Q2 - Chương 30: Lựa chọn trú doanh

Số từ: 1464

Dịch: Nhóm Ngạo Thiên Môn
Đả tự: Luv
Nguồn: vipvandan.vn - bachngocsach.com

Đại hắc mà tính tình dữ dằn, nhưng nếu sau khi bị phục tùng, không hề nghi ngờ là tuấn kỵ hiếm thấy trên đời, nếu để cho người khác phát hiện thực lực thật sự của nó, nhất định sẽ coi như bảo bối cổng lên, nào sẽ giống như Ninh Khuyết coi là một con chó nhà mình tùy ý nuôi, trong nhà không có cơm ăn, liền một cước đá ra cửa bảo nó đi bên đường nhặt xương thừa của hàng xóm?

Nhưng nó chỉ chịu phục Ninh Khuyết quản giáo, thấy Ninh Khuyết thực không có ý tứ đi thay nó đòi cỏ khô, ủ rũ đá loạn vó ngựa liền đi về phía ngoài doanh, cũng không biết nó có thể đi nơi nào tìm cái ăn.

Thời gian còn sớm, nhưng bởi vì đất bắc lạnh khủng khiếp ngày đông ngắn ngủi, mặt trời trên bầu trời mơ hồ đã có hương vị gần chiều, thong thả hướng mặt đất buông xuống, ánh sáng dần dần trở nên hồng tối hẳn đi.

Phía sau dốc thoải một cơn gió lạnh đánh úp lại, Ninh Khuyết không biết từ chỗ nào cầm một cái khăn quàng cổ lông, nhét vào chỗ cổ áo, nói với Chước Chi Hoa bên cạnh: “Nơi này là đầu gió, ban đêm sẽ lạnh.”

Chước Chi Hoa ở trong hàng đệ tử Mặc Trị Uyển lớn tuổi nhất, tính tình dịu dàng bình thản, nghe Ninh Khuyết nhắc nhở, biết lúc trước tên thần điện chủ sự kia đem mình những người này đưa đến nơi này cắm trại, lại vẫn ôm tiểu ý tứ nhàm chán cay nghiệt như vậy, mặc dù là nàng cũng cảm thấy có chút tức giận, lại không biết nên xử lý như thế nào.

Ninh Khuyết giữ lại một nam tử thảo nguyên đi qua bên cạnh, vẻ mặt ôn hòa thành khẩn nói một đoạn lời dài.

Mạc Sơn Sơn vẫn chưa xuống xe, thẳng đến nghe được chuỗi lời khó hiểu này của Ninh Khuyết, mới nhấc lên màn xe đi xuống, đợi sau khi tên nam tử thảo nguyên kia rời khỏi, nàng đi đến bên cạnh hắn, nhíu lại lông mày mực nói: “Sư huynh người ngay cả tiếng Man cũng biết?”

Bởi vì Đường quốc cường đại, cùng với duyên cớ thần điện không ngừng truyền giáo, ngôn ngữ Trung Nguyên ở trên thảo nguyên đã cực kỳ thông dụng, nhưng vẫn có rất nhiều Man nhân quen nói ngôn ngữ cũ của bọn họ, cũng chính là cái gọi là tiếng Man. .

Ninh Khuyết nói: “Tiếng Tây Man ta nói khá tốt.”

Chước Chi Hoa hỏi: “Chung sư huynh người lúc trước nói những gì với người nọ?”

“Ta hỏi hắn có thể tự dựng lều ở trên thảo nguyên hay không.”

Ninh Khuyết cười cười, tiếp tục nói: “Man nhân đó nói chúng ta là khách nhân tôn quý nhất của Thiền Vu, như vậy chỉ cần là đồng cỏ của Thiền Vu, chúng ta có thể tùy ý chọn lựa địa phương ở lại.”

Nghe được câu này, đệ tử Mặc Trị Uyển ngoài lều đều đã hiểu ý tứ hắn, đều nở nụ cười, thầm nghĩ chọn nơi cắm trại khác cũng không tệ, thần điên đã đối đãi mình như thế, vậy cần gì phải cùng bọn họ dựa vào quá gần.

Chước Chi Hoa mim cười nhìn Ninh Khuyết, thầm nghĩ trong đồng môn không có nam tử thành thục, lúc đối mặt rất nhiều vấn đề cùng lựa chọn, quả thật thiếu chút quyết đoán, loại tình huống này dù là sơn chủ cũng không có cách nào thay đổi.

“Chúng ta nên dời đi hướng nơi nào?”

Ninh Khuyết nhìn phía trên thảo nguyên.

Phụng chiếu lệnh thần điện, các nước Trung Nguyên đều phải người cứu Yên tham chiến, ở trên hai chiến tuyến biên giới Yên bắc, ít nhất tụ tập mấy chục vạn người, nhưng trước mắt xâm nhập hoang nguyên tiến hành hoa đàm, các nước tự nhiên không có khả năng đem mọi người đều kéo qua, chẳng qua kỵ binh hộ vệ các quý nhân hội tụ cùng một chỗ, ít nhất cũng đông tới ngàn kỵ.

