Q2 - Chương 39: Chẳng lẽ ta sẽ nói láo? (Hạ)

Số từ: 4467

Dịch: Nhóm Ngạo Thiên Môn
Đả tự: Luv
Nguồn: vipvandan.vn - bachngocsach.com

Mọi người ở đây theo ánh mắt Mạc Sơn Sơn nhìn phía chỗ rèm lều.

Trong ánh mắt bọn họ nhìn Ninh Khuyết tràn ngập tò mò cùng giật mình, Thiên Dụ Ti tọa không thể ngăn cản thư si, nhưng người này nói một câu cùng ti tọa đại nhân hoàn toàn giống nhau như đúc, thư si liền ngoan ngoãn nghe lời thu đao.

Kế tiếp, mọi người trong lều chú ý tới tia tín nhiệm kia trong ánh mắt bình tĩnh của thư si, chú ý tới cảm xúc ỷ lại cất dấu trong ánh mắt chợt sáng ngời của các thiếu nữ Đại Hà quốc, mới phát hiện các nàng dường như quen đem hy vọng ký thác ở trên người nam tử trẻ tuổi này, không khỏi nghi hoặc càng sâu.

Người ngoài nhìn thấy trong tay hắn dắt con đại học mã kia, nhớ tới những hình ảnh kia trên đường đua ngựa đại hội hôm qua, càng thêm chấn động không biết nói gì, đều thầm nghĩ, nam tử trẻ tuổi này đến tột cùng là ai?

Thiên Miêu Nữ lao tới, đem chuyện lúc trước xảy ra trong lều bàn công việc thuật lại chi tiết một lần, nhất là khi đề cập những chỉ trích kia của Khúc Ny Mã Đề, tiểu cô nương càng là khó nén phẫn nộ.

Mọi người trong lều nghi hoặc nhìn Ninh Khuyết cùng Thiên Miêu Nữ đối thoại, bởi vì không biết thân phận cụ thể của nam nhân trẻ tuổi này, cho nên tạm thời vẫn duy trì trầm mặc, rất tò mò kế tiếp sẽ xảy ra chuyện gì, hiện nay Thiên Dụ Titi tọa đại nhân đã ra kết luận xử lý, hơn nữa Khúc Ny Mã Đề cô cô lạnh lùng nhìn cảnh cáo, chẳng lẽ còn có thể có gì biến hóa?

Rất nhiều người trong bộ lạc vương đình theo đại hắc mã tới nơi đây, ngoài lều bàn công việc rất ồn ào, thẳng đến thần điện quản sự phụ trách duy trì trật tự ra ngoài răn dạy vài tiếng, mới dần dần an tĩnh lại.

Ninh Khuyết từ trong sự kể lại của Thiên Miêu Nữ biết lúc trước đến tột cùng đã xảy ra chuyện gì, suy nghĩ một chút, đem dây cương đại học mã đặt lên trên ống khói cho cửa lều, chưa buộc chặt, nhìn Mạc Sơn Sơn xa xa nói: “Thì ra là có chuyện như vậy, cái này cũng đáng cho ngươi đem lòng bàn tay của mình cắt ra một vết thương? Chung quy còn có biện pháp khác có thể chứng minh.”

Mọi người trong lều vẫn trầm mặc, ánh mắt nhìn hắn có chút tò mò, lại có chút trào phúng, thầm nghĩ tuy nói không phải chuyện chết không có đối chứng, nhưng chuyện ở đồng cỏ gặp mã tặc, vốn nói chính là không phải chứng cớ, người lại có thể chứng cứ như thế nào?

Những ý nghĩ cùng cảm khái này đều bị mọi người giấu trong lòng, Thiên Miêu Nữ lại rất trực tiếp hỏi ra. Nàng nghĩ lúc trước các sư tỷ đồng môn phẫn nộ cùng bất đắc dĩ, mở đôi mắt sáng ngời thật to, nhìn Ninh Khuyết khó hiểu hỏi: “Chứng minh như thế nào?”

Ninh Khuyết trả lời: “Ta có thể chứng minh, bởi vì ta lúc ấy cũng ở đó."

