Q2 - Chương 56: Trên tuyết nhai oán tăng hội

Số từ: 3003

Dịch: Nhóm Ngạo Thiên Môn
Đả tự: Luv
Nguồn: vipvandan.vn - bachngocsach.com

Ninh Khuyết chưa chạy trốn, ngược lại ngồi xuống lẳng lặng cảm giác, bởi vì như lúc trước nói, cô khí tức cường đại kinh khủng này làm hắn cảm thấy rất quen thuộc, thậm chí có thể nói là thân cận, nhưng vấn đề ở chỗ, vô luận hắn nhớ lại như thế nào, cũng không nhớ nổi trong hai năm nay từng gặp đại tu hành giả có được khí tức như vậy.

Cô khí tức cường đại đó không bá đạo, tuy không bá đạo nhưng đặc biệt kiêu ngạo, giống như là một cây tuyết tùng ở đỉnh núi tuyết quật cường sinh tồn, phủ tuyết đọng ngàn năm cũng không chịu hơi khom người, quan sát chúng sinh dưới đỉnh núi, khinh thường nhìn bầu trời một cái.

Ninh Khuyết nhắm mắt lại, lẳng lặng cảm thụ hương vị trong cỗ khí tức này, đột nhiên minh quang chợt lướt, trong thức hải chợt có thêm rất nhiều hình ảnh, đó là đồng cỏ xanh đẹp bình tĩnh phía trước thư viện, đó là trong lầu cũ vô số bộ sách khinh thường bị người đời đọc hiểu, đó là trong hậu sơn con ngỗng to trắng kiêu ngạo cho cá ăn, đó là mũ xưa trên đầu nhị sư huynh, đó là Thập Nhị sư huynh si ngốc nhìn đóa hoa, đó là thư viện dưới núi mảng rừng cây như kiếm chỉ thắng bầu trời kia.

Hắn chậm rãi mở to mắt, nhìn phía xa xôi sâu trong dãy núi, cảm thụ được trong cỗ khí tức đó ẩn chứa bình tĩnh chấp nhất, không biết vì sao trong lòng đau xót, suýt nữa rơi lệ, bởi vì... Cỗ khí tức quen thuộc đó lưu lại kiêu ngạo cùng chấp niệm của chủ nhân, lại không có bất cứ tin tức nào, nó tìm tới mình chỉ bởi vì nó cũng cảm thấy trên người mình có hương vị rất quen thuộc, nó không muốn tiếp tục ở lại trong ngọn núi này nữa, nó muốn trở lại nơi nó quen thuộc nhất.

Muốn về nhà, muốn về thư viện.

Lúc Ninh Khuyết tỉnh lại, gió tuyết đã ngừng, trên người đã đọng một tầng tuyết thật dày.

Hắn trầm mặc nhìn bên đó thời gian rất lâu, đã hiểu một số chuyện, cũng đã kiên định một số chuyện, bỗng nhiên mở miệng hỏi: “Ngươi cảm nhận được cỗ khí tức kia không?”

Bông tuyết thật dày theo quần áo sột soạt rơi xuống.

Mạc Sơn Sơn luôn trầm mặc bảo vệ ở bên cạnh hắn, không biết trên người hắn đến tột cùng đã xảy ra chuyện gì, nghe được vấn đề của hắn, lông mày mực chậm rãi nhướng lên, lắc đầu nói: “Ta cái gì cũng chưa cảm giác được.”

Ninh Khuyết đứng dậy, vỗ rơi tuyết đọng trên áo, đeo bọc hành lý nặng nề lên, nói: “Chúng ta đi thôi.”

Mạc Sơn Sơn hỏi: “Đi nơi nào?”

Ninh Khuyết chỉ vào sâu trong ngọn núi lớn xa xôi đạo khí tức cường đại kiêu ngạo kia phát lên, nói: “Đi nơi đó.”

Mạc Sơn Sơn nói: “Chúng ta không có bản đồ.”

Ninh Khuyết lắc đầu nói: “Mọi người trong thành Trường An bảo ta tới đây, là vì bọn họ biết ta không cần bản đồ.”

