Q1 - Chương 172: Thần Phù sư những năm sau?

Số từ: 4519

Dịch: Nhóm Ngạo Thiên Môn
Đả tự: Luv
Nguồn: vipvandan.vn - bachngocsach.com

Nhan Sắt đại sự nói: “Đạo lý tương tự, phù đạo không thể truyền nhưng tinh thần phù đạo có thể truyền. Người tu hành kia trước khi chết khẳng định sẽ nói cho đệ tử của mình, đệ tử của hắn sẽ lại đi thử, có thể thành công, có khả năng thất bại, thậm chí có khả năng nọ vậy nhất mạch như vậy đoạn tuyệt. Nhưng ta tin tưởng tiếp qua vô số năm, lại có đại tu hành giả phát hiện phù đạo bí mật, mới truyền cho chính mình để tử, vị kia đệ tử lại nếm thử, nếu hắn thành công, sẽ gặp lại đi xuống truyền thừa, cho đến cuối cùng có nhất mạch thành công, truyền thừa đến hôm nay.

Ninh Khuyết ngẩng đầu lên, cảm khái nói: “Thật sự là đại lãng đào sa, không biết có bao nhiêu bản lĩnh của đại tu hành giả không thể truyền thừa xuống.”

“Cái này không phải đại lãng đào sa, mà càng như là đang trèo lên một ngọn núi vĩnh viễn không leo đến đỉnh. Có người ở chân núi đã bị ép dừng bước, có người leo đến sườn núi, lại bị gió núi thổi rơi khỏi vách núi, mà phù đạo truyền thừa đến hôm nay, đã là đến thời khắc hiện đỉnh núi, chỉ là nếu người hướng tương lại nhìn tới, mới có thể biết đỉnh núi này còn cao vô hạn.”

Nhan Sắt đại sự nhìn hắn thở dài nói: “Phù đạo xuất hiện quá khó khăn quá gian khổ, truyền thừa đến hôm nay đã không thể dùng hai từ gian khổ để biểu dung, bi tráng giống như một người đã đủ giữ quan ải, cho nên khi ta phát hiện người có tiềm chất, mới sẽ kích động như thế, mà người đã may mắn có được loại tiêm chất này, nhất định phải quý trọng, không chỉ quý trọng vì chính người, cũng là vì bản thân phù đạo mà quý trọng.”

Ninh Khuyết nghe được vô cùng tang thương cảm khái tiêu điều, thân thể hơi cảm thấy cứng ngắc, suy nghĩ theo những lời này bay về vô số vạn năm trước.

Viễn cổ, một vị Vu sư bộ lạc mặc da thú, ở sau khi chủ trì xông một lần nghi thức tế trời, đi vào trong hang đá nghỉ ngơi. Vị Vu sư bộ lạc đó vừa hát ca khúc ý tứ hàm xúc khó hiểu, vừa nhặt lên hòn đá màu đỏ ở trên vách hang vẽ một bức tranh.

Vị vu sư đó vốn định miêu tả hôm nay đống lửa kia cháy đặc biệt tốt đặc biệt đẹp đặc biệt đó, nhưng không ngờ, bức tranh đó chỉ hoàn thành hơn nửa liền ở trên vách hang bốc cháy lên!

Vu sự yy nha nha kinh hô liên tục, chật vật cúi lạy dưới đất, đối với bức tranh bốc cháy không ngừng dập đầu, da thú trên mông bởi vì sợ hãi mà không ngừng run rẩy. Mọi người trong bộ lạc nghe được tiếng vụ sự thét chói tại đều lao vào hang đá, sau đó bọn họ cũng nhìn thấy bức vẽ bốc cháy kia, sợ hãi quỳ tập thể, khóc hộ cho rằng là tà sùng nào đó.

Vu sư là người có trí tuệ nhất trong bộ lạc, hắn sau khi tỉnh táo lại, đem mọi người đều đuổi khỏi hang đá. Bức vẽ bốc cháy dần dần tắt, hắn nhìn trên vách hang lưu lại dấu vết cháy đen, do dự thời gian rất lâu, khẩn trương vươn ngón tay nhẹ nhàng chạm đến, dần dần mắt hắn sáng rực lên, xoay người ở trong hang tìm được hòn đá màu đỏ lúc trước kia, run run ý đồ một lần nữa vẽ ra bức tranh đó.

