TẬP I CHƯƠNG 2 SƯ PHỤ TÔI LÀ THẦY TƯỚNG SỐ TIẾNG TĂM LẪY LỪNG THỜI DÂN QUỐC

NĂM THÁNG VỚI SƯ PHỤ ĐƯỜNG KHẨU

Đi theo Tổ Gia, nghĩa là không phải lo đến vấn đề cơm áo gạo tiền. Cứ cách một tháng Đường khẩu tổ chức “thực lộc” một lần, nghĩa là tổ chức liên hoan. Thông thường chỉ có cấp Bá đầu mới được tham gia, có khi được phép mang theo một vài đệ tử xuất sắc.
Mỗi lần Đường khẩu tổ chức liên hoan, Tổ Gia đều gọi tôi đến hầu bàn. Nhị Bá đầu đương nhiên rất vui mừng, vì tôi là đệ tử của ông ta. Nhưng một vài Bá đầu khác bất mãn, họ không hiểu một kẻ vừa ngốc nghếch, tướng mạo lại xấu xí, lấy tư cách gì để được ngồi cùng bàn tiệc? Tổ Gia nói: “Lượng ngốc trước đây từng là chân chạy bàn ở quán trà, pha trà rót nước đều làm rất tốt. Hãy để cậu ta tham gia!”
Kỳ thực, mỗi lần ăn cơm, đều có kẻ hầu người hạ, đúng ra không cần đến tôi pha trà rót nước. Nhưng từ khi tôi gia nhập Đường khẩu, Tổ Gia đều để tôi làm những việc này. Mỗi lần ăn cơm, tôi đều bị hành đến mức mệt bở hơi tai. Người khác vừa ăn vừa uống, còn tôi lúc rót rượu chỗ này, lúc thì châm trà chỗ kia. Vừa ngồi xuống, lại có người muốn hút thuốc, tôi liền vội vàng đi lấy lửa. Tính ra mỗi bữa ăn, bụng tôi chả có được mấy miếng cả, hơn nữa lại còn bận đến nỗi lưng đau, chân tê mỏi rã rời.
Nhưng tôi không hề để ý, chí ít, đó đều là người một nhà, không giống như ở quán trà, bị người khác sai bảo như một con chó, còn ở đây, mọi người đều là anh em. Họ là Bá đầu, là trưởng bối, nên dù mệt thật, nhưng tôi vẫn rất vui.
Tôi phát hiện Tổ Gia là người có tửu lượng rất tốt. Mỗi lần uống rượu, ông đều uống rất nhiều, mỗi khi có một Bá đầu nào đó mời rượu, ông đều uống cạn, nhưng chưa thấy ông say bao giờ. Không giống như Nhị Bá đầu, lần nào cũng như lần nào, uống say đến nỗi bò dưới gầm bàn, nôn ọe bừa bãi và cuối cùng tôi vẫn là người phải đi dọn dẹp.
Thời điểm mới về Đường khẩu, tôi cảm thấy nơi đây một nhà vui vẻ hòa thuận, cảm giác gia đình ấm cúng bị lãng quên từ lâu nay lại ùa về. Nhưng sau một vài lần cùng ăn uống với nhau, tôi phát hiện, giữa những Bá đầu, thậm chí là giữa Tổ Gia và Bá đầu, đều có mâu thuẫn nhất định. Chỉ có điều một số thứ không được bày lên bàn mà thôi, nhưng cũng có lúc không khí giữa mọi người có điều gì đó rất không ổn. Một lần, Nhị Bá đầu và Tam Bá đầu chỉ vì mấy câu nói mà suýt đánh nhau. Chuyện là Tam Bá đầu cười nhạo Nhị Bá đầu là đồ “đầu óc bã đậu”, lên mặt dạy bảo Nhị Bá đầu nên học thơ từ ca phú, nếu không sẽ chẳng bao giờ thoát khỏi cái tiếng dốt nát. Nhị Bá đầu đương nhiên không chịu nổi sự sỉ nhục như vậy, nói lại: “Mẹ kiếp nhà ngươi thì hiểu cái đít gì chứ! Ngươi có biết ông mày đây mỗi năm mang về cho Đường khẩu bao nhiêu ngân lượng không? Mẹ kiếp, còn ngươi chỉ biết ngày lừa gạt đàn bà con gái, đêm chui kỹ viện!”
