hoàng tử được xưng kỳ tài đương thời, lần này lại muốn vào thư viện tiến tu, nên cùng Tạ tam công tử tuấn ngạn cỡ này thân cận một phen mới phải.”

Nghe những lời này, Long Khánh hoàng tử hơi hơi gật đầu, dường như tán đồng lời nói của đại học sĩ Tằng Tĩnh, nhưng bởi vì động tác đặc biệt khẽ, rất khó nhìn ra thành ý, trên dung nhan xinh đẹp của hắn không có chút biểu tình nào cả, vẫn chưa cố tình lộ ra vẻ lãnh ngạo nào đó, nhưng loại vô tình này lại biểu lộ ra một thông điệp rất chuẩn xác, đó chính là không thèm để ý.

Diều hâu sẽ không lộ kiêu ngạo ở trước mặt con kiến, núi cao sẽ không cố ý cúi đầu nhìn gò đất nhỏ bên dưới, bởi vì theo quan điểm của họ, vốn đã không cùng tồn tại trong một thế giới, căn bản không cần phải bày ra chút cảm xúc dư thừa nào cả, nhưng đối với Tạ Thừa Vận mà nói, loại không thèm để ý này đúng là xúc phạm người ngông nghênh nặng nề nhất rồi, loại coi thường này chắc chắn là sự khinh miệt nhục nhã tàn nhẫn nhất.

Tạ tam công tử Tạ Thừa Vận ở trong thư viện xưa nay luôn nổi tiếng vì tài học phong độ, lại cô đơn trơ trọi mà đứng giữa phòng, thật lâu sau mới hơi mỉm cười ngồi lại trên chiếu, chỉ có chăm chú nhìn mới có thể chú ý tới tươi cười của hắn có chút mất tự nhiên.

……

…….

Chẳng qua chỉ là một khúc dạo đầu nho nhỏ, vấn đề chân chính của yến tiệc trong Đắc Thắng Cư hôm nay vẫn luôn giấu sau màn. Long Khánh hoàng tử và Yến thái tử gặp nhau, vô luận huynh đệ hai người tranh hay không tranh, luôn luôn là đấu đá nội bộ tranh giành quyền thừa kế ngôi vị hoàng đế nước Yến. Công chúa Lý Ngư thực rõ ràng đã đứng bên phe Yến thái tử, mà Tằng Tĩnh đại phu đến đây cùng Long Khánh hoàng tử, tuy rằng ngoài mặt là phụng ý chỉ bệ hạ tương bồi, nhưng ai có thể xác định ông có phải là đại diện cho khuynh hướng của hoàng hậu nương nương hay không?

Quyền thừa kế ngôi vị hoàng đế nước Yến, liên quan đến mối quan hệ giữa hai nước, đồng thời cũng sẽ tiếp tục tăng cường hay là suy yếu cán cân quyền lực giữa hai thế lực lớn trong hoàng thất Đại Đường, chỉ là trước mặt người Yến và Tây Lăng thần quan còn có một đám đệ tử, vô luận là công chúa điện hạ hay đại học sĩ Tằng Tĩnh, cũng phải duy trì tôn nghiêm cùng khí độ mà đế quốc nên có.

“Bệ hạ lệnh vi thần đi cùng Long Khánh hoàng tử làm quen Trường An, qua mấy phen nói chuyện với nhau, tuy không thâm sâu lắm, nhưng thần sâu sắc cảm giác được học thức hơn người của hoàng tử, đặc biệt kính phục, hơn nữa có tu vi kinh người, vào tầng hai thư viện, hẳn là không nói chơi rồi.”

Đại học sĩ Tằng Tĩnh khẽ vuốt chòm râu rậm rạp, nhìn Long Khánh hoàng tử phía đối diện mà tán thưởng lắc đầu. Ai cũng không biết vị thần tử được hoàng hậu nương nương tin tưởng này đang có cái chủ ý quái gì trong lòng, vậy mà lại làm trò trước mặt đám đệ tử thư viện, khen ngợi khách nhân ngoại lai như thế, cho dù để chèn ép tình thế bắt tay của công chúa cùng Yến thái tử, thì cách này cũng thật sự quá khó coi rồi.

Đại biểu các học sinh thư viện trong phòng, ngày thường vốn là nhóm người ưu tú nhất trong thư viện, nông nghênh tự sinh, có lẽ bọn họ cũng không biết chuyện thừa kế ngôi vị hoàng đế nước Yến, nhưng nhìn một màn Long Khánh hoàng tử coi thường Tạ Thừa Vận lúc trước, thì đã sinh ra phản cảm cực kỳ lớn đối với người này rồi, giờ nghe đại học sĩ Tằng Tĩnh nói đến chuyện tầng hai thư viện, bọn họ chợt nhớ tới, vị Long Khánh hoàng tử đó mới là đối thủ cạnh tranh cường đại nhất đang chờ mình, không khỏi cả kinh.

