Quà Noel Sớm

Số từ: 4110

Tác giả: Chung Thần Thông

Giải Nhất Event Viết Cho Mùa Yêu Thương I

Nguồn: bachngocsach.com

9 giờ 32 phút
Ngày 20 tháng 12 năm 2012

Gã tỉnh dạy trong một căn phòng sang trọng, ga đệm trắng tinh, mùi hương thơm nức. Đây là đâu vậy nhỉ? Gã vẫn dụng cái trí não vẫn đang biêng biêng của mình cố tìm kiếm manh mối về sự xuất hiện của mình ở tại đây. Hình như…mang máng… thực gã không thể nào tập trung được trong tình trạng đầu óc như thế này. Cổ họng khô rang, mồm miệng đắng ngắt. Gã bước lại chiếc tủ lạnh nhỏ đặt ở góc phòng, mở lấy một chai nước suối, một hơi tu hết nửa. Nước mát lạnh chảy tới đâu, gã thấy tươi ra tới đó. Đưa tay quẹt miệng, gã cảm thấy cũng tỉnh táo được thêm phần nào. Gã vén rèm cửa nhìn ra ngoài, thử xem đây là đâu. Con phố nhìn khá quen, đối diện sang bên đường là một hàng bốn năm cái nhà nghỉ nằm san sát nhau, cái nào cái đấy xe máy ô tô đỗ kin kít trong sân. Hay ở chỗ, tất cả đều được quay đầu ra ngoài để che biển số. Gã lẩm bẩm:

- Lâm Gia Thôn ?!

Có tiếng kẹt cửa phía sau khiến gã giật thót mình quay lại. Từ phòng tắm, một thiếu nữ lạ hoắc bước ra, mái tóc ướt lướt thướt, trên người chỉ cuốn hờ một chiếc khăn bông ngang ngực. Theo phản xạ, gã tự dòm xuống dưới của mình, trên người gã đang không một mảnh vải che thân đúng với thói quen vẫn bao năm nay. Không nghĩ ngợi nhiều, gã vớ lấy chiếc chăn bông trên giường cuốn vội quanh người, che phần hạ thể lõa lồ. Tim đập thình thịch, máu nóng lập tức dồn lên đầu, gã cảm thấy mặt mình đang càng lúc càng đỏ lên theo từng chuyển động của kim giây đồng hồ. Phía đối diện, nàng ta dường như chẳng chút e dè, chòng chọc nhìn sự bấn loạn gã rồi che miệng cười khúc khích.

Gã lắp bắp nói với giọng run run:

- Tôi…tôi…cô…ơ …ơ… sao lại có chuyện này?

Nàng ta dừng cười, nghiêm mặt trả lời:

- Sao là sao? Sau những gì tối qua, giờ anh định trốn tránh trách nhiệm à? Hay anh định nói là anh say quá không nhớ gì hết. Ui da! Tôi thật không ngờ anh tệ đến thế đấy. Tôi nhìn lầm anh rồi.

Dứt lời nàng ngồi phịch xuống giường, hai tay bưng mặt, hai vai rung bần bật. lên từng chặp. Câu nói của nàng khiến gã sợ tái mặt, nhất thời thộn ra không biết nói gì cho phải. Sau khoảng ba mươi giây cả hai im lặng thế, chợt nàng lăn ra giường, bật cười khanh khách:

- Hihi! Lừa được anh rồi! Haha! Buồn cười quá! Đau bụng quá! Hihi, haha!

Càng lúc càng rối, càng lúc gã càng không hiểu thực sự là đang có chuyện gì nên vẫn nghệt mặt ra đứng đó, trân trân nhìn nàng. Hồi lâu sau, khi cơn cười có vẻ đã dứt, nàng mới ngồi dậy, miệng vẫn cười nụ, tay vén tóc mái rồi chỉnh lại cái khăn tắm. Đoạn nàng vỗ vỗ vào chỗ cạnh mình, ý bảo gã ngồi xuống rồi hỏi:

- Sao anh cứ nghệt ngạt ra thế? Anh không nhớ chuyện gì sao? Anh có nhớ em là ai không?