Sau ngày đó, vụ sự cũng không thể vẽ ra bức tranh bốc cháy nữa, nhưng hắn đã trở thành vụ sư tốt nhất chung quanh cao nguyên.

Trung Nguyên cùng cánh đồng hoang vu đại chiến một trận, vô số người chết đi, máu thấm vào cánh đồng hoang dã màu đen, đem có cùng bùn đều ngâm thành thứ như hạt tiêu, một người tu hành đến từ Dân sơn trầm mặc ngồi xổm trên cánh đồng hoang dã, nhìn di thể đệ đệ trước người, cầm trong tay cành cây không biết từ nơi nào nhặt được, hoàn toàn vô ý thức ở giữa bùn máu vẽ.
Ở phía sau hắn cách đó không xa, đất đai cánh đồng hoang vu màu đỏ đen giống như sống lại, không ngừng dựng lên sau đó tản ra bốn phía, vô số con giun côn trùng kinh hoàng tản ra, giống như phía dưới đó có con giun biến dị lớn.

Có đệ tử đang nâng phù văn nguyên bản sư phụ lưu lại, ở trên giấy vàng không ngừng sao chép, từ thiếu niên chép đến lão niên cho đến đầu bạc, giấy vàng sau lưng đem toàn bộ phòng chất đầy, mạng nhện kết ở trên cột xà, hắn vẫn đang không ngừng sao chép.

Có người ngồi ở hang cao đỉnh núi Chung Ly sơn, trong lòng ôm bản vẽ, bên cạnh đặt các loại thuốc màu, nhìn mây trôi sườn núi, từ sáng sớm về tới hoàng hôn, sau đó lại đón mặt trời mọc, động đi xuân đến hạ qua không nói gì, hắn vẫn không ngừng vẽ.

Từ viễn cổ cho tới giờ, những người cực may mắn hoặc đánh bậy đánh bạ tiến vào phù đạo kia, còn có các đệ tử muốn nắm giữ phù đạo đó, bọn họ không ngừng về dấu vết trong thiên địa, không ngừng vất vả suy nghĩ thiên văn chương kia trong lòng, bọn họ đem giấy trong phòng

viết xong, đem bút viết mòn, đem giang sơn vẽ hết, đem cái ao nhuộm đen.

Có lẽ thành công, có lẽ thất bại, nhưng bọn hắn luôn liều mạng cố gắng cùng thư, cũng chính là vì loại liều mạng cố gắng cùng thử này, món quà thần bí Hạo Thiên ban cho loài người này mới chưa bị hoàn toàn thu hồi đi, mà là hiểm trở vô cùng truyền thừa đến hôm nay.

“Từng phù sư, đều có nghĩa vụ đem sở học bình sinh của mình truyền thừa xuống, hoặc là nói đây là trách nhiệm chúng ta không thể kháng cự, bởi vì các bậc tiền bối đó chính là làm như vậy, bọn họ dùng hết toàn bộ sức lực cùng tinh thần, mới làm trong thế giới chúng ta vẫn n có phù đạo.”

Nhan Sắt đại sư nhìn Ninh Khuyết cúi đầu vẻ mặt ngưng trọng nói: “Có thể tìm được người một truyền nhân như vậy, ta đời này đã thỏa mãn rồi, nhưng làm người ta cảm thấy bị thương là, phù đạo truyền thừa chính như lúc trước nói, chỉ có thể truyền thừa tinh thần của nó lại không cách nào truyền thừa kỹ xảo của nó, cho nên phù đạo tinh thần có thể ở trên sợi dây ta này đoạn tuyệt hay không, chung quy vẫn là cần xem bản thân ngươi.”

Ninh Khuyết cúi người hành lễ, đáp: “Ta nhất định tranh thủ không cho đại sự thất vọng.

“Thất vọng? Cái gì là thất vọng? Nếu ta chỉ hy vọng ngươi có thể truyền thừa phù đạo, như vậy ta tin tưởng người nhất định sẽ không làm ta thất vọng, bởi vì ta có một đôi mắt Thần Phù sư, ta biết cái này đối với người mà nói cũng không phải việc khó.”

