Chương 97: Ai dựa lan can ngắm nhìn?

Nguồn: tangthuvien

Biên dịch: Vô Ảnh Các

Nữ quản sự tên là Hoa Thiệu kia nghe được câu này, tự dưng lại nhớ tới vị thiếu niên nào đó thường xuyên ra vào Hồng Tụ Chiêu năm Thiên Khải mười ba, trong lòng căng thẳng nhìn về hướng âm thanh phát ra, thấy rõ ràng mặt mày người nọ bên cạnh Chử đại thiếu gia, phát hiện đúng là gã công tử thiếu đạo đức gọi cô nương không trả tiền kia, thân thể chợt cứng ngắc hẳn lên, biểu tình trên mặt cũng đồng dạng trở nên cực kỳ khó coi, trong lòng chua sót thầm nghĩ, nếu đã thật lâu không gặp, như vậy hôm nay tái kiến làm gì?

Với những nhân vật trong ngành phục vụ mà nói, tư tưởng và hành vi của bọn họ vĩnh viễn không cách nào đồng bộ, trong bụng Hoa quản sự không ngừng ân cần thăm hỏi cha mẹ tổ tông Ninh Khuyết, biểu tình khó coi trên mặt lại nhanh chóng biến thành đóa hoa tiên diễm, không dám có chút chần chờ, cách một chiếc bàn rượu cười quyến rũ thi lễ với đối phương, sau đó xoay người xòe tay phải đặt lên bờ môi, hướng về phía ánh đèn lầu cao u tĩnh, khoan khoái cao giọng hô: "Các cô nương lầu trên lầu dưới! Ninh Khuyết Ninh tiểu gia tới rồi kìa!"

Một tiếng kêu này không biết kinh sợ bao nhiêu người trong lâu, tập thể học sinh hoặc đang giả trang ngượng ngùng liễm thần tĩnh khí hoặc ra vẻ thành thạo nhìn quanh đồng loạt chĩa ánh mắt kinh nghi về phía bàn Ninh Khuyết, Tư Đồ Y Lan bưng chén trà giật mình há miệng, biểu tình trên mặt Kim Vô Thải cũng không còn cách nào bảo trì mềm mại, ào ào suy nghĩ việc này nên xếp vào hạng tiếp đãi nào đây? Thấy thế nào cảm giác mọi người bên trong Hồng Tụ Chiêu này đúng là không ai không biết Ninh Khuyết? Các học sinh giật mình, vừa tò mò mong đợi vừa có chút không thể tin ngẩng đầu nhìn lên trên lầu, muốn nhìn thử xem có bao nhiêu cô nương sẽ đi ra gặp hắn qua tiếng hô vừa rồi của Hoa quan sự.

Tiếng ca nhè nhẹ trên đài ti trúc giữa đại sảnh không biết đã ngừng lúc nào, trong lâu một khoảng yên tĩnh, không có giai nhân nào gấp không thể chờ được ló đầu ra nhìn Ninh Khuyết, cũng không có cô nương nào vẫy tay vui cười với hắn, thậm chí ngay cả tỳ nữ ra thay tiểu thư xem thử tình huống đều không xuất hiện lấy một người. Ngay thời điểm các học sinh kiễng chân chờ mong phía dưới hơi cảm thấy thất vọng, có người hơi mất thăng bằng, Tư Đồ Y Lan hơi cảm thấy có chút không thú vị, đột nhiên lầu gác đằng sau vang lên từng đợt bước chân chen chúc.

Tiếng bước chân vang lên tựa như hạt châu lớn châu nhỏ rơi xuống bàn ngọc, âm thanh buông rèm châu lay động như tiếng hạt mưa to nhỏ tấu nhạc ở Xuân Phong đình, giữa tràng oanh ca yến ngữ, sáu bảy vị cô nương từ hậu viện trong lâu mang theo tỳ nữ bên người nối đuôi nhau mà ra, dòng chảy hội tụ đến sảnh ngoài, sau đó đi đến bên cạnh Ninh Khuyết, hoặc cười chỉ trích vì sao nhiều ngày rồi không đến, hoặc ôn nhu quan tâm dạo gần đây sao không đến, hoặc nhíu mày nghi ngờ phải chăng gặp chuyện cho nên không đến được, nói ngắn gọn là một phen náo nhiệt liên hồi.