Hắn nhìn thoáng qua đệ tử các quốc gia tông phái Trung Nguyên vẻ mặt khác nhau trong lều, nâng lên tay phải chỉ vào xa xa vị thống lĩnh kỵ binh thần điện kia, nói: “Ta có thể chứng minh, lúc ấy thần điện kỵ binh trên đồng cỏ thấy chết mà không cứu, thờ ơ lạnh nhạt, hơn nữa sau khi chúng ta đánh đuổi mã tặc, vị thống lĩnh đại nhân này dẫn dắt kỵ binh lao xuống đồng cỏ, cắt đầu mã tặc, cướp đoạt quân công, hơn nữa ta cho rằng lúc ấy hắn thậm chí còn tồn tại ý giết người diệt khẩu.”

Nghe đoạn lời này, mọi người ở đây không khỏi ồ lên một phen, Ninh Khuyết đoạn lời này không chỉ có chỉ thẳng hành vi của thần điện kỵ binh ti tiện máu lạnh, thậm chí còn đưa ra lên án nghiêm trọng hơn!

Tiếng ồ lên như gió thổi rừng tùng dần dần thu lại, ánh mắt mọi người nhìn Ninh Khuyết trở nên càng thêm phức tạp quái dị, thẳng đến lúc này, vẫn không ai tin tưởng hắn có thể đem cục diện hôm nay lật lại, thầm nghĩ chẳng lẽ ngươi nói một câu thần điện liền phải tin tưởng? Không khỏi cảm thấy nam tử trẻ tuổi này thuần túy là ngu xuẩn muốn chết.

Sắc mặt Thiên Dụ Ti ti tọa hơi trầm xuống, mái tóc như sợi bạc buộc chặt như sắt, rõ ràng có chút không vui. Hắn không ngờ ở lúc trò khôi hài này mắt thấy sắp kết thúc, thư si lại sẽ biểu hiện cường hãn như thế, mà nam tử trẻ tuổi này không biết từ nơi nào nhảy ra, lại còn tự nhiên đầm ngang, muốn đem sự việc biến thành càng thêm phiền toái.

Hắn đang chuẩn bị lên tiếng răn dạy, bỗng nhiên ánh mắt chú ý tới bên phải vẻ mặt Đại Đường Thư tướng quân có chút khác thường, sự khác thường này đến từ ý cười trên mặt vị tướng quân này, ý cười đó tựa như có thâm ý khác.

Tâm thần Thiên Dụ Ti ti tọa hơi giật mình, thầm nghĩ chẳng lẽ vị Đường quốc tướng quân này nhận biết người này? Thần điện chiếu sáng thế gian, địa vị cực kỳ cao thượng, nhưng đối với hoàng quyền thiết kỵ của Đại Đường đế quốc, vẫn luôn duy trì cảnh giác cùng bất an, lúc này thấy Thư tướng quân toát ra vẻ mặt như vậy, ti tọa mỉm cười, lại không tính mở miệng nói gì.

Thống lĩnh kỵ binh thần điện Trần Bát Xích bị lên án máu lạnh không cứu viện cướp đoạt quân công thậm chí còn muốn giết người diệt khẩu, sắc mặt sớm âm trầm giống như mây ẩm trong Dân sơn, hung hăng nhìn chằm chằm Ninh Khuyết chỗ rèm lều, tuy không nhớ ra người này là bóng đen kia sau bức tường lửa phía dưới đồng cỏ, lại chú ý tới quần áo trên người đối phương, tức giận khiển trách: “Xem quần áo ngươi, hắn là đệ tử Mặc Trị Uyển, một khi đã như vậy, chuyện này người nào có tư cách lên án bản tướng?”

Ninh Khuyết lắc lắc đầu, nói: “Ta không phải đệ tử Mặc Trị Uyển.”

Nói xong câu đó, hắn dắt tay Thiên Miêu Nữ hướng trong lều bàn công việc đi đến, giày da giảm ở trên thảm lông dày, không phát ra chút thanh âm, bước chân tỏ ra ổn định như vậy, đệ tử các tông phái khác hai bên đường nhìn, vẻ mặt càng thêm ngưng trọng, thầm nghĩ người này tự thừa nhận không phải đệ tử Mặc Trị Uyển, như vậy hắn bình tĩnh tự tin như thế đến từ nơi nào?

