Chương 37: Rừng đêm

Số từ: 3709

Nguồn: bachngocsach.com

Gian phòng trọ tuy nhỏ nhưng sạch sẽ, Huỳnh Hoa cảm thấy nhẹ cả người, cũng may giữa rừng vẫn có một nơi trọ lại như vầy. Minh Minh mượn thêm chiếc chiếu trải xuống đất mà nằm, anh nhường cho Huỳnh Hoa ngủ trên giường. Sau một ngày mệt nhọc, anh vừa ngã lưng hơi thở đã đều đều, môi phát ra những tiếng o o. Huỳnh Hoa nhìn anh chìm vào giấc ngủ bất giác mỉm cười. Lúc sau cô cũng ngã lưng xuống giường.

Nhưng khi vừa nằm xuống bất ngờ một mùi tanh tưởi xộc vào mũi, giống như mùi của máu làm Huỳnh Hoa phải bật dậy. Mùi máu với Huỳnh Hoa không xa lạ, nhưng nó gợi lên cho cô cảm giác có mối nguy hiểm chực chờ. Minh Minh lại đang ngủ ngon lành vì đường dài mệt nhọc, lại phải bảo vệ cô gái “không võ công” như cô. Dù biết là không ổn, Huỳnh Hoa cũng không nỡ đánh thức anh dậy ngay lúc này.

Huỳnh Hoa không chợp mắt được, cô ngồi dựa lưng vào vách nhìn Minh Minh đang ngủ yên bình. Gương mặt tuấn tú khôi ngô vẫn còn đọng nét căng thẳng của những ngày lặn lội gian nan. Ngọn nến trên bàn tàn dần rồi phụt tắt. Bên ngoài trăng cũng lên cao dần, ánh sáng mờ nhạt xuyên qua những tán lá cây.

Huỳnh Hoa vẫn chưa thể ngủ, trước giờ cô luôn luôn ít ngủ, nếu là một nơi khác cô đã tìm một vò rượu để nhấm nháp, đó là sở thích của cô từ khi Minh Tâm chưa bỏ cô ra đi vĩnh viễn. Đến tận bây giờ vẫn thế!

Huỳnh Hoa nhẹ khép mắt, âm thầm điều tức nội công. Được một lúc, cô nghe thấy xa xa có vài tiếng bước chân vọng lại, rất khẽ. Huỳnh Hoa ngưng thần lắng nghe thử xem âm thanh xuất phát từ đâu, thì chợt nhận ra tiếng chân không phải phát ra từ một hướng mà từ rất nhiều hướng. Tiếng chân ngày một đến gần căn phòng của cô và Minh Minh, chen giữa những tiếng chân là những tiếng thì thầm rất nhỏ:

- Bọn chúng là người của Hồ Kỳ, là kẻ liên lạc. Chúng đã biết quá nhiều việc, chủ nhân ra lệnh cho chúng ta tiêu diệt chúng, nhiệm vụ lần này được thành không được bại.

- Nói nhiều mà làm gì, dù chúng có là ai đi chăng nữa cũng sẽ đồng chung số phận với những ai đã từng vào căn phòng đó. Ngày mai chúng anh em sẽ lại có bánh bao nhân thịt người để ăn nữa rồi.

- Con bé đi cùng tên kia khá xinh xắn đấy, không rõ ả biết võ công hay không, nhưng cái dáng đó là còn trinh trắng nghen. Đại ca cho đệ giữ lại chơi đùa vài đêm rồi giết sau, có được không?

- Ừ, hành sự cẩn thận, tên tiểu tử đó võ công không tệ đâu!

- Giỏi đến đâu cũng không qua anh em chúng ta, từ trước đến giờ có ai vào quán này mà ra được đâu. Bánh bao nhân thịt người, ta sắp được ăn nữa rồi, quán trọ lại thêm ma. Đại ca, đệ cùng huynh cố gắng.