Đang lúc ầm ĩ, bỗng nhiên có một mái đầu tiểu cô nương hai búi tóc đáng yêu ló ra từ tầng lâu trên cùng thanh tĩnh nhất, đúng là tỳ nữ Tiểu Thảo bên người Giản đại gia, chỉ bắt gặp đôi mắt đen láy như điểm mực của nàng đảo quanh một vòng, không thấy được người mình muốn gặp, mất hứng reo lên: "Ninh Khuyết, sao Tang Tang không tới? Ngươi lại nhốt nàng trong tiệm rồi a!"

Đêm hôm đó các cô nương trong Hồng Tụ Chiêu chuẩn bị tiến cung luyện ca múa, cảm thấy nhàm chán không thú vị cho nên đã dùng phương thức cười nhạo thương hại trái tim thiếu niên yếu ớt mẫn cảm để dụ Ninh Khuyết tiến vào trong lâu, sau đêm hôm đó sự tình bắt đầu phát sinh một ít biến hóa thật vi diệu, vô luận là các bậc danh kỹ đứng đấu như Thủy Châu Nhi Lục Tuyết, hay là các cô nương bình thường khác, thái độ đối với Ninh Khuyết đều cực kỳ thân thiết nhiệt tình, nguyên nhân không vượt quá ba điểm:

Một là Ninh Khuyết lớn lên có một khuôn mặt tinh tươm dễ mến, là trai tơ khó gặp trong thanh lâu, khéo nói chuyện, cử chỉ đáng yêu, tôn trọng các cô nương, đôi bên cũng không có tầng quan hệ nọ, tụm lại với nhau rất thoải mái sung sướng, nhiều lần tán dóc chuyện thanh lâu, quen thuộc nhau vô cùng. Hai là Thủy Châu Nhi cực kỳ thương tiếc hắn vì một nhân tố riêng tư thuần túy nào đó, các cô nương tự nhiên cũng theo đó mà cho chút mặt mũi.

Nguyên nhân quan trọng nhất tự nhiên là vì Giản đại gia đã từng tỏ ra thân thiết với vị thiếu niên này theo trình độ nào đó, tuy loại thân thiết này không thấy được, thế nhưng Giản đại gia từ trước đến nay vẫn luôn không cho bất kỳ nam tử nào mặt mũi, thậm chí còn có chút chán ghét, thành ra việc này đúng là quá mức hiếm thấy, tuy Thủy Châu Nhi hay Lục Tuyết cũng không cần để ý, nhưng với các cô nương còn lại mà nói, nếu có thể khiến Giản đại gia vui vẻ, đừng nói chỉ là thân mật một chút với Ninh Khuyết, cho dù dùng thân thể các nàng cung phụng miễn phí mấy đêm thì đã tính là gì?

Nhưng các đồng học thư viện cũng không biết nguyên nhân này nọ, càng không biết Ninh Khuyết từng ra vào Hồng Tụ Chiêu biết bao nhiêu lần hồi đầu xuân năm nay, bọn họ chỉ cần nhìn oanh oanh yến yến bên cạnh bàn rượu, nghe những lời nũng nịu ngọt ngon, sớm cũng đã choáng mắt.

Tư Đồ Y Lan rốt cục chậm rãi buông xuống chén trà, miệng cũng khép cả lại, nhưng nhìn vị Lục Tuyết cô nương bản thân từng hai lần mời cũng chưa từng mời được, lúc này đang ôn nhu ngồi bên cạnh Ninh Khuyết cắn hạt dưa tán dóc, nhịn không được nhìn sang Kim Vô Thải cải nam trang bên cạnh, biểu tình rung động thở dài: "Chử Do Hiền thực không nói dối, Ninh Khuyết thật sự có thể quét ngang Hồng Tụ Chiêu, cái tên này... mặt mũi phải lớn hơn đám anh họ tự cho là siêu phàm của ta rất nhiều."

Đang lúc nói chuyện, Ninh Khuyết cũng đã chấm dứt cuộc hàn huyên lâu ngày gặp mặt với chư vị cô nương, ôn tồn chắp tay cáo biệt, sau đó tay phải khẽ nâng đỡ cánh tay Lục Tuyết, đi tới bàn Tư Đồ Y Lan bên này, cười nói: "Tư Đồ tiểu thư, ta đã dẫn Lục Tuyết cô nương tới cho ngài đây, ngài nên thương xót nàng ấy gần đây luyện múa vất vả, sớm để nàng ấy trở về nghỉ ngơi."

Tư Đồ Y Lan đứng dậy, trong nóng ngoài lạnh nói: "Cô nương chúng ta nói chuyện, ai cần ngươi quản lắm a." Nói xong câu đó, nàng xoay người thi lễ với Lục Tuyết, cực kỳ nghiêm cẩn nói: "Lục Tuyết tỷ tỷ, tiểu muội luôn muốn gặp tỷ thỉnh giáo ba đường đá chân trong vũ điệu xoay của người Hồ, hôm nay vinh hạnh gặp mặt, rất mong tỷ vui lòng chỉ giáo."