Đường tuyết khó, khó nữa cũng không khó hơn lên trời, tâm ý kiến định Ninh Khuyết mang theo thiếu nữ thư si tâm ý xưa nay kiên định, hướng về phương hướng đó kiên định đi, không tốn quá nhiều thời gian, đã đi tới phía trước một vách núi dốc đứng.

Dùng non nửa ngày thời gian, trèo qua vách núi đốc đứng kia, hai người đứng ở phía trên vách đá tuyết đó, một trận gió đến trước mặt, ôn nhuận mát mẻ không giống gió tuyết giá rét mãnh liệt của ngày đông, mà như là một mảng mùa xuân.

Vách đá tuyết rất dài, hai người đi thuận về phía trước, chỉ một lúc sau liền phát hiện nơi phát ra cơn gió xuân kia -- ở phía dưới cuối vách đá tuyết là một mảng khe núi lớn mà sâu thẳm, không biết là bởi vì địa nhiệt hay là có suối nước nóng, cái khe núi này cũng không lớn, bên trong lại thành một cánh rừng cây lá to xanh xanh, liếc một cái nhìn lại tất cả là màu xanh lục, cùng thế giới bằng lạnh hai màu đen trắng của đầu kia vách đá tuyết hình thành đối lập tươi sáng.

Mạc Sơn Sơn bị màu xanh chiếu vào mi mắt giật mình, trầm mặc ý thời gian rất lâu, nàng theo bản năng quay đầu nhìn Ninh Khuyết một cái, bởi vì đây là phương hướng hắn chỉ, nàng không hiểu vì sao Ninh Khuyết có thể biết sâu trong Thiên Khí sơn mạch sẽ có một chỗ khe núi như thế, rõ ràng ban đầu, hắn bởi vì không có bản đồ còn phiền não như vậy.

Vẻ mặt Ninh Khuyết cũng không bình tĩnh hơn nàng quá nhiều, hắn kinh ngạc nhìn khe núi màu xanh, nhìn sâu trong khe núi dòng nước suối như ẩn như hiện kia, cảm thụ được khí tức quen thuộc kia càng lúc càng cô đọng rõ ràng, khó có thể tự nén khẩn trương hẳn lên.

Bởi vì đạo khí tức đó, những ngày qua hắn luôn có chút trầm mặc, lúc này rốt cuộc xác nhận mình không tính sai, chợt sau khi kịch liệt khẩn trương, biến thành tuyệt đối thả lỏng từ thân đến tâm.

Đứng ở trên vách đá tuyết, hắn bỗng nhiên đối với khe núi xanh xanh la lớn: “Trương Vô Kỵ, ngươi ở nơi nào?”

Thanh âm ở trong khe núi quanh quẩn thời gian rất lâu, mới dần dần biến mất không thấy.

Mạc Sơn Sơn mặt không chút thay đổi nhìn hắn, đại khái là đang nghĩ gia hỏa này lại đang phát điên cái gì.

Ninh Khuyết bình tĩnh tâm tình vui sướng, nhìn nàng nhẹ giọng nói: “Ta nghĩ, chúng ta tìm được sơn môn Ma Tông rồi.”

Vẻ mặt Mạc Sơn Sơn hơi giật mình, nhíu mày nói: “Chỉ đơn giản như vậy?”

Ninh Khuyết trầm mặc nhìn khe núi phía dưới vách đá tuyết, lắc lắc đầu, nói: “Trên thế giới này có rất nhiều chuyện nhìn như rất khó khăn,

chỉ cần ngươi có thể đem liên hệ trong đó nghĩ thông, thì sẽ trở nên rất đơn giản.

Mạc Sơn Sơn rất ngắn gọn trực tiếp lắc lắc đầu, nói: “Ta không hiểu ý tứ của ngươi.”

Ninh Khuyết nhìn nàng hỏi: “Ngươi biết tiền bối năm đó tìm được sơn môn Ma Tông, sau đó một kiếm đem sơn môn Ma Tông chém thành phế tích là ai?”

Mạc Sơn Sơn tiếp tục lắc đầu: “Sư phụ chưa nói cho ta biết, tựa như ông không muốn nói.”

