Tập 1 CHƯƠNG 6 BỐN VỊ THẦY TƯỚNG SỐ” MỖI NGƯỜI MỘT TUYỆT KỸ ĐỘC MÔN

LIÊN HOÀN CỤC CỦA TẦN BÁCH XUYÊN

Sở trường của Tần Bách Xuyên chính là dàn cục trong cục, đặt cái bẫy này lồng móc vào cái bẫy kia, thật thật giả giả đan xen lẫn lộn vào nhau. Hắn nấp đằng sau âm mưu của mình, quan sát diễn biến, đợi thời cơ chín muồi liền thò đuôi cáo ra quẫy mạnh cái phá vỡ toàn cục, khiến người cùng dàn cục với hắn chết mà không biết vì sao mình chết.
Vụ dàn cục kép đắc ý nhất trong đời hắn chính là vụ hạ bệ sư phụ Lưu Tòng Vân.
Lưu Tòng Vân cũng được liệt vào loại cáo già, nhưng con cáo già này lại bại trong tay con cáo con. Hơn nữa còn thua một cách tâm phục khẩu phục.
Lưu Tòng Vân là nhân vật như thế nào? Đó là nhân vật khét tiếng có số má trong giới lừa đảo miền Tây. Lão ta sinh năm Quang Tự thứ chín, tự xưng là Bạch Hạc tiên sinh, mười tám tuổi gia nhập Long Tu Nha, sáng lập ra Nhất quán tiên thiên đại đạo. Sau khi trưởng môn Tây phái Đoàn Kim Sơn qua đời, lão ta kế thừa chức Chưởng môn. Năm 1922, khi Chưởng môn Đường khẩu Mộc Tử Liên là Trương Đan Thành chết, lão ta đích thân dẫn bọn đệ tử của Tây phái đến chia buồn, trong số đó có cả Tần Bách Xuyên.
Khi về già, Trương Đan Thành thường dặn dò Tổ Gia: “Trong số Tứ đại Đường khẩu khắp Đông Tây Nam Bắc, hiện giờ có Lưu Tòng Vân của Tây phái giỏi nhất. Người này có chí lớn, làm A Bảo không phải là mục tiêu cuối cùng của ông ta. Đích mà ông ta nhắm đến là quân sự và chính trị. Sư bá cứ trông mà coi, chỉ vài năm nữa, nhất định hắn sẽ thâm nhập vào hàng ngũ quân đội.”
“Tên Lưu Tòng Vân này, Sư bá chớ nên thân cận quá và cũng đừng xa cách quá. Ông ta có nhiều điều đáng để cho Sư bá học tập. Là người xảo trá, quỷ quyệt, thông tuệ khác thường, tinh thông cả Phật giáo, Đạo giáo và Nho giáo. Ông ta có khả năng nhìn một lần là ghi nhớ ngay, đặc biệt có tài ngụy biện vô địch. Sư bá trước mặt nên tỏ ra cung kính nhưng sau lưng phải luôn đề phòng. Tuyệt đối không được đối địch với ông ta. Chí ít hiện nay ta chưa phải là đối thủ của hắn.” Trương Đan Thành đã ân cần dặn dò lại Tổ Gia như vậy.
Những lời Trương Đan Thành nói quả không sai. Lưu Tòng Vân đúng là nhân vật danh bất hư truyền. Người này đọc hết cả Tứ Thư, Ngũ Kinh, am hiểu đạo âm dương, lúc trẻ từng làm thầy giáo tư thục, rất giỏi nắm bắt nhược điểm tâm lý con người.
Nhiều năm nay, ông ta tiếp cận với một nhân vật đặc biệt tin vào quỷ thần, đó chính là Lưu Tương – một tên đại quân phiệt được mệnh danh là vua Tứ Xuyên, thế là ông ta lựa thời cơ xuất Thiên. Sau mấy lần tự tiến cử, nhưng Lưu Tương vẫn không nhìn đến dù chỉ là nửa con mắt. Sau này, mặc dù cũng tiếp nhận một vài đề nghị nhỏ, nhưng chưa bao giờ tin tưởng giao phó quân quyền cho ông ta.