Mỗi lúc như vậy, Tổ Gia đều ngồi yên lặng xem họ thể hiện. Khi thấy Tổ Gia mặt biến sắc hoặc có biểu hiện tức giận thì bọn họ không dám đấu khẩu nữa. Lúc này, như chưa từng xảy ra chuyện gì, Tổ Gia nhã nhặn nói: “Ăn đi, ăn đi, uống rượu, uống rượu nào!” Tất cả Bá đầu đều đưa mắt nhìn nhau, nghi nghi hoặc hoặc nhìn Tổ Gia. Ngược lại, ông vẫn mỉm cười nói: “Uống rượu, uống rượu nào!” Tất cả mọi người theo ông nâng ly uống cạn. Sau đó, Tổ Gia bật cười ha hả, mọi người trước ngây người ra, sau đó cũng hùa theo cười lớn, không rõ có thực sự hiểu Tổ Gia không, hay chỉ cố tỏ ra như vậy. Tóm lại, tâm tư của Tổ Gia là thứ mà tôi mãi vẫn không thể đoán biết được.
Một thời gian sau, tôi phát hiện trong Đường khẩu có mấy tầng quan hệ. Trước tiên là Tổ Gia, thủ lĩnh của Đường khẩu, có quyền uy tuyệt đối, một khi ông trừng mắt, không ai dám lên tiếng. Tiếp theo là Đại Bá đầu và Nhị Bá đầu, hai người họ đi theo Tổ Gia lâu nhất, là cận vệ của ông. Trên thực tế, quan hệ giữa họ rất tốt. Còn Tam Bá đầu và Ngũ Bá đầu đều là những kẻ đọc sách, có thể ngồi đàm đạo với nhau. Tứ Bá đầu tuy thời gian gia nhập Đường khẩu chưa được lâu như Đại Bá đầu và Nhị Bá đầu, nhưng có mối quan hệ rất tốt với Nhị Bá đầu, vì vậy đạo cụ mà ông ta làm ra đều được Nhị Bá đầu sử dụng nhiều nhất. Còn về Lục Bá đầu, hàng ngày chạy đi chạy lại bên ngoài, không rõ thân sơ với ai. Thất Bá đầu giống như con chó của Nhị Bá đầu, bộ dạng chẳng khác gì kẻ nô tài, tôi chẳng buồn để ý tới.
Ở Đường khẩu ngoài việc không cần lo cơm ăn áo mặc ra, vẫn còn một vấn đề khiến tôi lo lắng. Đó là thời điểm một tháng sau khi tôi gia nhập Đường khẩu. Một hôm, sau khi đường hội giải tán, Nhị Bá đầu nói với tôi: “Đại Đầu, Nhị gia ta hôm nay sẽ cho ngươi mở rộng tầm mắt.” Khi đó cùng đi còn có Tam Bá đầu, Ngũ Bá đầu và mấy tên tay chân nữa.
Nói thực, tôi đã 20 tuổi đầu, chưa từng chạm vào tay nữ giới, đến trước cổng một kỹ viện tôi mới vỡ lẽ. Hóa ra “mở rộng tầm mắt” mà Nhị Bá đầu nói đến chính là ý này. Trước khi vào, Nhị Bá đầu nói với tôi rằng: “Hãy nhỡ kỹ! Bây giờ ngươi là ông chủ. Tất cả các cô gái ở đây đều phải hầu hạ ngươi. Ngươi chớ nên mềm tay, da mặt phải dày vào.”
Phút chốc tim tôi đập loạn xạ, mấy tên tay chân kia, hăm hở xắn tay áo lên, bộ dạng nóng lòng muốn lao vào ngay.
Bước vào lầu xanh, mụ tú bà đon đả ra đón, trông thật khách khí làm sao. Nhị Bá đầu, Tam Bá đầu, Ngũ Bá đầu đều đã quá quen với chốn này, dáng vẻ ra điều ông chủ lớn một cách rất tự nhiên, mấy tên tay chân tôi tớ như chúng tôi cun cút bám sát theo sau. Khi ngồi uống rượu, được phân thành hai bàn, ba vị Bá đầu ngồi một bàn, chúng tôi ngồi một bàn.