Ninh Khuyết nói: “Ta cũng không biết hắn là ai, ta đại khái có thể đoán được hắn là ai, nhưng ta có thể xác nhận hắn cùng ta có quan hệ, bởi vì loại quan hệ này, ta tìm được sơn môn Ma Tông, liền trở nên phi thường đơn giản.”

Nghe được những lời này của hắn, ánh mắt Mạc Sơn Sơn dần dần sáng lên, đại khái cũng đoán được hắn nói vị tiền bối kia là ai, chỉ là hắn đã chưa nói toạc ra, nàng cũng liền không tiếp tục nói.

“Long Khánh hoàng tử hẳn là cũng ở trong núi.” Nàng nhắc nhở.

Ninh Khuyết lắc đầu nói: “Nếu thần điện biết vị trí sơn môn Ma Tông, vì sao trước khi hoang nhân nam hạ bọn họ chưa từng đến, hơn nữa căn cứ ta tính ra, trong khe núi này hắn là không lưu lại cái gì tốt, thần điện để bọn Long Khánh hoàng tử đến hoang nguyên, chỉ sợ là cùng thư viện ôm tâm tư giống nhau, để chúng ta tu hành một hồi mà thôi.”

Mí mắt Mạc Sơn Sơn khẽ chớp, lẳng lặng nói: “Có đôi khi tu hành, là chuyện giữa hai người.”

Ninh Khuyết không hiểu lầm ý tứ lời này của nàng, nghe hiểu ý tứ lời này, trầm mặc một lát nói: “Nếu Long Khánh thế nào cũng phải chiến thắng ta mới có thể trọn vẹn đạo tâm của mình, người cho rằng ta sẽ cho hắn loại cơ hội này?”

Mạc Sơn Sơn lắc đầu nói: Chuyện tu hành, có rất nhiều thời điểm đều là bất đắc dĩ.”

Ninh Khuyết rất nghiêm túc nói: “Mọi người đều là người trong chính đạo, nào đến mức vừa thấy mặt đã kêu đánh kêu giết? Hơn nữa Thiên Khí sơn lớn như vậy, nào dễ gặp được như vậy?”

Vừa dứt lời, đầu kia dốc tuyết bỗng nhiên truyền đến thanh âm một người, trong thanh âm người kia ẩn chứa cảm xúc rất phức tạp, có chút kinh ngạc có chút kinh hỉ có chút ngơ ngẩn có chút kiên định, cuối cùng hội tụ thành bình tĩnh.

“Ta cũng không ngờ, sẽ nhanh như vậy đã gặp được ngươi.”

Ninh Khuyết cùng Mạc Sơn Sơn quay đầu nhìn, chỉ thấy đầu kia dốc tuyết cách xa mấy trăm trượng một người ngồi.

Bởi vì hai bên dốc tuyết nhiệt độ hoàn toàn khác nhau, trên nửa thân phải của người kia phủ tuyết đọng thật dày, áo đen trên nửa người trái lại là không một chút tuyết, nhìn qua hắn tựa như ngồi ở trên đường ranh giới hai thế giới, một nửa gió tuyết một nửa xuân ý, một nửa hắc ám một nửa quang minh, nhìn qua cực kỳ cổ quái.

Theo thanh âm, tuyết đọng thật dày phủ trên thân người kia thong thả phân giải chảy xuống, khuôn mặt hoàn mỹ kia bởi vì gió sương xâm nhập tỏ ra có chút tang thương tiều tụy, trên đạo bào màu đen ngày xưa sạch sẽ không hạt bụi cũng tràn đầy dơ bẩn, nhất là tóc đen rối tung trên vai, càng làm hắn thoạt nhìn có chút chật vật.

Nhưng vẻ mặt hắn vẫn bình tĩnh, nghiêm nghị quang huy, như thần tử.

Thế giới này rất lớn, lớn đến người sau khi lớn lên tay nắm quyền cao, danh chấn thiên hạ, nhưng muốn tìm được tiểu nữ hài nhi nhà hàng xóm đem kẹo que cho ngươi liếm kia, tìm mãi đến chết lại vẫn là không có tin tức của nàng.