Lưu Tương cũng được xem là nhân vật “nổi danh” trong lịch sử cận đại Trung Quốc. Hắn ta chiếm cứ vùng Tứ Xuyên ngót mấy chục năm, tài năng quân sự và thủ đoạn chính trị đều đã đạt đến độ lão luyện, ngay cả đến Tưởng cũng phải nể lão ta vài phần, nhưng hắn có một nhược điểm đó là quá mê tín.
Năm 1932, Ủy ban quân sự Quốc dân Đảng đã bổ nhiệm Lưu Tương làm Quân đoàn trưởng Quân đoàn Lục quân 21. Lúc này, Lưu Tương đang đấu đá quyết liệt với một tên quân phiệt có thế lực khác ở Tứ Xuyên là Lưu Văn Huy, đây chính vào thời điểm hắn ta cần người tài như nắng hạn chờ mưa. Lưu Tòng Vân nhân dịp này xuất Thiên một lần nữa. Việc này thể hiện khả năng nắm bắt thời cơ hơn người của lão ta với thời cuộc, vì trước đó không lâu, tại Đồng Xuyên, Quân đoàn 28, 29 của Tứ Xuyên đã kết thành đồng minh với quân đoàn 21 của Lưu Tương, lúc này thực lực của Lưu Tương bỗng chốc được tăng cường, Lưu Tòng Vân đã rất nhạy bén, nắm bắt được tình hình chính trị này.
Lưu Tòng Vân nói với Lưu Tương: “Gần đây, kẻ hèn này đã khổ luyện xong thuật Kỳ môn độn giáp Cửu thiên chi thượng hảo dương binh. Cửu địa tiềm tàng khả lập doanh57, tôi có thể huấn luyện cho tướng quân một đội thần binh, trợ giúp tướng Quân thống nhất nghiệp bá.”
Nhưng Lưu Tương cũng chẳng phải thằng ngu, nhà ngươi nói có thể huấn luyện được thần binh, vậy ta giao cho ngươi một đội quân, lần sau khi đánh nhau với Lưu Văn Huy, đội quân của ngươi cứ đi tiên phong, xem xem rốt cuộc có phải là thần binh vô địch không.
Mùa thu năm 1932, “Chiến dịch Bình định” do Lưu Tòng Vân là kẻ chủ mưu khích động Lưu Tương tấn công đám quân phiệt Lưu Văn Huy bùng nổ.
Lưu Tòng Vân chủ động đề nghị được cầm đầu đội quân 3.000 thần binh do chính mình huấn luyện đi tiên phong. Trước khi cuộc chiến nổ ra, Lưu Tòng Vân cho mỗi binh lính uống “nước thánh trời ban”, đồng thời cho thêu bùa hộ mệnh lên trang phục. Trong làn gió thu xào xạc, Lưu Tòng Vân đứng trước trận tiền, dõng dạc phét lác: “Uống nước thánh, quỷ ma khó lại gần. Bùa thiêng hộ mệnh, đao thương bất phạm. Đạn chẳng bắn trúng.”
Dưới tiếng thét của ông ta, mấy nghìn tên lính hùng hổ tiến về Thành Đô, dốc hết sức bình sinh mới hạ được Thành Đô.
Lưu Tương mừng lắm, sau khi tiến vào Thành Đô, hắn đã bỏ ra ba vạn đồng bạc để mua tòa đại dinh thự ở số 32, đường Tam Hòe Thụ, sửa sang lại thật hoành tráng để làm món lễ hậu tặng Lưu Tòng Vân. Cuối cùng, Lưu Tòng Vân cũng đã thực sự trở thành quân sư nắm giữ binh quyền.
