Chương 8: Nguy Hiểm Không Biết Tới

Nhóm dịch: Tây Pha Cư Sĩ
Nguồn: Metruyen
Nguồn đả tự: Banlong.us

Sự tồn tại của lão bản nương của quán thịt chó Vân Kế khiến người ta cảnh đẹp ý vui. Dù tới hiện tại Phương Giải vẫn không biết vị thiếu phụ xinh đẹp mà bưu hãn này tên là gì. Phương Giải không chỉ một lần nhìn thấy vị thiếu phụ thoạt nhìn uyển chuyển hàm xúc nhưng kỳ thực rất nóng bỏng này dùng đáy nồi đánh Tô Đồ Cẩu ngã xuống đất. Làm cho hắn không tự chủ nghĩ tới bộ phim ‘Sư tử Hà Đông’ ở kiếp trước.

Mà hôm nay vị lão bản nương bình thường rất phóng khoáng này không biết vì sao, lúc nói chuyện với Phương Giải, ngữ khí lại ôn nhu như thay đổi thành một người khác vậy. Phương Giải thừa dịp lão bản nương bưng nồi thịt chó hầm cách thủy lên, sờ vào tay nàng một cái. Lão bản nương rõ ràng không chửi ầm lên, mà cười vũ mị một cái. Sau đó nhẹ nhàng xoay người rời đi.

Nụ cười này đã khiến cho toàn thân Phương Giải nổi da gà. Hắn lập tức xuất ra tư thế phòng ngự, phòng ngừa lão bản nương ném cái bàn tính tới.

Phương Giải bị lão bản nương ném bàn tính không chỉ một lần. Cho dù lần nào hắn cũng tiếp được.

Ở phòng bếp đằng sau quán Vân Kế, lão bản nương vén rèm, tạo một khe hở nhìn Phương Giải đang vui vẻ ăn thịt chó. Nàng nhíu mày, thì thào nói một câu, một đứa nhỏ không tệ.

Tô Đồ Cẩu đang giơ dao chặt thịt, đột nhiên dừng lại, lắc đầu nói việc không liên quan tới mình thì đứng để ý. Lẽ nào nửa đời trước quản nhàn sự còn chưa đủ nhiều? Giữ khuôn phép làm sinh ý là tốt nhất. Mặc dù thành Phan Cố nhỏ bé, vắng vẻ, lạnh tới mức đi tiểu cũng lập tức đông cứng. Nhưng tốt xấu vẫn là một nơi có thể sống yên ổn, chẳng phải sao?

- Đi tiểu đông cứng là vì lực đạo của ngươi chưa đủ.

Lão bản nương hừ lạnh một tiếng.

Trầm mặc một lát, Tô Đồ Cẩu do dự nói: - Hôm nay tiền rượu không thu, coi như là không phụ lòng hắn.

Lão bản nương mắng một câu, Tô Đồ Cẩu không nghe rõ lắm.

Hắn cúi đầu, tiếp tục chặt thịt.

Lão bản nương xoay người lấy một bầu rượu Lê Hoa đã nhưỡng mười năm rồi. Dùng tạp dề lau bụi bặm bám ở trên, rồi xoay người đi ra ngoài. Tô Đồ Cẩu giữ nàng lại, vẻ mặt không vui nói: - Bầu rượu này không phải là cho hắn.

Lão bản nương nhìn Tô Đồ Cẩu, rất thần kỳ không hất cánh tay của hắn: - Bầu rượu này đã giữ mười năm. Ngươi nói là cất cho ngài ấy tới, mới mở. Ngay cả một người thích rượu như mạng như ngươi cũng không vụng trộm uống một ngụm. Ta biết bầu rượu này rất quan trọng với ngươi.

Nàng dừng một lát, ngữ khí có chút đau xót: - Nhưng quan trọng bằng một người chết không?

Biểu lộ của Tô Đồ Cẩu trở nên cứng ngắt, chậm rãi buông tay: - Không biết ngài ấy sẽ tới hay không…Thôi, chúng ta lại nhưỡng một bầu. Nói không chừng qua thêm mười năm chưa chắc gặp lại ngài ấy.

Lão bản nương mỉm cười vũ mị.

Nàng kiễng chân hôn lên mặt Tô Đồ Cẩu một cái, xoay người đi ra phòng bếp. Tô Đồ Cẩu vuốt chỗ vừa được hôn, mỉm cười ngây ngốc. Con dao giơ lên cao, khí lực bao trùm toàn thân giống như không bao giờ dùng hết.

Bên ngoài truyền tới thanh âm đùa giỡn của Phương Giải với lão bản nương. Tô Đồ Cẩu nghiêng tai nghe ngóng, lập tức thở dài: - Xác thực là một đứa nhỏ không tồi…đáng tiếc.