Dưới ánh trời chiều trên đồng cỏ trướng bồng khắp nơi, tinh kỳ phấp phới, trên một mảng đồng cỏ phía tây số lượng trướng bằng không nhiều, sắp xếp lại cực có trật tự, mà những cờ xí kia ở trong gió lạnh phần phật phất phới, cũng tỏ ra đặc biệt có tinh thần, đến mức mơ hồ có thể thấy được đội ngũ kỵ binh, càng so với kỵ binh liên quân Trung Nguyên bên này tỏ ra chỉnh tề nghiêm nghị hơn quá nhiều.

Người đời bình thường cho rằng kỵ binh tinh nhuệ nhất thiên hạ là Tây Lăng thần điện hộ giáo quân, nhưng số lượng thần điện kỵ binh quá ít, theo giáo điển nghiêm khắc khống chế ở ngàn kỵ trở xuống, cho nên kỵ binh thật sự cường đại vô cùng dám nói cuốn ngang thiên hạ là hai chi khác.

Trên hoang nguyên bên kia Thiên Khí Sơn, vương đình kỵ binh dưới trướng Kim trường Thiền Vu, cùng với Đường kỵ.

Ninh Khuyết chỉ vào mảng trường bồng trật tự phía tây đồng cỏ, cùng những quân kỳ quen thuộc kia, nói: “Chúng ta dựa vào bên đó cắm trại.”

Các đệ tử Mặc Trị Uyển nhận ra bên đó là doanh địa Đường quân, hơi ngẩn ra, một lát sau đều đồng ý đề nghị của hắn, Đại Hà quốc cùng Đường quốc nhiều đời giao hảo, hơn nữa bây giờ đều là phụng chiếu lệnh thần điện đến, cắm trại chỗ đó, tin tưởng vô luận là ai không nói được lời gì khắc bạc.

Đáng tiếc các thiếu nữ Đại Hà quốc ít trải chuyện đời vẫn không ngờ, các nàng bỏ qua doanh địa thần điện chỉ định không dùng, mà lựa chọn cùng Đường doanh ở sát nhau, vẫn hấp dẫn ánh mắt rất nhiều người, rước lấy không ít dị nghị.

Nhìn dưới hoàng hôn ngựa mệt xe bụi mười mấy người đi hướng Đường doanh địa, kiếm khách đến từ Nam Tấn vẻ mặt lạnh lùng, tăng quốc mắt lộ trào phúng, thân điện chủ sự vẻ mặt âm trầm nói: “Muốn ôm chân Đường quốc, vậy thì ôm đi.”

***

Hoang nguyên ngày đông, mặc dù có dãy núi ở bên che gió, lại có suối nước nóng chảy, vẫn rét lạnh như cũ, vương đình cùng các nước Trung Nguyên đàm phán cũng đã tiến hành nhiều ngày, đã bước vào giai đoạn lửa nóng nhất.

Đội thần điện kỵ binh kia hộ tống các vị quý nhân đến, là vì Thiền Vu Vương Phi thường thích hoa cỏ, bị ép bởi khí hậu hoang nguyên, luôn không thể nuôi trồng đúng cách, cho nên ngôn từ khẩn thiết viết thư thỉnh cầu thần điện để hoa si Lục Thần Già đến vương đình một chuyển, để giáp mặt thỉnh giáo.

Việc này không quan hệ với đàm phán, nhưng lúc đầu vừa vặn là thời điểm đàm phán lâm vào cục diện bế tắc, giống như các thiếu nữ Đại Hà quốc đưa lương thảo, thuộc loại trao đổi cảm tình phụ thuộc.

Vô luận là Man nhân tả trướng vương đình hay là các nước Trung Nguyên, đều không muốn đem chiến tranh tiếp tục, mấy tháng trước xâm lược biên giới cướp bóc cùng với về sau xung đột chém giết, nguyên nhân đều là bởi vì Hoang nhân về phương nam, cái trước là vấn đề tài nguyên, cái sau lại là vấn đề thái độ, cái gọi là đàm phán, chẳng qua là hai bên ở phương diện quy mô xuất binh cùng cung cấp 1 thảo đồ quân nhu cò kè mặc cả không ngớt.

Đối mặt mấy chục vạn Hoang nhân sau ngàn năm tái hiện nhân thế, hai bên hợp sức đề kháng chính là lẽ phải, chỉ là nên do ai chủ đạo việc này, lại nên do ai phát ra nhiều binh lực hơn?

Hoang nhân là chiến sĩ trời sinh, ở đầu xuân trong trận huyết chiến đất bắc kia, kỵ binh thảo nguyên chết và bị thương thảm trọng, đã lần nữa chứng minh cái phán đoán suy luận sắp bị người ta quên đi này.

Muốn ngăn cản Hoang nhân nam hạ thậm chí đem bọn họ đuổi về đất bắc lạnh vô cùng, tất nhiên cần trả giá cực lớn cực thảm thiết, ai lại muốn để quân đội của mình xông lên đầu tiên?