“Nhưng ta hy vọng đối với người tuyệt không giới hạn ở đây. Ta luôn cho rằng trong minh minh có loại lực lượng đang hạn chế phù đạo truyền thừa, phải biết rằng bao gồm ta ở trong, Thần Phù sự từng xuất hiện trên đời đều không thể đem hai chữ phù đạo thật sự nhìn thấu. chúng ta đều đã không thể nhìn thấu, tự nhiên không thể đem đạo lý phù đạo trung tâm nhất cũng có thể là đơn giản nhất truyền thừa xuống.”.

“Tuổi ta quá lớn, đã không có cách nào vượt qua cánh cửa đó, nếu ngày sau người có cơ hội bước qua cánh cửa đó, vậy ta tin tưởng phù đạo truyền thừa sẽ trở thành một việc dễ dàng. Đến lúc đó lấy phù thư đại đạo, phất tay động núi sông... Cái này thoáng nghe giống như là thần tích, nhưng ta tin tưởng vững chắc một ngày nào đó con người có thể làm được chuyện này, mà đây cũng có thể là chuyện phù đạo phải làm được.”

Nhan Sắt đại sư nhìn hắn, lẳng lặng nói: “Ninh Khuyết, ta hy vọng ngươi có thể trở thành người như vậy.”

Thất vọng nặng nề bao nhiều đến từ chính ký thác hy vọng lớn bao nhiêu, Ninh Khuyết nếu không muốn làm Nhan Sắt đại sự thất vọng, liền phải gánh vác hy vọng nặng nề này. Hắn kinh ngạc nhìn đối diện, cảm thấy đầu với mình như bị đặt lên hai ngọn núi lớn.

“Ta có thể trở thành người như vậy sao?”

“Ngươi phải trở thành người như vậy.”

Ninh Khuyết nhìn khuôn mặt Nhan Sắt đại sự già nua mà sầu não, bông nhiên mở miệng nói: “Đại sư, xin dạy đệ tử thứ cơ bản nhất.”

Nhan Sắt đại sư nhìn chằm chằm mắt Ninh Khuyết thời gian rất lâu, trên khuôn mặt tràn đầy nếp nhăn vẻ cảm khái mất hết, dần có ý cười hiện lên, lòng già an ủi, ôn tồn nói: “Hành trình vạn dặm, bắt đầu từ dưới chân, chúc ngươi thuận buồm xuôi gió.”

“Như thế nào mới có thể vẽ ra phù?”

“Người đầu tiên cần cảm giác thiên địa nguyên khí, càng tỉ mỉ càng tốt, sau đó căn cứ nhìn thấy vẽ ra dấu vết thiên địa nguyên khí chảy xuôi.”

-

“Nhìn không thấy vẽ như thế nào?” “Người tu hành nhìn thế giới, chưa bao giờ dùng mắt nhìn.”

“Đó chính là cảm giác?”

“Không sai, bằng cảm giác đi về. C “Tùy tiện vẽ linh tinh như thế nào cũng được?”

“Vậy ngươi đem mắt của mình chọc mù trước.”

Nhan Sắt đại sự tức giận trừng mắt nhìn hắn một cái, đưa tay từ phía sau lấy ra mấy quyển sách ném cho hắn.

Ninh Khuyết suýt nữa bị đập chết.

Bởi vì hắn đón được không phải mấy quyển sách, mà là mấy chục quyển sách, mỗi quyển sách đều rất dày, cộng lại một chỗ tựa như so với

Trần Bì Bì còn nặng hơn một ít, cũng không biết lão đạo sĩ này lúc nào vụng trộm từ trên xe ngựa dọn qua.

Ninh Khuyết nhặt lên một quyển sách mở ra, nhìn trên trang đầu những đường nét uốn lượn phập phồng kia, phát hiện không phải văn tự, bộ dáng xấu xí như thế cũng ngay cả phái vẽ trừu tượng cũng không tính, giật mình hỏi: “Đây... Chính là phù?”

“Không sai, đây là phù văn ta cả đời này thu thập được, trong đó đại bộ phận là đạo phù.”

Nhan Sắt đại sự rót chén trà cho bản thân làm ướt cổ họng, ngẩng đầu lên tiếp tục nói: “Những cái này đều là kết tinh trí tuệ của các bậc tiền bối, ngươi về sau tham tường dấu vết thiên địa, đồng thời chớ quên tham khảo những phù văn này.”