- Rượu nhưỡng mười năm?

Bên ngoài rem vang lên thanh âm hơi run rẩy của Phương Giải: - Đừng tùy tiện cầm một bầu rượu rồi xưng là mười năm, sau đó lừa tiền ta…Đừng dùng chiêu này, cho dù là dùng sắc cũng không có tác dụng!

- Cái gì? Không thu tiền? Vậy sao ngươi không nói sớm.

- Ai nha…rượu này thật không tồi, sền sệt giống như có thể lôi ra vậy. Thực sự là cất giữ mười năm? Đừng nói là bỏ thêm bột vào rượu đấy.

Theo sát đó, Tô Đồ Cẩu nghe thấy một tiếng kêu thảm. Hắn biết lão bà Đỗ Hồng Tuyến của mình lại bão nổi. Nhớ lại cuộc sống mười năm này của hai người, Tô Đồ Cẩu nhịn không được thổn thức.

Buông con dao xuống, hắn ngồi xổm hút tẩu.

Cũng không biết là trong lòng nhớ thương bầu rượu, hay là nhớ lại việc gì đáng giá nhớ lại.

….

….

Một mình ăn thịt chó quả thật có chút nhàm chán. Phương Giải là người thích náo nhiệt. Tuy nhiên hắn lại có chút may mắn. May mắn hôm nay không có ai tới. Bằng không hắn sao có thể độc chiếm bầu rượu Lê Hoa mười năm kia? Nghĩ tới sắc mặt của Phó Bảo Bảo và Lí Cảm Đương, hắn kéo bầu rượu lại gần mình.

Đúng là một tiểu tử keo kiệt.

Rượu Lê Hoa nhưỡng mười năm, uy lực không thể khinh thường. Tửu lượng của Phương Giải vốn không cao lắm, uống hai chén đã ngà ngà say. Cảm giác cả người trở nên ấm áp. Hắn cởi áo bào đặt xuống một bên. Rượu này lúc đầu uống còn chưa thấy thế nào. Nhưng vài phút sau, đã bắt đầu thấm.

Dần dần, đầu của hắn trở nên nặng trĩu.

Đang lúc hắn do dự liệu có thể uống thêm một chén nữa không, thì cái áo đặt bên bị người cầm lên. Một người ngồi xuống ghế, lẳng lặng nhìn hắn.

Phương Giải dùng ánh mắt say lờ đờ nhìn sang. Vốn tưởng rằng là một người quen đi tới. Nhưng phát hiện là người hắn không quen.

Nhưng chỉ trong tích tắc, Phương Giải đứng bật dậy.

Hắn trợn to mắt nhìn người ngồi bên cạnh, vẻ mặt không tưởng tượng nổi nói: - Sao lại là ngươi?

Nam tử kia mặc một bộ áo xanh, có chút phai màu.

Phương Giải không nghe thấy tiếng cửa mở, nên căn bản là không biết nam tử này vào từ lúc nào. Nhìn khuôn mặt sạch sẽ lại mang chút tang thương kia, hắn giống như đang gặp gỡ cha mẹ của bạn gái ở kiếp trước. Toàn thân không được tự nhiên, hắn vô ý thúc lùi cái ghế về phía sau, cố gắng đứng lên.

- Mời ta uống một chén?

Nam tử áo xanh cười cười, chỉ vào rượu Lê Hoa ở trước mặt: - Lúc đi qua nơi này liền ngửi thấy mùi thơm của rượu, nhịn không được vào xem là hạng người gì có thể được uống rượu tốt như vậy. Ta nhớ mười năm trước ta từng uống rượu này, tuy nhưỡng không lâu bằng bầu ngươi đang uống, nhưng vẫn là thứ tốt.

- Ngươi là tửu quỷ.

Phương Giải bị chính những lời này của mình làm cho hoảng sợ. Hắn xác thực không có ý đó. Nhưng không biết vì sao, ở trước mặt người nam nhân này, hắn lại thiếu bình tĩnh như vậy, lại khẩn trương sợ hãi như vậy. Lúc ăn trộm dưa hấu bị người tóm được, hắn cũng không hoảng loạn như bây giờ. Quá mức một ít, nhìn lén Tôn quả phụ tắm rửa bị phát hiện, cũng chưa từng hoảng loạn như bây giờ.

Nam tử áo xanh nghe thấy câu này, hơi nao nao, lập tức cười ha hả.

- Rất nhiều năm rồi không có người gọi ta là tửu quỷ. Trước kia ở thành Trường An ngược lại thường xuyên bị người mắng như vậy.

