Q1 - Chương 170: Thấy mấy ngọn nọ liền phải kính sợ sao?

Số từ: 2924

Dịch: Nhóm Ngạo Thiên Môn
Đả tự: Luv
Nguồn: vipvandan.vn - bachngocsach.com

Ninh Khuyết còn muốn nói cái gì đó.

Trần Bì Bì lắc lắc đầu, trên khuôn mặt mập mạp hiện ra nghiêm túc cùng thận trọng cùng hắn bình thường hoàn toàn khác nhau. Hắn nhìn Ninh Khuyết trầm giọng nói: “Ý tưởng vừa rồi của người đã nhập ma, nếu ngươi không lập tức thay đổi loại ý tưởng sai lầm này, ngươi nhất định sẽ ngũ tạng đều cháy, cuối cùng tẩu hỏa nhập ma mà chết, đến lúc đó người còn muốn hành tẩu thiên hạ cái gì? Chỉ có thể nghênh đón cái chết”.

Ninh Khuyết nhớ tới năm trước Lữ Thanh Thần lão nhân đi đường nói lời kia, trầm mặc một lát nói: “Ta biết người tu ma cuối cùng có thể sống sót trong cả trăm không được một, nhưng... Chung quy vẫn là có người có thể sống sót, hơn nữa rất cường đại, ngươi vừa rồi cũng từng nói, vị truyền nhân Ma Tông họ Đường kia, mặc dù là Tây Lăng sự huynh của ngươi cũng không dám nói tất thắng”.

Mấu chốt không ở có thể thành công hay không, mấu chốt ở chỗ con đường này chính xác hay không. Người trong Ma Tông nghịch thiên mà đi, mạnh mẽ nạp thiên địa vào trong thân thể, mưu toan lấy thân người thay thế quy luật Hạo Thiên nắm giữ. Mà bọn họ vì làm cho thân thể máu thịt cường đại đến đủ để chứa thiên địa nguyên khí, thử qua vô số loại thủ đoạn tà ác, thậm chí có Ma Tông lưu phái lấy ăn người mà sống, tà ma ngoại đạo bực này, thân thể hắn đã không thuộc con người, suy nghĩ của hắn càng là không phải con người, tu ma tu đó là đạo phi nhân!”

Về mặt Trần Bì Bì hoàn toàn không có tùy ý tự nhiên của ngày thường, nhìn chằm chằm mắt hắn lạnh giọng nói: “Ninh Khuyết ta phải cảnh cáo ngươi, nếu để ta biết người đi tiếp xúc ma đạo, ta sẽ không trơ mắt nhìn người bạo thể mà chết, ta sẽ trực tiếp diệt ngươi”.

Ma Tông lưu phái ăn người để sống là lấy loại phương pháp này kích thích tinh thần? Nếu ăn thịt người chính là nhập ma đạo, vậy trên đời này chẳng phải là tràn ngập người tu ma? Ninh Khuyết nghĩ năm ấy khi phương Bắc đại hạn nhìn thấy vô số hình ảnh, nghĩ mình ở chân Dân Sơn gian nan tiến lên rất nhiều đoạn ngắn không muốn nhớ, biểu cảm trên mặt trở nên có chút cứng ngắc.

“Ma Tông sau khi bị chính đạo đánh tan lẻn vào cánh đồng hoang vu, bây giờ lưu phái ở lại Trung Nguyên đã cực ít, ta tin tưởng cũng không có lưu phái nào còn dám ăn người để sống, có lẽ có lưu phái lựa chọn phương pháp luyện thể tương đối bình thường?”

Hắn trầm mặc một lát nói: “Nếu những Ma Tông lưu phái kia phép tu luyện đã không thương tổn vô tội, vậy vì sao không thể thử? Thư viện coi trọng cởi mở khoan dung, vì sao người còn để ý phân chia ma đạo như thế?”