Gã rụt rè ngồi xuống, mắt vẫn không rời khỏi nàng, chầm chậm lắc đầu. Sau cơn bối rối ban đầu, khi này gã đã lấy lại được bình tĩnh:

- Anh xin lỗi em! Nhưng thực sự là anh không nhớ gì hết. – Láng máng vài hình ảnh trong đầu hiện ra, gã nhăn trán hòng nhìn cho rõ rồi nói tiếp - Anh chỉ nhớ tối qua nhậu nhẹt với mấy thằng bạn, uống cũng nhiều, rồi sau đấy hình như cả lũ kéo nhau lên Bar Funky ở Tạ Hiện thì phải. Ờ…à…anh chỉ nhớ đến vậy thôi. Tối qua…ờ…à…anh gặp em ở đó à?

Nàng nhìn thẳng vào mắt gã nở một nụ cười tươi thắm như đang xem xét rằng gã nói thật hay giả vờ. Đôi mắt nàng đen láy, sâu thăm thẳm khiến gã thấy như mình đang bị nàng đọc hết tâm sự ra vậy. Tim gã chợt dừng lại một nhịp, trong bụng thốn nhẹ một cái, gã bối rối vội hướng cái nhìn của mình ra phía cửa ra vào. Lúc này, nàng mới nhẹ nhàng trả lời gã:

- Vâng! Tối qua em cũng hẹn bạn ở đó. Anh với các bạn anh vào rồi ngồi ở bàn đối diện. Lúc đó em đang ngồi một mình, anh vào rồi cứ quay ra nhìn em chòng chọc suốt. Thực sự là lúc đó em rất ngại. Xong một lúc, anh sang bàn em hỏi han làm quen này nọ. Lúc đó bạn em nó cũng nhắn tin thông báo chính thức bỏ bom em rồi nên cũng đang chán mới tiếp chuyện với anh. Chẳng hiểu thế nào càng nói càng hợp nhau. Bạn anh bỏ về lúc nào em cũng không biết, mà hình như anh cũng không biết luôn ấy.Hihi!

Tiếng nàng cười thật trong trẻo. Gã trân trối nhìn nàng, nghe tiếng nàng nói, nhìn ngắm nàng cười với điệu bộ thực tự nhiên. Cho đến lúc này thì gã đã láng máng nhớ ra câu chuyện nên gãi đầu hỏi lại:

- Hình như, tối qua anh chém gió khủng khiếp lắm thì phải? À…ừ…hình như còn có đoạn anh nói về lịch của người Maya, rồi kinh thánh, rồi ca triết lý Phật giáo các kiểu. À đúng rồi, nói về ngày tận thế. Kinh thật! Hehe!

- Hihi! Anh nhớ ra rồi à? – Nàng cười tít mắt – Thì đó! Em cũng đang buồn, cũng đang lo lắng nghĩ ngợi tới ngày hai mươi hai tới thì lại gặp anh nên anh với em buôn bán tít mù luôn. Buôn cho tới lúc hết sạch cả chai Tequilla, buôn một mạch luôn tới hai giờ. Quán người ta đóng cửa đuổi ra ngoài lại ra ngồi vỉa hè nói tiếp. Hihi!

Tới đây, gã lại nghệt mặt, đưa gãi đầu một cách vô thức, mặc dù gã chả ngứa ngáy gì sất:

- Thế cơ à? Anh không nhớ đoạn ấy? Thế xong rồi sao? Sao anh với em lại ở đây?

Nàng nghiêng đầu, tay vuốt vuốt mái tóc ướt để lộ cái cổ dài trắng ngần:

- Thì xong mệt quá kiếm chỗ ngủ chứ sao anh?

Gã lại rối bời:

- Vậy hôm qua, anh với em… Có gì à?