Lục Tuyết hơi chút nhíu mày, nàng quả thật có chút mệt mỏi, bản thân rất rõ ràng, nếu còn muốn bày ra phương pháp múa gì đó trước mặt vị quý nhân tài nữ Trường An này, thật sự không phải lựa chọn tốt.

Kim Vô Thải cũng đứng dậy, tay phải cầm quạt xếp gõ nhẹ lên hổ khẩu tay trái, mỉm cười nói: "Lục Tuyết cô nương, tỷ tỷ Tư Đồ của ta muốn học vũ điệu này, là vì lễ mừng đại thọ sáu mươi tuổi của Vân Huy tướng quân, muốn lấy điệu múa này làm lễ vật dâng tặng, ngược lại cũng không cần nhất định phải học hôm nay, chỉ là hi vọng cô nương có thể bỏ ra chút thời gian cho tỷ ấy."

"Thì ra là vậy." Lục Tuyết mỉm cười, nói: "Vậy tối nay ta sẽ nhảy trước một đoạn ngắn, về sau Tư Đồ tiểu thư có rảnh, chỉ cần thông báo trước một quãng thời gian, không câu nệ tiểu thư đến đây hay là ta đến phủ đều được."

...

...

Vũ điệu người Hồ không quan hệ gì tới Man tộc thảo nguyên, mà là đến từ Nguyệt Luân quốc, tục truyền căn nguyên chính là vũ điệu hiến tế của bộ lạc rừng mưa nào đó cực tây Nguyệt Luân quốc, trứ danh tiết tấu thanh thoát, nhất là nửa trên thân thể người múa làm thành dáng thiên nữ tán hoa bất động, nửa người dưới lại chuyển động nhanh chóng không ngừng, eo đùi đạp ca mà đi, hình thành nên một loại mỹ cảm đối lập cực kỳ rõ nét.

Loại vũ đạo này khó khăn thật lớn, ba đường vung chân đá thấp còn tương đối dễ thực hiện, nhưng nếu muốn hoàn thành vung chân đá ngang thậm chí là vung chân đá cao, lại còn phải bảo trì nửa người trên đoan trang tĩnh lặng, quả là cực kỳ khó khăn. Mà người múa điệu Hồ tài nhất thiên hạ hiện đang ở ngay trong thành Trường An Đại Đường, ngay trong Hồng Tụ Chiêu, cũng chính là Lục Tuyết.

Giữa thanh âm tỳ bà tấu vang, mơ hồ có tiếng tiêu phiêu khởi, sảnh đường yên tĩnh ngọn đèn mờ tối, thời điểm kéo màn Lục Tuyết diện trang phục múa hở bụng, mông phủ lớp vải mỏng nhanh nhẹn đi tới, ánh mắt ôn nhu cụp xuống, hai tay hợp thành chữ thập trước bầu ngực trắng sữa, vô luận là đầu ngón tay hay lông mi cũng chưa từng run rẩy một tia, nhưng cặp chân tựa như tuyết hồng của nàng lại bắt đầu chậm rãi múa cùng tiếng nhạc, nhất là theo tỳ bà ngày càng thúc gấp, hai chân tần suất khẽ đạp sân khấu càng lúc càng nhanh, bị váy bào mỏng gắt gao bao lấy mông đùi không ngừng run rẩy như tia chớp, bụng trần gợn nên những đường vân nhỏ đẹp...

Điệu múa dừng, vô số âm thanh ủng hộ vang lên rung trời, sau đó sảnh đường lại trở về không khí ồn ào náo nhiệt ấm áp, Tư Đồ Y Lan cực kỳ nghiêm cẩn kính một chén rượu với Lục Tuyết cô nương, mọi người lại tùy ý nói vài câu, Lục Tuyết cô nương thần sắc mỏi mệt áy náy ôn nhu cáo từ, trở về phòng mình nghỉ ngơi.

Mĩ nhân múa điệu xoay người Hồ cùng tiệc rượu cao cấp, hơn hai mươi vị thanh niên học sinh chính trực thanh thuần đến chơi khiến cho sảnh đường Hồng Tụ Chiêu tối nay thật náo nhiệt, nhất thời nước rượu rót liên hồi, tiếng hô đoán chữ phạt rượu văn nhã xen lẫn tiếng trò chơi ném thẻ phát ra lạch cạch, cả gian nhà khoan khoái náo nhiệt bao nhiêu.

