Tokyo Hoàng Đạo Án

Tác giả:Soji Shimada
Sưu tầm Truyện Hay Hoàn Thành
Giới thiệu:

Tokyo hoàng đạo án là cuốn tiểu thuyết đầu tay của Soji Shimada nằm trong series Detective Mitarai’s Casebook. Sau khi phát hành, cuốn sách đã nhanh chóng trở thành best seller và lọt vào vòng chung kết giải thưởng Edogawa Rampo danh giá năm 1981.

Dù đã hơn 30 năm kể từ khi cuốn tiểu thuyết được xuất bản, nhưng cho đến tận ngày hôm nay, Tokyo hoàng đạo án vẫn để lại nhiều ấn tượng sâu sắc trong lòng độc giả yêu thích văn học nói chung và độc giả hâm mộ thể loại trinh thám nói riêng. Tại Việt Nam, Tokyo hoàng đạo án đã được IPM xuất bản năm 2013.

Tóm tắt nội dung:
Năm 1936, một vụ án kỳ lạ và bí ẩn xảy ra làm rung động cả đất nước Nhật Bản: Một người đàn ông tên Heikichi Umezawa chết trong căn phòng kín, để lại bản chúc thư kể về “ý tưởng” điên rồ tạo ra nữ thần Azoth từ bộ phận cơ thể của con, cháu gái mình. Không lâu sau cái chết Heikichi, những đứa con/cháu gái ấy đồng loạt bỏ mạng tại những nơi khác nhau và thiếu bộ phận y như những gì Heikichi từng đề cập trong di chúc. Không ai có thể lý giải được điều gì đã xảy ra và kẻ nào đã xuống tay giết hại ngần ấy mạng người. Vụ án khi ấy lâm vào bế tắc và đồng thời trở thành huyền thoại ly kỳ bậc nhất Nhật Bản. 40 năm sau, cặp đôi thám tử Mitarai Kiyoshi và Ishioka Kazumi cùng nhau lật lại “Tokyo hoàng đạo án”, dần dà phát hiện những bí ẩn tưởng chừng đã bị chôn vùi sau 4 thập kỷ.

Các nhân vật chính:
Mitarai Kiyoshi
Mitarai Kyoshi là một thám tử nghiệp dư, đồng thời còn là một nhà chiêm tinh học. Anh thông minh nhưng thất thường, có cá tính ‘nghệ sĩ’. Anh có hứng thú đặc biệt với ‘vụ án Azoth’ vì vụ án ẩn chứa vô số bí ẩn và có sự xuất hiện của các tình tiết liên quan đến chiêm tinh học – thứ sở trường của anh. Tuy quá trình điều tra nhiều lúc gặp khó khăn và bế tắc nhưng Kiyoshi vẫn cương quyết tìm ra sự thật.

Heikichi Umezawa
Một họa sĩ lập dị, kì quái, là người để lại cuốn sổ tay ghi chép liên quan đến chiêm tinh và cách thức tạo ra Nữ thần Azoth. Tuy Heikichi bị giết ngay đoạn mở đầu nhưng cái chết của ông là mấu chốt chủ đạo dẫn đến loạt án mạng về sau.

Ishioka Kazumi
Bạn đồng hành của Kiyoshi trong quá trình điều tra.

Cảm nhận:
"Tokyo hoàng đạo án có cốt truyện cuốn hút: một vụ án có quy mô lớn, nhiều người chết, yếu tố chiêm tinh xen lẫn hành vi xẻ xác rùng rợn… Tác giả Shimada đã rất biết cách tận dụng những hiểu biết về chiêm tinh, cung hoàng đạo và các tọa độ địa lý để khoác lên câu chuyện một không khí đầy bí ẩn và siêu nhiên, kích thích trí tò mò của người xem...

Mấu chốt lớn nhất của Tokyo hoàng đạo án nằm ở cách thức “xẻ xác”, điều đã được Shimada “nửa bày nửa đậy” khá thành công. Mọi suy luận và điều tra của nhân vật chính Kiyoshi sau cùng cũng là để dẫn tới tình tiết này. Đây chính là điểm cao trào đặc sắc nhất, qua đó có thể thấy trí tưởng tượng siêu việt của Shimada.

Về yếu tố trinh thám, vì Shimada đã xây dựng một vụ án với quy mô lớn, nhiều nhân vật, cho nên việc giải quyết vấn đề một cách chặt chẽ và logic không phải là một điều dễ dàng. Ở những phân đoạn cao trào, Shimada “gỡ” các nút thắt quyết định khá tốt. Cách xẻ xác hay mẹo giết người trong phòng kín đều tạo bất ngờ lớn và có thể đánh giá là đã phần nào thuyết phục được độc giả.

Tuy nhiên, nếu nhìn nhận một cách tổng thể thì quá trình gây án vẫn còn nhiều tình tiết hên xui. Việc áp dụng khoa học kỹ thuật vào điều tra cũng rất hạn chế. Dường như Shimada đã đặt hung thủ của mình ở một trạng thái gây án cực kỳ lý tưởng, thậm chí là quá mức lý tưởng: mốc thời gian ăn khớp kế hoạch, sự việc xảy ra theo đúng tính toán, năng lực của cảnh sát gần như chẳng để làm gì…. Thậm chí chính hung thủ cũng phải thừa nhận: “Tôi sinh ra khá may mắn. Có lẽ kế hoạch của tôi suôn sẻ nhờ tôi may mắn”. Đây là khiếm khuyết khá lớn mà Shimada chưa thể giải quyết được trong thiên truyện trinh thám kinh điển của mình." - Nâ -

"Yếu tố khoa học kỹ thuật không được đề cao trong truyện của Shimada, mà tiêu biểu là cuốn Tokyo Hoàng Đạo Án. Nó gây cho tôi một cảm giác bức bối, khó chịu, bởi tôi đã quá quen với các bộ phim kiểu như CSI, Bằng chứng thép, nơi mà khoa học kỹ thuật có thể dễ dàng chỉ ra sự thật và dối trá. Còn Shimada, vụ án sẽ rất khó phá ở giai đoạn này, và cũng tiếp tục khó giải sau vài chục năm, bởi chứng cứ, manh mối, các mẫu máu… đều đã mất sạch. Vì vậy, chỉ còn cách để thám tử suy luận. Nói một cách khác, tất cả chỉ là… hên xui. Nó giống như việc hung thủ thật sự của Tokyo Hoàng Đạo Án dựng lên kế hoạch hết sức lỏng lẻo và thực hiện nó nhờ vào yếu tố may rủi vậy. Đơn cử là vụ án người chị cả bị giết hiếp, dựa vào đâu mà hung thủ chắc chắn người cảnh sát sẽ bị mình chi phối? Nếu người cảnh sát đó quá chính trực, ông ta sẽ đi tự thú, và thế là kế hoạch phá sản. Ông ta chỉ làm theo kế hoạch của hung thủ vì tác giả muốn thế. Hung thủ lúc nào cũng mang tâm lý nếu bại lộ thì sẽ tự tử, thay vì lên một kế hoạch hoàn hảo để không ai phá được nó. Vụ án ngủ yên những hơn 40 năm, cũng chỉ nhờ yếu tố may mắn, một kiểu cảnh sát quá tệ chứ không phải vì hung thủ quá giỏi. Điều đó làm cho tôi cảm thấy hụt hẫng.

Chính vì lẽ đó, đọc Tokyo Hoàng Đạo Án, ta thấy vụ án đó nếu xảy ra vào thời nay thì nó quá đơn giản. Một là vì vụ án càng dài dòng, càng phức tạp, càng nhiều người bị giết, thì càng dễ phá, vì hung thủ chắc chắn để lại rất nhiều manh mối. Hai là, với trình độ khoa học kỹ thuật ngày nay, vụ án bị phá cái một, thậm chí còn không có vụ án đó bởi ADN sẽ tố giác các cơ thể của Azoth không phải là cùng một người, và thế là kế hoạch bị huỷ từ trong trứng nước. " - teppilin -