Chung Đại Tuấn nhướng mày nói: “Tầng hai thư viện…. Cũng không phải dễ vào như vậy.”

Không khí Đại Đường cởi mở, tựa như nơi yến tiệc cỡ này, tùy ý nói leo cũng không hiếm thấy, đặc biệt là khi khí phách tranh cãi nổi lên, đại học sĩ Tằng Tĩnh hơi mỉm cười, không hề nói thêm cái gì nữa, dường như cũng không ngoài ý muốn chút nào đối với câu trả lời này.

Mạc Ly thần quan ngồi trên chiếu vẫn luôn trầm mặc ít lời, lạnh lùng liếc nhìn gian phòng một cái, nhàn nhạt nói: “Nhân tài Tây Lăng thần quốc ta xuất hiện lớp lớp, Long Khánh hoàng tử chính là người kiệt xuất nhất trong mười năm qua của Thiên Dụ viện ta, hai mươi tuổi liền sắp bước vào cảnh giới Tri Mệnh rồi, xứng đáng là người mạnh nhất thế hệ trẻ tuổi trên thế gian, nếu hắn không thể tiến vào tầng hai thư viện, còn ai có thể vào đây?”

Hắn thân là phó viện trưởng Thiên Dụ viện của Tây Lăng, thân phận tôn quý, nhưng mà ai có thể nghĩ đến lời hắn nói ra, lại trực tiếp thậm chí có chút ngang ngược như thế, nhưng có câu tục ngữ gọi là thô mà không thô, hắn nhẹ nhàng bâng quơ nói ra một vài danh từ, hơn nữa ví dụ về những sự tích có thật trong mấy năm nay đã chứng minh, lời nói tục tĩu cỡ này có vẻ có lực lượng hơn: Nếu người mạnh nhất thế hệ trẻ tuổi trên thế gian, cũng không thể tiến vào tầng hai thư viện, như vậy ai có tư cách tiến vào đây?

“Bước vào cảnh giới Tri Mệnh cùng cảnh giới Tri Mệnh vốn dĩ là hai việc khác nhau.”

Đô Úy quận Cố Sơn Hoa Sơn Nhạc, sắc mặt hơi trầm xuống nói: “Thế gian có biết bao nhiêu người được xưng là kỳ tài tu hành, liền ở ngưỡng cửa đó mà lầm lỡ cả đời, mắt thấy Tri Mệnh phía trước lại bất động không thể nâng nổi bước chân thứ hai. Dĩ nhiên ta không bằng Long Khánh hoàng tử thiên tư hơn người, nhưng Long Khánh hoàng tử hiện tại chỉ là cảnh giới Động Huyền đỉnh phong, nói hắn là người mạnh nhất thế hệ trẻ tuổi…. Ta không biết đây không phải là quá khen, chỉ cảm thấy lời này của thần quan, sợ rằng tâng bốc quá rồi.”

Thần quan Tây Lăng thần điện hành tẩu các nước trên thế gian, nhận được đãi ngộ tôn sùng dữ dội, nhưng mà khi bọn hắn vào lãnh thổ Đại Đường, vào trong thành Trường An, phía chính phủ nhìn như nhiệt tình có lễ, trên thực tế hầu hết mọi người đều như Hoa Sơn Nhạc lúc này, căn bản khinh thường đám đạo sĩ giả thần giả quỷ ấy, một khi đã tức giận, nào còn quản được thủ pháp tu từ gì nữa chứ, lời nói phản bác nghi ngờ giễu cợt, tựa như vung mạnh cây gậy cứng rắn bình thường tới.

Mạc Ly thần quan mạnh mẽ đè nén tức giận trong lòng xuống, nhìn chằm chằm vào hai mắt Hoa Sơn Nhạc, lạnh giọng nói: “Đại Hà Nam Tấn Nguyệt Luân quả thật còn có chút cường giả trẻ tuổi, chẳng qua mấy năm gần đây, thật sự không biết Đại Đường xuất hiện đại nhân vật nào nhỉ.”

Hoa Sơn Nhạc không yếu thế chút nào trừng mắt nhìn lại, nói: “Vương Cảnh Lược của Đại Đường ta hiện đang dốc sức phục vụ dưới trướng Trấn Quốc đại tướng quân, bởi vì những quy củ Thiên Xu Xử, nay vẫn chỉ là một thân binh, cũng thực không tính là đại nhân vật gì, nhưng tên tuổi vô địch Tri Mệnh trở xuống đó của hắn, trước sau vẫn chưa ai có thể đoạt đi.”