Huỳnh Hoa nghe thấy, cảm giác lành lạnh sống lưng, mùi tanh của máu vẫn cứ xộc vào mũi cô từng hồi. Đêm đã thực sự vào khuya, tiếng bước chân ngày một cận kề. Huỳnh Hoa thở nhẹ ra một tiếng, đến nước này rồi không thể không hành sự được. Tiếng chân dừng lại ngay trước cửa phòng, Minh Minh vẫn còn chìm đắm trong giấc ngủ say. Huỳnh Hoa luồn tay vào tay áo, định bụng sẽ rút kiếm ra động thủ, nhưng phút cuối cô bất ngờ đổi ý, cô quơ lấy chiếc gối nằm ném thẳng về phía Minh Minh.

Minh Minh đang ngủ bị vật lạ chạm vào, giật mình thức dậy, theo quán tính anh chộp ngay thanh kiếm đặt cạnh bên, đưa mắt nhìn quanh, chung quanh hoàn toàn đen tối. Bên ngoài cánh cửa, một thanh đao mỏng luồn vào khe hở… “Cạch” một tiếng chốt cửa bật lên rơi xuống.

Minh Minh vừa định thần lại cũng là lúc bọn người bên ngoài ầm ầm lao vào. Nhanh như cắt anh tuốt kiếm ra khỏi vỏ, khua nhanh một vòng quanh thân tự vệ, tiếng vũ khí chạm nhau leng keng liên miên bất tuyệt. Minh Minh vừa chống đỡ vừa lùi lại phía giường Huỳnh Hoa đang ngủ, gọi:

- Huỳnh Hoa!?

Cánh tay Minh Minh chạm vào Huỳnh Hoa đang run rẫy thu mình vào một góc giường, anh vội nắm lấy cô kéo nhanh vào lòng, thì thầm:

- Đừng sợ, có anh bảo vệ em đây!

- Dạ.

Một tay Minh Minh giữ Huỳnh Hoa, tay còn lại anh liên tục khua kiếm chống đỡ. Giữa đêm đen anh chỉ dựa vào thính giác và trực giác mà ra chiêu. Những âm thanh đao kiếm chạm nhau cứ vang lên loảng xoảng, Huỳnh Hoa bám chặt vào Minh không rời nửa bước.

Bên ngoài không rõ trăng đã lặn hay chưa nhưng những tia sáng lại không rọi tới căn phòng âm u tăm tối này.

Cầm cự được một lúc, sau khi đã định hình được thế trận của địch, Minh Minh vung kiếm chém mạnh vào tên anh cho là yếu nhất. Kẻ đó quả nhiên trúng kiếm kêu thảm rồi ngã xuống, vòng vây nới lỏng ra ngay. Minh Minh lập tức nắm bắt cơ hội, anh nắm lấy Huỳnh Hoa kéo cô lao nhanh ra cửa, sau vài lượt tung mình cả hai chạy ra được bên ngoài quán trọ.

Trăng đêm chưa lặn, tỏa ánh sáng huyền ảo soi đường cho cả hai trốn chạy. Phía sau có hơn chục người đuổi theo bén gót, ánh trăng phản chiếu lên những vũ khí họ cầm thành những ánh sáng bạc lấp lánh.

Minh Minh kéo Huỳnh Hoa chạy vào phía cánh rừng phía trước, luồn lách dưới bóng của những cây cổ thụ cao to, để kẻ địch tạm thời không nhận ra vị trí của mình mà lao thẳng đến. Kẻ địch khá đông, võ công lại không tệ, Minh Minh không thể khinh suất dù chỉ một giây. Ngay lúc này điều anh cần làm nhất chính là chạy càng nhanh càng xa càng tốt.

Đêm khuya dần, trăng cũng sắp lặn xuống dưới đỉnh núi phía sau lưng họ, khối cầu treo ngay đỉnh núi tròn trịa và sáng rực.

Đang chạy vội dưới ánh trăng sắp tàn, bất ngờ Huỳnh Hoa và Minh Minh vấp phải một thân cây to nằm chắn ngang đường chạy của cả hai, không phải không nhận ra nhưng vì quá vội nên cả hai khó có thể tránh. Thấy nguy Minh Minh lập tức ôm Huỳnh Hoa vào lòng tung mình nhảy lên để vượt qua khối cây to, nhưng khi rơi xuống Minh Minh mới hoảng hốt nhận ra bên dưới là một khoảng trống không. Huỳnh Hoa cũng thoáng giật mình, kêu thầm “chẳng lẽ nơi đây là vực thẳm, mình và Minh Minh không xong mất…” Nhưng rơi được đoạn họ đã chạm được mặt đất.