Thực chất, thắng lợi trong chiến dịch lần này chẳng liên quan gì đến thần binh thần lính gì cả. Lưu Tòng Vân thông hiểu binh pháp, trước trận chiến, hắn đã tiến hành phân tích tỉ mỉ và so sánh kỹ lưỡng thế mạnh của đôi bên. Khi tác chiến, hắn chỉ việc tập trung tấn công đánh vào chỗ yếu của đối phương. Còn về việc hắn nói đao súng không thể chạm đến người chỉ là nói khoác. Cả 3.000 tên lính đều bị tẩy não, họ như một đội quân cảm tử. Tiếng súng báo hiệu cuộc chiến vừa gióng lên, tất cả bọn họ đều xông lên phía trước bất chấp mọi thứ, kết quả là trong làn mưa bom bão đạn, quân số bị chết mất hơn một nửa. Lưu Tòng Vân đứng trên đồi, giơ súng lên, hô lớn: “Từ bỏ thân xác, linh hồn thăng thiên, từ trên trời cao lại có thể triển khai quân!” Lời nói này mang hàm ý rằng đây không phải là cái chết, mà là một sự thoát xác, linh hồn chiến binh thoát khỏi thân người qua các lỗ khướu58, bay lên trời tiếp tục tác chiến. Đây chính là cuộc chiến đấu ở cả dưới mặt đất và trên trời của mỗi chiến binh. Sau khi cuộc chiến kết thúc, hắn ta còn bày trò lập đàn chiêu hồn cho các chiến binh.
Chiến dịch lần này, có thể may mắn giành thắng lợi, suy cho cùng, vẫn là do binh lực của Lưu Tương mạnh hơn Lưu Văn Huy. Nói cách khác, Lưu Tòng Vân thắng trong lần đặt cược này là do có cái gan của A Bảo, lại vừa có cái khí phách của một nhà chính trị, để thực hiện giấc mộng chính trị, ông ta phải đánh cược. Nhờ vậy, hắn đã ngoi lên đỉnh cao của sự nghiệp.
Trước sự leo lên đều đều của Lưu Tòng Vân, Tần Bách Xuyên lo cuống lên. Theo lý mà nói, Tần Bách Xuyên do một tay Lưu Tòng Vân dìu dắt, lại còn là đệ tử ruột. Thấy sư phụ phất dần lên, kẻ làm đồ đệ phải vui mừng mới đúng, đằng này ngược lại, giữa hai thầy trò đã nảy sinh một mâu thuẫn vô cùng lớn – mầm họa của mâu thuẫn bắt nguồn từ một bóng hồng, bởi vậy người xưa nói mỹ nhân nghiêng thành đổ nước quả không sai.
Gia nhập Đường khẩu Long Tu Nha cùng thời điểm với Tần Bách Xuyên có một nữ A Bảo tên là Tưởng Bích Châu, một mỹ nhân mang vẻ đẹp điển hình của đất Tứ Xuyên, làn da mềm mại, mịn màng, tiếng cười lanh lảnh tựa tiếng chuông ngân. Tần Bách Xuyên thân thể cao lớn, cường tráng, từ lâu đã thèm khát tiểu sư muội yêu kiều của mình.
Nào ngờ, lão trâu già Lưu Tòng Vân cũng muốn gặm cỏ non Tưởng Bích Châu. Ông thường xuyên kiếm cớ truyền đạo, tiếp khí, đưa Tưởng Bích Châu về phòng mình mặc sức phóng túng, thỏa mãn dục vọng, món đồ mà sư phụ đã chọn, đồ đệ há có thể lao vào tranh giành sao. Bởi vậy, Tần Bách Xuyên luôn chờ đợi cơ hội, đợi đến một ngày sư phụ ngã ngựa, sẽ lên thay thế.