Nàng nhìn gã, mắt hấp háy như thể đang trêu đùa:

- Có gì là có gì cơ?
- Ơ, a…- Gã bối rối, lần đầu tiên gã rơi vào thế hạ phong như thế này nên thực không biết phải nói sao. Hồi lâu gã mới bật được ra một cầu rất dở hơi - Thì anh nói tới chuyện quan hệ nam nữ…đó…đó mà. Em hiểu anh nói gì mà phải không?

Nàng cười toe:

- Hihi! Nhìn điệu bộ anh mắc cười quá! Anh không phải lo. Không có chuyện gì đâu. Tại khách sạn này tối qua còn mỗi một phòng. Anh thì say xỉn quá rồi. Lúc em đưa anh lên phòng thì hình như là anh tưởng là về đến nhà anh rồi, nên vừa vào phòng là anh cởi đồ quăng tùm lum, tà la luôn rồi chui vào giường ngủ tít. Chưa đến hai phút anh đã ngáy vang phòng rồi.

Gã lắc đầu cười ngượng:

- Ra là vậy! Thực ngại quá! Thế tối qua em ngủ đâu?

Nàng tròn mắt hỏi lại:

- Ngủ trên giường với anh chứ ngủ đâu?

Gã tròn mắt:

- Thật hả?

Nàng lại bật cười:

- Hihi! Đàn ông như anh thực em chưa gặp bao giờ. Làm gì mà lo lắng vậy chứ? Em còn chưa tính toán lỗ lãi mà sao anh cứ phải lo như thế.

Đoạn nàng hất đầu về phía cái sofa kê sát tường:

- Hihi! Thôi không trêu anh nữa, Tối qua em nằm kia kìa! Gớm, anh chưa bị thiệt thòi gì đâu ạ!

Gã cười mếu máo:

- Hic! Anh chỉ…ừm…hỏi vậy thôi mà!

Nàng mỉm cười, giải thoát cho gã khỏi câu chuyện:

- Ừ thì hỏi vậy thôi. Nào! Giờ anh đánh răng, rửa mặt với mặc đồ vào đi rồi ta check out. Cũng không còn sớm nữa đâu mà dông dài! Sắp tận thế rồi đó lão!

Gã thở phào nhẹ nhõm, trong phút chốc bản lĩnh đàn ông đã được khôi phục. Gã gật đầu nhe răng cười đùa lại:

- Ok, nhanh lên nào! Thời gian không còn nhiều nữa. Ngày kia là tận thế rồi! Hehe!

Nàng nhìn gã, gã nhìn nàng, bốn mắt gặp nhau, cả hai bật cười vang, bầu không khí vui vẻ tràn ngập căn phòng.

.
.
.
.

16 giờ 17 phút cùng ngày,

Gã ngả người vào tựa ghế, xoay xoay một cách tư lự, mắt chăm chăm nhìn ra ngoài cửa sổ nhìn trời ngắm đất. “Giờ còn ngồi đây làm lụng vất vả thế này làm gì nhỉ? Nhỡ ngày kia là tận thế thật rồi thì thật lãng phí thời gian quá.” Gạ tự hỏi lòng rồi cũng bật cười với suy nghĩ của mình. Điện thoại trên bàn chợt rung, màn hình hiển thị “Linh Tinh đang gọi”.
Gã giật mình, sao mình lại có cái liên lạc là vậy nhỉ? Nghĩ ngợi chốc lát rồi gã cũng nhấc máy nghe. Đầu bên kia, một giọng nữ tươi sáng lanh lảnh:

- Hihi! Biết ai đây không?
- Ơ! A! – Thoáng trong phút chốc gã nhận ra ngay, là giọng của nàng. – Hihi! Em à? Sao em có số của anh?
- Hihi! Đồ trí nhớ ngắn hạn! Thì tối qua anh với em trao đổi số mà. Lại quên nữa rồi. – Nàng giả bộ phụng phịu.
- À,ừ nhỉ! Anh xin lỗi! Lỗi là ở anh! Xin em tha thứ ạ! – Gã đùa lại.
- Không tha được! Phạt anh tối nay phải đi chơi với em nữa.
- Ơ,nhưng…
- Không nhưng nhị gì cả. Tối nay, tám giờ, em đợi anh ở sảnh chính rạp Quốc Gia. Không sai một giây! Sắp tận thế rồi đó, không thể lãng phí được đâu. Bái bai! – Dứt lời nàng dập máy, bỏ lại cái thằng gã mặt đang đần thộn ra với tiếng chuông tút tút liên hồi.

