Chương 131: Đường Nguyệt nổi giận

Edit: Thảo Nguyên
Nguồn:Góc Truyện

Triều Hách quay mặt lại nhìn thấy Đường Nguyệt xuất hiện ở phía đằng sau mình nhưng hắn lại không có một chút gì gọi là kinh ngạc. Ngược lại hắn còn nở ra một nụ cười rất là quỷ dị.

” Ta nghĩ, ta còn phải thêm 2 cái tội danh nữa. Tội đầu tiên chính là giết chết Thẩm Phán viên.”

Hắn nhìn Đường Nguyệt mà chim cò dựng đứng hết cả lên giống như là muốn lột sạch hết bộ quần áo xinh đẹp mà Đường Nguyệt đang mặc vậy.

” Cái loại súc sinh mày không có gì để nói chuyện.”

Đường Nguyệt không thèm để ý tới hắn. Một vòng xoáy Hỏa Hệ Tinh Đồ liền xuất hiện dưới chân nàng.

” Tiểu thư Đường Nguyệt. Người tưởng ta bị thế này là có thể bắt được ta sao? Có phải ngươi ngây thơ quá rồi không? Ha ha ha…..”

Triều Hách cười to, tiếng cười càng thêm quái dị.

Bỗng nhiên sắc mặt Đường Nguyệt liền trầm xuống. Nàng định xuất thủ nào ngờ phát hiện ra có một đoàn vẩn đục từ bên cạnh nhanh chóng kéo tới. Bọn nó trôi lơ lửng trên bầu trời. Hơn nữa còn nhanh chóng hợp thành một đoàn tối thui giống như mây đen kéo tới vậy.

Đám mây vẩn đục kia rất là nhiều, khiến cho không có bất kỳ một tia sáng mặt trời nào có thể lọt qua đám mây chiếu xuống được tới mặt đất. Thậm chí nó còn nuốt chửng luôn ánh sáng do Linh Chủng Hỏa hệ phát ra nữa.

Thoáng cái, khu vực này liền tối sầm lại.

Mà thân thể Triều Hách thì hoàn toàn dung nhập vào khu vực tối thui này. Hay nói đúng hơn là ở nơi đó căn bản không thấy hắn đâu.

Thân thể Triều Hách đã có thể chuyển động được rồi. Hắn lắc lư cái đầu rồi nở ra một nụ cười đầy tà mị.

“Thật ra ta đã sớm biết ngươi ở đây truy tung ta. Người giả bộ làm lữ khách qua đường nghỉ ngơi ở đây có đúng không? Ha ha… Để ta nói cho người biết một chuyện nha. Đó là trong lúc người ăn uống, ta đã lén hạ độc…..”

Triều Hách chậm rãi nói. Hắn nói chuyện mà không có chút sợ hãi giống như không phải là một người tù nhân gặp chấp pháp giả vậy.

Nghe thấy hắn nói vậy, khuôn mặt Đường Nguyệt liền trở nên ngưng trọng hẳn lên. Nhưng mà dù sao thì nàng cũng đã suy tính tới chuyện hắn còn lưu lại hậu chiêu phía sau này rồi. Bởi vì sao? Bởi vì cái tên Triều Hách rất là gian xảo. Hắn đã vượt ngục rất là nhiều lần. Thẩm Phán cấp cao đã biết chuyện và phát ra lệnh truy nã hắn. Cho nên muốn bắt được hắn thì đâu có dễ dàng như vậy.

Theo như lời Triều Hách nói thì hắn đã hạ độc vào đồ ăn của mình. Chuyện này Đường Nguyệt tuyệt đối không tin.

Nàng là một Thẩm Phán viên. Nếu như ngay đến cả chuyện thức ăn của mình bị hạ độc mà không biết nữa thì quả thật nàng quá là ngu ngốc rồi!

“Ta biết. Người không tin lời ta nói. Thế nhưng lúc này người có cảm thấy miệng lưỡi mình khô khốc không?”

Triều Hách bình tĩnh nói.

