Tập 1 CHƯƠNG 3 BÍ MẬT ĐỘNG TRỜI PHÍA SAU BÁT TỰ, ĐUỔI XÁC, CƯỚI MA

THUỐC PHIỆN TRONG TỬ THI

Nhị Bá đầu là cao thủ thuật Trát phi, Tổ Gia rất yên tâm khi giao cho ông ta dàn cục vụ này. Hiếm khi Tổ Gia yên tâm vào một người nào đó, riêng Nhị Bá đầu vốn đã được rèn giũa, tôi luyện đến mức được Tổ Gia hoàn toàn tin cẩn. Đặc biệt là vụ “Đuổi xác” ông ta phối hợp dàn cục với Tổ Gia. Toàn bộ quá trình diễn ra sự việc có thể nói ngay cả đến Tổ Gia cũng phải một phen hú vía, thoát chết trong gang tấc. Cũng chính nhờ có lần đó, Tổ Gia mới hoàn toàn trị được Nhị Bá đầu.
Năm 1932, Hải quân Lục chiến Nhật Bản tấn công Thượng Hải, Thập cửu lộ quân34 kháng cự quyết liệt, cuộc chiến diễn ra vô cùng thảm khốc, người chết vô số.
Tổ Gia không ngờ việc này mang đến cơ hội kiếm tiền cho mình.
Sau khi Thập cửu lộ quân rút lui không lâu, một tên đặc thương đã tìm đến Tổ Gia. Đặc thương là tiếng lóng, chỉ tên buôn lậu thuốc phiện. Mặc dù sau khi Chính phủ lâm thời Nam Kinh được thành lập đã ban bố lệnh cấm hút thuốc phiện, nhưng nạn buôn bán thuốc phiện vẫn hoành hành ngang ngược. Vì buôn bán mặt hàng này thực sự hái ra tiền, thậm chí về sau, tiền của chính phủ Quốc dân bị mất giá, một viên quan cấp cao tên là Cự Giả đã tàng trữ thuốc phiện để đối phó lại với tình trạng lạm phát.
Tay đặc thương đó họ Giả, người ta gọi là Giả Tứ gia, hắn vốn có qua lại với bọn quân phiệt và băng nhóm xã hội đen, cũng là bạn cũ lâu năm của Tổ Gia.
Giả Tứ gia to nhỏ riêng với Tổ Gia rằng có một phi vụ lớn, hỏi xem ông ấy có muốn làm hay không.
Tổ Gia hỏi xem là phi vụ gì, Giả Tứ gia đáp: “Gọi hồn người chết.”
Tổ Gia sững người. Gọi hồn người chết là tập tục của một vài vùng ở Trung Nguyên, thông qua thuật chiêu hồn (gọi hồn), đưa tử thi của những người chết ở nơi đất khách quê người, đặc biệt là những người chết trên chiến trường trở về quê hương bản quán, để người đó không bị biến thành cô hồn dã quỷ, ở vùng phía tây Hồ Nam còn gọi việc này là đuổi xác, cõng xác.
Tổ Gia biết rất rõ trò mèo của việc gọi hồn này, tất cả đều là do lũ người đang sống sờ sờ dựng lên. Thông thường, đầu tiên, chúng tắm rửa sạch sẽ cho xác chết, lấy dao mổ bụng ra, móc hết lục phủ ngũ tạng bỏ đi, rồi ngâm nước thuốc, để xác chết khỏi bị thối rữa. Sau đó, một người cõng xác chết trên lưng, trùm lên xác chết và người mình một tấm áo liệm to rồi đội mũ cỏ, dán thêm một miếng bùa, giả làm xác chết. Một người khác đi đằng trước vừa lắc chuông nhiếp hồn, vừa tung tiền giấy, hai người kẻ xướng người họa, cõng xác chết đó đi thẳng về đến quê nhà mới thôi.
Nếu có quá nhiều xác chết thì chúng sẽ dùng dây thép xiên qua xương quai xanh xác chết, xâu thành chuỗi, sau đó buộc vào chiếc gậy, lục phủ ngũ tạng được bỏ đi hết, trong bụng rỗng tuếch. Như vậy sẽ không còn nặng lắm. Chỉ cần tìm hai người khỏe mạnh, mỗi người một đầu khiêng đi.
Đuổi xác là một công việc nặng nhọc, đã vậy lại phải là loại gan lỳ mới dám, người bình thường không làm được. Đặc biệt vào buổi tối, dưới ánh trăng thanh, cõng người chết trên lưng bước thấp bước cao, tấp tểnh đi trên con đường núi hun hút, tiếng gió núi ù ù, tiếng quạ kêu thê lương từng hồi, tiền vàng mã bay liệng khắp xung quanh. Dù biết rõ mười mươi sau lưng mình là một người chết, nhưng kẻ đi trước vẫn luôn cảm giác có một đôi mắt đang nhìn chằm chằm sau lưng mình.
Tổ Gia lên tiếng: “Việc này vừa mệt người lại chẳng béo bở gì, sao Tứ gia lại quan tâm đến nó vậy?”
Giả Tứ gia ghé sát tai Tổ Gia thì thầm vài câu bí mật. Tổ Gia nghe xong, sắc mặt từ từ giãn ra.
Giả Tứ gia nói tiếp: “Chỉ có cách này, quan chẳng hỏi dân chẳng màng, lũ chó mèo cũng cụp đuôi chạy mất. Bọn thủ hạ của ông giỏi trò Trát phi, có thể giả dạng thầy gọi hồn, đúng là trời giúp chúng ta.”
Tổ Gia thấy Giả Tứ gia đã có sẵn dự tính trong lòng liền hỏi: “Người phía quân đội có trông cậy được không?”
Giả Tứ gia nói: “Tôi đã từng gặp Diêu phó quan rồi, đều là chỗ thân tình qua lại đã lâu cả.”
Tổ Gia nghĩ ngợi một lát: “Được.”
Tổ Gia vạch sẵn kế hoạch rất tỉ mỉ và cẩn thận, rồi giao cho Nhị Bá đầu. Trước lúc chuẩn bị đi, Tổ Gia căn dặn: “Phải thật cẩn thận, tuyệt đối không được để xảy ra sơ xuất.”
Nhị Bá đầu vỗ ngực: “Sư phụ cứ yên tâm. Con chơi với người chán rồi, nay thử chuyển sang chơi với ma xem sao.”
Thì ra Giả Tứ gia muốn vận chuyển thuốc phiện xuống miền Nam. Ngặt vì ở thời điểm đó, mọi thứ đều bị kiểm soát quá nghiêm ngặt, lại chiến tranh loạn lạc, hắn không dám ngang nhiên chuyển hàng đi, sợ sẽ sinh biến, liền bàn bạc với một tay thư ký trưởng của Quốc dân Đảng, dùng cách gọi hồn người chết hòng giấu trên lừa dưới, trên danh nghĩa là đưa linh hồn của các chiến sĩ đã hy sinh oanh liệt trong cuộc kháng chiến ở Tùng Hộ trở về quê nhà. Nhưng thực tế là mượn những thi thể này để vận chuyển thuốc phiện. Vì tiền, người ta có thể táng tận lương tâm, con người thật đáng sợ còn hơn cả ma quỷ.
Sau khi nhận mệnh lệnh, Nhị Bá đầu dẫn theo năm tên tay chân xuất phát. Sau khi tìm được người tiếp tay, đầu tiên bọn chúng moi rỗng năm tử thi có đeo quân hàm ra, dùng giấy dầu bọc thuốc phiện lại, rồi bọc thêm một lớp da bò bên ngoài, rồi nhét vào bụng thi thể. Sau khi nhét đầy, chúng lấy chỉ khâu kín da bụng lại, thịt người phân thành từng lớp, phải khâu từng lớp từng lớp một, nếu không sẽ bị lộ ra ngoài.
Xong xuôi, chúng cõng xác chết bắt đầu lên đường, Nhị Bá đầu đi đằng trước đóng giả thầy gọi hồn, tay trái cầm chuông đồng, tay phải rải tiền vàng mã. Bọn chúng đi qua nơi nào, nơi ấy tất cả mọi người đều tránh xa.
Mới đi được một ngày đường, bọn chân tay đã bắt đầu kêu mệt. Lưng cõng một xác chết, đã vậy lại là xác chết nhét đầy thuốc phiện trong bụng, ngót nghét cũng phải bốn năm chục cân. Mùi xác chết để lâu cùng mùi nước thuốc và mùi mồ hôi rịn ra trên người sống hòa quyện vào nhau, dậy lên thứ mùi ghê tởm đến phát nôn phát mửa.
Nhị Bá đầu nóng lòng muốn lập công, quát tháo: “Đi nhanh lên, đi nhanh lên!”
Bọn tay chân sợ sệt nói: “Nhị gia! Nặng quá! Chúng con không thể đi nổi nữa.”
Nhị Bá đầu tức đến phì cả hơi mũi: “Một lũ ăn hại!”
Nhị Bá đầu luôn mồm quát tháo, chửi rủa, nhưng đám người đó càng đi càng chậm. Ông ta bắt đầu nghĩ cách: “Tao có một cách, có thể cho chúng mày được nhẹ gánh…”
Bọn tay chân ngơ ngác nhìn nhau rồi hỏi: “Nhị gia!… Cách gì vậy?”
Nhị Bá đầu mỉm cười, nói ra cách làm.
Nghe xong, chúng nhìn nhau: “Cách đó quả thật rất hay, nhưng ngộ nhỡ xảy ra chuyện gì, Tổ Gia truy hỏi…”
Nhị Bá đầu quát to: “Xảy ra chuyện gì, tao khắc gánh chịu.”
Thế là chúng cứ theo kế hoạch mà làm, hai ngày sau thảnh thơi đi tới đích. Sau khi Nhị Bá đầu giao thuốc phiện cho kẻ đón hàng xong, liền đến nhà trọ, Tổ Gia và Giả Tứ gia đã đợi ở đó từ lâu.
“Không có chuyện gì chứ?” Tổ Gia hỏi.
Nhị Bá đầu đáp: “Tất thảy đều thuận lợi.”
Tổ Gia đưa mắt nhìn Giả Tứ gia, ông ta cười rất hài lòng. Tổ Gia cũng cười phụ họa theo.
Ngày hôm sau, lúc nhận thân nhân, người nhà người chết và Diêu phó quan cũng đều có mặt. Nhị Bá đầu khoác chiếc áo choàng của bọn đạo sĩ, dẫn theo mấy tên chân tay, đứng vây quanh quan tài mấy vòng, vừa ném vàng mã vừa lầm rầm khấn. Cuối cùng, chúng nhét tiền đồng vào miệng của người chết. Nghe nói làm như vậy để xua đuổi bọn ma quỷ bắt nạt linh hồn người đã chết trên đường xuống suối vàng. Sau khi mọi việc được thu xếp xong, Nhị Bá đầu nói: “Đến nhận mặt người thân đi.”
Thân nhân những người đã khuất kìm nén nỗi đau thương mất mát, đi vòng quanh những chiếc quan tài, ngần ngận nước mắt nhìn mặt người thân của mình lần cuối, nhưng chẳng ai ngờ rằng, người thân của họ giờ chỉ còn mỗi cái đầu.
Sau khi đi quanh những chiếc quan tài nhìn mặt người thân lần cuối xong, chúng bắt đầu tiến hành việc chôn cất. Lúc này lại xảy ra chuyện bất ngờ.
Một người mẹ già không chịu đựng nổi nỗi đau đớn trong lòng, liền lao về phía chiếc quan tài, sờ khắp thân thể đứa con mình, nắm lấy người đứa con, suýt chút nữa thì kéo tụt cả bộ áo liệm xuống, Nhị Bá đầu vội vàng kéo bà ta lại nói: “Phu nhân! Xin đừng làm vậy!”
Nhưng đã quá muộn, “cái chân” của tử thi đó bị lộ ra, nó chỉ là cái một cái chạc cây. Bà kinh ngạc kêu lên: “Chân con tôi đâu?”
Tiếng kêu của bà khiến cho tất cả những người có mặt ở đó đều giật mình kinh hãi. Đây đều là những xác chết do chính tay Diêu phó quan xác nhận, họ chỉ bị trúng vài phát đạn, còn vẫn giữ được toàn thây. Diêu phó quan vội bước đến, định kiểm tra, nhưng Tổ Gia vội vàng kéo ông ta lại, trừng mắt nhìn. Qua ánh nhìn của Tổ Gia, Diêu phó quan nhận ra như thể ông ấy có điều gì muốn nói nên đứng sững lại.
Bầu không khí ở đó như đặc quánh. Lúc này, chỉ thấy Tổ Gia lớn giọng: “Chinh chiến nơi sa trường dưới mưa bom bão đạn, mấy vị quan quân này đã xả thân vì nước, người thì mất đi đôi chân, người thì bị vỡ bụng. Trước khi nhập quan, mấy đồ đệ của tôi đã chỉnh trang lại cho họ, vì không muốn người thân phải quá đau lòng.”
Diêu phó quan trợn trừng mắt nhìn Tổ Gia: “Hừm!” Nhưng cũng không dám làm gì, vì bản thân ông ta cũng có dính líu đến việc này.
Tổ Gia nói tiếp: “Nguyên tắc khi gọi hồn mọi người đều biết rồi đấy. Nếu các vị cứ khóc lóc thảm thiết, sẽ khiến người chết không thể yên nghỉ, linh hồn sẽ bay ra khỏi các khướu trên thi thể, biến thành cô hồn dã quỷ, làm vậy sẽ uổng phí nỗi đau mọi người đã phải chịu đựng.”
Người mẹ già kia nghe thấy những lời này mới dần bình tĩnh trở lại, không khóc nữa.
Nhị Bá đầu vội vàng bảo bọn chân tay: “Chôn đi!”
Sau khi nhập thổ quan tài, Nhị Bá đầu vẽ một vòng tròn trước phần mộ, đốt từng xấp từng xấp tiền vàng mã trong cái vòng đó, miệng khấn niệm: “Lúc chào đời hai bàn tay trắng, khi lìa trần trắng hai bàn tay, kiếp trước chẳng biết chuyện kiếp này, cha sinh mẹ dưỡng uổng công ngày tháng; nay đừng nên oán trách gì nữa. Xin hãy yên nghỉ dưới suối vàng. Phát… tang…”
Đám thợ kèn bắt đầu thổi lên những giai điệu ai oán, người thân ai nấy đều nghẹn ngào khóc. Diêu phó quan không kìm nén nổi cũng chảy nước mắt. Dù gì đây cũng đều là anh em đã cùng sát cánh với ông ta trên sa trường đẫm máu trong cuộc chiến chống Nhật. Con người, cho dù có bị lòng tham vật chất làm mờ hai con mắt, nhưng trong sâu thẳm vẫn còn đôi chút ít ỏi lương tri, nên cũng không kiềm chế được mà rớt nước mắt.
Sau khi mai táng xong, Tổ Gia, Diêu phó quan, còn có cả Giả Tứ gia cùng trở về quán trọ.
“Nhị Bá đầu!” Tổ Gia gọi Nhị Bá đầu vào, “Chuyện là sao?”
Nhị Bá đầu đưa mắt nhìn Diêu phó quan và Giả Tứ gia, rồi cúi đầu, một lúc lâu sau mới phát ra một tiếng: “Hừ.”
“Nói!” Tổ Gia quát, tiếng quát ầm vang cả căn phòng.
Nhị Bá đầu vội vàng khai hết đầu đuôi.
Việc gọi hồn người chết có quy tắc của nó, tử thi được gọi hồn, khi đưa về đến quê nhà, đầu tiên không cho người thân gặp, phải đợi khi thầy đuổi xác làm phép xong. Sau khi thi thể được chỉnh trang lại đâu vào đấy và cho vào quan tài xong thì người nhà mới được đến nhận người thân. Hơn nữa, người thân tuyệt đối không được có chuyện khóc lóc, càng không được phép chạm vào tử thi. Nếu không sẽ khiến oan hồn bị đánh động, thoát ra qua lỗ khướu, chỉ sau khi được chôn cất xong xuôi thì mới được khóc. Nhị Bá đầu đã nắm lấy quy tắc này, dám cả gan chặt lấy mỗi đầu của người chết, vứt hết thân thể người chết đi, sau đó làm mấy cái gùi đeo sau lưng, bỏ hết thuốc phiện vào trong gùi, để cái đầu phủ lên trên, rồi lại chùm áo liệm táng lên như cũ, bắt chước dáng đi cứng đơ của người chết mà đi tiếp. Như vậy sẽ làm giảm nhiều gánh nặng cho bọn chân tay, cả bọn sẽ đi nhanh hơn nhiều.
Khi đến nơi, Nhị Bá đầu sai bọn chân tay làm năm cái cọc bằng gỗ ngay trong đêm đó, rồi choàng những chiếc áo liệm mới tinh lên những chiếc cọc, nhét đầy bông vào, tạo thành hình người, chỗ tay áo và ống quần dùng cành cây chống thành khung y như tay chân người, cuối cùng chúng dùng loại dây thép cứng cắm phần đầu lên trên đỉnh chiếc cọc gỗ, chỗ nối ở cổ thì dùng vải quấn quanh liền với áo liệm, hoàn hảo không chê vào đâu được. Đúng là áo tiên không thấy vết chỉ khâu. Hơn nữa, người thân chỉ cần nhìn thấy mặt người chết là được, không ai được kiểm tra thân thể của người chết. Đây chính là nguyên tắc của tục đuổi xác.
Sau khi nghe hết câu chuyện, Tổ Gia lạnh lùng: “Ngươi tự xử hay để ta giúp?”
Nhị Bá đầu nhìn Tổ Gia, rồi lại nhìn khuôn mặt không chút biến sắc của Diêu phó quan và Giả Tứ gia, ông ta khẽ nói: “Để con tự làm!”
Vừa dứt lời, ông ta đặt ngón tay út trái của mình lên mép bàn, tay phải giơ dao lên. Phập! Không một chút do dự chặt đứt ngay ngón tay út của mình. Máu chảy ra rớt xuống nền nhà, Nhị Bá đầu đau đến nỗi mồ hôi vã ra trên trán, nhưng không hề kêu một tiếng nào.
Từ đó, Nhị Bá đầu chỉ còn chín ngón tay. Tổ Gia buộc phải làm vậy cũng bởi không còn cách nào khác. Một là để dễ ăn nói với Giả Tứ gia và Diêu phó quan. Hai là muốn cắt ngay lá gan của Nhị Bá đầu. Nếu không về sau khó mà khiến hắn ta phục tùng mệnh lệnh.
Bao nhiêu năm sau, khi nhắc lại việc này, Tổ Gia vẫn còn cảm thấy sợ hãi. Nếu chiêu trò lần đó của Nhị Bá đầu bị lật tẩy, chắc chắn sẽ khiến bọn Quốc dân Đảng nổi cơn thịnh nộ, lúc đó thì Tổ Gia, Diêu phó quan, Giả Tứ gia, còn cả Nhị Bá đầu và đám chân tay kia đều sẽ chết chắc.