“Lúc trước từng nói, những cái này là phù sư trước đây dùng văn tự của bọn họ viết ra văn chương chỉ thuộc về bọn họ, ngươi cho dù bản lãnh sao chép mạnh nữa, có thể đem toàn bộ phạm văn viết chính tả một lần, nhưng sự phụ chấm bài thi vẫn là xem không hiểu.”

Ninh Khuyết tiếc nuối nói: “Ta biết, sư phụ chấm bài thi họ Thiên tên Địa, là tên thất học.”

Ngay sau đó hắn khó hiểu hỏi: “Đã không thể sao chép, ta học tập những phù văn trước đây này có chỗ lợi gì?”

“Đạo lý như cảm giác thiên địa tự nhiên chi phù, những phù văn này đối với người mà nói chỉ là tham khảo, ngươi không thể bị những dấu vết này trói buộc sức tưởng tượng, mà nên thông qua quan sát quên những dấu vết này, lĩnh ngộ tinh thần của nó, cuối cùng tìm được dấu vết chính ngươi áp dụng.”

Quên dấu vết lĩnh ngộ tinh thần? Cái này không phải là quên hình giữ ý? Ninh Khuyết nhất thời nghĩ tới quá trình trong một năm qua ở trong lầu cũ đọc sách, không khỏi kinh ngạc không thể nói lên lời, thì ra mình làm ra vĩnh tự bát pháp nên dùng ở loại thời khắc này!

Nhan Sắt đại sự nhìn vẻ mặt kinh ngạc của hắn, nhíu mày hỏi đội câu. Ninh Khuyết sau khi trầm mặc một lát, thành thành thật thật đem tình huống mình ở trong lầu cũ thư viện đọc sách bẩm báo cho đại sư, sau đó còn nhắc tới Kế Thang Thiếp tồn tại.

“Con ngày ấy phát hiện dùng vĩnh tự bát pháp có thể miễn cưỡng xem hiểu một ít văn tự phù sự lưu lại, bởi vì vui sướng cho nên đi trong Hồng Tụ Chiêu uống rượu chúc mừng, kết quả uống nhiều, mới sẽ viết tấm Kê Thang Thiếp kia. Đại khái sau khi rượu vô tư, vĩnh tự bát pháp lĩnh ngộ được một chút bút ý, toàn bộ viết vào trong tấm thiếp đó, mới có thể lọt pháp nhân đại sư ngài.”

Nói xong lời này, Ninh Khuyết theo bản năng quay đầu hướng bầu trời ngoài lị đình nhìn, thầm nghĩ chẳng lẽ trong minh minh thực có ý trời?

Nhan Sắt đại sự mỉm cười nói: “Không phải Hạo Thiên lựa chọn ngươi, mà là người có năng lực có thiên tự thắng được loại lựa chọn này.”

“Đại sư, lúc trước ngài tùy tay vẽ một cái, liền có một vốc nước trong đánh tới trên mặt con. Con biết đây là phù, chỉ là chẳng lẽ ngón tay ở không trung cũng có thể vẽ ra phù? Nếu phù của mỗi phù sư đều là có một không hai, như vậy mỗi đạo phù cũng nên là tuyệt đối giống nhau, dùng bút mực có lẽ có thể khống chế, tùy tay vẽ một cái lại khống chế như thế nào?”

“Mặc dù bút mực cũng không thể cam đoan mỗi đạo phù đều hoàn toàn giống nhau như đúc, bởi vì người dùng giấy khác nhau, tốc độ mực đi cũng khác nhau. Phù theo tâm niệm phù sự mà động, sai biệt rất nhỏ cũng không phải quá quan trọng, ngược lại loại sai biệt rất nhỏ này, chi cân không phải nghịch ý mà đi, thường thường lại có thể phù hợp niệm lực dao động của phù sư lúc ấy, hiệu quả ngược lại tốt.”

Nhan Sắt đại sư tiếp tục nói: “Về phần nói đến ngón tay vẽ bùa trên không, cùng bút mực so sánh càng không ổn định, nhưng có thể làm được phù sự vô vật chi phù, hắn đã hoàn toàn nắm giữ niệm lực dao động của mình, nói cách khác, một khắc trước ngón tay vẽ cùng một khắc sau ngón tay vẽ khác nhau, nhưng cuối cùng ra hiệu quả lại là hoàn toàn giống nhau.