Đường Nguyệt nghe thấy hắn nói vậy, không tự chủ liền liếm liếm đôi môi hồng nhuận của mình. Thực ra nàng đã sớm cảm thấy đầu lưỡi mình khô khốc rồi. Nhưng do nàng không quan tâm về điều này cho lắm. Bởi vì nàng cảm thấy miệng lưỡi mình khô khốc nguyên nhân có thể là do ở đây quá nóng.

“Quả thật để cho Thẩm Phán viên các ngươi ăn đồ ăn có độc. Đó là chuyện không thể nào có thể xảy ra được. Cho nên mặc dù ta là một gã dược sư. Nhưng ta cũng không có hạ độc người. Ngược lại, ta con bỏ vào trong đồ ăn của người một thứ rất có lợi cho cơ thể của người nữa…”

Hai con mắt Triều Hách híp híp lại chăm chú nhìn vẻ thùy mị của Đường Nguyệt. Sau đó hắn lại nói tiếp:

” Hay nói thanh cao một chút, thứ đồ đó rất có lợi cho phái nữ các ngươi. Bổ huyết ích âm. Nói thông tục một chút thì…. A, người đã có phản ứng rồi.”

Trong lúc hắn nói, đột nhiên gương mặt Đường Nguyệt liền đỏ ửng lên.

Tốc độ tuần hoàn máu rất là nhanh. Nhịp đập của tim cũng cao hơn. Mà quan trọng nhất là da thịt của nàng có cảm giác bị thứ gì đó cắn nhè nhẹ. Cảm giác tê dại, phê phê rất là khó nhịn.

Hô hấp của nàng càng lúc càng mạnh, cảm giác nóng nực giống như khát nước từ rất lâu rồi vậy. Cả người nàng cảm thấy mềm nhũn, không có khí lực. Nhưng nàng lại cảm thấy cơ thể của mình có thể trở nên cuồng nhiệt bất cứ lúc nào. Nàng không tài nào khống chế được nó….“Vô sỉ, vô sỉ!!!”

Cuối cùng Đường Nguyệt cũng ý thức được mình bị hạ độc bởi thứ gì. Cả cơ thể nàng run lên trong sự nhục nhã.

“Thẩm Phán các người định bắt ta để biết thông tin Cuồng Bạo Chi Tuyền từ đâu mà ra đúng không? Vì vậy mà các người mới phái ra một Thẩm Phán viên xinh đẹp như hoa như ngọc thế này đuổi bắt ta sao? Chẳng lẽ các ngươi không biết rằng ta ngoài trừ là một vị ma pháp sư ra thì ta còn là một nhà bào chế thuốc rất giỏi hay sao?? Vì vậy ta muốn đối phó với nữ nhân, ta có rất nhiều biện pháp. À! Mới vừa rồi ta có nói với người rằng. Ta còn phải thêm 2 cái tội danh nữa đúng không?? Một tội chính là giết chết Thẩm Phán viên, còn một …. tội khác … đó là…. Khà khà khà, chắc ta cũng không cần phải nói nhiều nữa. Chúng ta đều là người trưởng thành cả rồi. Ta nghĩ người chắc cũng hiểu.”

Trong quá trình truy tung tên tội phạm này, Đường Nguyệt cảm thấy mình đã rất là cẩn thận rồi. Thế nhưng nàng lại hoàn toàn không biết cái tên vô lương sỉ trước mặt này hạ độc nàng kiểu gì.

Huống hồ, Đường Nguyệt lại còn rất là cảnh giác với hắn nữa. Nàng biết hắn là một gã bào chế thuốc. Cho nên đi tới đâu, nàng cẩn thận tới đó, kể cả chuyện ăn uống….

Đáng tiếc nàng chỉ đề phòng với những thứ làm hại mình mà không đề phòng với những thứ có ích cho cơ thể mình. Cho nên nàng bị tên Triều Hách này hạ độc thuốc kích dục từ lúc ban đầu mà nàng vẫn hồn nhiên không biết gì. Chẳng trách khi nàng đem Mạc Phàm trốn vào dưới bóng cây kia. Nàng lại cảm thấy Mạc Phàm có một sức hấp dẫn rất là mơ hồ. Thì ra lúc đó nàng đã bị tên vô sỉ, khốn khiếp này hạ độc.