Nhưng mặt đất nơi ấy lại nghiêng hẳn về phía trước, cả hai tuy chạm đất vẫn chới với ngã lăn xuống dốc núi. Lăn được hơn chục vòng Minh Minh mới trụ lại được, cả hai lại rơi ra chỗ sáng. Trăng lúc này vẫn chưa lặn hết, vẫn còn một vài tia sáng le lói rọi xuống nơi cả hai đang nằm thở dốc. Tiếng bước chân bên trên lại vang lên ngày một gần và gấp rút.

Minh Minh nhìn quanh, phía trước họ lại là một dốc hẳm, không rõ có đáy hay không vì khi nhìn xuống nó hoàn toàn tăm tối. Đến nước này rồi anh cũng đành liều một phen. Minh Minh nhìn sang Huỳnh Hoa dò ý, cô hiểu ý anh nên nhẹ gật đầu. Minh Minh choàng tay ôm ngang eo lưng cô tung mình nhảy xuống chỗ bóng đen của vực thẳm.

Lần này may mắn đã mỉm cười với họ, vừa rơi xuống chân Minh Minh đã chạm ngay mặt đất, dốc này cũng không nghiêng nhiều như con dốc bên trên. Bóng đen vừa khít bao bọc lấy hai người, Minh Minh suýt chút đã thở phào, anh kéo Huỳnh Hoa lần sang trái mươi bước, cả hai cùng ngồi xuống thở dốc. Ánh trăng chìm một nửa vào đỉnh núi, bóng đen bao bọc cả hai dần dần rộng ra.

Không ai nói với ai câu gì chỉ im lặng lắng nghe. Tim Minh Minh lần nữa đập rộn khi nghe tiếng chân bọn người kia ngày một gần, họ dừng lại ngay phía bên trên cả hai. Minh Minh và Huỳnh Hoa chỉ còn biết thở thật nhẹ mong sao họ đừng phát hiện, bàn tay Minh vô thức siết chặt bàn tay nhỏ nhắn của Huỳnh Hoa.

Một giọng hậm hực vang lên:

- Chết thật, đã để xổng mất bọn nhãi ấy rồi!

- Tiếc quá, vậy là không có bánh bao nhân thịt người để ăn rồi, thèm quá đi mất.

- Hừ, tụi bây đâu phải là quỷ đói mà suốt ngày cứ luôn miệng ăn ăn ăn. Ngày mai lo mà trả lời với chủ nhân kia kìa.

Một giọng trầm ổn vang lên:

- Đại ca, vừa rồi bọn chúng chạy đâu cách xa chúng ta là mấy, sao bỗng dưng lại mất dạng… Hay là bọn chúng nấp ở đâu đó, chúng ta hãy chia nhau nhanh chóng tìm ra bọn chúng.

- Tứ đệ nói phải. Mọi người chia ra tìm nhanh lên!

Tiếng bước chân tứ tán dần. Bàn tay Minh Minh vẫn nắm chặt tay Huỳnh Hoa chưa buông. Huỳnh Hoa định nhổm dậy anh vội kéo mau lại, Huỳnh Hoa ngoan ngoãn nép mình vào mô đất.

Một lúc sau, bọn người ấy quay lại bên trên mô đất chỗ Minh Minh và Huỳnh Hoa đang nấp, có kẻ thò đầu nhìn xuống. Minh Minh dường như đã giật mình một cái. Cũng may bọn chúng không phát hiện ra cả hai đang nấp ngay bên dưới. Trăng càng xuống sâu, bóng đen bao bọc cả hai cứ rộng dần. Bọn người kia không tài nào nhận ra có người ẩn thân trong bóng tối ấy. Một phần có lẽ chúng không ngờ cả hai lại có gan nấp ngay bên dưới chúng.

Tìm không được người, một kẻ bực dọc càu nhàu:

- Vậy là bọn chúng thoát mất rồi.

- Chỉ trách chúng ta quá khinh địch. Thôi, mai về nhận tội với chủ nhân.