Trần Bì Bì lắc đầu, vẻ mặt ngưng trọng nói: “Cho dù những người trong ma đạo kia lúc tu luyện không thương tổn vô tội, nhưng bọn chúng cũng sẽ làm bị thương bản thân, phương pháp tu luyện lấy sinh mệnh làm tiền đặt cược, không phải nhận lấy món quà Hạo Thiên ban cho, mà càng như là muốn cướp đoạt hào quang của Hạo Thiên. Cho dù phương pháp tu hành của người trong ma đạo không có vấn đề, bản thân loại lý niệm này đã sai, sẽ chỉ đem con người biến thành không phải người”.

Ninh Khuyết như có chút đăm chiêu hỏi: “Chính xác cùng sai lầm khác nhau thế nào? Người cùng phi nhân phân chia thế nào?

Trần Bì Bì nhìn mắt hắn nghiêm túc nói: “Người sống ở thế gian, phải hiểu được kính sợ”.

Ninh Khuyết chính thức bước vào đường tu hành, lên núi thành công dào dạt đắc ý không đủ nửa ngày, liền bỗng nhiên phát hiện xa xa dựng thắng vài ngọn núi rất cao, những ngọn núi đó trầm mặc đứng ở trong mây, cực cao cực dốc, lấy tư chất hắn tựa như vĩnh viễn không thể leo lên, khó tránh khỏi tâm tình có chút ảm đạm.

Tâm tình ảm đạm mất mát rất nhiều, thậm chí có chút tuyệt vọng hắn không dám nói ra miệng - tuyết sơn khí hải thông mười khiếu, miễn cưỡng có thể tu hành, có thể nào cùng truyền nhân các tông tuổi còn trẻ đã tiến vào cảnh giới Trị Mệnh, hành tẩu thiên hạ kia đánh đồng? Nếu trước kia không thể tu hành thì thôi, vốn chính là người của hai thế giới, nhưng nay hắn cùng những cường giả thật sự kia thân ở cùng thế giới, lúc này mới càng thêm chân thật càng thêm rõ ràng nhận biết được loại chênh lệch này lớn bao nhiêu.

Thế nào có thể dùng trong thời gian ngắn nhất kéo gần loại chênh lệch này? Như thế nào mới có thể tuyết sơn khí hải chỉ thông mười khiếu không trở thành trở ngại tu hành nữa? Vì tiến vào hậu sơn thư viện đúng lý hợp tình tìm Trần Bì Bì mở cửa sau, hắn rất tự nhiên bắt đầu cân nhắc đường tắt hoặc là cửa bên.

Hắn chưa bao giờ gặp được người trong ma đạo, Bắc Sơn khẩu Ngoạn Đoạn kia không tính đại kiếm sự. Hắn cũng chưa từng đọc bất cứ một quyển sách tu hành ma đạo nào, chỉ là ở trên đường từng nghe Lữ Thanh Thần lão nhân giới thiệu một ít, mà cũng chính là những giới thiệu ngắn gọn này, làm hắn mơ hồ phát hiện khả năng thành công, chỉ tiếc thái độ Lữ Thanh Thần lão nhân cùng Trần Bì Bì nghiêm túc thậm chí là lạnh lẽo làm hắn tỉnh táo nhận thức được, nếu không muốn biến thành Lệnh Hồ Xung bị Ngũ Nhạc kiếm phái truy sát, con đường này vẫn là không nên nếm thử là hơn.

Nếu thật có thể trở thành Lệnh Hồ Xung cũng không tệ, vấn đề ở chỗ Lệnh Hồ Xung có Nhậm Doanh Doanh thánh cô ma giáo này làm lão bà, có Nhậm Ngã Hành giáo chủ ma giáo này làm nhạc phụ, lấy quan hệ cạp váy tu tà môn thần công đó chính là bình thường, nhưng mình có cái gì? Chỉ có một tiểu thị nữ đen thui, bằng hữu tốt nhất còn là chính đạo trong chính đạo.

