Tập 1 CHƯƠNG 6 BỐN VỊ THẦY TƯỚNG SỐ” MỖI NGƯỜI MỘT TUYỆT KỸ ĐỘC MÔN

TỔ GIA ĐÍCH THÂN DÀN CỤC PHONG THỦY

Sau khi Lưu Tòng Vân chạy về Giang Hoài ẩn náu, lão từng cầu xin Tổ Gia giúp hắn báo thù. Tổ Gia không đồng ý, ông có ván cờ của riêng mình. Ông chỉ muốn hiểu hơn về con người Tần Bách Xuyên qua lời kể của Lưu Tòng Vân.
Bây giờ, Tổ Gia sắp phải so tài cao thấp với Tần Bách Xuyên. Lịch sử đã sắp đặt ra bao nhiêu chuyện ân ân oán oán, cuối cùng cũng để cho Tổ Gia và Tần Bách Xuyên quyết một trận sống mái? Tổ Gia do Trương Đan Thành dìu dắt, Tần Bách Xuyên do Lưu Tòng Vân dìu dắt. Hai người này đều được xem là “trò giỏi hơn thầy”. Trận quyết chiến này rốt cuộc ai bại trong tay ai?
Tôi đang đăm chiêu ngẫm nghĩ thì tên cướp kia lên tiếng.
Tên cướp đó họ Lưu, bọn thuộc hạ gọi lão ta là Lưu Tư lệnh, lão ta không cao, vừa gày vừa xấu xí. Bộ dạng của lão khác hắn với một tên cướp trong tưởng tượng của tôi.
Lưu Tư lệnh cười cười nói với Tổ Gia: “Tần gia nói Tổ Gia là truyền nhân của đạo môn Thiết Bốc Tử, tinh thông Thiết bản Thần số, phong thủy, nghiên cứu nhiều về Ngọc Xích kinh. Bởi vậy phải phiền Tổ Gia vượt cả nghìn dặm đường đến Tứ Xuyên giúp lão già này di dời mộ tổ”.
Tổ Gia đáp lễ: “Lưu Tư lệnh khách sáo rồi, được phục vụ Tư lệnh là vinh hạnh lớn của bỉ nhân.”
Tần Bách Xuyên nói: “Ta đi ra xem mộ đi”.
Thế là, một đoàn người lên đường, cầm theo cả la bàn phong thủy xuất phát.
Đầu tiên, chúng tôi đến chỗ đặt mộ tổ của Lưu Tư lệnh. Ngôi mộ nằm ở trong khe núi, kẹp giữa hai ngọn núi, thấp thoáng màu xanh ngắt. Đúng là một cảnh tượng đẹp đẽ.
Sau khi Tổ Gia nhìn qua, nói: “Lưu Tư lệnh, ngôi mộ này nằm đúng ở nơi tam hợp vượng địa59, tàng phong tụ thủy, là thế có thể giúp cho con cháu hưng vượng, chẳng trách Tư lệnh có thể nắm giữ trong tay đội quân hùng hậu, cai quản một phương”.
Lưu Tư lệnh cười hể hả: “Tổ Gia quả đúng là cao nhân. Nơi này cũng chính là do tiên phụ đã mời một bậc thầy phong thủy xem cho người để chôn cất sau khi người mất”.
Tổ Gia nói tiếp: “Chỗ đặt mộ này cái gì cũng tốt, cũng chính vì vậy mà lại không tốt. Tư lệnh nhìn xem, đỉnh núi ở phía tây có một tảng đá lớn nhô hẳn ra, có thế áp đỉnh, người xưa thường nói “Tả Thanh Long, hữu Bạch Hổ, thà để Thanh Long cao vạn trượng, chứ không được để Bạch Hổ thò đầu ra. Xem phần đầu quan tài khi chôn cất lệnh tôn thì thấy tảng đá lớn này chính là Bạch Hổ thò đầu ra, bởi vậy gặp năm Bạch Hổ cất đầu dậy, tất có họa lớn. Năm 1921, năm 1922, năm 1933, năm 1934 càng tệ hơn.”
Lưu Tư lệnh nói: “Tổ Gia quá giỏi! Năm 1922, tôi và bọn quân phiệt Quế Kế xảy ra xích mích, thiếu chút nữa là mất mạng. Năm 1933, tôi bị một trận ốm nặng, suýt chút nữa đã về chầu trời.”
Kỳ thực, những thông tin này đều do Tần Bách Xuyên đã kể trước với Tổ Gia. Trong lòng Tổ Gia biết rõ, Tần Bách Xuyên cũng biết rõ, chỉ có Tư lệnh không biết gì.
Tổ Gia nói tiếp: “Lưu Tư lệnh định chuyển mộ đi đâu?”