Ánh mắt thống lĩnh kỵ binh thần điện hơi sáng lên, nhìn Khúc Ny Mã Để cô có một cái.

Từ Ninh Khuyết xuất hiện ở trong lều bàn công việc, Khúc Ny Mã Đã luôn lạnh lùng trầm mặc, nhìn cũng chưa nhìn hắn một cái, bởi vì bà ta căn bản khinh thường để ý tới những tiểu nhân vật này. Thẳng đến cảm nhận được ánh mắt vị thống lĩnh kỵ binh này, bà ta mới chậm rãi ngẩng đầu lên, nhìn Ninh Khuyết đang hướng nơi đây đi tới, lạnh giọng nghiêm túc nói: “Ngươi đã không phải đệ tử Mặc Trị Uyển, vì sao ngày đó sẽ xuất hiện ở trong doanh địa lượng đội, vì sao sẽ mặc quần áo đệ tử Mặc Trị Uyên? Không biết ngươi là tà ma ngoại đạo nơi nào, dám giả mạo người trong chính đạo ta, bắt truy hỏi kĩ một phen cho ta!”

Đó là sức mạnh chân thật địa vị cùng thực lực mang đến, Khúc Ny Mã Đế cố cổ đại cường giả hô mưa gọi gió bực này, căn bản sẽ không tốn bất cứ thời gian gì cùng đối phương biện luận đàm phán, trực tiếp chính là nhất nhất đánh tới, mặc dù không đem ngươi đánh chết cũng đem ngươi đánh ngất rồi nói sau, về phần người có oan khuất gì không, cái đó lại liên quan gì tới ta?

Nghe Khúc Ny Mã Đề cổ cô nói, đệ tử tông phái khác trong lều còn có chút do dự, nhưng những khổ hạnh tăng đến từ Nguyệt Luân quốc Bạch Tháp tự sớm cầm trường đứng lên, liền chuẩn bị đem nam tử trẻ tuổi này khống chế bắt lại.

Mạc Sơn Sơn khẽ nhướng lông mày mực, phía sau thiếu nữ Đại Hà quốc tay cầm tú kiếm, liền muốn đi ngăn cản bạn tăng nhân Bạch Tháp tự này, cục diện ở đây một mảng hon loạn, ngay lúc này, một gã tăng nhân Bạch Tháp tự thấy rõ diện mạo Ninh Khuyết, đột nhiên cả kinh, đưa tay ngăn cản sự huynh đệ bên cạnh mình vọng động.

Vị tăng nhân này chính là người nọ ngày ấy phụng lệnh thầy đến đòi sở hữu suối nước nóng, làm bị thương Chước Chi Hoa, trường đánh Thiên Miêu Nữ, lại cuối cùng ở dưới đạo tên của Ninh Khuyết thảm bị thương nặng, hắn đối với cảnh ngộ ngày ấy ấn tượng cực kỳ khắc sâu, Ninh Khuyết ngày ấy lại không mang khẩu trang, hôm nay lần nữa gặp nhau, nào có đạo lý không nhận ra?

Hắn vội đi đến bên cạnh Khúc Ny Mã Đề, thấp giọng nói vài câu.

Khúc Ny Mã Đề nghe nói nam tử trẻ tuổi này lại là đệ tử thư viện, trong đôi mắt hõm sâu tinh quang hiện ra, nếp nhăn đầy mặt giống như cũng bị gió thổi yên ổn, nhìn chằm chằm Ninh Khuyết thanh âm khàn khàn hung ác nói: “Thì ra là đệ tử thư viện đến chân tu, lại kiêu ngạo làm càn như thế, chẳng lẽ người cho rằng lão thân không dám dạy bảo ngươi?”

Ninh Khuyết đi tới phía trước, buông tay để Thiên Miêu Nữ trở lại trong hàng đệ tử Mặc Trị Uyển, hắn nhìn vị lão phu nhân này sau khi trầm mặc một lát nói: “Ta chỉ chẳng qua là muốn thay đồng đạo Mặc Trì Uyển chứng minh một số chuyện, vì sao người phải dạy dỗ ta? Hay là người cho rằng ngươi là sư phụ của ta? Hay là nói ngươi sợ ta nói ra chân tướng? Ngươi sợ cái gì?”.