Nếu Tưởng Bích Châu một lòng một dạ với Lưu Tòng Vân đã đành. Đằng này, một mặt nàng ta vừa muốn được sự sủng ái của Lưu Tòng Vân, mặt khác, ngầm đong đưa Tần Bách Xuyên. Dù gì Lưu Tòng Vân cũng đã già, chẳng còn trẻ trung, đẹp trai, phong độ như Tần Bách Xuyên, hơn nữa Tần Bách Xuyên lại là đệ tử cưng của Lưu Tòng Vân. Sau khi Lưu Tòng Vân trăm tuổi, hắn ta sẽ là người kế nhiệm. Cho nên, nàng ta cũng chẳng dại gì mà đắc tội với Tần Bách Xuyên cả. Vì thế Tưởng Bách Châu thường tranh thủ thời gian dụ dỗ Tần Bách Xuyên, nhiều lần giọt châu thánh thót, vừa lau nước mắt vừa nói mình cũng không còn cách nào khác, mệnh lệnh của lão già đó ai dám không làm theo.
Về sau, sự việc này bị Lưu Tòng Vân phát giác, lão ta nhận thấy người đàn bà này chính là một mối họa. Lưu Tòng Vân vốn là kẻ có mộng làm việc lớn, đời nào lại để cho tiền đồ bị hủy hoại chỉ vì một người đàn bà.
Giết Tưởng Bích Châu rồi, tất sẽ chặt đứt được dã tâm của Tần Bách Xuyên, Lưu Tòng Vân vốn nghĩ làm như vậy mầm họa sẽ chẳng còn, Đường khẩu cần phải đoàn kết, nhưng không biết rằng Tần Bách Xuyên đã có ý định làm phản từ lâu. Cuối cùng Tần Bách Xuyên đã thấy rõ sự khác biệt giữa lão đại và lão nhị. Lão nhị chỉ ở dưới một người, ở trên vạn người, lão nhị dù có tài giỏi đến đâu, cũng chỉ là một trong rất nhiều thuộc hạ của lão đại mà thôi. Chỉ cần lão đại còn, lão nhị không bao giờ ngóc đầu lên được.
Vì thế, Tần Bách Xuyên luôn chờ đợi tìm cơ hội xuất Thiên với sư phụ.
Khi đó, đúng vào dịp Quốc dân Đảng tiến hành cuộc vây quét Hồng quân. Vì chủ nghĩa giáo điều cánh “tả” của Vương Minh, dẫn đến sự thất bại lần thứ năm của Hồng quân trong cuộc phản kháng chống lại sự vây quét của Quốc dân Đảng, khiến cho Hồng quân bao gồm các tầng lớp công nông binh Trung Quốc bị ép phải bước vào cuộc hành quân Trường chinh dài 25.000 dặm.
Tần Bách Xuyên nói với Lưu Tòng Vân: “Thưa sư phụ! Đây chính là thời cơ để người thăng tiến lên cao hơn nữa. Lão Tưởng đã dàn thiên la địa võng, sau khi quân Cộng sản đột phá được bốn phòng tuyến, lực lượng đã giảm từ 80.000 xuống chỉ còn 30.000. Sư phụ nên nắm lấy cơ hội lần này, dẫn đội quân thần binh của chúng ta chủ động xuất kích. Nếu lập được công lớn trong cuộc vây quét Cộng sản, được lão Tưởng tán thưởng thì có thể thoát khỏi sự kìm kẹp của Lưu Tương, đến lúc đó người có thể tạo dựng được chỗ đứng, thăng quan tiến chức. Như vậy chẳng phải càng tốt hơn sao?”
Lưu Tòng Vân vuốt râu cười nói: “Quả đúng là đồ đệ mà ta tin yêu, có tiền đồ đấy, chẳng hoài công ta đào tạo mấy năm nay, vừa hay hợp với ý ta.”
Thế là Lưu Tòng Vân chủ động xin được cùng Lưu Tương vây quét Hồng quân, hắn còn bày ra cái chức “Ủy viên trưởng Ủy ban Quân sự tiễu phỉ Tứ Xuyên.”