- Đại ca, đêm tối như thế này, bọn chúng dẫu có chạy chắc cũng không xa được bao nhiêu, hay là chúng ta lại đuổi theo chúng…

- Rừng đêm nguy hiểm. Trăng sắp lặn rồi. Ban nãy vội quá chúng ta không kịp đem theo đuốc. Đệ muốn đi thầm trong đêm để tìm bọn chúng à? Lỡ gặp phải hổ báo, rắn rết thì toi mạng như chơi, chưa kịp tìm được bọn chúng đã hại chính mình không chừng. Ngày mai chỉ cần về nhận lỗi với chủ nhân, nghe mắng vài câu là xong chứ gì… chúng ta không cần phải mạo hiểm vì hai đứa nhóc đó đâu.

- Đại ca nói phải đó tam đệ!

- Ừm, đại ca nói phải. Đã vậy rồi, chúng ta đừng vội báo cáo ngay. Cứ ở lại cái quán đó bắt thêm vài người, thịt xong hãy trở về. Nói với chủ nhân là chúng ta đã ném bọn chúng vào rừng cho hổ báo làm thịt chúng rồi. Đại ca thấy sao?

- Suốt ngày chỉ biết ăn. Hừ…

- Đại ca, đệ…

- Về thôi!

Tiếng bước chân ngày một xa dần, tiếng nói ngày một nhỏ dần, không gian yên lặng trở lại. Lúc này Minh Minh và Huỳnh Hoa mới dám rời chỗ nấp. Trăng đã lặn sâu dưới ngọn núi cao phía sau lưng họ. Không gian chỉ còn lại một màu đen đặc của đêm dài. Minh Minh khẽ thở phào nhẹ nhõm, nghiêng tai lắng nghe chỉ còn những âm thanh của núi rừng vào đêm. Tiếng cú ăn đêm kêu lên từng hồi rúng động lòng người, tiếng côn trùng râm ran rả rít…

Gió đêm lồng lộng, lùa vào những tàn cây khe đá tạo nên những âm thanh tha thiết thê lương như ma kêu quỷ khóc. Huỳnh Hoa từng lăn lộn giang hồ nhưng phút giây này cũng nghe sống lưng mình rờn rợn. Bàn tay Minh Minh vẫn nắm lấy tay cô, dường như ươn ướt mồ hôi. Lại nhớ đến lời của bọn người ban nãy bảo nơi đây có lắm rắn rết hổ báo, dù là người mạnh mẽ đến đâu trong hoàn cảnh này cũng chẳng thể không chút lo âu. Còn Minh Minh từ bé đã sống nơi gác rộng lầu cao vốn chưa từng rơi vào hoàn cảnh khốn cùng như thế này, nên anh càng không thể không lo lắng.

Cả hai chỉ còn biết lần mò đi trong đêm tối, đôi bàn tay cứ nắm chặt vào nhau, tiếp thêm cho nhau sức mạnh. Gió đêm cứ vô tình thổi, thêm cái lạnh của núi rừng vào đêm, Huỳnh Hoa không nén được phải rùng mình. Cả hai cứ đi thầm trong đêm tối, mãi lúc sau Huỳnh Hoa mới nói khẽ:

- Bọn người kia chắc đã đi xa rồi, hay là chúng ta tìm lá khô đốt lửa lên, sáng mai hãy đi tiếp. Chứ cứ đi thầm thế này… thiếu gia ơi, em…

Dốc bên kia của ngọn núi cao chợt phát ra âm thanh vang vọng:

- Hú… u… u…

Huỳnh Hoa rúc vào người Minh Minh:

- Thiếu gia, là tiếng gì vậy? Nghe ghê quá…

- Là tiếng sói ăn đêm, gọi nhau về tổ khi trăng tàn.

- Em sợ…

- Đừng sợ, có anh bên em đây!

Nói thì nói vậy nhưng Huỳnh Hoa cảm thấy đôi bàn tay anh đang toát mồ hôi lạnh, ướt đẫm cả tay cô.

Đống lửa được đốt lên, Minh Minh bẻ thêm ít cành khô bỏ vào cho lửa lâu tàn. Xong, cả hai ngồi xuống cạnh nhau bên đống lửa. Ngọn lửa bập bùng theo từng đợt gió như xua đi phần nào nỗi sợ hãi của đôi tim non trẻ. Anh và cô đưa mắt nhìn nhau, mặt mày, thân thể ai cũng lấm lem bùn đất vì mấy cú nhào lộn vừa rồi, không nhịn được cả hai bất giác phì cười.