Ở trước Hạo Thiên thần huy cùng thư viện chính đạo, Ninh Khuyết rốt cuộc ý thức được, Ma Tông đã yếu thế trên thế giới này thực không có sức mạnh gì, , Ma Vực đào nguyên loại hí kịch kiều đoạn này, cuối cùng chỉ là bi kịch, mà hắn đã sớm hạ quyết tâm, không cho cuộc đời của mình biến thành bi kịch.

Ma Tông bây giờ giống như chuột chạy qua đường, mỗi người hỗ đánh, Ninh Khuyết tin tưởng nếu để cho người khác biết mình từng cảm thấy hứng thú đối với công pháp Ma Tông, mình chắc chắn nghênh đón kết cục cực thê thảm. Nhưng Trần Bì Bì không đến mức bán đứng mình, làm bằng hữu tốt nhất, tên mập chết tiệt kia chung quy không có khả năng giống chấp pháp đội Tài Quyết ti Tây Lăng thần điện, nghe thấy một chữ ma liền theo bản năng dựng giàn thiêu, cho dù người bị trói lên giàn thiệu là gia hỏa biến ma pháp đáng thương, chung quy vẫn là học thuật nghiên cứu và thảo luận thôi, cần gì nghiêm túc như vậy?

Nghĩ những chuyện có hay không này, Ninh Khuyết xuống khỏi hậu sơn, hoàn toàn chưa chú ý tới những bạn học trước kia trong phòng học ném đến ánh mắt khác thường, tinh thần ngơ ngẩn ra khỏi thư viện.

Ở cạnh bãi cỏ ngoài thư viện, có hai cỗ xe ngựa đang im lặng chờ hắn.

Trong đó lão Đoạn ngồi trên cùng một chiếc xe ngựa. Một cỗ xe ngựa khác cũng là màu đen, thùng xe không biết là dùng loại gỗ nào chế thành, tỏ ra cực kỳ cứng rắn dày, trên khắc đủ loại hoa văn kiểu dáng phức tạp, tuấn mã ở phía trước cúi đầu khẽ lay động, tỏ ra cực kỳ nhàm chán.

Ninh Khuyết đoán được chủ nhân cỗ xe ngựa này là ai, nói hai câu với lão Đoàn, bảo hắn mang theo xe ngựa trở về thành trước, sau đó sửa sang lại quần áo một phen, đi đến phía trước cổ xe ngựa màu đen này, chắp tay thi lễ nói: “Ra mắt đại sư”.

Rèm xe bị một cái tay già nua kéo lên. Nhan Sắt đại sự thò đầu ra, ngáp một cái, nhìn hắn căm tức nói: “Đã nói buổi chiều theo ta, lúc này cũng giờ nào rồi? Thư viện cao nữa, tiểu tử ngươi chính là cảnh giới Bất Hoặc, phu tử lại còn chưa trở về, ngươi có thể học ra đóa hoa? Ở bên trong tốn thời gian dài như vậy làm chi? Chẳng lẽ ngươi nằm ở trên cỏ ngủ một giấc rồi?”

Ninh Khuyết cả kinh, thầm nghĩ vậy mà cái này cũng bị người nhìn ra, chẳng lẽ Thần Phù sự còn biết đoán mệnh?

Xe ngựa màu đen chạy ở trên đường cái tốc độ rất nhanh, cây xuân ruộng xanh ngoài cửa sổ sắp bị kéo thành khối thuần màu xanh lục. Ninh Khuyết nhìn cảnh trí ngoài cửa sổ, tâm tình có chút phức tạp, vừa rồi ở hậu sơn thư viện nhìn thấy con ngỗng kiêu ngạo, người kỳ quái, trong nháy mắt lại có một cái thế giới mới lạ mà thần bí sắp kéo ra màn che đối với mình, thực có chút cảm giác không kịp nhìn.