Đoạn lời này nói năng thực khí phách, Đại Đường Vương Cảnh Lược không phải xuất từ Tây Lăng, cũng không có quan hệ với Phật tông, thuần khiết tự học thành tài, được xưng là vô địch Tri Mệnh trở xuống, tuy nói Long Khánh hoàng tử đến từ Tây Lăng, được xưng là thiên tài tu hành tuyệt thế, nhưng chỉ cần một ngày ngươi còn chưa bước vào cảnh giới Tri Mệnh, lại chưa từng đánh bại được Vương Cảnh Lược, thì khó xưng vô song chân chính rồi.

Trạch viện thanh u lâm vào trầm mặc ngắn ngủi, sau đó sự trầm mặc này nhanh chóng bị một thanh âm cực kỳ bình thản đánh vỡ, chủ nhân giọng nói này, lại là Long Khánh hoàng tử vẫn luôn trầm mặc trong bữa tiệc.

Long Khánh hoàng tử giơ chén rượu trong tay lên, lẳng lặng nhìn Hoa Sơn Nhạc, nhưng ánh mắt lại tựa như nhìn vào nơi nào đó cực xa, rơi vào trong quân doanh bên Đại Trạch mênh mang, hờ hững đáp: “Vô địch Tri Mệnh trở xuống…. Thật lâu trước kia ta đã muốn sửa lại danh hiệu này cho hắn, chỉ tiếc rằng vẫn chưa tìm được cơ hội.”

“Hoa tướng quân, nếu thuận tiện thì không ngại truyền lời tới Vương Cảnh Lược thay ta, hy vọng hắn có thể mau chóng về Trường An một chuyến.”

“Ngươi biết đấy, ta hiện tại không tiện rời thành Trường An rồi.”

Long Khánh hoàng tử thu hồi ánh mắt, đôi mắt không có lẫn lộn một tia cảm xúc, nhìn Hoa Sơn Nhạc nói: “Nếu hắn xuất hiện quá muộn, ta sẽ không có cơ hội đổi tên hào cho hắn nữa.”

Đón cặp mắt yên lặng như hồ, không hề có cảm xúc nào kia, Hoa Sơn Nhạc hơi rùng mình trong lòng, hết cách cứng lại, lời nói đã chuẩn bị tốt lại mạnh mẽ nuốt xuống, bởi vì hắn nhìn thấy không phải là chiến ý sau khi bị chọc giận từ trong ánh mắt Long Khánh hoàng tử, mà là bình tĩnh tự tin như lúc trước.

Rất nhiều người trong phòng đều nghe hiểu những lời này: Nếu Vương Cảnh Lược xuất hiện muộn, hắn sẽ không có cơ hội đổi tên hào thay Vương Cảnh Lược nữa, không phải nói hắn không thể giao thủ với Vương Cảnh Lược, cũng không phải nói hắn cho rằng mình có khả năng sẽ thua, mà là bởi vì….

Hắn tin chắc mình sẽ chắc chắn bước vào cảnh giới Tri Mệnh ở tương lai không xa, đến lúc đó mới đánh bại Vương Cảnh Lược, chẳng phải Vương Cảnh Lược vẫn có thể giữ danh hiệu vô địch Tri Mệnh trở xuống này ư? Xác định mình chắc chắn bước vào cảnh giới Tri Mệnh, thậm chí mơ hồ đáng tiếc trước khi phá cảnh lại không có cơ hội cùng Vương Cảnh Lược chiến một trận hơn nữa còn đánh bại hắn —– loại tự tin lạnh nhạt này, cần phải trải qua quá trình rèn luyện như thế nào, đạt tới thực lực cảnh giới như thế nào mới có thể có được đây?

Bị một hoàng tử nước Yến, một kẻ địch đến từ Tài Quyết ti Tây Lăng chấn nhiếp toàn trường, hai hàng lông mày tinh xảo của Lý Ngư chậm rãi nhăn lại, nhớ tới những lão già trong Thiên Xu Xử, nhớ tới các quốc gia xung quanh mấy năm gần đây xuất hiện nhiều cường giả trẻ tuổi, không khỏi sinh ra cảm giác vô lực nhàn nhạt.

Mấy trăm năm qua, quốc lực Đại Đường cường thịnh, quân uy lại càng vô song, nhưng chỉ cần người trong hậu sơn thư viện không ra tay, thì rất khó tìm ra nhân tuyển có thể chống chọi với kẻ địch bên ngoài trên mặt cá nhân, không thể không nói đây là một loại tiếc nuối cực kỳ lớn.

Ánh mắt nàng xẹt qua đám học sinh thư viện ở đây, mang theo tia tức giận nghĩ, nếu ngươi thật sự là thiên tài tu hành mà Lữ Thanh Thần tiên sinh mong đợi, bản cung trong loại trường hợp này nào đến nỗi bị tên hoàng tử kia bức đến hoàn cảnh ấy đây? Suy nghĩ còn phát tán trong tơ liễu, nàng lại không tìm được thân ảnh của Ninh Khuyết trong góc tường nọ, không khỏi càng bực bội hơn.