Kỳ thực, Tần Bách Xuyên biết rõ Đảng Cộng sản không giống như Quốc dân Đảng tham sống sợ chết. Họ có niềm tin cao cả, có sức mạnh đoàn kết, sự tụ hội mạnh mẽ và có khả năng tác chiến siêu việt. Lão Tưởng đối phó với họ còn chẳng ăn thua thì Lưu Tòng Vân là cái thá gì?
Không phải Lưu Tòng Vân không biết điều này, nhưng một khi con người đã ở vào trạng thái hớn hở, đắc ý, rất dễ đánh mất khả năng phán đoán tối thiểu. Nếu là mấy năm trước, chắc chắn lão ta sẽ suy tính kỹ càng, nhưng mấy năm nay leo lên quá thuận lợi, thành công đã làm cho đầu óc trở nên mụ mẫm.
Kết quả chỉ sau một trận giao chiến với Hồng quân, Lưu Tòng Vân bị đánh tan tác. Đặc biệt sau Đại hội Tuân Nghĩa năm 1935, Mao Trạch Đông nắm giữ quân đội, tài thao lược xuất chúng, phá vỡ vòng vây trùng điệp của Quốc dân Đảng, hướng một mạch lên phía bắc, hội hợp thắng lợi với Lưu Chí Đan ở Thiểm Bắc.
Lưu Tòng Vân liên tiếp thất bại, khiến cho quân Tứ Xuyên náo loạn một vùng.
Đây chính là điều mà Tần Bách Xuyên mong đợi, ngay sau đó hắn dùng thủ đoạn hiểm độc đẩy Lưu Tòng Vân vào chỗ chết. Hắn nói: “Thưa sư phụ! Nay cuộc tiễu Cộng gặp bất lợi, trong hàng quân có nhiều kẻ tìm mọi cách thoái thác trách nhiệm, sau này Lưu Tương truy cứu, e rằng sẽ rất bất lợi cho sư phụ. Nên người cần phải tìm một con tốt thí mạng, thực thi kế Kim thiền thoát xác.”
Lưu Tòng Vân khi đó đã rất hoang mang, vội hỏi: “Đồ nhi có diệu kế gì?”
Tần Bách Xuyên nói: “Sư phụ hãy hạ lệnh cách chức ngay mấy tên quản lý sự vụ trong đơn vị, đặc biệt là mấy thằng đại đội trưởng hay kêu ca oán thán. Cứ quy cho chúng cái tội không thực hiện đúng theo sách lược, nên mới dẫn đến tác chiến thất bại, rồi đổi người của mình vào. Đến lúc đó, một khi bị truy cứu trách nhiệm, người của chúng ta sẽ nói đỡ cho thầy.”
Lưu Tòng Vân hơi chần chừ, hắn nói: “Nếu Lưu Tương đòi thẩm tra lại mấy tên đại đội trưởng đó thì sớm muộn cũng vẫn bại lộ.”
Tần Bách Xuyên ghé sát tai Lưu Tòng Vân nói: “Sư phụ, người hồ đồ mất rồi, sau khi loại bỏ mấy tên đó, tước súng của chúng, rồi giam chúng lại một nơi, sau đó ngụy tạo hiện trường sợ tội mà tự sát, thần không biết quỷ chẳng hay, như vậy chẳng phải ổn thỏa rồi sao?”
Lưu Tòng Vân hai mắt sáng lên, hắn cười lớn: “Đồ nhi giỏi quá! Đúng là trò giỏi hơn thầy rồi!”
Tần Bách Xuyên cũng cười nói: “Đều là nhờ sư phụ dạy bảo ạ!”