Đối với phụ đạo thần bí nhất trong truyền thuyết, trừ ở ngoài đạo quan nơi nào đó của thành Trường An nhìn vị lão đạo nào đó diễn trò như đốt tấm phù, Ninh Khuyết không hiểu biết nhiều hơn, nhưng ngồi ở trong cỗ xe ngựa chất liệu từ thép tốt đúc vốn nên cực kỳ nặng nề này, hắn mơ hồ cảm giác được mình đã thân ở trong thế giới phù đạo -- vô luận cỗ xe ngựa này chạy nhanh bao nhiêu, người trong xe là không cảm thụ được chút xóc nảy, mà con tuấn mã lẻ loi buộc lòng phía trước kia, cũng không biết kéo nhiều sức nặng vậy như thế nào.

Nhan Sắt nhìn biểu cảm trên mặt hắn, nói: “Ngươi tựa như đang tự hỏi chuyện gì”.

Ninh Khuyết quay đầu, nhìn vị lão đạo sĩ cả người bẩn thỉu này, do dự một lát hỏi: “Ta nghĩ, trên cỗ xe ngựa này khắc là phù gì, lại có thể làm sức nặng giảm bớt, quả thực giống như là ma pháp”.

Hắn chưa hỏi trên xe ngựa có phải khắc phù hay không, mà là trực tiếp hỏi khắc phù gì, câu hỏi này làm Nhan Sắt đại sứ có chút hài lòng, nhưng từ cuối cùng kia lại làm hắn cực kỳ không vui, nhíu mày nói: “Phù đạo là phù đạo, cùng Ma Tông có quan hệ gì?”

Ninh Khuyết chỉ là theo bản năng đem loại thủ đoạn thần kỳ vượt quá kinh nghiệm hằng ngày này phân loại vào trong ma pháp, hoàn toàn không ngờ đối với cung phụng Hạo Thiên Đạo Nam Môn mà nói, chữ ma này là chói tại cỡ nào.

Một đường tiếng chân mềm nhẹ vui thích dần dần chậm lại, xe ngựa màu đen thép tốt tạo ra ở trên đường cái ngoại ô nam thành Trường An ngừng lại. Nhan Sắt đại sự mang theo Ninh Khuyết đi xuống xe ngựa.

Hắn nhìn thoáng qua li đình bên đường cái cách đó không xa, còn có mấy cây dương tinh tế ngoài đình, quay người nói với Ninh Khuyết: “Ngươi đã biết trên xe có khắc phù, thử đi cảm thụ một chút”.

Ninh Khuyết hơi ngẩn ra, theo lời đi đến cạnh xe ngựa, nghiêm túc nhìn phía thùng xe màu đen. Hắn xem rất cẩn thận, xác nhận sàn quả thật là do thép tốt đúc thành, những hoa văn phức tạp kia lại là do mũi dao nhọn nào đó khắc thật sâu vào trong sắt thép, lại bôi lên một loại nước sơn phát ra ánh nhạt, do đó tỏ ra đặc biệt đẹp, ngoài đẹp ra lại có vài phần thần bí.

Những hoa văn đó quá mức phức tạp, phức tạp đến thậm chí hơi trái với nguyên tắc mỹ học. Hắn nhìn thời gian rất lâu cũng chưa từ trong đó nhìn ra bất cứ gì kỳ quái, trong lòng dần dần sinh ra một loại phán đoán: Phù văn thật sự có tác dụng hắn là sẽ không phức tạp như vậy, những đường nét phức tạp nhìn qua giống cành cây này, nói không chừng là thủ thuật che mắt dùng để che dấu hỗn tạp phù văn thật sự.

Hắn ở trong lầu cũ từng xem mấy bộ sách phương diện phù đạo, nhưng mấy quyển sách này đều chỉ là giới thiệu, đối với bản thân phù văn không có bất cứ nhận thức khách quan nào, muốn từ trong hoa văn phức tạp như thế tìm kiếm ra phù văn thật sự có thể có tác dụng trên cơ bản là nhiệm vụ không có khả năng hoàn thành.

