Chương 178: Đôi mắt không thuộc về James

Số từ: 1371

Dịch: Hoàng Hi Bình
Nguồn: bachngocsach.com

Khi rời đi, Tom xin Cha Tony 1 chai nước thánh.

Vừa bước ra khỏi nhà thờ, anh ta không ngừng ho, khiến Đỗ Duy đang định lái xe rời đi, cảm thấy ngạc nhiên.

Hắn suy nghĩ một chút, sau đó quay đầu hỏi: "Em muốn nói gì sao?"

Biểu hiện của Tom hơi kỳ lạ. Anh quay đầu lại, nhìn về phía nhà thờ, khi chắc chắn rằng Cha Tony không đi theo. Anh nói với giọng rối rắm: "À ... tôi có chuyện muốn hỏi anh về nước thánh."

Đỗ Duy nghi ngờ hỏi: "Nước thánh? Anh muốn dùng nó chống lại ác linh?"

Tom lúng túng nói: "Không ... không có, tôi đâu dám chống lại chúng, anh cũng là người của giáo hội. Tôi chỉ muốn hỏi anh, nước thánh có thể dùng để tắm hay không?"

Đỗ Duy lắc đầu nói: "Đương nhiên, nhưng chỉ 1 chai nước thì không nên dùng để tắm, bởi vì quá ít."

Tom xua tay: "Không sao. Dù sao tôi cũng đang định tắm rửa toàn thân. Tiện thể trở về điều tra giáo phái Vidar, nếu có tin tức sẽ lập tức báo cho anh ngay."

"OK."

Đỗ Duy nhìn Tom rời đi, với ánh mắt kỳ lạ.

Không biết tại sao, hắn luôn cho rằng giọng điệu của Tom có chút đau khổ.

Dùng nước thánh để rửa cơ thể ...

Chẳng lẽ ...

"Chậc chậc ... có vẻ như trong lúc Tom đang làm tình với gái, bị ác linh doạ sợ. Hy vọng anh ta sẽ không bị chuyện này mà có bóng ma tâm lý."

"Không ... phải nói, tôi hy vọng nước thánh có thể giúp hắn thoát khỏi bóng ma tâm lý."

Đỗ Duy bất lực cười cười, xoay người mở cửa xe, ngồi vào trong.

"Về nhà..."

Từ hôm qua đến giờ, Đỗ Duy không có thời gian nghỉ ngơi, giờ rất mệt mỏi, nếu không trở về nghỉ ngơi, thân thể cũng chịu không nổi.

Và ……

Đây cũng là thời điểm để cố gắng giải quyết một số vấn đề của chính mình.

...

Vào thời điểm này.

Trong một bệnh viện tư nhân cách thành phố Massas khoảng 200 km.

Thompson đang vô cùng nghiêm túc.

Ông ta cầm thánh giá và Kinh Thánh trong tay, nhỏ giọng đọc những lời lẽ thần thánh trong Kinh Thánh.

"Đôi mắt của Chúa luôn dõi theo bạn. Bạn sẽ được tắm trong vinh quang và ở cùng Chúa. Bạn sẽ được bình an, sắc đẹp và mùa màng. Mọi điều ác sẽ rời bỏ bạn. Hãy ngủ một giấc ngon lành."

Trước mặt ông, James đang nằm trên giường, với gương mặt nhợt nhạt và dữ tợn, cánh tay bên phải bị đứt lìa đang được băng bó, máu đã ngừng chảy.

Bàn tay còn lại duy nhất nắm chặt ga trải giường, trông đau đớn vô cùng. Đôi mắt lại rất lạnh lùng và bình tĩnh, nhìn ra chỗ khác.

Tại thành phố Massas, James đã thành công bước vào giai đoạn thứ ba của Quỷ Nhãn, và sống sót sau nỗi đau ác linh hoá thành công, để mọi người an toàn.

Nhưng vì điều này, ông cũng bị mất toàn bộ tay phải, và suýt chết trong tình trạng sốc do mất máu quá nhiều.

Sau khi chuyển lui chuyển tới 3 bệnh viện trong đêm, cuối cùng ông đã qua cơn nguy kịch.

Nhưng sau đó, một điều bất ngờ đã xảy ra.

James không cách nào nhắm mắt lại, có dấu hiệu suy sụp tinh thần. Trạng thái ác linh hoá đã bị ảnh hưởng, ông ấy không thể thoát khỏi trạng thái này.

Đó là lý do tại sao Thompson cầu nguyện cho James trong phòng khám, hy vọng giảm được một phần đau đớn.

"Ngủ ngon, con của Chúa, con đã chịu đựng quá nhiều."

Biểu tượng thánh giá được vẽ trên ngực, Thompson còn đặt 1 cây thánh giá lên trên ngực của James.