Sau khi mấy vị Bá đầu chọn cô nương xong thì đến lượt chúng tôi. Chúng tôi đâu có dám, tôi thậm chí còn chẳng dám ngẩng đầu lên nhìn. Cuối cùng Nhị Bá đầu nói: “Một lũ nhát gan! Để ta chọn thay.” Ông ta chọn đại mấy cô. Xong xuôi, mấy cô nương đó vui vẻ sà xuống ngồi bên cạnh chúng tôi.
Ngồi kế bên tôi là cô nương tên Bích Ngọc, dáng người không cao, nhưng yểu điệu thướt tha, da trắng như tuyết, mắt trong như nước hồ thu. Nàng ta vừa ngồi xuống, một mùi thơm nhẹ dịu tỏa ra làm đầu óc tôi ngất ngây, nhanh như chớp nàng ta nắm lấy tay tôi. Tôi hốt hoảng, không dám nhìn thẳng vào mắt nàng, mặt đỏ rần rần.
Sau đó, một tên tay chân nói với tôi: “Người anh em, cậu biết không? Cái bản mặt cậu đỏ ửng lên trông như hòn dái trâu vậy.” Tôi đáp trả: “Nhà ngươi thì được lắm đấy. Mẹ kiếp! Cái mũi của nhà ngươi cứ phập phà phập phồng, chả khác gì đít trâu vừa ỉa.”
Nhị Bá đầu thấy chúng tôi đôi co mãi không thôi, liền trừng mắt nạt nộ. Ông ta vừa trợn lên, chúng tôi đã im phăng phắc.
Khi uống rượu, các cô nương ai nấy đều gắp thức ăn bỏ vào miệng chúng tôi. Lớn bằng từng này tuổi đầu, trừ mẹ ra, đây là người phụ nữ thứ hai gắp thức ăn cho tôi. Trong lòng tôi hiểu rằng, lúc này đây tôi là ông chủ, còn thứ mà các cô nương nhìn vào chính là tiền trong túi của tôi. Các cô nương này nhất định nghĩ rằng: gắp cho ai mà chẳng là gắp, cứ coi như bón cho lợn ăn thôi.
Ngồi uống rượu được hai canh giờ, mấy vị Bá đầu liền lôi các cô nương lên lầu. Trước khi đi Nhị Bá đầu quay lại nói với chúng tôi: “Đừng có ngồi đực ra đó, chúng ta đến đây không phải để uống rượu suông.”
Rượu vào thì chuyện gì cũng có thể làm được, một khi đã uống rượu tự nhiên thấy mình can đảm hẳn. Nhìn mấy tên kia mỗi người ôm một cô lên lầu, tôi không kiềm chế được cũng theo cô nương của mình lên lầu.
Bước vào phòng nàng, lại là một mùi thơm nồng xộc lên mũi tôi. Chăn đệm, màn che đâu đâu cũng tỏa hương ngào ngạt. Tất cả đều thật thơm tho, khiến đầu óc tôi choáng váng ngất ngây.
Nàng ta nói: “Mời ông chủ rửa tay chân.” Nói rồi kéo tôi đến bên cái giá ở góc phòng, trên giá có một chiếc chậu rửa bằng đồng đã có sẵn nước sạch.
Tôi nghĩ, phải rồi, nên rửa mặt mũi một chút. Đầu óc tôi hơi chếnh choáng. Tôi cúi đầu, vốc nước lên mặt, rửa mấy cái, liền thấy tỉnh táo hơn rất nhiều. Quay lại nhìn, phát hiện ra nàng ta đang ngây người nhìn tôi. Tôi không hiểu, liền thuận miệng hỏi: “Sao vậy? Có khăn tay lau mặt không?”
Nàng ta bật cười khanh khách, khiến tôi ngượng nghịu cười theo: “Sao vậy?”
Nàng ta đưa tay che mặt cười nói: “Ông chủ à, chậu nước này không phải dùng để rửa mặt, mà để rửa phía bên dưới kìa.”
Câu nói khiến tôi choáng váng, xấu hổ đến nỗi mặt mũi đỏ rần. Rửa bên dưới ư? Nghĩa là đã có rất nhiều người dùng cái chậu này để rửa chỗ đó. Tôi lại vừa dùng nó để rửa mặt, bất giác cảm thấy buồn nôn.
Nàng ta vừa nói vừa cởi bỏ áo ngoài, để lộ vóc dáng nhỏ nhắn với chiếc yếm đào: “Ông chủ, em giúp ngài rửa nhé!” Nói rồi, liền muốn cởi y phục của tôi.