Chẳng qua Nhan Sắt đại sư đã muốn hắn đi cảm thụ, nghĩ hẳn là loại khảo hạch.

Hắn trầm tư một lát, chậm rãi nhắm mắt, nâng cánh tay dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng lướt qua những phù sức khắc sâu vào thép đó.

Đột nhiên chân mày hắn cau lại.

Lúc trước hắn mở mắt nhìn, hoa văn phức tạp trên sàn thùng xe không có bất cứ khác thường gì, giờ phút này khi hắn nhắm mắt lại, dùng niệm lực khống chế thiên địa nguyên khí đi cảm giác, lại phát hiện đầu ngón tay mình loáng thoáng nhiều ra một tầng sự vật -- tầng sự vật đó rất mỏng rất mỏng, giống như là màng một tầng vô hình ngăn cách ở giữa đầu ngón tay cùng sàn thùng xe.

Hơi phân tâm, tầng mỏng cảm giác được kia nháy mắt biến mất không thấy.

Ninh Khuyết trầm mặc một lát, tiến vào trạng thái minh tưởng mình am hiểu nhất, một lần nữa bắt đầu dùng niệm lực cảm giác biến hóa nhỏ bé nhất của thiên địa nguyên khí, quả nhiên, tầng mỏng vô hình đó lần nữa xuất hiện ở giữa ngón tay hắn cùng sàn thùng xe. Một lần này hắn chuẩn bị càng thêm đầy đủ, cảm giác càng thêm nhẵn nhụi, lại rõ ràng cảm giác được tầng lá mỏng đó đang thong thả chảy xuôi.

Thanh âm Nhan Sắt đại sư ở bên tai hắn vang lên: “Ngươi cảm giác được cái gì”.

Ninh Khuyết nghiêm túc cảm nhận, trầm mặc thời gian rất lâu nghiêm túc trả lời: “Thiên địa nguyên khí lưu động rất nhạt”.

Nhan Sắt đại sư tiếp tục hỏi: “Là lưu động như thế nào? Giống cái gì?”

Ninh Khuyết bình tĩnh trả lời: “Như nước, nhưng nhẹ hơn nước... Càng trống, càng giống gió hơn, nhưng không có khả năng là gió”.

Nhan Sắt đại sự nhìn Ninh Khuyết cạnh thùng xe, lông mày chậm rãi nhíu lại, hỏi: “Vì sao không có khả năng là gió?”.

Ninh Khuyết trầm mặc một lát trả lời: “Bởi vì... Nguyên khí trên phù văn chảy xuôi rất có quy luật, giống như dựa theo tuyến đường đã định nào đó đang đi, giống như là ở trong cái hệ thống đầy đủ nào đó, mà gió là không khí chảy xuôi, không nên quy luật như vậy”.

Lông mày nhíu chặt của Nhan Sắt đại sự dần dần giãn ra, nhìn phía sau lưng Ninh Khuyết, trong ánh mắt nổi lên hào quang sáng ngời, như đang khen ngợi lại như đang sợ hãi than, bởi vì Ninh Khuyết giờ phút này biểu hiện đã xa xa vượt qua tưởng tượng tốt nhất của hắn.

Ngón tay Ninh Khuyết rời khỏi thùng xe, hắn quay đầu nhìn phía Nhan Sắt không tự tin nói: “Đại sư, ta là bằng cảm giác nói bừa”.

“Cảm giác, vốn chính là từ chất quan trọng nhất tu hành phù đạo”.

Nhan Sắt đại sự nhẹ nhàng vuốt chòm râu thưa trên cằm, từ ái nhìn hắn, tiếng cười khàn khàn mà quái dị, giống như là một lão nông dân ở vườn sau nhà mình đào hầm đào ra đồ cổ: “Ngươi rất mẫn cảm, so với ta tưởng tượng còn càng mẫn cảm hơn, ta rất thích”.

Ninh Khuyết không biết nên trả lời như thế nào.