Khốn khiếp! Cái tên chó má khốn khiếp này. Trên đời này tại sao có thể có một người hèn hạ, vô liêm sỉ như hắn được cơ chứ!!!

......

Sâu trong rừng cây, sau khi Mạc Phàm nhìn thấy biến cố như vậy liền hết sức là kinh ngạc. Hắn cũng đã lớn rồi, cho nên đối với chuyện này cũng hiểu rõ.

Giờ phút này, Mạc Phàm cũng khó lòng bình tĩnh theo dõi tiếp được. Lúc này hắn đang còn phân vân xem mình nên ra tay lúc này luôn hay là đợi thêm một chút nữa kiếm cơ hội.

Chắc chắn Mạc Phàm sẽ không ngồi yên để tên kia giở trò bỉ ổi đối với Đường Nguyệt rồi. Nhưng có một vấn đề đó là hắn chưa chắc đã là đối thủ của tên biến thái kia.

” Súc sinh. Ta sẽ cho ngươi biến thành tro bụi!!”

Trong lúc Mạc Phàm đang còn đấu tranh tư tưởng, thì hắn liền nghe thấy Đường Nguyệt gầm lên một tiếng.

Ngay tức khắc, một ngọn lửa bàng bạc lấy Đường Nguyệt làm trung tâm nhanh chóng lan tràn ra bốn phương tám hướng. Mà Đường Nguyệt đứng trong ngọn lửa đó thì tóc dài tung bay. Nàng trông giống như là một con Phượng Hoàng cao quý xinh đẹp đang phóng thích ra sự giận dữ của mình vậy.

“Tước viêm!”

Đường Nguyệt đứng ngạo nghễ trong ngọn lửa thướt tha hừng hực kia. Từ sâu trong đôi mắt của nàng hiện ra một ngọn lửa màu đỏ thẫm rất là xinh đẹp. Trên khuôn mặt tuyệt mỹ kia của nàng hiện ra một cỗ tiêu điều. Giọng nói thì tràn ngập sự chán ghét tới cực điểm đối với tên xấu xí, gian ác kia!

“Liệt quyền!”

Một ngọn lửa cao tới một trượng!

“Cửu Cung!”

Cuối cùng một giọng nói nghiêm nghị từ Đường Nguyệt chợt vang lên khi phóng thích ra kỹ năng Hỏa Hệ trung cấp ma pháp tương đối là quen thuộc đối với Mạc Phàm. Nhưng hắn lại cảm thấy ngọn lửa do nàng phóng thích ra, nó rất là khác biệt với mình!

Đầu tiên, Đường Nguyệt không chế một ngọn lửa màu đỏ thẫm làm mồi lửa. Nàng gọi ngọn lửa này là ” Tước Viêm”. Nó có màu đỏ thẫm, màu đỏ rất là bá đạo. Giống như từ khi sinh ra nó đã có huyết thống cao quý kia rồi vậy!

Tiếp theo, nàng phóng thích ra Liệt Quyền nhưng đó không phải là Liệt Quyền – Oanh Thiên, mà là Liệt Quyền của người đã bước vào cảnh giới thứ 3!

Nếu như so sánh Tước Viêm với một ngọn lửa bình thường, thì Mạc Phàm cảm thấy ngọn lửa Tước Viêm kia rất là bá đạo.

Mà Cửu Cung là do Đường Nguyệt ngưng tụ tất cả sóng nhiệt xung quanh lên trên bàn tay phải của mình. Sau đó nàng hung hăng đấm về phía mặt đất. Rốt cuộc thì Mạc Phàm cũng biết cái gì gọi là Liệt Quyền – Cửu Cung rồi.

Hình ảnh rung động kia khiến cho cả người Mạc Phàm hoàn toàn bị ngốc trệ!!