Giống như nhớ tới cái gì đó, khóe miệng của hắn nở nụ cười mê người: - Tuy nhiên lão gia hỏa kia mắng ta là tửu quỷ, bởi vì cả thành Trường An chỉ có ta và ông ấy tranh nhau uống rượu. Cũng không biết mười năm không gặp rồi, rượu ngon của ông ấy có còn giấu ở hàng thứ hai của giá sách, đằng sau cuốn ‘Đạo Đức Kinh’ hay không.

Phương Giải nghe không hiểu hắn nói gì, một câu cũng không hiểu.

- Ngươi rất keo kiệt.

Nam tử áo xanh nhìn bầu rượu, nhin không được tự mình cầm bầu rượu lên, không dùng chén, mà một hơi uống hết hơn nửa bầu.

Vừa lúc đó, Tô Đồ Cẩu và lão bản nương Đỗ Hồng Tuyến từ phòng bếp lao ra. Sắc mặt của hai người đều cực kỳ kích động, thậm chí cả người còn run rẩy. Cái tẩu trong tay Tô Đồ Cẩu rơi xuống mặt đất, tóe lên ánh lửa. Mà khăn lau trong tay của Đỗ Hồng Tuyến lại rơi xuống, che mất ánh lửa.

Tô Đồ Cẩu mặt đầy râu ria muốn đi lên phía trước, lại không dám. Cuối cùng ngồi chồm hổm xuống mặt đất gào khóc, giống như một đứa trẻ chịu ủy khuất vậy.

Mà Đỗ Hồng Tuyến thì một bên tát vào ót của Tô Đồ Cẩu một bên nói không cho phép khóc, nhưng chính nàng ta lại rơi lệ đầy mặt.

Nam tử áo xanh nhìn hai người bọn họ, cười cười, giống như gió xuân thổi tan băng tuyết vậy. Phương Giải không tự chủ được ngơ ngẩn. Cho tới bây giờ hắn chưa từng thấy qua nụ cười của một người lại trong sáng, sạch sẽ như vậy. Nụ cười là nụ cười, không có ý tứ gì khác.

- Ngửi thấy mùi rượu liền biết là hai người các ngươi, nên không thể không vào.

Hắn nói.

Hắn khoát tay ngăn cản Tô Đồ Cẩu và Đỗ Hồng Tuyến nói chuyện. Hắn chỉ vào Phương Giải, nói: - Để ta nói với hắn vài câu. Uống nửa bầu rượu Lê Hoa của hắn, cũng không thể không trả công. Các ngươi ngồi xuống chờ ta trong chốc lát. Sau đó ta có việc muốn nhờ hai ngươi hỗ trợ.

Tô Đồ Cẩu và Đỗ Hồng Tuyến gật đầu mạnh, lập tức ngồi xuống một bên, hai cánh tay đặt ở đầu gối, giống như hai học sinh tiểu học chăm chú lắng nghe thầy giáo giảng bài vậy.

- Nhưng…bầu rượu để mười năm là dành cho ngài.

Đỗ Hồng Tuyến đột nhiên nhớ ra, nhìn Phương Giải đã chếch choáng say: - Là hắn chiếm tiện nghi mới đúng.

- Ngươi đã tặng rượu cho hắn, vậy thì là của hắn. Ta còn có thể may mắn được uống, tự nhiên là ta chiếm tiện nghi.

Nam tử áo xanh cười ôn hòa: - Nhận được chỗ tốt của người ta, vẫn nên báo đáp một phần nhân tình.

Tô Đồ Cẩu và Đỗ Hồng Tuyến đều choáng váng. Trong lòng tự nhủ, tiểu tử này thật quá may mắn. Cả Đại Tùy, thậm chí cả thiên hạ này, có ai có thể đơn giản nhận được phần nhân tình của ngài ấy như vậy?

- Tiểu tử này, thật quá con mẹ nó may mắn!

Đỗ Hồng Tuyến nhịn không được cười mắng một câu. Nhìn người thiếu niên vẫn còn sững sờ, ánh mắt đầy thích thú.

- Chuyện gì vậy?

Phương Giải lúng ta lúng túng hỏi một câu, sau đó thân thể nghiêng sang một bên, té xuống: - Lòng dạ của lão bản nương ngươi thật hiểm độc, đây con mẹ nó đâu phải là rượu…rõ ràng là thuốc mê mà.

Phịch một tiếng, thiếu niên ngã lăn ra đất, rơi vào giấc ngủ.

Đây tự nhiên không phải là thuốc mê, nhưng cũng không phải là rượu bình thường.

Bỏ thêm ba nguyên liệu khó kiếm trong thiên hạ để nhưỡng rượu Lê Hoa, một phàm phu tục tử như hắn làm sao có thể chịu nổi?