Liên tục bốn vấn đề, tuy không phải khí thế bức người, ngược lại bình tĩnh ôn hòa, nhưng nghĩ đến đối tượng bốn vấn đề này nhằm vào là Khúc Ny Mã Đề cô có tính tình cổ quái nham hiểm, bối phận địa vị cực kỳ cao thượng, mọi người ở đây rất tự nhiên nhấm nuốt ra hương vị cứng rắn cất giấu trong đó, không khỏi chấn động, thầm nghĩ người mặc dù là đệ tử thư viện đến hoang nguyên chân tu, làm việc làm vẻ ta đây như vậy không khỏi cũng quá làm càn chút.

Khúc Ny Mã Đế mặt không chút thay đổi, lạnh lùng nhìn Ninh Khuyết, tựa như nhìn một người chết, tuy nhìn như chưa bởi vì lời này của hắn mà tức giận, nhưng người thật sự hiểu biết vị cường giả này, đều rõ ràng bà ta lúc này đã nổi giận đến cực điểm

“Ta không biết sư phụ của ngươi là vị giáo viên nào trong thư viện, nhưng ta nghĩ, lấy thân phận địa vị bề trên, muốn dạy bảo người một phen cũng không phải không thể, về phần nói đến chân tướng, lão thân cũng rất muốn biết ngươi có thể lấy ra chứng cứ như thế nào.”

Thanh âm Khúc Ny Mã Đề khàn khàn khó nghe, lại mang theo ý kiều ngạo khinh miệt chói tai.

Ninh Khuyết cười cười, nói: “Lời ta nói chính là chứng cớ.”

Thống lĩnh kỵ binh thần điện giận dữ, lớn tiếng khiển trách nói: “Trò cười! Khi nào lời một người nói có thể làm chứng cớ?”

Ninh Khuyết không giận, nhẹ giọng trả lời: “Lúc trước nghe nói lời vị lão thái thái này nói liền được mọi người coi là chứng cớ, vậy vì sao lời ta nói, thì không thể được coi như chứng cớ?”.

Cả nơi đây ồ lên lại xôn xao, một lần này không phải bởi vì gã đệ tử thư viện này bày ra cường hãn, mà là bởi vì xưng hô lão thái thái này, hắn rõ ràng biết thân phận Khúc Ny Mã Đề cô cô, lại dùng loại ngôn ngữ việc nhà này xưng hô, triển lộ ra cảm xúc đầu chỉ cường hãn, đã là khinh miệt không chút nào che giấu!

Lão thái thái? Khúc Ny Mã Đề đời này cũng chưa từng bị ai xưng hô như vậy, vô luận là Nguyệt Luân quốc chủ hay là thần điện tam đại thần quan, đối với bà ta đều là khách khách khí khí, đối đãi lấy lễ, không nghĩ tới hôm nay lại bị một vãn bối làm nhục như thế, bà ta tức cả người phát run, bàn tay già nua nắm chặt lưng ghế dựa, tựa như tùy thời có thể đứng dậy ra tay.

Nếu bà ta không phải biết Ninh Khuyết là đệ tử thư viện mà nói, nói không chừng Ninh Khuyết lúc này đã chết, nhưng mặc dù Ninh Khuyết là đệ tử thư viện, bà ta cũng không tính cho Đường quốc bất cứ mặt mũi gì nữa, cũng muốn đem thằng nhãi này sửa trị một phen.

Thống lĩnh kỵ binh thần điện không thể nhịn nữa, giận tím mặt, nặng nề vỗ bàn bên cạnh, nổi giận nói: “Cô cô chính là chị của Nguyệt Luân quốc chủ, phật tông đại đức, ngươi là ai, cũng muốn cùng cô cố đánh đồng!”

Ninh Khuyết đi đến bên cạnh các thiếu nữ Đại Hà quốc, mỉm cười, ra hiệu các nữ hài tử tràn đầy vẻ sầu lo không cần kinh hoảng, lại gật đầu với Mạc Sơn Sơn ý bảo tất cả giao cho mình, sau đó ý cười trên mặt chợt tắt, một chưởng nặng nề đem một cái bàn bên cạnh đập thành hai nửa, giáo huấn: “Ngươi lại là cái gì, dám dùng loại ngữ khí này nói chuyện với ta!”.

