Tập 1 CHƯƠNG 6 BỐN VỊ THẦY TƯỚNG SỐ” MỖI NGƯỜI MỘT TUYỆT KỸ ĐỘC MÔN

TẦN BÁCH XUYÊN BỊ VẠCH MẶT

Tôi nhận ra ngay giọng nói của Giang Phi Yến. Sao bà ấy lại đến đây? Đi theo sau bà còn có một người mặc quân phục, khoảng chừng 40 tuổi.
Lưu Tư lệnh sững người: “Bà là...?”
Giang Phi Yến cười: “Tại hạ là học trò của Tổ Gia, Giang Phi Yến”. Sau đó bà chỉ vào người đang đứng phía sau mình nói: “Vị này là Thiếu tướng Phùng của Cục Quân thống.”
Lưu Tư lệnh sững người lần nữa, nhưng vẫn nói vẻ rất căm phẫn: “Hôm nay dù ai đến cũng mặc. Ông đây phải giết chết thằng khốn này!”
Giang Phi Yến vẫn cười nói: “Lưu Tư lệnh đúng là một người con có hiếu, bà con mấy chục dặm quanh đây đều biết. Việc dời mộ cha mẹ được xem là ngài đã tận hiếu rồi. Nay phần mộ đã bị phá, vàng bạc châu báu đều bị trộm sạch, hài cốt của hai cụ cũng bị nổ tan tành, dù là ai cũng không thể chịu đựng nổi, cho nên phải giết tên này. Phải giết chứ!”
Lưu Tư lệnh ngơ ngác chẳng hiểu Giang Phi Yến có ý gì.
Bà nói tiếp: “Nhưng, Lưu Tư lệnh không muốn biết ai phá nổ phần mộ tổ nhà mình sao?”
Lưu Tư lệnh rối trí, liền hỏi: “Ai? Không phải là bọn đào mộ trộm à?”
Giang Phi Yến cười nhạt, bà quay ra cửa nói thật to: “Dẫn vào đây!”
Lập tức có hai tên bị đánh bầm đập được áp giải vào giữa sân, chân chúng mềm nhũn khuỵu xuống đất, mặt cúi gằm.
Giang Phi Yến quay sang nói với Tần Bách Xuyên: “Tần gia, chắc ông nhận ra hai tên này chứ?”
Tần Bách Xuyên giật phắt khẩu súng giắt ở hông ra, chĩa thẳng vào hai tên đó định bắn. Vị thiếu tướng họ Phùng nhanh tay hơn, rút súng bắn trúng tay hắn, khẩu súng rơi ngay xuống đất.
Tần Bách Xuyên ôm lấy tay, giận dữ: “Mày...!”
Giang Phi Yến nói với Lưu Tư lệnh: “Xin Tư lệnh minh xét! Tất cả đều là trò bịp bợm do một mình tên Tần Bách Xuyên làm. Hắn chính là một tên lừa đảo, từ lâu đã muốn lừa lấy tiền của ngài. Bản thân hắn không hiểu gì về phong thủy mới phải mời Tổ Gia đến, hòng mượn tay Tổ Gia để lừa lấy tiền bạc. Chuyện này từ đầu đến cuối Tổ Gia không hề hay biết, ông ấy là đại sư tinh thông Kinh Dịch chân chính, nhân dân khắp vùng Giang Hoài đều ca ngợi ông. Sau khi điều chỉnh phong thủy cho ngài xong, Tần Bách Xuyên cố ý sai hai tên này, nửa đêm đến phá nổ tung mộ cha mẹ ngài, dựng hiện trường giả như bị bọn đào mả trộm làm, để ngài trút giận lên đầu Tổ Gia. Lúc đó, hắn cố ý dẫn Tổ Gia đi thăm thú khắp nơi. Mục đích là để làm như mình chẳng liên quan gì. Đợi sau khi ngài giết chết Tổ Gia, hắn ta sẽ nói chính Tổ Gia đã tuồn hết số vàng bạc kia đi trong mấy ngày vừa rồi! Còn về phần hắn, hẳn ngài sẽ nghĩ hắn là huynh đệ kết nghĩa, nhiều lắm chỉ bị cái tội không tìm hiểu kỹ càng, chỉ cần nói vài câu dễ nghe thì ngài sẽ không giết hắn nữa. Cuối cùng, ngài vừa mất tiền, lại mất cả hài cốt của cha mẹ, còn Tổ Gia thì mất mạng, chỉ có hắn là kiếm bộn tiền. Tư lệnh à! Ngài hãy mở mắt mà trông! Chính là thằng huynh đệ kết nghĩa của ngài đấy.”
Tần Bách Xuyên nổi khùng: “Ngươi… ngậm máu phun người!”
Lúc này, thiếu tướng Phùng cố ý chắp tay nói với Tổ Gia: “Tổ Gia, lâu quá không gặp vẫn khỏe chứ? Năm ngoái ông giúp điều chỉnh phong thủy cho mộ tiên phụ tôi, giờ đã có hiệu quả rồi. Đa tạ Tổ Gia!”
Giang Phi Yến cầm súng chỉ về vào người hai tên chân tay đã phá mộ nói: “Nói cho mọi người biết, ai sai các ngươi làm?”
Hai tên khóc lóc nói: “Là Tần gia, là Tần gia! Xin bà tha mạng!”
Lưu Tư lệnh nghe xong, chĩa thẳng súng vào Tần Bách Xuyên, quát lớn: “Đúng là mày làm không! Nói! Nói!”
Tần Bách Xuyên cuống cuồng, hắn nín một hơi, nói: “Đại ca, huynh đừng nghe con mụ này nói láo. Huynh là người hiểu đệ mà. Chính là đệ, Tần Bách Xuyên đệ mới là người học Kinh Dịch chân chính. Tên Tổ Gia kia lòng dạ nham hiểm, từ lâu luôn đố kỵ với tài năng của đệ nên luôn muốn tìm cách hạ bệ đệ. Đệ mời hắn đến đây chỉ là muốn lừa hắn, rồi tiêu diệt tên lừa đảo trong giới học Kinh Dịch này!”
Tổ Gia ngửa cổ lên cười lớn: “Lưu Tư lệnh ngài đã nghe thủng chưa, huynh đệ của ngài có bản lĩnh thật, một kẻ có bản lĩnh mà lại mang hài cốt của cha mẹ người anh kết nghĩa của mình ra làm cái giá vì muốn giết một người đấy!”
Tần Bách Xuyên nghe thế biết mình vừa mới tự thắt cổ mình, vội chữa: “Đại ca! Việc đó chỉ là bất đắc dĩ thôi.”
Tổ Gia cười nói: “Thật hay giả đã không còn quan trọng nữa. Sự thật ông chính là kẻ vong ân bội nghĩa, táng tận lương tâm. Lưu Tư lệnh! Đây chính huynh đệ tốt của ngài đấy.”
Ngọn lửa trong người Lưu Tư lệnh đã được châm lên, lão nhìn Tần Bách Xuyên đầy căm phẫn.
Tần Bách Xuyên bị Tổ Gia và Giang Phi Yến dồn đến đường cùng. Hắn như kẻ mất trí, buông thõng cánh tay đầy máu xuống, hung hăng chửi: “Mẹ kiếp! Tất cả đều là lừa bịp. Việc đã đến nước này tao sẽ nói toạc hết ra. Cho chết cả lũ.”
Hắn chỉ vào Giang Phi Yến nói với Lưu Tư lệnh: “Nó, con mụ đó là kẻ lừa đảo, trùm lừa đảo Nam Việt.” Sau đó lại quay sang chỉ vào Tổ Gia: “Còn hắn cũng là một tên bịp bợm. Tất cả đều là lũ bịp bợm. Chúng tao đều cùng một băng nhóm. Một băng nhóm đấy, mày biết không? Thằng ngu!”
Tổ Gia vẫn cười to, nói: “Tư lệnh thấy đấy, nếu cùng là bè lũ với nhau, mà hắn lại muốn giết tôi, ông có tin không?”
Việc đã đến nước này, Tần Bách Xuyên có nói gì cũng chẳng có ai tin nữa. Hắn nổi điên lên.
Lưu Tư lệnh quát to: “Hãy trói thằng khốn này lại cho ta”. Bọn cướp cùng tiến tới trói gô cổ Tần Bách Xuyên lại.
“Chĩa quả đại pháo vào thẳng thằng khốn này!” Lưu Tư lệnh hạ lệnh, hai tên cướp lại quay quả đại pháo, chĩa miệng pháo thẳng vào ngực của Tần Bách Xuyên.
Tổ Gia liếc mắt nhìn Tần Bách Xuyên: “Tần gia, lên đường nhé. Đến mà chuyện trò, bầu bạn với Tiền gia.”
“Mẹ…” Tần Bách Xuyên vừa mở miệng nói thì Lưu Tư lệnh ra lệnh: “Giết!”
“Đùng!” đất trời chao đảo, rung chuyển. Tần Bách Xuyên nát vụn, trên mặt đất chỉ còn lại vài miếng thịt, cả một khoảng trời yên ắng hẳn đi. Tần Bách Xuyên cả đời luôn tự cho mình là kẻ khó lường, thật giả lẫn lộn, cuối cùng lại chết trên cái thật thật giả giả do chính hắn thêu dệt lên.
Giang Phi Yến đi tới giúp Tổ Gia cởi trói: “Tổ Gia, ông đã chịu cực khổ rồi.”
Tổ Gia đi đến trước mặt Lưu Tư lệnh, nói với vẻ mặt rất áy náy: “Lưu Tư lệnh, xảy ra chuyện ngoài ý muốn thế này tôi cũng rất lấy làm hổ thẹn. Tục ngữ có câu Người tính không bằng trời tính. Tôi không ngờ Tần Bách Xuyên lại là con người như vậy, tôi xin hoàn trả lại đủ số tiền của ngài. Nếu vẫn chưa thể hóa giải được nỗi uất hận trong lòng, kẻ hèn này xin tùy ý ngài xử lý. Nói đoạn, ông nắm tay Lưu Tư lệnh, chĩa họng súng thẳng vào đầu mình.”
Lưu Tư lệnh ngây người ra, mãi một lúc lâu mới nói: “Tổ Gia nói gì thế? Việc này không liên quan gì đến ông, là do tôi không thận trọng khi kết giao bạn bè, nên mới rơi vào tình cảnh này thôi.”
Giang Phi Yến nói nhỏ với Tổ Gia: “Tổ Gia, chúng ta đi thôi.”
Lưu Tư lệnh nói: “Không được đi!”
Giang Phi Yến giật mình: “Sao vậy?”
Lưu Tư lệnh cười nói: “Âm trạch đã bị phá rồi, dương trạch vẫn còn. Trước đây, khi Tổ Gia xem phần mộ cho tôi đã nói đúng những đại họa mà tôi gặp phải trước đây. Tổ Gia là người có bản lĩnh thật sự, bởi vậy… xin Tổ Gia đừng chấp nhất chuyện vừa rồi. Hãy xem giúp lão già này phong thủy dương trạch!”
Tổ Gia nhìn nhìn Giang Phi Yến, cười nói: “Cảm ơn sự tin cẩn của tư lệnh!”
Sau khi Tổ Gia giả vờ điều chỉnh lại phong thủy dương trạch cho Lưu Tư lệnh, ông đã không lấy tiền của ông ta. Tổ Gia nói với Giang Phi Yến: “Mộ tổ nhà ông ta đã bị phá rồi. Khoản tiền này chúng ta không lấy nữa.”
Về sau, Tổ Gia lần lượt thu nạp và tổ chức lại quân của Tần Bách Xuyên. Vụ dàn cục kép này thật giả khó phân. Bọn tay chân trong Đường khẩu cũng không biết rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhưng bọn họ đều có ấn tượng tốt đẹp về Tổ Gia. Bao nhiêu năm nay Tổ Gia bỏ tiền mua chuộc lòng người, đến giờ đã phát huy hiệu quả, ai nấy đều muốn đi theo Tổ Gia.
Một tháng sau, tôi và Tổ Gia trở về Nam Việt. Tổ Gia đã xóa bỏ cơ cấu tổ chức trong Đường khẩu của Tần Bách Xuyên. Ông lập lên một phân đà62 ở Tứ Xuyên, cất nhắc một thủ hạ của Tần Bách Xuyên lên làm đà chủ63, có cấp bậc ngang hàng với Bá đầu. Sau khi trở về Nam Việt, ông lại phái Nhị Bá đầu đến Tứ Xuyên đảm nhiệm việc đôn đốc phân đà này, cùng trợ giúp đà chủ làm ăn kinh doanh. Nhưng kỳ thực đây là cách ông cài người của mình vào, để đề phòng sinh biến.
Cho đến lúc này, trong Tứ đại Đường khẩu ở Bắc Nam Đông Tây, ngoài Nam phái Việt Hải Đường ra, tất cả đều đã quy về dưới trướng của Tổ Gia.
Chưa đầy một tuần sau, Đường khẩu Việt Hải Đường cũng về tay Tổ Gia. Đó là do Giang Phi Yến tự nguyện.
Giang Phi Yến đã quyết định ra đi. Sau khi từ Tứ Xuyên trở về, một lần Giang Phi Yến và Tổ Gia đã trò chuyện với nhau rất lâu. Năm 1952, trước khi Tổ Gia mất, ông đã kể lại chuyện này cho tôi nghe.
Từ lần đầu tiên Giang Phi Yến gặp Tổ Gia, bà đã yêu ông. Nhưng số phận đã an bài để hai người họ cùng vào vai những kẻ lừa đảo, đã vậy còn là trùm lừa đảo. Họ đã bước chân vào giới giang hồ, thì không thể làm chủ bản thân mình được nữa. Có biết bao điều phải đắn đo, lo ngại về thân phận, tiền đồ của Đường khẩu, còn phải nghĩ cho các huynh đệ nữa…
Từ lâu Giang Phi Yến đã nói muốn cùngTổ Gia cao chạy xa bay, giao lại Đường khẩu cho người khác. Còn hai người sẽ ra nước ngoài, nhưng Tổ Gia không đồng ý. Khi đó, trong đầu Tổ Gia chỉ chứa toàn những thứ mà ông ấy gọi là “đạo”, sau khi tiếp nhận Đường khẩu từ tay Trương Đan Thành, là ông đã gánh trên vai sứ mệnh đưa phái Giang Tướng đi tiếp, lý tưởng của ông là muốn đưa phái Giang Tướng đi theo con đường chính đạo. Nhưng khi đã bước chân vào, ông không làm được như vậy.
Thậm chí Giang Phi Yến còn muốn có được niềm vui bên Tổ Gia một đêm, nhưng Tổ Gia nhất quyết không đồng ý.
Giang Phi Yến từng hỏi Tổ Gia: “Có phải vì thân thể tôi không trong sạch, Tổ Gia mới không thể thương yêu?”
Tổ Gia cúi đầu nói: “Yến tỷ vì phái Giang Tướng mà đã đánh đổi tất cả, tôi phải tôn kính mới phải. Đâu có lý nào mà ghét bỏ.” Tổ Gia biết, không thể nào làm việc đó, bởi nếu làm rồi thì sẽ không thể dứt ra được.
Về sau, Giang Phi Yến đồng ý giúp Tổ Gia diệt trừ Tần Bách Xuyên, sau đó bà rời xa ông mãi mãi.
Tổ Gia không thể lấy Giang Phi Yến, nhưng có người khác muốn lấy bà. Đó cũng là một cuộc tình khắc cốt ghi tâm. Chuyện tình cảm không thể nói rõ ràng cho được, bởi vậy người xưa đã nói: “Hỏi thế gian tình ái là chi. Để cho đôi lứa nguyện thề sống chết.”
Vị Thiếu tướng họ Phùng của Quân thống đã yêu bà từ khi mới 25 tuổi sau khi bị bà tóm được. Khi đó, Giang Phi Yến đã 31 tuổi, để có được các mối quan hệ rộng lớn hơn nữa, bà đã dùng mỹ nhân kế để bắt được vị Phùng Thiếu tướng đó, mặc dù khi đó ông ta vẫn chưa là Thiếu tướng. Nhưng khi Giang Phi Yến tiếp nhận mạng lưới các mối quan hệ của Kiều Ngũ Muội, bà đã nhằm đúng người này. Giang Phi Yến không hề nhìn nhầm người, gần hai mươi năm nay, ông đã chạy theo khắp nơi giúp đỡ bà, tình yêu chính là như vậy, biết rõ đối phương là trùm lừa đảo mà vẫn yêu. Có lẽ yêu một người là có thể yêu tất cả những gì thuộc về người đó.
Mới đầu, Giang Phi Yến chỉ coi ông ta là một quân cờ. Về sau, bà mới phát hiện mỗi khi xảy ra chuyện, người này yêu mình thật lòng, hơn nữa luôn dốc hết lòng vì mình.
Giang Phi Yến từng nói thẳng với ông ta: “Phi Yến chính là kẻ lừa đảo đi lạc vào chốn hồng trần. Không đáng để tướng quân thương yêu như vậy.”
Phùng Thiếu tướng nói: “Trong mắt tôi, chị chỉ là Giang Phi Yến. Người tôi yêu là Giang Phi Yến. Tôi không cần biết người ấy là kẻ lừa đảo
hay không.”
Mỗi ngày cứ thế trôi đi, Giang Phi Yến sống trong sự mâu thuẫn giữa sự dằn vặt, tâm lợi dụng và tình thương yêu.
Giang Phi Yến nói với Tổ Gia: “Việc mà con người luôn phải đau khổ nhất trong cuộc đời đó là người mà mình yêu không yêu mình, người yêu mình mà mình lại không yêu.”
Những trận thua liên tiếp của Quốc dân Đảng khiến cho Phùng Thiếu tướng càng thêm âu lo. Từ đầu mùa xuân năm 1949 đến nay, ông nhiều lần bảo Giang Phi Yến bỏ đi cùng ông. Ông nói: “Chúng ta đều đã từng làm những điều ác, chị đã lừa rất nhiều người, tôi từng giết rất nhiều người. Chúng ta hãy rời khỏi cái nơi đầy rẫy những chuyện thị phi này không tốt sao?”
Chính vào giờ phút quan trọng này, Đường khẩu của Tổ Gia lại xảy ra biến lớn. Sau đó, Tổ Gia muốn tương kế tựu kế diệt trừ Tần Bách Xuyên. Nhưng để diệt Tần Bách Xuyên chẳng phải là chuyện dễ dàng, Tổ Gia lập kế hoạch phối hợp với Giang Phi Yến, kỳ thực là muốn để bà khởi động nguồn sức mạnh có Quân thống đứng chống sau lưng bà. Tổ Gia biết lần này người mà ông phải đối phó không chỉ có một mình Tần Bách Xuyên, còn có cả bọn cướp có súng đạn trong tay. Ngộ nhỡ có gì bất trắc, mình ông không thể ứng phó được.
Vì thế ông bàn bạc với Giang Phi Yến, cần phải đưa thêm cả quân đội chính quy đến. Một mặt, mai phục ở vòng ngoài chỗ bọn cướp, nhỡ hỏng việc còn có quân đội đứng ra, bản thân mình sẽ không đến nỗi bị mất mạng. Mặt khác mai phục ở gần Đường khẩu của Tần Bách Xuyên, trong quá trình dàn cục hoặc sau khi kết thúc việc dàn cục, cải tổ lại Đường khẩu của Tần Bách Xuyên, nếu chẳng may có kẻ làm phản thì có thể tóm gọn một mẻ.
Tổ Gia phân tích, Tần Bách Xuyên muốn tạo bố cục phong thủy. Trong khi đó khả năng duy nhất có thể dồn người ta vào chỗ chết đó chính là để xảy ra chuyện tại chính nơi được sắp đặt theo phong thủy. Ví như, anh vừa mới điều chỉnh phong thủy âm trạch cho người ta mà phần mộ lại bị nước cuốn trôi mất hay nếu anh vừa mới điều chỉnh phong thủy dương trạch, mà nhà người ta lại bị cháy. Đây đều là những việc đại kỵ, là đòn chí mạng. Ngoài những điều này ra, những lời để lừa gạt người ta như có phúc có lộc, con cháu đời sau vinh hiển, phát đạt, thì cần phải có thời gian kiểm chứng, có thể phải mất mấy năm, cũng có thể mấy chục năm, khi đó người có liên quan đã biến mất.
Cho nên, Tổ Gia bảo Giang Phi Yến bí mật đi theo mình tới đất Tứ Xuyên. Cùng lúc đó, vị thiếu tướng kia cũng phối hợp với Giang Phi Yến, điều động mấy trăm lính ở xung quanh sẵn sàng tiếp ứng.
Hôm đó, sau khi hài cốt của cha mẹ Lưu Tư lệnh được chôn cất xong, Giang Phi Yến dẫn theo vài người nấp ở trong khe núi bí mật theo dõi. Kết quả sau đó ba ngày, vào buổi tối xuất hiện hai bóng đen, bọn chúng cài mìn cho nổ sập ngôi mộ. Giang Phi Yến cố ý chỉ đứng theo dõi việc chúng làm. Phải để chúng cho nổ sập ngôi mộ thì mới có thể dồn Tần Bách Xuyên vào chỗ chết.
Sau khi cho nổ, hai tên kia lấy hết vàng bạc trong đó, vừa định bỏ chạy thì bị Giang Phi Yến chặn lại. Nhờ đó mới có được màn kịch làm chấn động lòng người kia tại Đường khẩu của Tần Bách Xuyên.
Tổ Gia không hề biết, lần giúp dàn cục này cũng là lần cuối cùng bà giúp ông trên danh nghĩa tình yêu.
Khi Giang Phi Yến đến tìm Phùng Thiếu tướng, ông mừng đến rơi lệ nói: “Tôi đã đợi em gần hai mươi năm, từ khi 25 tuổi đến giờ đã là 42 rồi. Vụ này tôi giúp em, tôi cầu xin em đi cùng tôi.”
Giang Phi Yến cũng đã nghĩ đến chuyện ấy. Bà biết mình nợ Phùng Thiếu tướng quá nhiều. Mấy năm nay, bà cứ lần lữa hết lần này đến lần khác, bà định sẽ cứ mãi như vậy cho đến hết cuộc đời, cho đến khi nhan sắc tàn phai thì có lẽ người ta sẽ không còn yêu mình nữa. Nhưng điều mà bà không ngờ được rằng, Phùng Thiếu tướng lại quá si tình. Năm tháng trôi đi chẳng thể xóa nhòa tình cảm của ông dành cho bà, mà càng ngày càng sâu đậm. Chỉ cần Giang Phi Yến chưa lấy chồng, ông sẽ vẫn cứ chờ đợi.
Giang Phi Yến nói với Tổ Gia: “Như tôi, mấy năm nay vẫn luôn một lòng thương yêu Tổ Gia, tôi cũng đã cố gắng thay đổi bản thân mình, nhưng vẫn chưa làm được, cuối cùng lần này cũng đã làm được rồi. Hai mươi năm, coi như đã được giải thoát. Sau khi tôi ra đi, sẽ không còn Phi Yến bên cạnh, Tổ Gia hãy bảo trọng.”
Tổ Gia đã khóc. Một người phụ nữ đã đánh đổi mọi thứ vì mình, cho dù đi lấy người khác cũng vẫn là vì mình. Tổ Gia trong lòng cảm thấy rất day dứt.
“Yến tỷ, kiếp này có duyên không nợ, mong kiếp sau gặp lại!” Tổ Gia lau nước mắt.
Có lẽ câu nói “kiếp này có duyên không nợ, mong kiếp sau gặp lại” là cách giải thoát tốt nhất cho những người có tình cảm với nhau mà không thể đến được với nhau.
Khi Giang Phi Yến ra đi, bà giao lại cuốn Việt Hải Đường phong tướng Trát ký đã được 300 tuổi của Đường khẩu cho Tổ Gia. Cuốn sách này rất có tiếng trong giới lừa đảo, nó cũng gây xôn xao trên giang hồ, nhưng chỉ được truyền lại cho nữ giới, không truyền cho nam giới, nghe nói nó là do hiệp nữ Đường Vịnh Hà – người sáng lập ra Việt Hải Đường năm xưa viết. Đường Vịnh Hà tài mạo song toàn, võ nghệ hơn người, bà là đà chủ của phân đà Thiên Địa hội, khi Phương Chiếu Dư sáng lập ra phái Giang Tướng, dưới ông ta có Tứ Đại môn phái là: Càn, Khôn, Khảm, Ly. Chưởng môn của Ly Môn (phái Ly) chính là Đường Vịnh Hà, Ly Môn cũng chính là Việt Hải Đường sau này.
Việt Hải Đường phong tướng Trát ký thực ra là cuốn sách nói về tâm lý học lừa đảo, nó giống như cuốn sách rất thông dụng có tên Anh Diệu Thiên mà các A Bảo thường dùng. Khác nhau ở chỗ: Việt Hải Đường phong tướng Trát ký thiên về lừa đảo bằng cách tạo bố cục phong thủy. Nó là sự kết hợp đỉnh cao giữa thuật phong thủy và tâm lý học, đạt đến cảnh giới xuất thần nhập hóa.
Trong Tứ đại Đường khẩu ở khắp Đông Tây Nam Bắc, mỗi Đường khẩu có sở trường và bảo bối trấn trạch của riêng mình, sở dĩ Nam phái Việt Hải Đường đưa tâm lý học vào thuật lừa đảo và phát triển đến cảnh giới cao nhất là còn vì nó không tách rời khỏi đặc trưng của Đường khẩu. Việt Hải Đường chỉ toàn nữ giới, phụ nữ không khỏe mạnh bằng nam giới, việc đánh đấm, chém giết không thể “thạo nghề” bằng nam giới, cho nên thông thường họ không thể lấy đá chọi đá. Họ có sở trường giành phần thắng nhờ vào khả năng phán đoán, nắm bắt tâm lý đối phương, rồi kết hợp phong thủy học với tâm lý học để tạo thành cuốn sách tâm lý học có dùng cả những mánh khóe phong thủy rất độc đáo, đặc biệt. Đó chính là cuốn Việt Hải Đường phong tướng Trát ký.
Trước khi Tổ Gia mất, ông có nói với tôi rằng người mà ông cảm thấy có lỗi nhất trong cuộc đời chính là Giang Phi Yến. Ông không thể trả hết món nợ tình cảm cho bà, không biết có kiếp sau hay không, nếu có thì liệu có thể được gặp người mang cái tên Giang Phi Yến, không biết họ có thể trở thành một cặp đôi bình thường và được ở bên nhau hay không.
Khi nghe những chuyện Tổ Gia nói, tôi không khỏi ngậm ngùi thương cảm. Nhiều năm sau, tôi lấy vợ sinh con, một lão trượng thường nói với tôi thế này: “Con người trong cuộc đời này đừng tham lam phú quý, cứ sống bình an là tốt rồi. Bình an mới là hạnh phúc.” Tổ Gia chinh chiến một đời, cuối cùng điều ông ấy muốn lại chính là được sống một cuộc sống bình thường. Tại Tổ Gia đã sai hay số phận đã sắp đặt lầm?