Lưu Tư lệnh nói: “Mấy chục dặm quanh đây đều là địa bàn của lão, cứ nghe theo Tổ Gia quyết định. Chỉ cần đẹp là được”.
Tổ Gia nói, chúng ta đi xung quanh xem thế nào đã. Thế là, Lưu Tư lệnh hạ lệnh, sai bọn phu kiệu khiêng mọi người men theo đường mòn đi vào trong núi.
Đường núi khó đi, những người khiêng kiệu mồ hôi mồ kê nhễ nhại, đi mất chừng hai canh giờ thì vòng hết vùng núi, đến một nơi có nước.
Tổ Gia nói: “Dừng lại!”
Tổ Gia bước xuống kiệu, cầm la bàn. Sau khi đứng bên đường đưa mắt quan sát các khe núi ở xung quanh, ông nói: “Nơi này tuyệt đẹp! Tư lệnh ngài xem, ở đây có thế ỷ sơn bàng thủy60, rồng cuốn hổ chồm, tả có Thanh Long trợ giúp, hữu được Thái Bạch cát tinh chiếu vây quanh, phía trước có bích thủy hợp tài, phía sau có thanh sơn61 làm lá chắn. Đây là thế tài nguyên khắp nơi đổ vào, đường quan lộ hanh thông. Cực đẹp, cực đẹp!”
Lưu Tư lệnh vuốt râu, gật gật gù gù: “Chà, tuyệt diệu!”
Tần Bách Xuyên cũng nói: “Tổ Gia thật tài trí hơn người!”
Lúc này, mây đen phủ kín bầu trời, như thể sắp đổ mưa. Lưu Tư lệnh nói: “Nay bàn đến đây đã, chúng ta mau về thôi.”
Thế là đám người hầu liền dẹp đường quay về phủ. Trên đường về bị mưa, chúng tôi ngồi trên kiệu, có người đi ở bên che ô cho. Chỉ khổ những người phu kiệu và người che ô, họ bị ướt như chuột lột.
Mấy ngày sau, chúng tôi lại đi xem vài chỗ khác để so sánh phong thủy. Cuối cùng vẫn chọn chỗ có thế tuyệt vời mà Tổ Gia đã nhận định từ lúc đầu.
Vì thế, Tổ Gia chọn lấy một ngày tốt, bắt đầu việc dời mộ.
Đây là sự phô trương lãng phí nhất mà tôi được chứng kiến từ lúc được sinh ra cho tới giờ. Lưu Tư lệnh làm theo sự sắp đặt của Tổ Gia, thuê hơn 20 vị đạo sĩ, một đoàn đi trước thổi kèn để mở đường, 20 đạo sĩ xếp thành hai hàng, niệm kinh tụng hiệu. Lưu Tư lệnh dẫn theo cả nhà già trẻ lớn bé hơn mấy chục người mặc tang phục theo sau. Mãi phía sau là đám giặc cướp hùng hậu gần cả trăm người, một cảnh tượng hết sức hùng tráng.
Lúc bốc mộ, tiền giấy được ném ra bay lả tả, bọn cướp dùng bắn súng lên trời, tiếng súng vang vọng khắp vùng sơn cốc. Lưu Tư lệnh nhặt hết đống hài cốt của cha mẹ trong chiếc quan tài cũ, cẩn thận từng ly từng tí một đặt vào chiếc quan tài mới. Tên cướp này rất lắm tiền nhiều của, phía bên trong quan tài được trải lớp đệm được làm từ loại tơ lụa tốt nhất, phía trên cùng được đậy tấm áo liệm khâu bằng chỉ vàng, bốn góc quan tài đều chất đầy đĩnh vàng, đĩnh bạc và vàng thỏi, đầu quan tài để bao nhiêu đồ bằng ngọc tuyệt đẹp. Sau đó, bọn thủ hạ khiêng chiếc quan tài lên, cả đoàn người cùng đi về chỗ đặt mộ mới.
Đến nơi, Lưu Tư lệnh dẫn gia quyến quỳ lạy trước ngôi mộ mới. Bọn đạo sĩ vừa đi vòng quanh huyệt vừa rì rầm tụng niệm. Tổ Gia đứng một bên, tay chắp lại, mắt lim dim, tôi không biết ông ấy đang nghĩ gì nữa.
Sau khi bái lạy xong, Tổ Gia hô to: “Hạ huyệt.”
Tám người ở phía trước và phía sau liền hạ chiếc quan tài xuống cái huyệt to tướng. Lưu Tư lệnh cùng người nhà bắt đầu vun đất đắp mộ, bọn thổi kèn lại gióng kèn lên. Tần Bách Xuyên cũng quỳ dưới đất, gào to: “Tiên phụ, tiên mẫu, xin hãy yên nghỉ!” Đúng là huynh đệ kết nghĩa có khác, gào đến cảm động đất trời.