Trong ngõ hẻm, bên cửa hông Đắc Thắng Cư, Ninh Khuyết đứng cạnh ô cửa sổ xe ngựa, không kiên nhẫn mà vẫy tay đối với Tang Tang đang nghi hoặc nhô đầu ra, nói: “Muội không phải cả ngày ở nhà ồn ào nói muốn nhìn gần vị hoàng tử kia sao?”

Tang Tang thực nghiêm túc giải thích: “Thiếu gia, ta chỉ từng nói một câu vào buổi tối ngày đó, không có ồn ào cả ngày.”

Ninh Khuyết mở hai tay ra nói: “Được rồi, muội có muốn nhìn không.”

Nghe được câu trả lời khẳng định, hắn dẫn Tang Tang đi vào Đắc Thắng Cư, có chút đau lòng mà móc ra một thỏi bạc, đưa cho gã sai vặt Đắc Thắng Cư đã tạo thuận lợi, sau đó vượt qua lộ đài không hề huyên náo nữa, đến gần trạch viện thanh u, hắn nghĩ Tang Tang muốn nhìn, cho nên liền dẫn nàng đi nhìn, dù sao Lý Ngư cũng quen biết nàng, hẳn là không có vấn đề gì đâu nhỉ.

Từ nhỏ sống nương tựa sinh hoạt với nhau, hai người đã sớm dưỡng thành thói quen nào đó, nhìn thấy đồ vật đối phương yêu thích, liền theo bản năng mà giữ lại cho đối phương, tỷ như mì trứng chiên, tỷ như mì chua cay, tỷ như Lục Tuyết, tỷ như bạc, tỷ như hoàng tử.

Trong đình viện thanh u, lực chú ý của mọi người đều bị phen tranh luận lúc trước hấp dẫn hết rồi, sau đó lại bị lời nói bình tĩnh lại toát ra tự tin cường đại của Long Khánh hoàng tử chấn nhiếp, nên không có ai chú ý tới hắn lặng lẽ dẫn Tang Tang vào trong phòng.

Giữa tiếng đàn sáo thanh nhã, đôi khi có thanh âm khe khẽ nghị luận, trên chỗ ngồi cao, phó viện trưởng Thiên Dụ viện Mạc Ly thần quan biểu tình ngạo nghễ, đại học sĩ Tằng Tĩnh mặt vô cảm, không khí có chút áp lực.

Tạ Thừa Vân nhìn chén rượu trên bàn, đột nhiên lắc đầu cười khẽ, hít sâu một hơi rồi vươn người đứng lên, chắp tay làm lễ, nhìn Long Khánh hoàng tử bên trên nói: “Dám thỉnh giáo.”

Nghe thấy ba chữ này, đình viện đột nhiên càng trở nên an tĩnh, những tiếng đàn sáo trợ hứng cũng không biết đã lặng yên không dấu vết mà bỏ đi khi nào, Lý Ngư nhìn Tạ Thừa Vận nhẹ nhàng phong độ đứng giữa phòng, đôi mắt lộ ra chút tán thưởng, chỉ là nghĩ người này không phải người Đường, vẫn không khỏi có chút tiếc nuối.

Long Khánh hoàng tử nửa quỳ gối trên sàn nhà, nghiêm túc sửa sang lại quần áo, nhìn thẳng vào Tạ Thừa Vận, lần đầu tiên trong hôm nay lấy vẻ mặt ngưng trọng đối người, nghiêm túc nói: “Mời Tạ huynh.”

Góc đình viện.

Tang Tang nửa quỳ sau lưng Ninh Khuyết, rất cẩn thận ló đầu ra, nhìn hai cái rồi thấp giọng nói: “Thiếu gia, nơi này cách quá xa, so với hôm kia nhìn trên phố còn xa hơn đấy, không thể nhìn thấy rõ ràng mặt hắn rồi.”

“Đừng ngắt lời.” Ninh Khuyết cầm đũa gắp miếng da cá ngâm dấm chua nhét vào trong miệng, nhai rôm rốp nói: “Không phát hiện vai chính sắp lên sân khấu sao? Hai đại tài tử tranh luận, loại náo nhiệt này cũng không gặp nhiều đâu.”

Tang Tang nào biết tranh luận là cái gì, tò mò nhìn đằng kia, hỏi: “Thiếu gia, huynh nghĩ ai sẽ thắng?”

Ninh Khuyết uống một hớp rượu, lắc đầu nói: “Ta chỉ hy vọng Tạ Thừa Vận không chết quá thảm thôi.”