Có lẽ lời chúc đã phát huy tác dụng ...

Khoảnh khắc cây thánh giá được đặt trên ngực James, đôi mắt lạc lõng, lạnh lùng của ông ấy đột nhiên nhắm lại.

Ngay sau đó là tiếng ngáy nhè nhẹ vang lên.

Thompson thở phào nhẹ nhõm, đưa tay lau mồ hôi trên trán, mặc dù đã phục vụ trong giáo hội nhiều năm nhưng vị giám mục này chưa bao giờ gặp phải trường hợp như thế này.

Thậm chí, James mang đến cho giám mục cảm giác, y có thể vượt khỏi tầm kiểm soát bất cứ lúc nào.

"Cầu mong cậu sớm khỏe lại."

Nói nhỏ một câu cuối cùng, Thompson bước ra cửa, ra khỏi tiểu khu.

Đứng ở bên ngoài là Homill đang lo lắng, cùng với 2 Người Đuổi Quỷ cao lớn.

Thompson liếc nhìn họ, và đóng cửa lại.

"Xin đừng quá lo lắng. James đã ngủ. Việc tiếp theo chúng ta cần làm là đợi chỉ thị từ giáo hội."

Câu này là nói với Homill, vì cô gái trẻ là họ hàng với James, bọn họ là chú cháu.

Khi Homill nghe thấy điều này, cô ấy cảm thấy nhẹ nhõm, nhưng rồi lại căng thẳng.

Cô nhìn Thompson với ánh mắt khó hiểu: "Thưa giám mục, ý của ngài là, giáo hội có quyết định khác với chú James sao?"

Thompson gật đầu, nói bằng với giọng trầm: "Giờ James đã trải qua một số thay đổi đặc biệt. Ý chí của ông ấy sẽ phải chịu khảo nghiệm, và giáo hội cũng sẽ đưa ra đánh giá dựa trên trạng thái tinh thần của ông ấy."

Thực tế, Thompson không biết giáo hội sẽ đối xử với James như thế nào.

Nhưng có vẻ như những người ra phán quyết, sau khi có được một số thông tin quan trọng từ Giáo Hội Twilight, hình như có ý tưởng khởi động lại sở tài phán và biến nó thành một bộ phận chuyên giải quyết các sự cố về ác linh. Có lẽ James sẽ sắp xếp vào trong đó.

Tất nhiên……

Ngay cả khi James được vào trong đó, địa vị sẽ không đặc biệt cao, bởi vì phía trên vẫn còn 5 Hunter của thế hệ trước.

Nghĩ đến điều này, Thompson đang ngập ngừng một lúc, rồi lắc đầu nói với Homill: "Thế thôi nhé, James mất quá nhiều máu, cần nghỉ ngơi thật tốt. Tốt hơn hết con không nên làm phiền ông ấy, và nhớ rằng vấn đề này phải được bảo mật.

Homill cau mày và hỏi: "Bảo mật chuyện của chú James?"

Thompson trả lời: "Mọi thứ từ khi con vào thành phố Massas phải được bảo mật."

Hommer ok một tiếng, nói rằng cô đã biết điều đó, và những Người Đuổi Quỷ khác cũng gật đầu.

Mặc dù họ không hiểu rõ tình hình hiện tại của James, nhưng mọi người đều biết rằng Người Đuổi Quỷ già dặn và ổn định này khác với họ.

Sau nửa giờ, trong phòng bệnh hoàn toàn im ắng.

James đang nằm trên giường bệnh, mắt nhắm nghiền, hơi thở đều đặn.

Ông ta trông không khác gì những người bình thường. ngoại trừ việc mất quá nhiều máu và sắc mặt quá nhợt nhạt.

Thời gian trôi qua từng chút một, những thay đổi bất thường bắt đầu xuất hiện trên mặt của James.

Đôi mắt ông đảo qua đảo lại, như thể đang quan sát điều gì đó.

Đột ngột……

Đôi mắt đó trực tiếp mở ra, lạnh như băng, nhưng lạnh lẽo không chút xúc cảm.

Nhưng James dường như không hề hay biết, vẫn ngủ ngon lành.

Tình huống này rất kỳ lạ, như thể James đã mất kiểm soát đôi mắt của mình, hoặc ông chưa thoát khỏi trạng thái ác linh hoá, và "đôi mắt" đã bị buộc chặt vào một điểm mấu chốt nào đó.

Chỉ là, đôi mắt này dường như không thể ảnh hưởng đến thân thể James, cho dù mở to tối đa, cũng suýt chút nữa nhảy ra khỏi hốc mắt, cũng không cách nào nhìn thêm được gì.

Mời các độc giả tham gia thảo luận truyện tại: [Luận Truyện] Tự Mình Tu Thành Người Dưỡng Quỷ - Ủng Hữu Phúc Khí