Toàn bộ quá trình di dời mộ được làm trong hai canh giờ. Buổi tối trở về phủ, Lưu Tư lệnh bày tiệc rượu khoản đại Tổ Gia và Tần Bách Xuyên.
Chứng kiến cảnh tượng ai nấy đều mừng vui như thế, tôi gần như đã quên mất đây chỉ là một vụ dàn cục, chẳng phải tất cả đều rất hoàn hảo hay sao? Lẽ nào Tần Bách Xuyên đã phát hiện ra điều gì? Sao hắn vẫn chưa ra tay với Tổ Gia, mà lại còn giúp ông lừa người ta chứ?
Tổ Gia vẫn cứ ăn uống thỏa thê, còn nói toàn những lời tâng bốc Lưu Tư lệnh, khiến lão ta cảm thấy sung sướng ra mặt.
Sau khi ăn xong, ngày hôm sau chúng tôi quay về chỗ Tần Bách Xuyên, ông ta nói: “Khoản hắn trả cho chúng ta sẽ chia đôi cho hai Đường khẩu.”
Tổ Gia nói: “Vụ dàn cục lần này Tần gia có công đầu, đáng được phần hơn. Đông phái chúng tôi lần này chỉ là dây máu ăn phần, xin được lấy ba phần là đủ rồi.”
Tần Bách Xuyên nói: “Cứ chia đều mỗi bên năm phần. Mời được Tổ Gia đến Tứ Xuyên chẳng phải chuyện dễ dàng gì, lần trước đến cũng đã cách đây năm năm rồi, ông nhất định phải ở lại thêm vài ngày nữa. Tôi sẽ dẫn Tổ Gia đi đây đó, Tổ Gia phải nể mặt một lần”.
Tôi nhìn Tổ Gia, ông gật đầu: “Được. Chẳng mấy khi rảnh rang.”
Nửa đêm, quay về phòng, tôi đưa mắt nhìn ông rồi kẽ hỏi: “Tên Tần Bách Xuyên đang giở trò gì vậy?”
Tổ Gia nói: “Cứ đợi đi, kịch hay sắp bắt đầu rồi.”
Sáng sớm hôm sau Tần Bách Xuyên đã đến chỗ chúng tôi: “Tổ Gia, tôi đưa ông đi thưởng ngoạn phong cảnh Xuyên Tây một chút.”
Tần Bách Xuyên dẫn chúng tôi đi dạo chơi một vài nơi. Sau đó, ông ta nói: “Chẳng có gì hay ho cả, Tổ Gia, chúng ta đi xa hơn nhé.”
Thế là, suốt mấy ngày liền chúng tôi đi ngao du ở bên ngoài, cuối cùng gần đi ra khỏi tỉnh.
Tôi không biết Tần Bách Xuyên định giở trò gì. Đi đến đâu là tôi lại lo sợ sẽ có một đám người xông ra đòi giết Tổ Gia. Nhưng Tổ Gia vẫn cứ điềm tĩnh như không, thưởng ngoạn cảnh núi non sông nước, cứ chuyện trò, chẳng mảy may có vẻ gì lo lắng cả.
Sau đó, cuối cùng chúng tôi cũng trở về Đường khẩu của Tần Bách Xuyên. Vừa bước vào cửa, thấy một tên tay chân của Tần Bách Xuyên hốt hoảng chạy đến: “Tần gia, Tần gia! Không xong rồi, có chuyện rồi”.
Tôi thấy chột dạ, tên kia run lập cập nói: “Mộ nhà Lưu Tư lệnh bị kẻ nào đó phá rồi.”
Tai tôi ù đi, trong lòng nghĩ thôi hỏng rồi. Bố cục phong thủy ghê nhất chính là xảy ra chuyện ở chỗ đặt mộ, phần mộ mà xảy ra chuyện thì vụ dàn cục sẽ bị lộ tẩy.
Tôi đang mải nghĩ thì ngoài cửa có tiếng quát tháo: “Hai thằng mày đã về rồi đấy à?”
Tôi nhìn ra thì thấy Lưu Tư lệnh dẫn theo mấy chục tên nữa vào cùng. Tất cả bọn họ đều mang theo súng, tròng mắt đỏ ngầu.
Tần Bách Xuyên sửng sốt nói với Lưu Tư lệnh: “Đại ca, có chuyện gì vậy?”