Những thế giới này cũng rất nhỏ, có lẽ ngươi ăn một bát kho nấu đun nướng không sạch sẽ, lúc đi đầu phố ngồi nhà vệ sinh, liền sẽ bông nhiên gặp được vô sỉ bại hoại lúc còn nhỏ cùng người tranh đoạt kẹo que của tiểu nữ hài nhi nhà hàng xóm.

Phật tông nói yêu biệt ly, oán gặp lại, nói là sự đau khổ trên đời, nhưng có sinh đều khô, cho nên chúng ta sinh sống ở trên đời, thường thường phải rời khỏi người người yêu, sau đó không ngừng gặp người ngươi oán.

Sau khi thi lên núi thư viện tầng lầu hai, ở trong mắt các đại nhân vật định tầng xã hội thế tục, ở trong mắt mọi người thế giới tu hành, Ninh Khuyết và Long Khánh hoàng tử nhất định chính là túc địch cả đời.

Hơn nữa bọn họ quả thật oán lẫn nhau.

Cho nên vô luận thế giới lớn bao nhiêu, dãy Thiên Khí sơn mờ mịt này lớn bao nhiêu, bọn họ tất nhiên sẽ gặp nhau.

Long Khánh hoàng tử nhìn đôi nam nữ đầu kia dốc tuyết, bỗng nhiên nở nụ cười.

Cách mấy trăm trượng, thanh âm hắn có thể truyền qua, tự nhiên hắn cũng có thể đủ thấy rõ dung nhan đối phương, hắn có thể nào quên khuôn mặt nam tử bỉ ổi mà làm người ta ghét cay ghét đắng kia, hắn có thể nào quên trên mặt đối phương những tàn nhang giả ngốc kia, hắn có thể nào quên trên mặt đối phương xoáy lê giống đàn bà kia, hắn nào có thể quên lúc trước ở đỉnh núi thư viện hậu sơn, đối phương từ trong sương mù dày đặc đi ra giống tên ngu ngốc đưa ra điểm tâm đè ép để cho mình ăn!

Nhưng hắn không ngờ Ninh Khuyết cùng thư si lại thật có thể tìm được cái khe núi này, bởi vì theo đạo lý mà nói, chỉ có thần điện có bản đồ, hơn nữa nếu không phải thời tiết khác thường, đại trận ngoài khe núi tiêu trừ, dù là người trong thần điện cũng không thể tìm tới nơi này.

“Mấy ngày trước lúc ta tới, cái khe núi này vẫn là một mảng đất đóng băng.”

Trong thanh âm Long Khánh hoàng tử không có một tia cảm xúc, nói: “Ta ngồi ở đây nhìn băng tuyết tan rã, nhìn lá xanh sống lại, nhìn mỗi một ngày khác mỗi một ngày, giống như thấy được một hồi thần tích, có điều cảm xúc.”

Hắn nhìn Ninh Khuyết đầu kia dốe tuyết, bình tĩnh tiếp tục nói: “Các ngươi đã tới chậm, lại hoặc là nói đến sớm, bởi vì cách lúc mở cửa còn có chút thời gian.”

Xa xa vang lên thanh âm Ninh Khuyết nhiệt tình mà chân thành: “Điện hạ, vậy người biết khi nào mở cửa sao?”

Long Khánh hoàng tử bị nhiệt tình trong thanh âm của hắn làm cho có chút buồn bực, trầm giọng nói: “Không biết, chẳng qua người ta đều đã đến sớm, có lẽ có thời gian làm chút việc khác.”

Ninh Khuyết không có bản lĩnh không nhìn khoảng cách nói chuyện của Long Khánh hoàng tử, đưa bàn tay mở ra đặt ở bên miệng, la lớn: “Chơi cờ đánh đàn hay là nói nhảm? Việc này ta bây giờ đều rất am hiểu, nếu nói đánh nhau, vậy vẫn là miến đi, ta cũng đánh không lại ngươi, ngươi ức hiếp ta cũng không tính bản lãnh gì.”