Phân vân một hồi, gã quyết định nhắn tin cáo lỗi với mấy thằng bạn thuộc câu lạc bộ nhậu nhẹt. Dẫu biết rằng thế nào cũng bị chúng nó chửi rủa tơi bời. Kệ! Đằng nào thì cũng sắp tận thế rồi, thích làm gì thì làm thôi.
.
.
.

20 giờ 00 phút cùng ngày,

Gã bảnh bao, thơm tho trong trang phục quần jean áo sơ mi ca rô, đứng giữa sảnh Trung Tâm Chiếu Phim Quốc Gia ngó nghiêng trên dưới tìm kiếm bóng dáng của nàng. Điện thoại gã chợt rung, có tin nhắn đến. “Linh Tinh: Quay lại phía sau đi ông già đãng trí!”

Gã lật đật quay lại nhìn. Nàng đứng sau lưng gã từ bao giờ, cười toe, xòe ra hai chiếc vé:

- Ngoan lắm! Rất đúng giờ! Giờ đi lên phòng chiếu thôi. Chúng ta phải tiết kiệm thời gian chứ. Sắp tận thế rồi mà! Hihi!

Gã còn đang ú ớ, chưa kịp mở miệng nói năng gì thì nàng đã thoăn thoắt bước đi khiến gã phải lục tục đuổi theo sau. Hôm nay nàng mặc một chiếc váy màu tím nhạt, trên bó dưới ôm trông thật bắt mắt. Giờ gã mới thực có thời gian và tâm trí để nhìn ngắm nàng một cách tổng thể. Nàng cao độ một mét sáu mươi lăm, hai chân dài thẳng tắp, thân hình thuộc tuýp mình dây nhưng chỗ nào cong, chỗ nào cần nở nang đều tiệm cận điểm tuyệt đối. Thêm nữa, gương mặt xinh xắn được trang điểm nhẹ lúc nào cũng tươi rói với nụ cười răng khểnh thực khiến chàng trai đối diện không thể không động lòng. Mà gã là đàn ông một trăm phần trăm nên tất nhiên không nằm ngoài quy luật được. Vậy nên mới có chuyện gã chấp nhận bị rủa xả tơi bời vì bỏ đám bạn nhậu chí thân mà tới đây vậy chứ. Kể ra cũng đáng!

Cả buổi chiếu phim, gã không thể nào tập trung xem xét gì được dù rằng đây là loại phim tâm lý hài mà gã cực thích. Mùi nước hoa của nàng cứ thoang thoảng khiêu khích cái khứu giác của gã, giọng cười trong trẻo của nàng với từng tình tiết hài hước nhỏ nhất trong phim, liên tục tấn công vào khu thần kinh thính giác khiến gã không thể không quay sang nhìn nàng. Đã mấy lần gã định thì thào hỏi han gợi chuyện đều bị nàng đưa tay lên môi xùy xùy, ra dấu trật tự. Cái ngón tay nhỏ nhắn, thon dài, trắng muốt thực đáng yêu quá sức tưởng tượng. Gã thực đã bị cuốn hút quá rồi.

Rồi đột nhiên, như trong mơ, bàn tay nàng nằm gọn trong tay gã từ lúc nào. Một luồng thân nhiệt ấm áp truyền qua khiến hai mắt gã chợt mờ đi, hai tai lùng bùng, cả phòng chiếu phim như chao đảo. Nàng nhè nhẹ dựa đầu lên vai gã, không rõ là do mùi hương dầu gội hay những sợi tóc tơ mềm cọ vào mặt mà tâm trí gã dần trở nên tê liệt, đê mê. Lúc này, gã chỉ muốn bộ phim kéo dài mãi mãi.

Gã đã hai mươi bảy tuổi bốn tháng, cái tuổi của một thằng đàn ông gần như đã trưởng thành, chưa già nhưng cũng không còn trẻ. Nàng hai mươi hai tuổi, cái tuổi như trái cây đang ương ương chín, thơm ngọt hấp dẫn vô cùng. Trai chưa vợ, gái chưa chồng có đến với nhau kể cũng là điều tốt đẹp. Vậy nhưng, mọi chuyện diễn tiến nhanh quá khiến gã cảm thấy hơi bất an. Mà liệu rằng ngày kia có đúng là tận thế không? Gã không trả lời được, không ai có thể nói trước được điều gì.

.
.
.

00 giờ 00 phút 00 giây, ngày 21 tháng 12 năm 2012.

Gã đã nằm tại nhà, trằn trọc trên giường, mông lung suy nghĩ về người con gái kia, về cuộc gặp gỡ bất ngờ đến bất thường này. Cuối cùng, sau bao đấu tranh mấu thuẫn không thể giải quyết bằng cách tự suy ngẫm, gã cũng quyết định nhấc điện thoại gọi nàng. Sau ba hồi chuông, nàng cũng nhấc máy trả lời, giọng vui tươi:

- Alo! Sao anh còn chưa ngủ?

Gã hơi chút lúng túng:

- À! Anh không ngủ được. Em đã ngủ chưa?

Dứt câu gã đã thấy mình hỏi ngu, nhưng lời đã thốt ra rồi làm sao rút lại được. Y như rằng bên phía đầu dây bên kia, nàng bật cười hinh hích:

- Em ngủ rồi thì ai đang nói chuyện với anh đây? Hỏi gì mà khờ vậy lão già?

Gã ú ớ:

- À, ừ! Anh hỏi linh tinh thật. Sorry em!

Nàng tỏ vẻ độ lượng:

- Hihi! Tha cho anh đó! Em cũng đang chuẩn bị ngủ thôi. Sao vậy anh? Sao mà không ngủ được nè?
- Ưm! Anh rối trí quá. – Gã vẫn phân vân không biết có nên nói suy nghĩ của mình với nàng hay không.
- Nói hết em nghe đi. Biết đâu em có thể gỡ rối dùm anh. – Nàng đáp như thể đọc được suy nghĩ của gã.

Gã im lặng độ năm giây, đoạn hít sâu một hơi rồi nói:

- Anh không biết nữa. Anh…Hình như anh đã phải lòng em rồi. Vậy nhưng dường như mọi chuyện diễn ra quá nhanh. Em có thấy vậy không?

Nàng không đáp lại ngay, dường như nàng còn đang bận suy nghĩ gì đó. Một hồi sau, nàng mới nói giọng đượm buồn:

- Anh! Em cũng rất mến anh rồi. Vậy nhưng… - Nàng ngập ngừng – Hiện giờ em chưa muốn anh và em có ràng buộc gì hết. Không ai nói trước được tương lai, cũng không ai chắc chắn được ngày hai mươi hai tới liệu chúng ta có còn tồn tại hay không. Giờ em chỉ muốn được vui vẻ cùng anh mà thôi. Anh hiểu ý em không?

Gã cười:

- Tất nhiên là anh hiểu. Anh cũng chỉ muốn nói hết ra cho nhẹ lòng thôi. Rồi thời gian sẽ trả lời cho tất cả mà. Anh cũng muốn được ở bên em trong những ngày có thể là tận cùng của Trái đất này. Ngày mai anh sẽ xin nghỉ làm, bọn mình đi chơi nhé.