Lưu Tư lệnh tức giận đến nỗi người lão run lên: “Đừng gọi tao là đại ca!” Sau đó, lão dí súng vào đầu Tổ Gia nói: “Mày là thứ chết tiệt gì vậy? Chẳng phải mày nói ở đấy phong thủy đẹp hay sao?”
Tổ Gia điềm nhiên hỏi: “Lưu Tư lệnh, sao thế?”
Lưu Tư lệnh nói đầy vẻ căm hận: “Sao thế à? Mộ tổ của ông mày đã bị bọn đào mộ trộm phá rồi. Hài cốt của cha mẹ ta cũng chẳng còn.”
Tần Bách Xuyên vừa nghe thấy thế, quỳ sụp xuống, ngửa mặt lên trời xanh mà gào: “Cha! Mẹ! Con trai bất hiếu.” Sau đó, hắn ôm lấy chân của Lưu Tư lệnh nói: “Đại ca, để xảy ra chuyện ngoài ý muốn này đệ cũng có trách nhiệm, đại ca. Hãy giết đệ đi, giết đệ đi! Để tế vong hồn cha mẹ trên trời.”
Tần Bách Xuyên thừa biết Lưu Tư lệnh sẽ không giết hắn, vì lão ta thấy Tần Bách Xuyên cũng là có ý tốt, chỉ có điều thầy phong thủy mà hắn mời đến lại là kẻ phá hại.
Lưu Tư lệnh cười gằn nói: “Đây là bậc đại sư mà mày mời về đó sao! Giờ hài cốt của cha mẹ không còn nữa, mày khiến tao chẳng còn mặt mũi nào mà đứng trước liệt tổ liệt tông nữa rồi.”
Bỗng nhiên, Tần Bách Xuyên quay sang Tổ Gia: “Ông làm cái trò gì thế? Chọn đúng cái chỗ chết tiệt. Ta và đại ca chịu đựng sao nổi nỗi đau này đây.”
Lưu Tư lệnh dí súng lên đỉnh đầu Tổ Gia: “Tao bắn một phát vỡ đầu thì quá dễ dàng cho quân khốn kiếp nhà mày. Chúng mày đâu? Trói gô cổ thằng khốn này lại cho tao!”
Thấy mấy tên xông lên, tôi liền xộc tới phía trước, định bảo vệ Tổ Gia, nhưng lại bị Tổ Gia kìm giữ lại bên sườn. Cùng lúc đó có tiếng súng phát ra, nếu không phải Tổ Gia giữ tôi lại, thì Lưu Tư lệnh đã bắn chết tôi rồi.
Tổ Gia nói: “Người nào làm người đó chịu, không liên quan gì đến cậu ta.”
Thoắt cái, mấy tên cướp đã trói quặt cánh tay Tổ Gia ra sau lưng.
Lưu Tư lệnh lại quát to: “Đẩy pháo vào đây!”
Tôi nghe thấy, pháo ư? Hắn định làm gì?
Không lâu sau, mấy tên cướp đẩy quả đại pháo kẽo kẹt từ ngoài cổng vào.
Lưu Tư lệnh nói với Tổ Gia: “Tao không cần biết mày có bản lĩnh thật sự hay không, cũng không cần biết rốt cuộc mày có bản lĩnh thế nào, tiếng tăm ra sao, nhưng bố cục phong thủy này mày đã không làm được xong cho tao, còn khiến hài cốt của cha mẹ tao bị mất. Tao phải cho mày nổ tan xác bằng quả pháo này, để tế vong linh cha mẹ nhà tao”.
Tôi vừa nghe thấy thế giật thót người, lão ta muốn cho nổ quả pháo để giết Tổ Gia, tôi bật khóc chen đến dưới chân tên cướp đó nói: “Xin Lưu Tư lệnh nể tình mà nhẹ tay cho. Chuyện này vẫn có điều chưa được làm sáng tỏ!”
Lưu Tư lệnh ngửa cổ lên trời cười sằng sặc: “Đến mà giải thích với cha mẹ tao ấy!”
Tổ Gia bị trói quặt tay vào một chiếc cột, bọn thổ phỉ quay miệng pháo, nhắm thẳng vào ông.
Tôi biết quả pháo này mà được bắn ra thì Tổ Gia sẽ chết, tôi ôm lấy chân ông gào khóc: “Tổ Gia! Tổ Gia!”
Tên đạo đức giả Tần Bách Xuyên cũng khóc lóc nói: “Tổ Gia, tự mình tạo nghiệp thì hãy tự chuộc tội đi. Tôi cũng không thể giúp gì được cho ông rồi.”
Bỗng có tiếng súng nổ ngoài cổng khiến cho tất cả mọi người cùng giật mình, một tiếng nói rất to cất lên: “Lưu Tư lệnh dừng tay!”