Thế là, Lưu Tòng Vân xin chỉ thị của Lưu Tương cách chức mấy tên đại đội trưởng, nhưng, lão ta chưa kịp trừ khử mấy tên đó thì Tần Bách Xuyên đã mật báo cho Lưu Tương, hắn nói Lưu Tòng Vân có ý làm phản. Lưu Tương vốn đang tức giận về việc tiễu Cộng thất bại, vừa nghe thấy Lưu Tòng Vân tự ý điều động binh quyền thì hắn lại càng tức điên lên.
Kết quả mấy tên tay chân mà Lưu Tòng Vân cử đi diệt khẩu vừa định giơ súng lên bắn mấy viên đại đội trưởng đó, liền bị người của Lưu Tương mai phục sẵn bắt quả tang tại trận. Lưu Tương nổi khùng lên, đòi giết chết Lưu Tòng Vân.
Nhưng Lưu Tòng Vân vốn là một con cáo già. Lão ta đã nhanh chân chuồn trước một bước.
Lão ta chạy một mạch từ Tứ Xuyên đến Giang Hoài. Cùng lúc đó, cuộc kháng chiến toàn diện bùng nổ. Ông trùm Tứ Xuyên Lưu Tương hồi tưởng lại mấy năm nay cuộc sống như đang ở trong mơ, cuối cùng đã tỉnh dậy, đối mặt với sự chèn ép ngày một gắt gao của quân xâm lược Nhật Bản, ông ta không hề tỏ ra chùn bước, cầm ngay cây súng, dũng cảm kháng Nhật.
Sự ban bài của số mệnh thường không như ý muốn. Năm sau đó, bệnh dạ dày của Lưu Tương đột nhiên tái phát, thổ huyết, chẳng cầm cự được mấy ngày thì chết, trước khi chết còn trăn trối: “Phải kháng Nhật đến cùng, trước sau không thay đổi, ngày nào kẻ địch còn chưa cút khỏi đất nước, thì ngày đó cánh quân Tứ Xuyên thề không hoàn hương.” Sau đó lại nói với thuộc hạ: “Truy sát Lưu Tòng Vân, không được để cho tên này làm việc hại nước hại dân.”
Sau khi Lưu Tương chết, kẻ thù không đội trời chung trước đây là Lưu Văn Huy dần dần cũng đã mất lòng tin vào bọn Quốc dân Đảng. Lưu Văn Huy hiểu được đại nghĩa, không chút do dự, ông tạo dựng mối quan hệ bí mật với quân Cộng sản. Năm 1949, ông thống lĩnh các thủ hạ khởi nghĩa, về sau trở thành phó Chủ tịch Hội nghị hiệp thương chính trị tỉnh Tứ Xuyên.
Sau khi Lưu Tòng Vân chạy đến Giang Hoài, thì đến tìm Tổ Gia. Lúc đó lão ta vẫn không biết Tần Bách Xuyên đã bán đứng mình. Tổ Gia cho tá túc ở Đường khẩu, tạm thời giấu mọi tin tức. Sau khi Lưu Tương chết, Lưu Tòng Vân quay lại Tứ Xuyên, thấy Tần Bách Xuyên đã tiếp quản Đường khẩu, lại còn làm cho Đường khẩu phất hẳn lên, hắn mừng lắm, đòi nắm quyền hành lại, nhưng Tần Bách Xuyên không cho. Lúc này Lưu Tòng Vân mới tỉnh ngộ, nhận ra mọi việc đều là do tên đồ đệ yêu quý này ngầm giở trò sau lưng. Nhưng khi đó, Long Tu Nha đã bị Tần Bách Xuyên mạnh tay cải tổ, Lưu Tòng Vân một mình yếu thế, chẳng thể chọi lại hắn.
Nhớ lại những chuyện đã qua, Lưu Tòng Vân không nén nổi nụ cười chua chát. Đúng là thầy hay trò giỏi, bản thân lão một đời đã dựng lên vô số cái bẫy, cuối cùng lại bị chính đồ đệ của mình cho vào tròng, đành phải Ngậm bồ hòn làm ngọt.