Tối nay Ninh Khuyết bị Chử Do Hiền cùng quản sự thanh lâu hợp lực làm một cú ra mắt thật nổi, tự nhiên trở thành trung tâm tràng rượu, bất luận ngày thường quen hoặc không quen, nhóm học sinh cùng lớp cũng đều ào ào cầm ly tiến đến, xuất phát từ các loại lý do cường ngạnh mời rượu không chút khách khí, thời điểm ban đầu mọi người còn có thể chơi chút trò đánh túy quyền phạt rượu, đợi đến lúc phát hiện thằng nhãi Ninh Khuyết này có thể nói là thiên tài chơi đánh túy quyền, toàn thắng hơn mười cục, chuốc rượu nhất thời biến thành trút rượu.

Bản tính Ninh Khuyết thích uống rượu, càng thích phong vị sau khi uống vào, mấy năm nay theo Tang Tang, cơ bản lúc nào cũng thủ sẵn rượu, chỉ tiếc là phải nói thật đáng buồn, uống rượu suốt bao năm như vậy mà tửu lượng của hắn chẳng hề tăng trưởng lấy một điểm, trên cơ bản vẫn thuộc cái loại cảnh giới thấy rượu ham uống cho cố, sau đó quá say chỉ biết nằm một chỗ, chung quy không có cơ hội say rượu làm loạn.

Bị vô số đồng học trút rượu, qua năm sáu chén rượu nóng, nguyên bản chỉ có bảy phần cảm giác say nhất thời nhảy lên tới mười hai phần, hắn mạnh mẽ mở to cặp mắt đỏ hoe, muốn giả đò bản thân vẫn tỉnh táo để dọa lui quân địch, nhưng có chút ngôn ngữ miệng mồm không rõ đã bại lộ sự yếu kém của mình. Vì thế hắn muốn ôm chén rượu ngắm trăng giả mạo cô độc trốn rượu một chút, lại phát hiện bầu trời đêm vẫn không có ánh trăng, hắn muốn dựa lan can đổ rượu vào hồ chuốc say cá niệm thơ ra vẻ tuyệt vọng một chút, lại phát hiện bản thân đã không cách nào đi đến bên cạnh lan can, cũng không còn nhớ một bài thơ nào.

Vô luận là kiếp trước hay kiếp này.

Không biết tự lúc nào, bàn rượu chỗ hắn bị người chuyển qua cạnh lan can sau nhà, gần ngay mặt ao trúc ẩm, bản thân hắn thì ngồi phịch lên nửa bàn, đã sớm quên mình từng muốn làm chút gì đó.

Không khí bên lan can yên tĩnh hơn trong sảnh rất nhiều, Tư Đồ Y Lan ngồi cạnh hắn, chân phải đạp lan can híp mắt xuất thần nhìn ánh sao đầy trời lấp lánh, tay phải cầm một cái bình tuyết ngọc nhỏ mát lạnh nhẹ nhàng đong đưa ngoài lan can. Thật rõ ràng tửu lượng của vị tài nữ này hơn xa Ninh Khuyết, cặp mắt đen bóng sáng ngời mười phần, nàng bỗng nhiên mở miệng hỏi:

"Ninh Khuyết này, ngươi làm sao quen được công chúa tỷ tỷ vậy?"

Ninh Khuyết ngẩng đầu lên, xoa xoa mi tâm, sau đó giơ lên chiếc đũa không ngừng tìm kiếm cọng rau xanh trộn dấm chua, tùy ý hồi đáp: "Quen trên đường."

"Trên đường quen thế nào được?" Tư Đồ Y Lan quay đầu lại, tràn ngập hứng thú theo dõi hắn.

Ninh Khuyết cắm một chiếc đũa vào trong bánh xốp nhỏ, ôm trán căm tức đáp: "Nhặt được trên đường, cho nên mới quen."

Tư Đồ Y Lan bất đắc dĩ nói: "Ta nghĩ ngươi hẳn là nhớ lầm chút chuyện. Công chúa điện hạ không có khả năng bị ngươi nhặt được ven đường."

Ninh Khuyết nương theo cảm giác say cười nói: "Quả thật nhớ lầm, những thứ ta nhặt được ven đường đều là bảo bối, không có khả năng là mụn cơm du mộc ngu ngốc nha, ơ mà ta gặp công chúa ở đâu ấy nhỉ? Đúng rồi, ngươi có biết ta là quân tốt Vị Thành..."

QC: