Hồi 1 - Cảnh 3

Số từ: 4519

Dịch giả: Nguyễn Xuân Hồng
Công ty phát hành: IPM
Nhà xuất bản Văn Học

Cảnh 3: Chiếc bình và tấm gương

Sáng hôm sau, tôi ăn sáng và vội vã tới Tsunashima, nơi Kiyoshi đặt văn phòng. Khi tôi đến, cậu đang ăn giăm bông - và trứng, chắc là bữa sáng lại chuẩn bị lấy vì trông đĩa thức ăn đúng là một thảm họa.

“Chào anh! Xin lỗi vì đã quấy rầy bữa ăn…”

“Ồ, hôm nay anh đến sớm thế,” cậu nói và nhích vai tới phía trên đĩa đồ ăn. “Anh không phải bận việc gì à?”

“Không, hôm nay tôi được nghỉ. Oa, bữa sáng của anh trông ngon lành thật!”

“Kazumi,” Kiyoshi trịnh trọng nói. “Anh có nhìn thấy thứ gì khác trên bàn không?”

Có một gói đồ nhỏ.

“Ừ, anh thử đoán xem…” Cậu nói, “Cà phê tươi. Điều tôi thực sự đánh giá cao lúc này là một chút cà phê nóng, ngon tuyệt!”

“Được rồi, ngày hôm qua chúng ta đã đi tới đâu rồi nhỉ?” Kiyoshi hỏi tôi ngay khi cầm cốc cà phê lên tay. Vẻ mệt mỏi của cậu dường như đã biến mất. Cậu lại tràn đầy nhiệt huyết, có nghĩa là tôi sẽ phải chịu đựng thái độ châm chọc thêm một lần nữa.

“Hung thủ - hoặc là vài hung thủ - đã kéo giường của Heikichi lên sát cửa trời.”

“À, phải. Vẫn còn một số phần chưa được mạch lạc cho lắm, nhưng tôi không nhớ rõ là gì… Tôi sẽ nói cho anh biết khi tôi nhớ ra nhé.”

Tôi bắt đầu mà không hề do dự, “Có một chuyện mà hôm qua tôi quên nói với anh. Đó là về Yoshio, em trai của Umezawa, người có mặt ở Tohoku vào hôm xảy ra vụ giết người.”

“Ông ta và Heikichi trông như anh em sinh đôi,” Kiyoshi nói thêm vào. “Nhưng Heikichi có râu. Rồi, tôi nhớ tất cả mà.”

“Tốt, tôi nghĩ hai dữ kiện này làm câu chuyện thêm rối.”

Kiyoshi đăm đăm nhìn tôi. “Ở chỗ nào?”

“Rất quan trọng đúng không? Thế nếu nạn nhân thực sự là Yoshio mà không phải là Heikichi thì sao?”

“Chẳng có gì đáng nói cả. Sau khi Yoshio từ Tohoku trở về vào ngày 27, cuộc sống của ông ta vẫn diễn ra như bình thường, đúng không? Gia đình và mọi người ở các công ty xuất bản đều nhìn nhận ông ấy. Cả Heikichi và Yoshio đều không thể lừa dối được những người biết rõ về họ.”

“Có thể anh đúng, nhưng mọi chi tiết liên quan đến vụ án Azoth sẽ khiến anh phải nghĩ lại câu hỏi này: phải chăng Heikichi Umezawa vẫn còn sống? Trên thực tế, mọi người thường vẫn bị nhận nhầm. Là họa sĩ vẽ minh họa, tôi thường xuyên gặp nhiều người ở các công ty xuất bản. Khi tôi gặp họ sau một đêm thức trắng, họ bảo trông tôi như một người khác.”

“Nhưng anh thực sự nghĩ rằng cũng mẹo đó sẽ có tác dụng với gia đình anh à?”

“Tôi không biết, nhưng nó có thể có tác dụng với các biên tập viên nếu tôi thay đổi kiểu tóc, đeo kính và chỉ gặp họ vào buổi tối.”

“Yoshio bắt đầu đeo kính sau vụ án mạng à?”

“Tôi không có thông tin về việc này.”

“Chà, anh có thể đánh lừa được mọi người ở công ty xuất bản nếu họ đều bị cận thị nặng và nghễnh ngãng nhưng không thể lừa được vợ anh, trừ phi cô ấy chính là đồng lõa. Nhưng lẽ nào Ayako giúp chồng mình khi hai cô con gái của họ cũng nằm trong số các nạn nhân?”

“Hừm… Có thể Yoshio cũng phải đánh lừa cả con gái mình… Chẳng lẽ đó không phải là lý do để giết họ sao? Ông Yoshio buộc phải giết con gái mình trước khi họ phát hiện ra sự thật.”

“Nào, đừng nói những gì chỉ vừa nảy ra trong đầu. Hãy suy nghĩ kĩ đi! Nếu như thế thì Ayako muốn điều gì? Lẽ nào bà ấy phải hy sinh cả gia đình mình chỉ để đổi lấy một chỗ trong tòa nhà chung cư mới?”

“Hừm…”

“Có một sự nhảy cóc vô lý trong lập luận của anh, Kazumi ạ. Hoặc có lẽ anh nghĩ rằng Heikichi và Ayako cặp bồ với nhau phải không?”

“Không phải vậy.”

“Heikichi và Yoshio thực sự giống hệt nhau à? Anh biết đấy, người ta thường có xu hướng phóng đại các chi tiết chỉ để cảm thấy quan trọng. Rốt cuộc, làm thế nào để ai đó có thể tin rằng Heikichi vẫn còn sống chứ?”

Tôi không nói gì.

“Tôi không nghĩ rằng có bất kỳ sự nhầm lẫn nào giữa hai anh em,” Kiyoshi tiếp tục. “Tôi đã sớm tin rằng Heikichi bị giết bởi thần linh. Rất có thể ông ấy đã tìm được một người giống hệt mình và sau đó sẽ giết người ấy, nhưng không, điều đó cũng thật điên rồ! Chúng ta hãy xây dựng cho Yoshio một chứng cứ ngoại phạm vững chắc để sau đây sẽ không phải suy nghĩ thêm về điều này nữa.”

“Anh có vẻ rất tự tin đấy! Nhưng điều đó sẽ thay đổi khi chúng ta bắt đầu nói đến những vụ giết người Azoth.”

“Ồ, tôi đang mong chờ đây!”

“Anh không biết là chúng có liên quan như thế nào đâu… Mà này, hãy xem xét chứng cứ ngoại phạm của Yoshio đã.”

“Cảnh sát đã biết nơi ở của Yoshio tại Tohoku đúng không? Vì vậy chứng cứ ngoại phạm của ông ta có thể xác minh dễ dàng thôi.”

“Không dễ thế đâu. Yoshio đi tàu đêm đến Tohoku vào ngày 25. Theo lời khai, ông ta bách bộ dọc bờ biển để chụp ảnh và không gặp bất kỳ ai cho đến khi làm thủ tục nhận phòng ở một khách sạn. Yoshio không đặt phòng trước vì mùa đông không phải mùa cao điểm của du lịch. Do đó ông ta vẫn có đủ thời gian để giết anh trai mình, miễn sao rời Tokyo vào sáng ngày 26 và trở về khách sạn ở Tsugaru tối hôm đó. Những bức ảnh của Yoshio khá nổi tiếng và một tay sưu tầm đến gặp Yoshio tại khách sạn vào sáng ngày 27. Đó mới là lần thứ hai họ gặp nhau. Sau khi tiếp khách, buổi chiều Yoshio về Tokyo một mình.”

“Tôi hiểu rồi! Những bức ảnh Yoshio chụp vào thời điểm đó sẽ là chứng cứ ngoại phạm cho ông ta.”

“Đúng vậy, cả tay sưu tầm cũng là nhân chứng cho sự ngoại phạm. Yoshio đến Tsugaru lần đầu vào năm 1936. Do đó, nếu những bức ảnh của Yoshio không được chụp vào thời điểm này thì chắc chắn chúng đã được chụp từ năm trước.”

“Nếu Yoshio tự mình chuẩn bị sẵn những bức ảnh.”

“Đúng, nhưng ông ta không có người bạn nào có thể chụp ảnh và gửi phim cho ông ta cả.”

“Tay sưu tầm thì sao?”

“Nếu kẻ đó thực hiện việc đó, thì chắc chắn họ đã nói với cảnh sát. Chẳng có ai mạo hiểm với khả năng ngồi tù để che giấu sự thật cho Yoshio cả. Nhưng dù thế nào thì các điều tra viên cũng phát hiện ra một ngôi nhà xuất hiện trong ảnh của Yoshio, mới được hoàn thành vào tháng Mười năm 1935, cho nên chứng cứ ngoại phạm của ông ta được xác nhận. Như thế không kịch tính sao? Đây là một trong những điểm nổi bật của vụ án đấy.”

“Chậc, vậy là chứng cứ ngoại phạm của Yoshio đã chắc chắn. Yoshio không bị giết thế chỗ cho anh trai.”

“Hừm, giờ anh mới nói như thế à. Chúng ta sang vụ án mạng tiếp theo. Con gái lớn của Masako, Kazue, bị giết tại nhà riêng ở Kaminoge trong khoảng thời gian từ 7 giờ đến 9 giờ tôi ngày 23 tháng Ba, một tháng sau cái chết của Heikichi. Nạn nhân có lẽ đã bị đập cho đến chết bằng một cái bình hoa. Tôi nói ‘có lẽ’ là vì máu ở trên bình đã được lau sạch. So với vụ Heikichi, vụ của Kazue ít bí ẩn hơn. Nói nghe có vẻ kỳ cục nhưng vụ này giống án mạng thông thường do một tên trộm gây ra. Các phòng trong nhà cô ấy bị lục tung, đồ quý giá và tiền mặt trong các ngăn kéo bị vét sạch. Mặc dù kẻ giết người hoàn toàn mù tịt về các chi tiết thì hắn vẫn biết lau sạch vết máu của nạn nhân trên cái bình bằng một miếng vải hay một mảnh giấy. Nếu hắn muốn hủy bỏ chứng cứ, hắn chỉ việc mang luôn cái bình đi, nhưng nó lại được thả trên sàn ở căn phòng kế bên căn phòng người ta tìm thấy cô ấy.”

“Ừm. Thế cảnh sát và các thám tử nghiệp dư đã nói gì?”

“Họ nghĩ rằng hắn cố gắng xóa dấu vân tay.”

“Tôi hiểu. Nhưng nếu cái bình không được dùng làm hung khí thì sao?”

“Không thể như thế được. Chỗ lõm trên đầu Kazue trùng khớp với hình dạng cái bình.”

“Anh cho rằng đó là một gã đàn ông, Kazumi. Nhưng có lẽ tên sát nhân là một phụ nữ. Thói thường thì phụ nữ mới lau vết máu một cách vô thức và đặt trả chiếc bình về đúng vị trí ban đầu.”

“À, nhưng có một bằng chứng chắc chắn chống lại giả thiết này!” Tôi trả lời. “Kẻ giết người chắc chắn là một gã đàn ông, bởi vì Kazue bị cưỡng hiếp.”

“Ừm…”

“Có vẻ như Kazue bị cưỡng hiếp sau khi bị giết. Tinh dịch tìm thấy trong âm đạo cô ấy là của một gã đàn ông có nhóm máu O. Trong số những người có mối liên hệ chặt chẽ với vụ này, chỉ có hai người đàn ông: Yoshio có nhóm máu A, và Heitaro có nhóm máu O. Tuy nhiên, Heitaro lại có chứng cứ ngoại phạm từ 7 giờ đến 9 giờ tối ngày 23 tháng Ba.”

“Ừm.”

“Cho nên, vụ án này có vẻ như là một tội ác không liên quan xảy ra giữa án mạng Heikichi và vụ Azoth. Anh bạn, lẽ nào nhà Umezawa bị trù ếm! Chuyện đó khiến tôi sởn gai ốc.”

“Heikichi không đề cập đến cách giết Kazue trong ghi chép của ông ta phải không?”

“Ừ, ông ta không đề cập tới.”

“Xác Kazue được tìm thấy khi nào?”

“Khoảng 8 giờ tối ngày 24 tháng Ba. Chiều hôm đó, một bà hàng xóm tới gặp Kazue để gửi thông báo về các hoạt động của khu dân cư. Cửa trước không khóa, vì thế bà ta đi vào tiền sảnh và gọi Kazue. Không thấy ai trả lời nên bà ta để lại thông báo và ra về vì nghĩ Kazue đang đi chợ. Cuối ngày hôm ấy, bà hàng xóm thấy thông báo chưa được chuyển đến nhà kế tiếp nên quay trở lại nhà Kazue xem sao. Kaminoge là một thị trấn hẻo lánh bên bờ sông Tama. Lúc đó trời đã nhá nhem, thấy căn nhà tối om không thắp đèn nên bà ta bắt đầu nghi ngờ và vội vàng bỏ đi, chờ cho đến khi chồng mình về nhà mới dám cùng ông ta sang nhà Kazue. Đó là lúc họ phát hiện ra thi thể của Kazue.”

“Kazue đã ly hôn phải không?”

“Đúng, trước đó cô ấy kết hôn với một người Trung Quốc. Tên anh ta là Kanemoto.”

“Gia đình anh ta làm gì? Kinh doanh?”

“Họ có vài tiệm ăn lớn ở mấy đặc khu tại Tokyo. Chắc họ rất giàu có.”

“Vì thế mà Kazue sống trong một ngôi nhà lớn.”

“Không, nó chỉ là ngôi nhà một tầng bình thường. Nhiều người băn khoăn tại sao một gia đình giàu có như vậy lại ở trong căn nhà nhỏ thế. Có người nghĩ Kazue là điệp viên của Trung Quốc!”

“Kazue và Kanemoto lấy nhau vì tình yêu chứ?”

“Tôi nghĩ thế. Masako kịch liệt phản đối cuộc hôn nhân của con gái với một người Trung Quốc. Tất nhiên, đó là lý do chính đáng xuất phát từ những sự kiện chính trị lúc bấy giờ. Kazue và nhà Umezawa không nhìn mặt nhau một thời gian, nhưng về sau họ hòa giải. Cuộc hôn nhân của Kazue chỉ kéo dài được bảy năm. Cô ấy ly hôn Kanemoto khoảng một năm trước khi chết. Không khí giữa Nhật Bản và Trung Quốc vô cùng căng thẳng nên gia đình Kanemoto bán hết các cửa hàng và quay về Trung Quốc. Có lẽ chiến tranh không phải là lý do duy nhất, chắc chắn còn có nguyên nhân khác vì Kazue thậm chí không tìm cách quay lại với chồng cũ của mình. Cô ấy ở trong chính ngôi nhà của hai vợ chồng, giữ nguyên tên sau khi kết hôn để tránh những thủ tục giấy tờ lằng nhằng.”

“Ai thừa hưởng ngôi nhà sau khi Kazue mất?”

“Có lẽ là nhà Umezawa. Nhà Kanemoto không còn ai ở lại Nhật Bản. Kazue không có con và không ai muốn mua ngôi nhà sau vụ giết người. Nó bị bỏ hoang một thời gian.”

“Một ngôi nhà trống ở vùng hẻo lánh… gần sông Tama… Nó có thể là địa điểm bí mật hoàn hảo để tạo ra Azoth, đúng không?”

“Phải. Ít ra thì hầu hết thám tử nghiệp dư đều nghĩ vậy.”

“Mặc dù Heikichi đã nói trong ghi chép của mình rằng nơi đó ở Niigata à?”

“Đúng.”

“Họ có nghĩ rằng cùng một hung thủ đã giết Heikichi và Kazue rồi tạo ra Azoth trong căn nhà của cô ấy không?” Kiyoshi hỏi.

“Có chứ. Nếu anh để ý kỹ, anh có thể thấy rằng hung thủ hành động theo một kế hoạch chính xác trong vụ Azoth. Vì vậy, việc giết Kazue chắc hẳn cũng được lên kế hoạch. Tuy nhiên cảnh sát mới chỉ điều tra hiện trường Kaminoge có một lần! Những người hàng xóm đều né tránh, đám phụ nữ nhà Umezawa cũng vậy; bọn họ đều đang sốc bởi cái chết của Heikichi - điều mà hung thủ đã tiên liệu trước. Tuy nhiên, ở đây có một chút rắc rối. Cứ cho rằng chính tên sát nhân đó - một gã có nhóm máu O - cũng chính là thủ phạm trong vụ Azoth. Thật khó tin được rằng một người ngoài gia đình lại có thể làm được điều này. Sẽ hợp lý hơn nếu kẻ phạm tội có động cơ mạnh mẽ. Trong mấy người đàn ông, chỉ mình Heitaro có nhóm máu O, nhưng như tôi đã nói, cậu ta lại có chứng cứ ngoại phạm rất chắc chắn. Vào thời điểm vụ giết Kazue, cậu ta đang ở cùng ba người bạn khác tại de Médicis và một cô hầu bàn xác nhận điều đó. Theo giả thiết của anh, tôi thấy rất ít khả năng Heitaro giết Heikichi sau cánh cửa xưởng vẽ khóa kín. Cứ cho là Heitaro đến gặp Heikichi bàn chuyện làm ăn, đe dọa và ép ông ấy phải uống thuốc ngủ. Nhưng nếu Heitaro thật sự là một nghi phạm, làm cách nào anh ta bấm được cái ổ khóa? Mà này, chúng ta đã xác định rằng Heitaro không phải là hung thủ. Chúng ta phải nghĩ đến khả năng có ai đó ngoài gia đình thực hiện những tội ác này. Tôi biết nghe thì không thú vị cho lắm nhưng chúng ta phải thừa nhận rằng vụ án này không tồn tại đơn thuần chỉ như một trò giải trí của chúng ta.”

“Chuẩn đó.”

“Tôi nghĩ - hoặc có lẽ là tôi muốn nghĩ - rằng vụ giết Kazue xảy ra chỉ là trùng hợp ngẫu nhiên.”

“Anh không nghĩ rằng nhà của Kazue được sử dụng làm nơi chế tạo Azoth sao?”

“Không, tôi không nghĩ thế. Một họa sĩ loạn trí tạo ra Azoth ở ngôi nhà ma ám trong bóng tối của màn đêm. Rất rùng rợn! Tôi cho rằng mặc dù nó thực sự hội tụ đủ các yếu tố của một tiểu thuyết kinh dị bậc nhất, nhưng nói thật nhé, ông ta không thể làm việc trong bóng tối. Nếu làm việc dưới ánh nến, những người hàng xóm sẽ biết ngay và báo cảnh sát. Nếu tôi là tay họa sĩ đó, tôi sẽ tìm một ngôi nhà khác - một ngôi nhà hoang vắng và biệt lập. Nếu không, tôi sẽ không thể tập trung và không thể thưởng thức được sáng tạo tuyệt vời của mình!”

“Tôi đồng ý,” Kiyoshi nói. “Nhưng nhiều người vẫn tin rằng Azoth được tạo ra tại nhà Kazue, phải vậy không?”

“Đúng, họ tin việc giết Kazue là một phần của kế hoạch.”

“Nhưng nếu nhóm máu của kẻ sát nhân là O, và hắn không phải là Heitaro thì chắc chắn hắn phải là kẻ nào đó ngoài gia đình… Vậy là vụ Kazue hình như vẫn chưa được giải quyết?”

“Đúng như vậy.”

“Tại sao cảnh sát lại không bắt nổi một tên trộm nhỉ?”

“Cũng chẳng có gì bất thường nếu anh nghĩ kỹ một chút. Giả sử chúng ta đến Hokkaido, giết một bà lão và cuỗm sạch tiền của nạn nhân. Cảnh sát có thể sẽ chẳng bao giờ tìm ra hung thủ bởi vì chúng ta không hề có mối liên hệ gì với bà ấy. Nhiều vụ án tương tự vẫn chưa có lời giải đáp. Mặt khác, những kẻ tình nghi trong các án mạng tính toán trước đều có động cơ gây án có thể kiểm chứng được, vì vậy cần phải xác minh chứng cứ ngoại phạm. Vụ Azoth vẫn còn bí ẩn là do không ai xác định được động cơ gây án ngoại trừ Heikichi - nhưng chính ông ấy cũng bị sát hại. Tôi không muốn tin rằng có một kẻ lạ mặt thực hiện các vụ án. Như thế thật chẳng thú vị chút nào.”

“Bởi thế anh tin vụ Kazue là một sự trùng hợp ngẫu nhiên? Tôi hiểu. Mà này, anh hãy mô tả tình tiết vụ án của cô ấy xem nào.”

“Được rồi. Hãy nhìn sơ đồ ngôi nhà.”

“Thật sự thì vụ án này có vẻ rất đơn giản và không phải giải thích nhiều. Người ta phát hiện Kazue nằm trên sàn. Nạn nhân mặc kimono nhưng không có đồ lót.”

“Không mặc đồ lót à?”

“Bình thường thôi. Thời đó phụ nữ không mặc quần lót bên dưới kimono. Căn phòng thì bừa bộn. Các ngăn kéo đều bị kéo ra và đồ đạc vung vãi khắp phòng. Nếu cô ấy giữ tiền trong nhà thì tất cả đều đã mất sạch. Cái bàn trang điểm ba gương lại không bị động tới. Cái bình được xác định là hung khí giết người được tìm thấy trên sàn phòng bên cạnh qua cánh cửa trượt fusuma. Xác Kazue được tìm thấy như trong hình, nhưng dĩ nhiên có thể cô ấy đã bị giết ở chỗ khác. Không hề thấy vết máu ở trong nhà, mặc dù theo logic chắc anh hình dung là máu phải văng tung tóe xung quanh khi cô ấy bị đánh. Có thể tên sát nhân đã di chuyển cái xác để hiếp cô ấy.”

“Hừm. Anh nói hắn hiếp dâm sau khi hạ sát nạn nhân à. Có chắc như vậy không?”

“Đó là những gì tôi nghe được.”

“Hừm. Tôi không hiểu lắm. Người ta tìm thấy nạn nhân mặc nguyên kimono. Nếu hung thủ chỉ đơn thuần là một tên trộm chẳng bận tâm chuyện để sót tinh dịch như một bằng chứng thì hắn thật sự có quan tâm đến việc mặc lại quần áo cho nạn nhân sau khi đã giết và hiếp cô ấy không?”

“Một ý rất hay.”

“Thôi được rồi, anh tiếp tục đi.”

“Rất lạ là cảnh sát không thể xác định được chính xác vị trí Kazue bị giết. Chắc chắn là ở trong nhà, không thể ở bên ngoài được. Theo điều tra, có một ít máu dính trên gương và được xác định là máu của Kazue.”

“Liệu có phải Kazue bị tấn công lúc đang trang điểm không?”

“Cô ấy chỉ trang điểm qua loa. Cảnh sát cho rằng nạn nhân đang chải đầu thì bị tấn công.”

“Bởi vì cô ấy quay mặt vào gương à?”

“Đúng.”

“Nhưng tôi vẫn không hiểu. Một bàn trang điểm có cửa trượt fusuma. Nếu Kazue ngồi ở bàn trang điểm và chải đầu, mặt quay vào gương thì cái cửa shoji - vốn mở ra hành lang - nằm ngay phía sau cô ấy. Cửa fusuma và cửa shoji là những lối duy nhất để vào phòng. Nếu tên trộm vào phòng qua cửa shoji thì Kazue sẽ nhìn thấy hắn trong gương, và tìm cách trốn chạy. Nếu hắn vào qua cửa fusuma thì Kazue sẽ nhìn thấy hắn qua một trong hai tấm gương bên. Ít nhất Kazue cũng sẽ cảm thấy có ai đó bước vào và quay đầu về phía hắn. Có phải nạn nhân bị đánh vào phía trước đầu khi đối diện với kẻ tấn công không?”

“Không, tôi không nghĩ như vậy… Chờ một chút… Không, không phải. Theo báo cáo, Kazue bị đánh vào gáy trong lúc cô ấy ngồi quay lưng về phía hung thủ.”

“Hừm, đúng như cách Heikichi bị giết. Thú vị đấy. Tôi không nghĩ đây là một tên trộm. Nhiều khả năng là một người quen biết của nạn nhân thì đúng hơn. Kazue không hề tìm cách tự vệ; cô ấy chỉ ngồi đó soi gương. Nạn nhân thậm chí không nhúc nhích dù nhìn thấy hung thủ tiến đến gần. Điều đó cho thấy hung thủ là người Kazue biết rất rõ. Đúng, tôi dám chắc đó không phải là một tên trộm bất cẩn. Một tên trộm sẽ không bao giờ nghĩ đến việc lau sạch máu trên gương. Lý do hung thủ cẩn thận lau sạch máu là để che giấu mối quan hệ với nạn nhân. Kazumi, đây là một chỉ dẫn quan trọng! Nạn nhân và hung thủ thậm chí có thể thân thiết đến mức là nhân tình của nhau, bởi vì phụ nữ thường không soi gương và quay lưng lại trước một người khác giới lạ mặt - ít nhất là ở thời đó. Đúng, hung thủ phải là tình nhân của cô ấy. Nhưng đợi đã… Tại sao hắn lại hiếp dâm sau khi nạn nhân đã chết, khi mà họ có thể làm tình lúc cô ấy vẫn còn sống?”

“Tôi chịu. Cuốn sách không đưa ra lý do gì. Nó chỉ nói nạn nhân bị hãm hiếp. Tôi đồng ý với anh. Quả là kỳ lạ!”

“Điều đó khiến y trở thành một kẻ bệnh hoạn. Mà này, chắc chắn hung thủ đã phải rất thân thiết với cô ấy. Kazue có một tay nhân tình, đúng không?”

“Rất tiếc, theo lời cảnh sát thì cô ấy không hề có nhân tình công khai nào cả.”

“Hừm, theo lý thuyết là như vậy! Không, đợi đã… Cô ấy trang điểm. Anh nói cô ấy chỉ trang điểm qua loa phải không?”

“Đúng vậy.”

“Một phụ nữ ngoài 30 tuổi chuẩn bị đi gặp tình nhân thường trang điểm kỹ… A, giờ tôi hiểu rồi. Điều đó làm thay đổi toàn bộ bức tranh. Anh có biết tôi nghĩ gì không, Kazumi? Hung thủ là một phụ nữ! Ồ, không, không đời nào - không thể nếu như nạn nhân bị hiếp và có tinh dịch trong người cô ấy! Nhưng mọi việc sẽ có ý nghĩa hơn nếu như đó là do một phụ nữ ra tay. Kazue có thể thoải mái nhìn vào gương, quay lưng mình lại phía một phụ nữ, đặc biệt nếu cô ấy biết rõ người đó. Và nếu đó là một phụ nữ, Kazue sẽ không bận tâm chuyện cô ấy chỉ trang điểm qua loa, đúng không? Hung thủ là nữ tiếp cận nạn nhân với nụ cười trên mặt, và sau đó - huỵch!”

“Thế còn tinh dịch thì sao?”

“Chà chà, thế nếu nữ hung thủ mang theo một ít tinh dịch bên mình thì sao? Vợ Yoshio có thể làm việc đó một cách dễ dàng, dùng chính tinh dịch của chồng mình… Không, như thế không đúng. Nhóm máu của Yoshio là A.”

“Cảnh sát có thể kiểm tra xem tinh dịch đã được bao lâu. Sẽ rất rõ ràng nếu như tinh dịch đã qua một ngày.”

“Hoàn toàn đúng. Khi già đi, tinh trùng thường mất đuôi. Nào, Kazumi, tôi phải đề nghị anh cung cấp cho tôi chứng cứ ngoại phạm của tất cả những người có quan hệ với nhà Umezawa.”

“Chậc, không ai trong số họ có bằng chứng thuyết phục ngoại trừ Heitaro. Mẹ anh ta, Yasue, vốn ở phòng tranh của mình, nhưng vào thời điểm xảy ra án mạng bà ấy lại ra Ginza. Tại nhà Umezawa: Masako, Tomoko, Akiko và Yukiko đều có mặt trong bếp cùng nhau. Tokiko thì ở với Tae tại Hoya. Do đó, tất cả đám phụ nữ này đều có chứng cứ ngoại phạm, mặc dù chỉ được xác nhận bởi các thành viên trong gia đình. Reiko và Nobuyo không có chứng cứ ngoại phạm. Họ nói họ đi Shibuya xem phim Thời đại của kịch truyền hình. Bộ phim kết thúc lúc 8 giờ tối, họ về đến nhà cha mẹ khoảng 9 giờ tối. Như thế cả hai người này đều có thể là đối tượng tình nghi. Kaminoge ở ngay gần Nhà ga Trung học Thành phố trên chuyến tàu hỏa Tokyo-Yokohama. Nhưng hai thiếu nữ đó không có động cơ gây án. Ayako và Yoshio cũng không có chứng cứ ngoại phạm thuyết phục, nhưng chúng ta cũng lại không thấy động cơ giết người của họ. Dĩ nhiên họ biết Kazue nhưng họ chưa bao giờ thân thiết với cô ấy. Yasue và Heitaro thì chưa bao giờ gặp Kazue. Còn tại sao các cô con gái nhà Umezawa lại muốn giết chị cả của mình chứ?”

“Kazue có thường tới thăm nhà Umezawa không?”

“Cũng thỉnh thoảng. Nhưng có vẻ không ai trong gia đình Umezawa có động cơ; đó là lý do khiến tôi lại nghi ngờ tên trộm. Hãy nhớ chúng ta vừa có một manh mối mới từ bà Iida. Cho nên tại sao chúng ta lại không chuyển sang vụ Azoth nhỉ?”