- Em có thấy sợ không?

Huỳnh Hoa mỉm cười lắc đầu:

- Không. Có thiếu gia bên cạnh, em không sợ gì cả. Vì em biết thiếu gia nhất định sẽ bảo vệ cho em.

Nụ cười của Huỳnh Hoa dưới ánh lửa bập bùng như có mị lực khiến cho lòng người say đắm. Minh Minh có chút ngẩn người khi nhìn thấy cô cười, anh không nói gì nữa, vươn tay khêu cho ngọn lửa cháy cao hơn. Trời càng vào khuya, sương đêm buông xuống càng nhiều.

"Cú… cú… cú…"

Huỳnh Hoa nghe tiếng cú kêu giật mình rúc ngay vào lòng Minh Minh. Minh Minh không nén được bật cười:

- Nói không sợ mà vừa nghe tiếng cú kêu đã thế…

Huỳnh Hoa phụng phịu:

- Người ta bảo cú kêu là có ma…

Minh Minh phì cười :

- Đó chỉ là những lời đồn, không có thật đâu.

- Nếu thật sự có ma, thiếu gia vẫn sẽ bảo vệ em phải không?

Huỳnh Hoa cười hồn nhiên, làm Minh Minh không thể không gật đầu.

- Ừm.

- Chúng ta đã lạc vào rừng, ngày mai chúng ta phải làm sao đây thiếu gia?

Minh Minh trầm ngâm một lúc mới nói:

- Chuyến đi này vốn cần cẩn mật nhưng đêm nay tung tích của chúng ta đã bị bại lộ. Đường lớn chắc chắn có mai phục, chúng ta tuyệt đối không thể hiện thân ra nữa. Ngày mai, chúng ta sẽ vượt núi để đến Nam Sơn trấn.

- Vượt núi sao?

Minh Minh nhẹ giọng trấn an:

- Cũng không còn xa lắm đâu, đây đã là Tây Kim Sơn, chân núi chính là Nam Sơn trấn. Ban đầu anh định cưỡi ngựa đi vòng qua chân núi, nào ngờ lại xảy ra nhiều chuyện đến vậy. Giờ chỉ còn cách băng qua Tây Kim Sơn mới mong vào được Nam Sơn trấn một cách an toàn. Huỳnh Hoa, xin lỗi em.

Huỳnh Hoa ngơ ngác:

- Vì sao thiếu gia lại xin lỗi em?

- Ban đầu anh cứ nghĩ chuyến đi không quá nguy hiểm. Nhưng thật không ngờ, người tính không qua trời tính. Anh đã làm liên lụy em phải dấn thân vào nguy hiểm, là lỗi của anh.

Huỳnh Hoa mỉm cười:

- Không sao, được bên cạnh thiếu gia như thế này là em mãn nguyện rồi. Thiếu gia cũng vất vả bảo vệ em, nên em không trách thiếu gia đâu.

Huỳnh Hoa vừa nói vừa đưa tay áo lên lau những vết bùn đất trên mặt Minh Minh, cô cảm giác được khoảnh khắc ấy anh hơi cứng người một chút. Sau đó anh cúi xuống âu yếm nhìn cô, bàn tay anh chầm chậm đưa lên, nhưng lại có chút ngập ngừng, mất một lúc anh mới chạm tay vào gương mặt của Huỳnh Hoa, nhẹ nhàng lau đi những vết bẩn trên mặt cho cô.

Những nơi bàn tay anh lướt qua đều lưu lại hơi ấm khiến Huỳnh Hoa không kiềm lòng được mà nghĩ mông lung. Cuối cùng tay anh khẽ khàng nâng chiếc cằm bé nhỏ của cô lên, Huỳnh Hoa thuận thế ngước mắt nhìn anh. Cô nhìn thấy ánh mắt Minh Minh phút giây ấy trìu mến hơn bao giờ hết. Anh từ từ cúi xuống hôn cô.