Mọi người trong lều nghị sự lúc này đã biết nam tử trẻ tuổi này là một gia hỏa cả gan làm loạn, ngay cả Khúc Ny Mã Đề cổ cô ở trong miệng hắn cũng đã thành lão thái thái, vậy thống lĩnh kỵ binh thần điện tự nhiên trong mắt hắn cũng không thể tính là cái gì, mọi người đương nhiên vẫn là chấn động, chẳng qua không ô lên nữa, trầm mặc lạnh lùng xem tình thế phát triển.

Yên tĩnh không tiếng động, lúc này trên thảm lông dày nếu có một con mèo đi qua, nghĩ hắn cũng có thể hấp dẫn ánh mắt mọi người.

Ninh Khuyết sửa sang lại một chút vạt trước quần áo, chuẩn bị lấy ra tấm yêu bài gỗ du kia bên hông, lại có chút do dự, mình nên dùng động tác thế nào lấy ra, lại nên phối hợp vẻ mặt như thế nào, kiêu ngạo hay là khinh thường?

Móc lệnh bài cần móc đẹp để tiêu sái đại khí, chung quy là một việc rất khó khăn, vô luận là con bài chưa lật hay là yêu bài.

Nha dịch lấy ra yêu bài nhắm ngay giang dương đại đạo, bình tĩnh nói ta là người làm việc công, giang dương đại đạo thất kinh, bó tay rồi theo. Đổ thần rút ra con bài chưa lật kia đặt ở phía dưới cùng, nói không nhiều không ít, ta chỉ lớn hơn người một chút, đối thủ ngồi ở đối diện dài bàn sắc mặt tái nhợt như màu đất, ngay sau đó liền bị tâm thần. Những hình ảnh này tỏ rõ như vậy, phàm là tiêu sái móc bài, vô luận động tác vẻ mặt ngữ khí, đều phải phối hợp phi thường đúng chỗ, như vậy mới sẽ không tỏ ra ngươi là đang ở thế hiếp người, mà là gió nhẹ mây nhạt, kiêu ngạo đến cực điểm lại không cho ngươi ngửi được một chút tinh hoa khí.

Trong những người Ninh Khuyết đời này biết, người kiêu ngạo có vô Số, nhưng thật sự làm hắn bội phục đến dập đầu, cảm thấy kiêu ngạo đẹp đến không có thuốc chữa, chỉ có một mình nhị sư huynh, ở hắn xem ra, nếu lúc này là nhị sư huynh lấy ra yêu bài, nhất định sẽ đánh ngã một mảng lớn cường giả, mê chết một đống lớn cô nương.

Không, nhị sư huynh không cần phải móc yêu bài, bản thân cái chày gỗ kia trên đầu nhị sư huynh chính là một tấm yêu bài vô cùng tốt.

Có nhị sư huynh châu ngọc ở phía trước, cảnh cáo ở phía trước, Ninh Khuyết rất chú trọng phong thái khi mình đại biểu thư viện hậu sơn lần đầu tiên lên đài, có chút hối hận lúc trước ở trên đồng cỏ móc yếu bài tùy ý, lúc này liền có chút lấy không được chủ ý.

Giống như cầm bó đuốc giơ lên trên không? Triển lãm rõ ràng thật ra rõ ràng, chỉ là không khỏi tỏ ra có chút ngốc nghếch; Giống rút đao tương tự rút ra? Soái khí quả thật rất soái khí, nhưng vạn nhất không để cho người ta thấy rõ trên yêu bài viết cái gì, hiểu lầm hắn muốn ra tay làm sao bây giờ? Tuy nói đã thoát khỏi tâm tính tiểu nhân vật, hắn căn bản không kiêng kỵ cái gì thần điện có cô, nhưng nếu thực đánh một trận, lão thái bà kia chỉ sợ một ngón tay cũng có thể giết hắn...

Lúc này không khí nơi đây khẩn trương mà áp lực, yên tĩnh giống như tử địa, mọi người đều nhìn Ninh Khuyết, chú ý tới vẻ mặt hắn có chút quái dị, tựa như đang tự hỏi một số vấn đề cực phức tạp, lại nào có thể nghĩ đến, vấn đề hắn tự hỏi cùng mọi chuyện nơi đây đều không có quan hệ, thuần túy là chút chuyện nhàn rỗi có hay không.