Ninh Khuyết hỏi: “Phù sự thế nào mới có thể hoàn toàn nắm giữ niệm lực dao động của bản thân, do đó vẽ ra vô vật chi phù?”

Nhan Sắt đại sư đưa tay chỉ hướng cái mũi mình, mỉm cười nói: “Thần Phù sự.”

Tinh thần Ninh Khuyết chịu đả kích sâu, cảm thấy suy sụp.

“Ta đem phù chia làm hai loại, hình thái cùng không hình thái. Phù hình thái dựa vào ngoại vật, vô luận bút mực khắc nét hay là pho tượng, vẽ bùa cần thời gian rất dài, nhưng cuối cùng sinh ra uy lực lớn hơn. Vô vật chi phù là không hình thái, nháy mắt liền có thể hoàn thành, nhưng uy lực bình thường.”

Nghe hai từ hình thái cùng không hình thái, tư tưởng bạn học Ninh Khuyết khẽ rung lên, nhớ tới những động từ đặc thù quen thuộc kia, [ phiếu thiên văn học 1 day day mặt, hỏi: “Một khi đã như vậy, vậy cần gì còn học không hình thái... Thứ này giống như rất khó.”

Nhan Sắt đại sự nhìn hắn như nhìn đứa ngốc, nói: “Phù đạo uy lực tất nhiên cực lớn, người tu hành cùng cảnh giới, cho dù là niệm sự cũng không thể chiến thắng phù sư, nhưng cái này chỉ là ý kiến trên mặt giấy. Nếu thật cùng người tu hành khác đánh nhau làm sao bây giờ? Liêu Bạch thằng ôn đó một phi kiếm phá không tới, chẳng lẽ ta còn phải luống cuống tay chân đi tìm bút tìm mực khắp nơi?”

“Khi ta cảm giác được thanh phi kiểm đáng chết kia trên đám mây tới, ta chỉ cần lấy niệm lực làm mực, linh quang ở không trung điểm một cái, liền có thể cản nó một chút, sau đó lại nghĩ cách vẽ bùa phản kích, loại thời điểm này bút mực tác dụng gì?

Nghe Nhan Sắt đại sự kiêu ngạo đặc ý giảng giải, Ninh Khuyết càng nghe càng cảm thấy có chút không thích hợp, sau khi do dự một lát tò mò hỏi: “Đại sư, ngài chẳng lẽ từng cùng vị cường giả số một trên đời Kiếm Thánh Liễu Bạch kia giao thủ?”

“So sánh! Ta là nói so sánh!” Nhan Sắt đi , ...

Nhan Sắt đại sự tức giận quát, trong lòng lại nghĩ, bản đạo gia năm đó bị một kiếm của thằng nhãi Liêu Bạch kia làm bị thương cánh tay, nhưng cũng một bút lau đi bên lông mày của thằng nhãi đó, loại chiến tích quang huy này sẽ nói cho ngươi sao?

“Ngày sau ngươi nếu không muốn vừa lên chiến trường, liền bị kẻ địch một mũi tên bắn thủng, không hình thái là phải học.”

“Nhưng... Ngài lúc trước nói chỉ có Thần Phù sự mới có thể nắm giữ vô vật chi phù.”

“Ngươi ở trên phù đạo thiên phú cực tốt, lại gặp ta một vị phù đạo đại gia rất giỏi như vậy, trở thành Thần Phù sự lại có gì khó? Sau khi trở về, trước đem những quyển sách nhỏ này học thuộc lòng, sau đó cần thân thể ngộ thiên địa nguyên khí...”

Ninh Khuyết kinh ngạc nhìn đống sách dày như ngọn núi nhỏ kia bên cạnh, thầm nghĩ đây là sách nhỏ?

Nhan Sắt đại sự nhíu mày tiếc nuối nói: “Tiểu tử ngươi còn ở cảnh giới Bất Hoặc, chỉ có thể bước đầu hiểu quy luật thiên địa nguyên khí lưu động. Nếu người đã là cảnh giới Động Huyền, hòa thân thể vào trong thiên địa nguyên khí, hoặc là người dứt khoát đã tiến vào cảnh giới Tri Mệnh, từ trên căn bản nắm giữ quy luật thiên địa nguyên khí, cộng thêm thiên phú của người đối với phụ đạo, muốn vượt qua cửa thứ nhất liền càng đơn giản hơn.”

