Q2 - Chương 112: Thế gian đối với Ninh Khuyết hoan nghênh là...

Số từ: 1522

Dịch: Nhóm Ngạo Thiên Môn
Đả tự: Luv
Nguồn: vipvandan.vn - bachngocsach.com

Đường Tiểu Đường nhíu lại lông mày non nớt, nói: “Ngươi không cần thế này được không? Nếu các ngươi cảm thấy Đại Minh tông chúng ta không đúng tý nào, thật sự là một đám người ngu xuẩn, vậy các ngươi còn tới thánh địa của chúng ta làm gì?”

Ninh Khuyết căm tức trả lời: “Nếu không phải quyển thiên thư chữ Minh hiện thế, cho dù là phu tử cầu ta ta cũng sẽ không đến.”

Nghe được năm chữ quyền thiên thư chữ đôi mắt Minh Đường Tiểu Đường hơi sáng lên, nghĩ mình cùng huynh trưởng ở trong thánh địa không thu hoạch được gì, ánh mắt rất tự nhiên rơi xuống trên cái hộp sắt Ninh Khuyết dùng vải bọc trước người kia hỏi: “Tìm được rồi sao?”

Ninh Khuyết nói: “Không cần nhìn ta như vậy, đặt trong cái hộp này là tro một lão qủy lưu lại, lại nói ta vì sao cứ mang theo? Có phải hay không nên tùy tiện tìm một chỗ ném đi?”

Nói đến cũng rất kỳ diệu. Ở trong thông đạo đi nhiều ngày, bốn người từ thơ ấu của mình cho tới tu hành lại cho tới bình thường thích ăn đồ ăn vặt gì, nhưng Ninh Khuyết Mạc Sơn Sơn cùng với Diệp Hồng Ngư lại là cực ăn ý chưa nhắc tới đối với Đường Tiểu Đường gặp gỡ của ba người mình ở trong Ma Tông sơn môn, chưa nói đến vị lão tăng Liên Sinh ba mươi hai kia.

Cái đó không liên quan với thân phận Đường Tiểu Đường Ma Tông, không liên quan với chính ma không cùng tồn tại, thậm chí cũng không phải bởi vì đoạn quá khứ đó quá thảm thống ghê tởm đến nỗi làm ba người không muốn nhớ lại, trái ngược lại là bởi vì ba người bọn họ đều đem cùng Liên Sinh đại sư gặp nhau đoạn chuyện xưa này coi như một lần kinh nghiệm quý giá nhất trong cuộc đời tu hành của mình, không muốn chia sẻ với người khác.

Ninh Khuyết bỗng nhiên khẽ nhíu mày, nhìn phía Đường Tiểu Đường hỏi: “Ngươi cũng chưa tìm được thiên thư? Nơi đó chính là địa bàn của các ngươi, về nhà hắn là quen thuộc, chẳng lẽ cũng chưa có bất cứ phát hiện gì?”

Đường Tiểu Đường có chút chán nản lắc lắc đầu, nói: “Trong thánh địa cái gì cũng không có.”

Ninh Khuyết thầm nghĩ rõ ràng nơi đó có một động lớn xương trắng cùng quỷ còn có một lão gia hỏa so với quỷ càng đáng sợ hơn.

Thiên hạ các đại tu hành tông phái thế lực tề tụ hoang nguyên, Tây Lặng thần điện càng là đặt cược rất nặng, mục đích đó là vì lúc ma tổng sơn môn ứng thiên thời mở ra, tìm quyền thiên thư chữ Minh trong truyền thuyết kia, nhưng lại là hoàn toàn không có thu hoạch, quyển thiên thư trong truyền thuyết đó ở đâu, rất tự nhiên trở thành chỗ nghi hoặc thật lớn trong lòng mọi người.

Diệp Hồng Ngự nói: “Thiên Dụ đại thần quan từng nói quyển chữ Minh sẽ ở chỗ này xuất hiện, như vậy khẳng định sẽ xuất hiện.”

Ninh Khuyết lắc lắc đầu, nói: “Bây giờ xem ra, Thiên Dụ đại thần quan đại khái là sai rồi.”

Diệp Hồng Ngư khẽ nhíu mày, không chút do dự nói: “Đại thần quan của thần điện ta sao có thể phạm sai lầm.”

Ninh Khuyết nhìn nàng trào phúng nói: “Ngàn năm trước vị Quang Minh thần tọa kia nếu không phạm sai lầm, trên đời này lại nào sẽ xuất hiện Ma Tông? Chẳng lẽ nói Tây Lăng các ngươi vẫn cho rằng Ma Tông là kết quả chính xác?”

Diệp Hồng Ngự mím chặt môi không nói chuyện với hắn nữa.

Mạc Sơn Sơn có chút suy yếu thở dài một tiếng, mỉm cười nói: “Không đấu võ mồm với hắn nữa?”

Diệp Hồng Ngư gật đầu nói: “Lúc trước quả thật là ta phạm sai lầm.”

Ninh Khuyết hơi cảm thấy đắc ý, thầm nghĩ trên đời này trừ Tang Tang, ai còn có thể ở trên công phu miệng lưỡi vượt qua mình?

Diệp Hồng Ngư ngay sau đó nói: “Đã từng nói sau khi đi ra sẽ giết chết hắn, ta cần gì tức giận với hắn nữa?”