Thư Thành tướng quân từ lúc Ninh Khuyết tiến vào trong lều nghị sự, liền luôn nhìn chăm chú vào hắn, vị tướng quân đến từ Trường An quân bộ này, sớm đoán được thân phận Ninh Khuyết, lúc này nhìn vẻ mặt hắn, thầm nghĩ thư viện hậu sơn đó là loại địa phương nào, muốn Ninh Khuyết tự giới thiệu, cảm giác quả thật có chút không ổn, vì thế khẽ ho hai tiếng, mỉm cười nói: “Thập Tam tiên sinh, người đã không phải đệ tử Mặc Trị Uyển, có phải hay không nên ngồi ở bên cạnh ta?”

Thanh âm Thư tướng quân quân hấp dẫn toàn bộ ánh mắt.

Ninh Khuyết hơi ngẩn ra, không ngờ vị tướng quân này đã sớm biết thân phận mình, chợt lại cảm thấy thoải mái không ít, gật gật đầu đối với Mạc Sơn Sơn bên cạnh, liền theo lời đi qua.

“Ta hướng các vị giới thiệu một chút.”

Thư Thành tướng quân đứng dậy, khẽ vận đầu vai Ninh Khuyết, trước hướng Thiên Dụ Ti ti tọa gật đầu thăm hỏi, sau đó nhìn mọi người trong lều nghị sự, bình tĩnh mỉm cười nói: “Vị này là thư pháp đại gia nổi tiếng nhất Đại Đường Thiên Khải ta năm qua, rất được hoàng đế bệ hạ tin một bề, đồng thời hắn cũng là truyền nhân của Tây Lăng đại thần quan Nhan Sắt đại nhân, nhưng ta càng muốn cho mọi người biết là, hắn là Ninh Khuyết chiến thắng Long Khánh hoàng tử thắng được danh ngạch thư viện tầng lầu hai năm nay.”

Thiên Dụ Ti ti tọa mỉm cười, rất có hứng thú nhìn Ninh Khuyết, lúc trước hắn đã đoán được một chút, lúc này phán đoán được chứng thật, trong lòng vẫn chấn động, nhưng ở mặt ngoài lại chưa toát ra cái gì.

Trong lều nghị sự một mảng im lặng, toàn bộ cảm xúc, còn chưa kịp lên men phun trào, nhưng trong ánh mắt mọi người nhìn phía Ninh Khuyết đã tràn ngập vô tận chấn động cùng kính tiện.

Ngay trong mảng im lặng này, Ninh Khuyết nhìn phía Khúc Ny Mã Để cô có vẻ mặt càng thêm ấm trầm, nói: “Lúc trước nghe nói ngươi từng nói, trên đời có ai sẽ tin tưởng ngươi có thể nói dối?”

Dừng lại một chút, hắn chuyển hướng mọi người ở đây mỉm cười hỏi: “Vậy ta rất muốn biết, trên đời có ai sẽ tin tưởng một đệ tử thư viện tầng lầu hai, tin tưởng ta thân truyền đệ tử này của phu tử sẽ nói dối?”

Vô luận trong lều trong vương đình nơi đây, hay là trên đời này, không ai dám trả lời.

Chính như Khúc Ny Mã Đề lúc trước sau khi hỏi ra những lời này im lặng, không phải không ai không tin lời Ninh Khuyết nói, mà là không ai dám không tin lời Ninh Khuyết nói. Đạo lý cũng là đơn giản tương tự, không phải bởi vì Ninh Khuyết có được thanh danh cao thượng thánh khiết cỡ nào, mà là bởi vì hắn ở thư viện hậu sơn đứng hàng thứ mười ba, có một tiên sinh gọi là phu tử.

Đối với người trên đời mà nói, Tây Lăng thần điện tự nhiên là nơi thần thánh trang nghiêm nhất, mà ngoại ô nam đô thành Trường An của Đại Đường tòa thư viện kia lại là nơi cao thượng nhất. Đại Đường đó quốc thiết kỵ hùng khuy thiên hạ, trong nước quốc thái dân an, có nguyên nhân rất lớn là vì triều đình cùng chủ quan các quận, đại bộ phận đều có bối cảnh thư viện giáo dục, thư viện bình thường đã là quái vật lớn, huống chi là thư viện tầng lầu hai trong truyền thuyết?