Ninh Khuyết không nói gì, thầm nghĩ nếu có thể Trị Mệnh, vậy ta còn học phù đạo phiền toái như vậy làm gì?

“Đại sư, theo ngài thấy, theo thiên phú của đệ tử đại khái bao nhiêu năm sau có thể trở thành Thần Phù sự giống ngài?”

“Nếu người chuyên tâm phù đạo, rời khỏi thư viện theo ta vào núi khổ tu, đại khái... Mười năm có thể thành.”

Ninh Khuyết tiếc nuối thở dài, nói: “Còn cần mười năm.”

Nhan Sắt đại sự cả giận nói: “Mười năm sau người còn chưa đầy ba mươi, nếu khi đó người thật có thể trở thành Thần Phù sự, vậy ít nhất có thể xếp vào top ba tu hành sử ngàn năm, chẳng lẽ như vậy người còn cảm thấy chưa đủ?

Ninh Khuyết bị dạy bảo cúi đầu, đương nhiên hắn không cảm thấy xấu hổ, ngược lại có chút kiêu ngạo, thầm nghĩ thì ra thiên phú của mình trên phù đạo có thể xếp vào top ba trong lịch sử, Trần Bì Bì sau khi biết chuyện này, có thể cảm thấy xấu hổ hay không?

Nhan Sắt đại sự nhìn đầu hắn, biểu cảm trên mặt dần nguôi giận, trong lòng lăng lặng nghĩ, chỉ tiếc ta chỉ sợ không dạy được người mười năm.

Ninh Khuyết bỗng nhiên nghĩ đến một việc rất quan trọng, ngẩng đầu lên nhìn Nhan Sắt đại sự nghiêm túc nói: “Đại sư, đệ tử đã lập chí theo ngài học tập phù đạo, vậy con có phải hay không nên sửa miệng xưng ngài là sự phụ?”

Nhan Sắt đại sự sau khi tự hỏi một lát lắc lắc đầu, nói: “Ngươi đã vào thư viện tầng hai, phu tử là sư phụ của ngươi, như vậy trên đời không có người thứ hai có tư cách làm sư phụ ngươi nữa... Ngươi vẫn là xưng ta đại sư đi, nghe cảm giác cũng không tệ.”

Ninh Khuyết nghe ra Nhan Sắt đại sư tôn kính đối với phu tử, sau khi trầm mặc một lát cười nói: “Vậy gọi sư phụ được không?”

Nhan Sắt đại sự mỉm cười, thầm nghĩ đây thật sự là một đứa nhỏ thông minh.

Ninh Khuyết đương nhiên rất thông minh.

Kiếp trước hắn từng chứng minh bản thân, kiếp này cũng đang không ngừng chứng minh bản thân. Nhưng xưng hô Nhan Sắt đại sự là sự phó, chuyện này lại cùng thông minh trời sinh không quan hệ, mà là mấy

năm nay trên thế gian gian nan sinh tồn rèn luyện ra bản lĩnh quan sát lời nói sắc mặt cùng công phu nịnh bợ.

Dựa theo ý kiến của Nhan Sắt đại sự, trên đời không có người thứ hai có tư cách đánh đồng với phụ tử, phu từ bây giờ là sự phụ của hắn, người khác tự nhiên ngượng ngùng cũng đi làm sư phụ của hắn. Nhưng trong li đình nghe thời gian dài như vậy, Ninh Khuyết thân thiết cảm nhận được Nhan Sắt đại sự coi trọng đối với phụ đạo truyền thừa cùng bản thân hắn một gã truyền nhân, hắn đương nhiên muốn có một danh nghĩa sự sinh chính thức.

“Sau khi ta bắt đầu gọi Nhan Sắt đại sư sư phụ, chậc chậc, không khí trong đình kêu một cái tốt, sự sinh hòa hợp, cười cười nói nói, sư phụ lão nhân gia ông cuối cùng còn cho ta một phần lễ gặp mặt, ngươi nói lúc ban đầu ông ấy vì sao không cho?”