Tôi đột ngột né tránh, nàng ta thắc mắc: “Sao vậy, ông chủ?”
Tôi hỏi: “Cô bao nhiêu tuổi rồi?”
Nàng ta trả lời: “Mười sáu.”
Tôi móc trong túi một nắm tiền nhét vào tay nàng ta, sau đó nhanh chóng chạy xuống lầu, sau lưng văng vẳng tiếng gọi: “Ông chủ, xin đừng đi!”
Sau đó, khi mọi người họp lại, Nhị Bá đầu hỏi tôi chơi thế nào, tôi trả lời: “Rất tốt, rất tốt!”
Nhị Bá đầu cười nói: “Tên đầu to óc bằng hạt dưa nhà ngươi, cũng được đấy. Sau này Nhị gia ta thường xuyên cho ngươi đến đây.”
Sau khi về đến Đường khẩu, qua mấy hôm sau, có lần họp đường hội xong, Tổ Gia nói với tôi: “Đầu to, ngươi ở lại, ta có điều cần nói với ngươi.”
Sau khi những người khác đi khỏi, Tổ Gia gọi tôi vào phòng, tôi không biết ông muốn gì. Người hầu dâng trà lên, Tổ Gia nói: “Trà Long Tỉnh thượng hạng, ngươi nếm thử đi.”
Tôi không biết Tổ Gia gọi tôi ở lại có việc gì, đón lấy tách trà, tôi uống liền hai hớp.
Tổ Gia xòe quạt ra, tay phe phẩy, mỉm cười nói: “Tại sao ngươi lại không làm?”
Tôi ngẩn người ra: “Không làm cái gì cơ ạ?”
Tổ Gia hắng giọng một tiếng: “Thì cùng cô nương đó!”
Tôi hốt hoảng: “Hả? Sao người lại biết được?”
Tổ Gia bật cười ha hả.
Tôi chợt hiểu ra: Tổ Gia cử người ngầm giám sát tôi.
Tổ Gia nói: “Nói mau ta xem, tại sao? Chớ có ngại, nói thật ta xem.”
Tôi ấp a ấp úng nói: “Cô nương đó mới mười sáu tuổi, khi đó con nghĩ đến em gái mình, đều là khúc ruột của cha mẹ sinh ra, chẳng ai tự nguyện làm những công việc như vậy cả…”
Nụ cười vụt tắt, Tổ Gia nghiêm giọng nói: “Người trong thiên hạ ai mà không có con cái? Đàn ông chỉ biết đến khoái cảm khi chơi gái, nhưng lại chưa từng nghĩ, nếu con gái mình cũng đang làm nghề đó, liệu trong lòng sẽ cảm thấy thế nào? Cổ nhân có câu Kỷ sở bất dục, vật thi ư nhân26. Đại Đầu, Tổ Gia ta quả không nhìn lầm ngươi.”
Đây là lần đầu tiên được Tổ Gia khen ngợi. Nhưng vừa nghĩ đến ngay cả chuyện như vậy mà Tổ Gia đều rõ như lòng bàn tay thì tôi bắt đầu cảm thấy sợ ông.
Ngày tháng ở Đường khẩu trôi qua thật nhanh, chớp mắt đã mấy tháng qua đi, tên bồi bàn hôm nào nay đã dần trở thành A Bảo danh bất hư truyền. Tôi cũng dần thích ứng với cuộc sống ở Đường khẩu. Một hôm vào buổi tối Tổ Gia lại cho gọi tôi đến, lần nữa hỏi tôi có hối hận không, tôi quả thực không thể đoán biết được ông hỏi như vậy là có ý gì.
Trong lúc tôi đang chần chừ chưa trả lời, Tổ Gia cầm ấm trà lên, mỉm cười nói: “Ấm trà này nhạt rồi, con đi pha ấm mới cho ta. Từ ngày đến Đường khẩu, con vẫn chưa pha trà cho ta lần nào.”
Nghe nói, Tổ Gia rất cầu kỳ trong việc uống trà. Mỗi lần thưởng trà, chỉ cần thay đổi vị một chút là ông nhận ra ngay. Tôi làm việc ở quán trà được mấy năm, về trà đạo tuy không dám nói là đã đạt đến độ tinh thông, nhưng về trà, nước, lửa, dụng cụ uống trà, không gian thưởng trà, tôi đều có chút hiểu biết. Năm đó đi theo ông chủ học nghề ở quán trà, không ít lần bị giáo huấn, thật không ngờ chút tài nhỏ này nay vẫn còn có đất dụng võ.