Nàng trả lời, giọng có vẻ đã tươi tắn hơn:

- Vâng, anh! Mai tám giờ ba mươi. Anh đợi em ở chân cầu vượt Ngã Tư Sở nhé!
- Hay để anh qua tận nhà đón em luôn?
- Thôi! Nhà em khó tìm lắm. Với lại…- Giọng nàng có vẻ hấp tấp – Mai em cũng có việc phải ra ngoài sớm. Tới giờ đó em sẽ về đó đợi anh thì tiện hơn. Thế anh nhé!
- Ừ! Vậy cũng được. – Gã xuôi xị. Nàng đã nói vậy gã có muốn nói khác cũng khó mở miệng. – Đúng tám rưỡi anh sẽ đợi em ở đó. Giờ đi ngủ sớm lấy sức đi chơi thôi em!
- Vâng! Anh ngủ ngon nhé! Bai anh!
- Em ngủ ngon!

Gã đợi nàng cúp máy rồi mới tắt máy, xong lại vắt tay lên trán mà nằm nhìn trần nhà mong thời gian trôi mau cho đến sang hôm sau.
.
.
.

Đúng tám rưỡi sáng hôm sau, gã đón nàng tại điểm hẹn. Cả ngày hôm đó, hai người hôm đó ríu rít bên nhau như thể một đôi uyên ương tâm đầu ý hợp, đã yêu nhau say đắm, quen nhau đến cả năm trời rồi vậy.
Trời chiều chạng vạng, hai người vai sánh vai ngồi góc phố Nhà Thờ uống trà chanh,lặng im tận hưởng những phút giây yên bình của một ngày mùa đông có nắng. Nhà thờ lớn rêu phong cổ kính được người ta rục rịch trang trí bằng những hang đá, đèn hoa rạng rỡ, giờ mang một diện mạo rất quen mà rất lạ. Từ lúc tới đây, hai người không nói với nhau nhiều, không phải vì không còn chuyện gì để nói, mà bởi cả hai đều đang tìm kiếm một chút tĩnh lặng sau một ngày năng động. Đó là những phút giây tận hưởng những dư vị do cảm xúc yêu thương mang lại. Tình yêu nhiều lúc cũng cần được bày tỏ bẳng sự im lặng. Nàng chợt hỏi gã:

- Anh! Nếu như thực sự Thế giới này đã tận thế. Anh nuối tiếc nhất là điều gì?

Gã trầm tư trong chốc lát, hướng mắt nhìn chiếc kim đồng hồ đang chầm chậm xoay như kiếm câu trả lời rồi mới trả lời:

- Thực sự thì nhiều lắm. Vậy nhưng, trong lúc này đây. Anh cảm thấy đáng tiếc nhất là không được gặp em sớm hơn.

Nàng cười buồn lắc đầu:

- Nếu anh và em không gặp nhau vào đúng thời điểm vừa qua thì có lẽ mọi chuyện cũng không thể tiến triển được tới mức này, - Dừng một chút, nàng nói khẽ, giọng run run - Em thì chỉ tiếc rằng thời gian còn lại không còn nhiều để có thể được ở bên anh lâu hơn.

Gã hỏi lại với giọng ngạc nhiên:

- Em thực sự tin rằng chúng ta sắp đến ngày tận thế?

Nàng đáp gọn lỏn:

- Vâng!
- Anh vẫn nghĩ đó chỉ là lời đồn đoán vô căn cứ. Cho dù có rất nhiều thông tin đã nói vậy, nhưng thực sự thì anh không tin đâu em à. Em cũng đừng quá lo.

Nàng chỉ cười. lắc đầu. Hồi lâu sau, nàng quay lại nhìn sâu vào mắt gã và nói:

- Anh! Đêm nay em muốn ở bên anh. Em muốn cùng anh đón một đêm Noel sớm được không? Em muốn tặng anh một món quà.

- Nhưng…

Nàng nở một nụ cười tươi thắm:

- Em còn không lo thì anh lo lắng điều gì?