Khoảnh khắc đôi môi chạm đến đôi môi, Huỳnh Hoa nghe tim mình dường như đập rộn ràng hơn một chút. Cô thả lỏng mình hưởng ứng nụ hôn của anh, tâm tư bé nhỏ của cô giờ phút này không tự chủ mà nhảy múa. Huỳnh Hoa cảm thấy vui vẻ vì Minh Minh cuối cùng cũng động tâm rồi.

Bàn tay anh vòng ra sau ôm lấy thân thể nhỏ nhắn của Huỳnh Hoa. Tay còn lại của anh trượt từ cằm cô xuống nhẹ nhàng mân mê bờ ngực căng tròn của cô. Lúc sau, đôi môi Minh Minh rời khỏi đôi môi căng mọng của Huỳnh Hoa để trượt nhè nhẹ sang vành tai rồi từ từ xuống cổ. Huỳnh Hoa nghe rõ hơi thở của anh càng ngày càng nặng nề gấp gáp, tiếng tim cũng vồn vã đập nhanh. Đến khi đôi tay Minh Minh mơn trớn cởi áo của Huỳnh Hoa, cô mới cất tiếng gọi:

- Thiếu gia, thiếu gia...

Minh Minh hơi khựng người một chút rồi buông Huỳnh Hoa ra. Cô không rõ anh có ngượng hay không mà lại lảng tránh ánh mắt của cô, anh quay đi dùng que củi khêu cho lửa cháy bùng lên lần nữa. Giọng anh trầm thấp cất lên:

- Xin lỗi... vừa rồi anh có chút mất kiềm chế.

Huỳnh Hoa không nói gì, chỉ đưa tay chỉnh trang y phục. Đôi môi cô không tự chủ vẽ lên một nụ cười. Giữa rừng hoang cô tịch, một nam một nữ kề cận bên nhau, nếu anh nói với cô rằng mình không động tâm mới là chuyện lạ. Anh tuy động tâm nhưng rốt lại, lý trí anh đã thắng được dục vọng, trên đời này liệu có được mấy người đàn ông như vậy?

Cả hai lại ngồi lặng im như thế thêm một lúc nữa, xa xa chợt có tiếng gà rừng gáy vang. Một góc trời mây ửng lên sắc hồng báo hiệu bình minh đã đến. Huỳnh Hoa nói như reo:

- Trời sáng rồi.

Minh Minh ngẩng lên nhìn chân trời phía xa. Những ánh sáng mờ ảo đang mạnh mẽ lên từng phút một.

Bình minh lên. Đêm tối lùi dần.

Huỳnh Hoa quay lại nhìn Minh cười tươi:

- Thiếu gia, trời sáng rồi, chúng ta có thể lên đường được hay chưa?

Vẫn nét ngây thơ ấy, cô vẫn hồn nhiên như ngày nào, cứ như đêm qua chưa hề xảy ra bất cứ chuyện gì. Minh Minh gật đầu:

- Đi thôi.

- Nhưng chúng ta phải đi theo hướng nào bây giờ?

Minh Minh đứng lên, chỉ tay về phía trước, nơi đó có những rạng mây lãng đãng đang bị nhuộm thành sắc đỏ hồng. Dưới rạng mây, nơi đường chân trời đen tối có quả cầu lửa to tròn đang chầm chậm nhú lên.

- Chúng ta sẽ đi về hướng mặt trời đang mọc. Nơi này là sườn bắc của Tây Kim Sơn, cứ đi theo hướng ấy chúng ta sẽ đến chân núi, rồi tìm đường vào sơn trấn sau vậy.

Minh Minh rảo bước đi, Huỳnh Hoa cũng bước nhanh theo. Ánh sáng hừng đông mỗi lúc một rõ dần, những tia nắng đầu tiên của ngày hòa dịu len lỏi vào từng ngóc ngách của núi rừng buổi sớm, mọi vật dần được soi rõ. Những chú chim thức dậy sau giấc ngủ dài, tung cánh bay lượn miệng ríu rít gọi nhau. Muôn hoa thi nhau đua nở chào nắng sớm, ngàn bướm ong chao lượn chập chờn. Khắp nơi nơi vang lên âm thanh của sự sống tuy hoang sơ nhưng lại khiến cho lòng người ấm áp.

Dưới ánh bình minh rực rỡ cả hai đi về phía mặt trời.