Mạc Sơn Sơn đứng ở cạnh hắn, nghe được lời này, cúi đầu không nói gì.

Lời nói vô lại thẳng thắn này ngay cả thiếu nữ âm thầm ái mộ hắn cũng nghe không nổi, huống chi là Long Khánh hoàng tử?

Long Khánh hoàng tử nhìn Ninh Khuyết xa xa, hít một hơi thật sâu.

Một đêm lên núi, là suy sụp lớn nhất hắn đời này gặp, trước đó vài ngày ở trong tay Đường Tiểu Đường thua một chút, càng làm cho phần cảm giác thất bại đó trở nên cực kỳ mãnh liệt, hôm nay rốt cuộc gặp Ninh Khuyết, đốm lửa luôn bị che ở trong đống bụi kia trong lòng dần dần vượng lên, thiêu đốt thân thể cùng đạo tâm hắn, sắp đốt cháy đạo bào màu đen.

Vậy thì để mồi lửa này cháy lên đi, một lần đốt trời, đốt sự trói buộc!

Long Khánh hoàng tử cúi đầu nhìn trước người hàng rào từ cành cây vụn gỗ tạo thành kia, đưa tay từ trong đó tùy ý rút ra một khúc, sau đó thong thả đặt tới trên đất tuyết, sau đó cười cười.

Từ trong hàng rào lấy ra một khúc củi, Ninh Khuyết không biết đây là ý tứ gì, nhưng Mạc Sơn Sơn biết, nàng ngẩng đầu lên, mặt không chút thay đổi nhìn Long Khánh hoàng tử đầu kia dốc tuyết, hai tay vươn ra khỏi tay áo bông thật dày, ở trong gió tuyết nhỏ bay tùy ý cầm một cái, cầm vài miếng tuyết lạnh cùng với vài đạo phù.

Theo động tác này, thiên địa nguyên khí trên dốc tuyệt nhiễu loạn một trận cực kịch liệt, cái áo bông dày nặng kia trên người thiếu nữ phù sư không biết bởi vì sao, thần kỳ trở nên mềm mại hắn đi, theo gió núi xen lẫn lạnh lẽo nhẹ nhàng lắc lư, giống như một cái váy đẹp hoàn toàn không có sức.

Trên dốc tuyết tựa như chưa phát sinh bất cứ biến hóa nào, nhưng chỉ có Long Khánh hoàng tử cùng Mạc Sơn Sơn cường giả cảnh giới bực này, mới có thể nhìn ra những bông tuyết xoã tung kia trở nên so với lúc trước càng thêm xoã tung, thậm chí ngay cả dốc đá phủ tuyết phía dưới cũng trở nên xốp hắn đi, vô thanh vô tức, phù đạo chi lực đã rải ở trong đó.

Long Khánh hoàng tử khẽ nhíu mày, lẳng lặng nhìn đầu kia dốc tuyết, lúc này mới phát hiện thư si lại so với trong truyền thuyết càng cường đại hơn, không biết nàng có nhìn thấy bậc cửa kia hay không, nhưng lại là đã tiếp cận Trị Mệnh.

Hắn nhìn bên kia trầm giọng hỏi: “Ninh Khuyết, chẳng lẽ ngươi chi biết tránh ở phía sau nữ nhân sao?”

Nghe được câu này, Ninh Khuyết ngược lại nhanh chóng đứng ở phía sau Mạc Sơn Sơn, hơi ngồi xuống, xác nhận thân thể thiếu nữ có thể che khuất toàn bộ bản thân, mới nhớ đầu ra, cười hô: “Không cần nghĩ dùng phép khích tướng máu chó gì, ta chính là người như vậy, ngươi không đả kích được ta, vẫn là nghĩ cái khác đi.”

Những lời này nói không chút xấu hổ.

Long Khánh hoàng tử không tưởng tượng được, đệ tử của phu tử sao có thể vô lại vô sỉ như thế, vì thế tâm tình hắn càng thêm ấm trầm phân nộ, bởi vì hắn càng thêm cảm thấy mình mới có tư cách trở thành đệ tử của phu tử.