Tôi tỉ mỉ cẩn trọng từng ly từng tí pha trà, rót vào tách dâng lên. Sau khi Tổ Gia ẩm trà xong liền nói: “Mấy tháng không pha trà, tay nghề có phần kém đi!”
Tôi đứng ngây người ra, không biết phải nói gì.
Tổ Gia đưa tay ra hiệu bảo tôi ngồi xuống. Sau đó, ông đột nhiên hỏi: “Đại Đầu, con thấy Tổ Gia ta là người thế nào?”
Tôi thật không ngờ Tổ Gia bỗng nhiên hỏi đến vấn đề này. Đường đường một ông chủ của Đường khẩu lại đi hỏi đệ tử rằng mình là người như thế nào. Ngoài câu trả lời tốt ra, đệ tử không còn câu trả lời khác nào nữa đây.
Tôi ấp a ấp úng trả lời: “Là người tốt, rất tốt!”
Tổ Gia cười nhạt: “Tốt sao? Giết người tốt? Hay là phóng hỏa tốt?”
Đầu tôi túa mồi hôi: “Đều tốt…” Lời này vừa thốt ra lập tức thấy rằng mình đã lỡ lời, “Tổ Gia, ý con là…” Tôi vội vàng phân bua.
Tổ Gia cười lớn. Tiếng cười của ông khiến tôi thấy lòng mình hoang mang.
Tổ Gia nhìn tôi một lát rồi nói: “Ta đã giết rất nhiều người, cũng lừa không ít người, trong đó có kẻ đáng phải chịu trừng phạt, có kẻ bất đắc dĩ phải ra tay. Nhưng nay thời cuộc biến động, phái Giang Tướng gặp thời khắc sinh tử tồn vong, vận mệnh của Tứ đại Đường khẩu chưa biết thế nào, có thể nói hiện nay đang là thời điểm khó khăn nhất.”
Nghe những lời này của Tổ Gia, lòng tôi chợt buồn tênh, cảm thấy số mệnh của mình sao lại bất hạnh đến vậy. Vừa sinh ra không bao lâu thì cha tôi qua đời. Bản thân vừa bước vào tuổi trưởng thành, đã đến lúc báo hiếu công sinh thành dưỡng dục thì mẹ cũng ra đi, vất vả lắm mới gia nhập Đường khẩu, lại còn đúng vào thời điểm khó khăn nhất. Dường như tôi đi đến đâu thì ở đó liền rơi vào suy vong.
Tổ Gia nói không sai chút nào. Mấy ngày trước ông tham gia Đại đường hội do Tứ đại Đường khẩu Đông, Tây, Nam, Bắc đồng tổ chức, chủ đề là thảo luận về vận mệnh và việc ứng phó với thời cục như thế nào của các Đường khẩu. Từ khi Tổ sư gia Phương Chiếu Dư sáng lập Tứ đại Đường khẩu đến nay, trải qua mấy trăm năm tương trợ lẫn nhau, phong ba bão táp nào cũng đều đã trải qua, mọi người phối hợp hô ứng, vượt qua biết bao khó khăn trở ngại, khiến phái Giang Tướng hương hỏa thịnh vượng kéo dài mấy trăm năm.
Sau khi Chiến tranh giải phóng27 nổ ra, Quốc dân Đảng thất bại liên tiếp, khiến những ngày tháng của Tứ đại Đường khẩu ngày càng khó khăn hơn. Đặc biệt từ năm 1948 đến nay, tình hình trong nước biến động, Quốc dân Đảng bị thua tan tác, đất sống của phái Giang Tướng ngày càng bị thu hẹp. Trong tình hình cấp bách đó, Tổ Gia phát thiệp mời đến cho các vị trưởng môn nhân của ba Đường khẩu, triệu tập Đại đường hội lần này.