Trước vẻ yêu kiều của nàng, dù trong lòng gã còn bao thắc mắc, đắn đo nhưng rồi gã cũng gật đầu.

Và đêm đó là một đêm tràn ngập yêu đương và đam mê. Đó là lần đầu tiên của nàng và cũng như thể là lần đầu tiên của gã vậy

00 giờ 01 phút
Ngày 22 tháng 12 năm 2012

Gã ôm nàng trong tay, cả hai chờ đợi giây phút tận thế. Dẫu Trái đất này có tan biến thực trong giây phút nữa đây, cả hai cũng cam lòng.

00 giờ 30 phút
Ngày 22 tháng 12 năm 2012

Vẫn không có chuyện gì xảy ra. Tin đồn mãi vẫn chỉ là tin đồn. Gã và nàng hai người lại cuốn lấy nhau mà liên hoan như thể cả hai vừa được tái sinh vậy. Cứ hết lần này tới lần khác, hết cơn khoái lạc này tới cơn khoái lạc khác chồng chéo, như sóng biển lớp lớp tràn về cho đến khi cả hai mệt lử, lăn ra ôm nhau mà ngủ vùi. Chưa bao giờ, trong đời thằng đàn ông gã thấy hạnh phúc như bây giờ.

.
.
9 giờ 32 phút
Ngày 22 tháng 12 năm 2012

Gã mở mắt và nhận ra khung cảnh quen thuộc của căn phòng hôm trước. Gã quơ tay sang bên tìm nàng, nàng không có ở đó. Gã nhổm dạy, dụi mắt, lắng tai nghe xem có tiếng nước chảy trong phòng tắm không. Chỉ có tiếng máy điều hoà kêu ro ro. Gã rời giường, đảo một vòng quanh phòng tìm kiếm, không có một chút manh mối. Nàng đã bỏ đi thật rồi.
Chợt đập vào mắt gã, trên mặt bàn kê sát phòng là một tấm thiệp nhỏ được chặn lên bởi một chai nhựa nhỏ, bên trong chứa một dung dịch màu vàng óng ánh, trên nhãn có hình vị vua biển tay cầm chĩa ba đang nháy mắt với gã. Lượng chất lỏng đã vơi đi bớt tới một phần ba. Hơi ngạc nhiên, gã đặt chiếc chai nhỏ qua một bên, cầm chiếc thiệp có in dòng chữ “Merry X’mas!” mở ra đọc. Trong đó nàng viết kín đặc chữ:

“ Lão già lẩm cẩm của em!

Cám ơn anh vì đã cho em lần đầu có được hạnh phúc của một người đàn bà đúng nghĩa. Giờ thực sự em mới dám thú nhận với anh rằng em là một người chuyển giới anh ạ! Em mới qua cuộc phẫu thuật từ Thái Lan về, và anh là người đầu tiên của em đó. Anh đừng giận em nhé! Sau đêm qua, em phát hiện ra rằng cuộc phẫu thuật không hoàn toàn thành công mỹ mãn như em tưởng tượng nên em phải bắt chuyến bay sớm nhất qua đó để chỉnh sửa kẻo không kịp mất. Khi nào quay về em sẽ liên lạc với anh sau nhé!

Thực sự yêu anh!
Linh tinh.

P/s: Quên không nói với anh. Anh cho em mượn tạm chiếc Lx nhé! Lúc nào về em gửi! Cám ơn anh yêu! :*”

Gã vớ vội lấy điện thoại, bấm máy gọi vào số của nàng. “Tò te tí…” Gã thẫn thờ buông máy. Thở dài! Thôi thế là xong!
Sàn nhà hơi rung nhẹ. Lão thần biển Neptune nháy mắt nhìn gã cười cười tỏ vẻ như hiểu ý. Gã chợt bủn rủn toàn thân, hai tai ù đặc, hai mắt hoa lên, gã chợt cảm thấy đất dưới chân nghiêng ngả, lở ra từng mảng lớn. Có lẽ tận thế thật rồi!