Thần truyền đệ tử của phu tử sinh sống trong tầng lầu hai, những người đó rất ít hành tẩu trên thế gian, dần dần đều thành nhân vật trong truyền thuyết, nhưng ngẫu nhiên lộ diện cũng có thể khinh vương hầu nhược công khanh, mặc dù là đối với lãnh tụ các tông phái thậm chí đại nhân vật thần điện đều có thể địa vị ngang nhau, nhân vật như vậy, lại có ai có dũng khí nhảy ra nghi ngờ?

Mạc Sơn Sơn ở chỗ suối nước nóng ven Bích Lam Hải từng nói với đồng môn, hư danh là thứ không có lực lượng nhất, lực lượng vĩnh viễn chỉ ở bản thân lực lượng, tựa như văn chương vĩnh viễn chỉ ở bản thân văn chương, cho nên hôm nay trong lều nghị sự tranh luận chuyện mã tặc trên đồng cỏ, cảm xúc chân thật trong lòng mọi người hướng về đệ tử Mặc Trị Uyển, nàng cũng là nổi danh thiên hạ, nhưng đứng ở đối diện nàng là thần điện là Nguyệt Luân quốc, vì thế liền không ai tin tưởng, không dám tin tưởng.

Lúc này người nói ra lời tương tự là Ninh Khuyết, đứng phía sau hắn phu tử cùng Đại Đường đế quốc hai ngọn núi cao không thể với này, như vậy lúc này trong lều, người nói chuyện có lực lượng nhất là hắn.

Tiếng kinh hô rốt cuộc bộc phát ra, mọi người trong lều nghị sự nhìn Ninh Khuyết, chấn động không biết nói thế nào, chỉ có phát ra từng tiếng cảm khái sợ hãi than mạnh mẽ nén lại không nén được, ngay sau đó, toàn bộ thanh âm lần nữa biến mất, trong lều một lần nữa trở lại trạng thái yên tĩnh không tiếng động lúc trước, trừ tiếng hít thở trở nên có chút dồn dập.

Đối với người tu hành các tông phái mà nói, Ninh Khuyết tuyệt đối không phải một cái tên xa lạ, tuy đối phương tựa như ở mùa xuân năm nay mới lấy một loại tư thái ai cũng không ngờ tới, trực tiếp xâm nhập trong thế giới tu hành đẹp để nguyên khí tràn trề.

Ở dưới Tài Quyết Ti đại thần quan bày mưu đặt kế, thần điện luôn tuyên dương tên hắn, cho nên Hạo Thiên tín đồ khắp thiên hạ đều rất nhanh đã biết có một người tên là Ninh Khuyết, từng ở Xuân Phong đình thành Trường An trong một đêm, giúp một cường giả khác cực giàu tính truyền kỳ, chém giết một gã tăng nhân Nguyệt Luân quốc cùng một gã kiếm sự Nam Tấn. Người khắp thiên hạ biết người này tên là Ninh Khuyết, ở trong tỷ thí thư viện tầng lầu hai, chiến thắng Long Khánh hoàng tử rực rỡ loá mắt, hoàn mỹ như thần tử.

Càng làm thế gian rung động là, mọi người biết cái tên Ninh Khuyết này đã xuất hiện ở trên quyển chữ Nhật trong bảy quyển thiên thư, tuy chưa ai từng thấy quyển thiên thư đó, tuy rất nhiều người đều đối với cái này đang có nghi hoặc, nhưng tin tức này đã là qua Tây Lăng thần điện đồng ý mới truyền vào thế gian, như vậy nghĩ hắn không có chỗ giả dối.

Vừa mới vào thư viện tầng lầu hai, lại thành truyền nhân thần phù sư, càng có tư cách đem tên của mình viết ở trên thiên thư, như thế làm người ta tâm thần lay động, có thể nào không làm người tu hành trẻ tuổi của các tông phái trong lều chấn động, kính sợ hơn nữa hâm mộ?