Tổ Gia là trưởng môn nhân của Đường khẩu Mộc Tử Liên tức Đông phái, dẫn theo mấy Bá đầu đến tham dự. Hơn nữa ông còn mang theo lượng lớn vàng bạc, giúp những Đường khẩu khác vượt ải khó khăn. Kỳ thực, Đại đường hội mỗi năm tổ chức một lần, các Đại Sư bá của những Đường khẩu khác đều biết những truyền kỳ của Tổ Gia, nên có phần kính nể ông, do đó lần này Tổ Gia triệu tập hội nghị bất thường, mọi người đều thuận theo. Huống hồ lần này, Tổ Gia còn đem theo nhiều vàng bạc cho họ, họ càng cảm động xuýt xoa mãi không thôi.
Tứ đại Đường khẩu đều có đặc điểm riêng, mỗi vị Đại Sư bá cũng có đặc trưng riêng của mình. Đường khẩu Mộc Tử Liên Đông phái chúng tôi, quả thực giống như đóa hoa sen, có tiếng thơm Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn. Nhất là từ khi Tổ Gia lên nắm quyền đến nay, giữ vững đạo của A Bảo, lấy của người giàu chia cho người nghèo, tích cực hành thiện. Mà Đại Sư bá – Tổ Gia của chúng tôi rất nho nhã, làm việc gọn gàng, đối xử công bằng anh minh bất luận người mình hay người ngoài.
Đường khẩu Việt Hải Đường tức Nam phái, đều là nữ A Bảo, Kiều Ngũ muội mà Trương Đan Thành nói đến năm xưa chính là trưởng môn nhân đời thứ 13 của Việt Hải Đường. Sau này Kiều Ngũ muội chết đi, Đường khẩu được giao cho Giang Phi Yến mệnh danh là “mỹ nhân băng giá”. Giang Phi Yến 12 tuổi gia nhập Đường khẩu, thông minh lanh lợi, 31 tuổi tiếp nhận chức trưởng môn nhân, tính cách lạnh lùng như băng tuyết, dùng mỹ nhân kế hạ gục đám quan lớn và Hắc đạo của bốn tỉnh Kiềm (Quý Châu), Quế (Quảng Tây), Việt (Quảng Đông), Tương (Hồ Nam). Dường như cả bốn tỉnh phía nam đều bị Giang Phi Yến san phẳng. Quả đúng là phái nữ không kém gì phái nam! Nhưng bà đặt ra một giới luật: chị em của Đường khẩu không được phép thành thân. Trong mắt họ, nam giới chỉ là thứ đồ chơi, chứ không lấy làm chồng.
Đường khẩu Long Tu Nha Tây phái, cơ cấu A Bảo cơ bản được trẻ hóa, khả năng có liên quan đến vùng phía tây nhiều đồi núi, đến độ tuổi chân tay không còn nhanh nhẹn, không biết chừng dàn cục chưa thành, bản thân đã trượt chân ngã mà chết. Trong Đường khẩu của họ, người đến tuổi nghỉ hưu, đều lui về dưỡng lão, do đó khiến cho nhân khẩu tăng nhanh, người già không làm gì cả, chỉ ngồi hưởng lộc. Về lâu dài, phát sinh đấu đá nội bộ, có lúc trong một bữa cơm, có đến mấy cụ ra đi, vì sao vậy? Tất cả do đám trẻ đầu độc, bởi vậy Tây phái là Đường khẩu thiếu sự ổn định nhất. Trưởng môn nhân của họ tên là Tần Bách Xuyên, vóc người cao lớn, râu quai nón, da đen, có mối qua lại với quân phiệt vùng phía Tây.
Đường khẩu Tuyết Manh Thảo Bắc phái, tổng thể rời rạc, có khả năng liên quan đến Bát lộ quân28 mở chiến dịch truy quét kẻ địch. Từ khi kháng chiến đến nay, Tuyết Manh Thảo chỉ chúi đầu vào kinh doanh. Sau cuộc chiến tranh giải phóng nổ ra, nhân dân khu giải phóng đón nhận tư tưởng giải phóng, không còn mấy người tin vào quỷ thần. Do đó Đường khẩu này trên danh nghĩa còn tồn tại, thực tế đã tan rã từ lâu rồi. Đại Sư bá Tiền Lâm Diệu đem theo mấy tên A Bảo lén lút gây án, đã sớm mất căn cứ địa bàn rồi.
Trong Đại đường hội, trưởng môn nhân các đại Đường khẩu thống nhất đưa ra kết luận: không được để mất Đường khẩu, có thể khởi động xuất sát, thậm chí có thể sát phú, vượt qua giai đoạn khó khăn này rồi tính tiếp!