Ninh Khuyết cay đắng nói: “Vài câu chuyện cười mà thôi, cần gì coi là thật.”

Đi tuốt đàng trước Đường Tiểu Đường bỗng nhiên kinh hỉ nói: “Thật, là thật.”

Ninh Khuyết giật mình, hỏi: “Cái gì là thật?

Đường Tiểu Đường quay đầu chỉ vào thông đạo phía trước mảng sương mù mỏng kia, trong đôi mắt non nớt tất cả đều là vui vẻ, nói: “Nơi đó thực sẽ tới lối ra, chúng ta đi ra rồi.”

Nhìn cuối thông đạo ánh sáng mơ hồ trong mảng sương mù kia, mơ hồ đoán được hẳn là sẽ tới lối ra, dưới tình huống nhiều lần trải qua vất vả đã hết lương, mọi người vốn nên là vui mừng khôn xiết nhảy nhót không thôi, thậm chí nên là tay nắm tay vai sát vai trên người treo một dải băng, trên mặt tràn đầy tươi cười thanh xuân cùng nhau tiến lên.

Nhưng bọn họ lại dừng bước, lâm vào trầm mặc, mặc dù là Đường Tiểu Đường cũng không ngoại lệ.

Ở trong thông đạo dài dằng dặc, bọn họ ngăn cách với đời, cho nên có thể vứt đi bối cảnh sư môn giữa nhau, tạm thời quên cái gọi là phân chia chính tà cùng với những thù hận phức tạp máu cũng không rửa sạch đó, nhưng một khi đi ra khỏi dãy núi bị Hạo Thiên vứt bỏ này, trở lại trong cuộc sống chân thật, toàn bộ những nhân tố đó sẽ trở về.

Bốn người nhìn nhau, trầm mặc duy trì thời gian rất lâu.

Diệp Hồng Ngự bỗng nhiên hờ hững mở miệng nói: “Ta thực không quen tình cảnh ngụy trang sầu não này, sau khi đi ra ta muốn dưỡng thương một đoạn thời gian cho nên muốn giết người cùng yêu nữ Ma Tông này, cũng có thể là chuyện rất lâu sau.”

Đường Tiểu Đường kiêu ngạo nhìn nàng nói: “Ngươi bây giờ trên người còn có thương thế, chờ ngươi khỏi vết thương ta lại đánh ngươi.”

Mạc Sơn Sơn nhẹ nhàng đem váy bông trên người sửa sang lại bằng phẳng một chút cười nói: “Dù sao không liên quan tới ta.”

Diệp Hồng Ngư cười lạnh nói: “Nếu ta muốn giết Ninh Khuyết chẳng lẽ thực sẽ không liên quan tới ngươi.”

Ninh Khuyết phất tay ngăn cản những đối thoại không có ý nghĩa này nói: “Đi ra ngoài nói sau. Tiểu Đường người đi trước.”

Đường Tiểu Đường nhìn mắt hắn, nghiêm túc nói: “Ta biết ý tứ của ngươi, ngươi lo lắng bên ngoài sương mù có gì cổ quái, cho nên mới bảo ta đi đàng trước, ta chính là đệ tử Minh tông, bên ngoài nhỡ đâu toàn bộ là người Trung Nguyên các ngươi, ta trốn như thế nào? Hơn nữa ngươi là đại nam nhân, người quả nhiên giống như nàng nói, thật sự là nội sỉ nhục của thư viện.”

Ninh Khuyết mặt không đổi sắc, nghiêm túc nói: “Sao bỗng nhiên biến thành thông minh?”

Đường Tiểu Đường nói: “Ta chỉ là tâm tính thiện lương, cũng không phải ngốc thật.”

Nghe những lời này, Ninh Khuyết rất tự nhiên nhớ tới Tang Tang, Tang Tang đó chỉ là có chút ngốc, cũng không phải khờ thật, nhất thời sinh ra khát vọng rất mãnh liệt muốn trở lại thành Trường An.

Hắn nhìn lối ra trong sương mù, nói: “Ta trước thì ta trước, đệ tử cường đại nhất thế hệ trẻ đạo ma phù đều ở nơi này, lại thêm ta thư viện thiên hạ hành tẩu này, đừng nói có người dám đánh lén phục kích chúng ta, ta hoàn toàn không tin có ai thấy chúng ta siêu cấp tổ hợp này sẽ không bị dọa đến sợ quỳ xuống dập đầu!”

Đoạn ngôn ngữ này rõ ràng là dùng để thêm can đảm, chính như những ngày qua hắn cùng đạo si cùng thiếu nữ Ma Tông không ngừng đấu võ mồm vui đùa, Sở dĩ như thế là vì hóa giải tâm tình nặng nề trong lòng giống như bức tường đá.

Không ai biết hắn thần truyền đệ tử phu tử này đã nhập ma, dù là Diệp Hồng Ngư cũng chỉ là mơ hồ đoán được hắn đã kế thừa y bát của tiểu sư thúc, mắt thấy đã sắp về đến thế gian, hắn không biết nếu chân tướng mình nhập ma bị người ta phát hiện, ngoài khe núi cái thế giới chân thật mà lãnh khốc kia chuẩn bị dùng cái gì tới đón tiếp mình.