Trong Lão Bút Trai bốn mươi bảy ngõ Lâm, Ninh Khuyết ngồi ở ghế bành bưng ấm trà, giống như tiên sinh kể chuyện nước miếng bay tứ tung.

Tang Tang cầm chùy đang sửa cửa tiệm hôm trước bị hao tổn, không để ý hắn.

Không được đáp lại, Ninh Khuyết có chút mất hứng, giáo huấn: “Ngươi có thể chuyên tâm nghe ta nói chuyện chút hay không?”.

Tang Tang đang khoa tay múa chân đi cửa hàng thợ mộc đòi tấm ván gỗ lớn nhỏ, đáp: “Ta đang bận.”

Ninh Khuyết căm tức nói: “Ta thiếu gia nhà người mười năm sau sẽ là Thần Phù sự trong truyền thuyết, sao ngươi một chút cũng không kích động?”

Tang Tang quay đầu, nhìn hắn nói: “Thiếu gia, đó là chuyện của mười năm, mà chúng ta hôm nay nhất định phải đem cửa tiệm sửa xong.”

Ninh Khuyết đem ấm trà đạt tới trên mặt bàn, nói: “Không cần sửa nữa, đi mua cho ta vài thứ trước.”

Tang Tang nghi hoặc hỏi: “Lúc này vội mua cái gì? Cửa còn chưa sửa xong.”

“Bút mực chu sa còn có những tài liệu linh tinh này.”

Ninh Khuyết nâng bút viết tờ giấy, đưa qua, nói: “Mười năm mới có thể thành thần phù sư, quả thật quá chậm.”

“Ta muốn lập tức lập tức lập tức bắt đầu học tập phù đạo! “Chi tranh sớm chiều! Chi tranh sớm chiều!”

Tang Tang mở to con mắt lá liễu sáng ngời, nhìn hắn hoa chân múa tay vui sướng, mở miệng chần chờ kêu: “Thiếu gia...”

“Ở, chuyện gì?”

“Ngươi là cao hứng hồ đồ rồi phải không?”

“... Tựa như có chút.”

***

Các sư huynh sư tỷ trong hậu sơn thư viện, nếu không đến từ đảo đơn độc Nam Hải hoặc là quốc gia khác, hoặc là nhà ở xa, nhà ở thành Trường An vậy mà không có một ai. Ở sau khi gặp vị thư đồng tươi mát nhưng còn nhỏ kia của nhị sư huynh, Ninh Khuyết từng có ý, mang theo Tang Tang cùng nhau dọn vào hậu sơn ở, nhưng nghĩ mình dù sao cũng là người mới của thư viện, nào có tư cách cùng nhị sư huynh đánh đồng, vừa mới vào núi đã đưa ra loại yêu cầu này, luôn cho người ta một loại cảm giác mặt mũi lớn, thứ hai hậu sơn tuy đẹp nhưng luôn thiếu chút khí tức phố phường, vì thế hắn liền trở thành học sinh ngoại trú duy nhất của hậu sơn thư viện.

Tang Tang đuổi ở trước khi phường thì chưa đóng đèn đêm chưa tắt, dựa theo danh sách hắn đưa ra đi chợ tây mua một đống lớn bút mực cùng tài liệu cổ quái, sau đó liền bắt đầu vội vàng nấu cơm, vừa thái rau vừa hướng hắn báo cáo tình huống kinh doanh của Lão Bút Trai hôm nay.

“Hôm nay làm ăn rất tốt, nhất là buổi sáng, cửa thiếu chút nữa bị người ta giẫm nát, cửa tiệm ngày hôm qua ta không phải sửa rồi? Kết quả không đủ chắc, hôm nay lại bị chen hỏng chút. Sau khi xác nhận thiếu gia không có nhà, buổi chiều người mới ít đi.”

Tang Tang bông nhiên nghĩ đến một việc, đem tay ướt lau lau ở tạp dề, đi trở về trong buồng lấy ra một xấp danh thiếp cùng thiệp mời các thứ thật dày, đặt tới trên bàn, nói: “Có nhiều người để lại mấy thứ này, mời thiếu gia người qua phủ gặp một chút, bởi vì số người quá nhiều, hơn nữa trên thiếp đều viết tên, cho nên ta không nhớ.”