Nam tử áo xanh cúi người vịn Phương Giải lên, chậm rãi cởi quần áo của Phương Giải. Nhìn cơ bụng từng khối của Phương Giải, trầm mặc một lát, rồi lắc đầu.

- Không biết cứu ngươi, là đúng hay là sai…Thôi, coi như ta và ngươi có duyên phận.

….

….

Trong nhà của Phương Giải.

Thư phòng.

Co rúc ở trong chăn đằng sau giá sách, có vẻ lôi thôi chán nản, Đại Khuyển bỗng ngồi dậy, nhìn nữ tử đang ngẩn người trên xà nhà, hỏi: - Hôm nay là sinh nhật mười lăm tuổi của hắn?

Bả vai của Mộc Tiểu Yêu không tự chủ được run một cái, sau đó trịnh trọng gật đầu: - Phải…Thời gian trôi qua thật là nhanh, chớp mắt cái đã mười lăm năm rồi. Lúc rời khỏi chỗ đó, ta chỉ mới mười hai tuổi. Hiện tại đã nhân lão châu hoàng. (*Ví với người phụ nữ già bị ruồng bỏ, như viên ngọc không còn đáng giá)

Đại Khuyển không để ý tới lời cảm khái của nàng, mà là đứng lên cầm lấy hộp kiếm vứt lên xà nhà: - Mười lăm năm trước, ở trong thư phòng, chủ nhân giao cho ta một vật. Ta biết ngươi rất hiếu kỳ chủ nhân đã nói gì với ta. Cũng như ta rất hiếu kỳ chủ nhân đã nói gì với ngươi. Bên trong hộp kiếm này là việc mà chủ nhân giao cho ta. Dù sao hôm nay lúc hắn trở về, ta sẽ nói với hắn. Ta đưa cho ngươi xem trước.

Mộc Tiểu Yêu không nhìn mà vứt hộp kiếm trở về.

Nàng kéo kéo quần áo của mình, lộ ra da thịt trắng nõn. Nàng lấy một túi gấm từ trong áo lót, quơ quơ trong tay: - Đây là việc mà chủ nhân giao cho ta.

Đại Khuyển nhìn hộp kiếm trong tay, lại nhìn túi gấm trong tay Mộc Tiểu Yêu.

- Làm vậy thật không công bằng với hắn.

Đại Khuyển nói.

Mộc Tiểu Yêu khẽ giật mình, ngồi thẳng người, nhìn chằm chằm vào Đại Khuyển: - Lão đã tự tiện mở hộp kiếm.

Đại Khuyển nhìn Mộc Tiểu Yêu: - Ta cũng không tin ngươi chưa từng nhìn túi gấm kia!

- Nói cho hắn biết, sau đó dẫn hắn trở về?

Mộc Tiểu Yêu hỏi.

- Về con mẹ nó à!

Đại Khuyển bỗng ném hộp kiếm vào trong lò lửa, thân thể run kịch liệt. Mộc Tiểu Yêu nhìn ra được hắn đang sợ hãi. Mà nàng cũng đang rất sợ hãi, rất sợ hãi.

- Ta và lão sẽ chết.

Nàng nói.

- Chết thì chết!

Đại Khuyển run rẩy nói: - Mười lăm năm, lão tử không đành lòng.

- Ta cũng vậy.

Mộc Tiểu Yêu cười cười, cũng vứt túi gấm vào trong lò lửa.

- Cứ để hắn sống yên bình như bây giờ. Cho dù không thể tu luyện thì sao chứ? Làm người thường, rất tốt.

- Tương lai hắn thi đỗ Diễn Vũ Viện, làm một văn lại.

Đại Khuyển nói.

- Vận khí tốt chút, sẽ được lưu lại Diễn Vũ Viện làm mấy chuyện vặt vãnh.

Mộc Tiểu Yêu nói.

- Ba tới năm năm sau, có lẽ sẽ được điều vào triều đình, tiến vào Lễ Bộ, Hộ Bộ hoặc và nha môn khác làm quan.

Đại Khuyển nói.

- Lại qua vài năm, dựa vào sự thông minh của hắn, chắc chắn sẽ nắm chức vị cao.

Mộc Tiểu Yêu nói.

- Cần gì phải tu luyện? Mười năm sau, hắn vẫn là người đứng trên cao hơn những người khác.

Mà lúc này, người mà hai người bọn họ nhắc tới, đang nằm trên giường của Đỗ Hồng Tuyến phía sau quán Vân Kế ngủ phì phò. Không biết rằng mình vừa mới trải qua một hồi hung hiểm lớn.