Chương 91: Ca Là Khô Lâu (1)

Số từ: 1544

Nguồn: Vipvandan.vn

Đóng cửa lại, Vương Tranh tiễn Ina ra ngoài, rời khỏi ký túc xá nam sinh, mặt của Ina vẫn là đỏ hồng.

Ngày hôm qua khẳng định là uống hơi nhiều, bằng không làm sao lớn gan như vậy.

Tuy rằng không có phát sinh chuyện gì, nhưng hai người lại tiến thêm một bước. Quan trọng hơn là Ina càng hiểu rõ một điều, Vương Tranh chính là người mà nàng mong chờ.

Cái gì cũng chưa nói, Ina chủ động hôn môi Vương Tranh một cái.

Nhìn bóng dáng Ina rời đi, Vương Tranh hiểu ý cười, ngủ cũng ngủ không được, vận động một chút rồi mới về.

Chờ Vương Tranh chạy một vòng trở lại ký túc xá, 6h sáng, tắm rửa một cái là có thể lại huấn luyện thêm một chút.

Vừa mở cửa phòng, Vương Tranh hoảng sợ, ba tên kia đứng ở phía sau cửa chờ hắn.

Vừa vào cửa đã bị Trương Sơn bắt lấy:

- Ngồi!

Giữa phòng có thêm một cái ghế nhỏ.

Trên mặt Diêu Ngả Luân đã không còn chút men say nào, đẩy kính mắt lên:

- Chúng ta đều chú ý dân chủ, chú ý thẳng thắn nhận thì khoan hồng, chống cự thì bụng bự. Bạn học Vương, hiểu chưa?

- Ba tên các ngươi có phải uống quá nhiều hay không, có chuyện thì nói ra, ta phải đi rèn luyện.

Vương Tranh nhìn ngăn tủ một chút, lễ phục dạ hội của Ina vẫn còn ở trong ngăn tủ, hẳn là không có người nào nhìn thấy.

- Tranh ca, chúng ta rất tỉnh táo.

Trần Tú nói.

- Tiểu Tú, ngươi đừng nói chuyện. Để cho chúng ta đến.

Trương Sơn nói:

- Vương Tranh nha, làm anh em chung một chiến hào, có đột phá, phải chia sẻ a, nói đi, buổi tối đã làm cái gì.

Vương Tranh ngẩn ngơ:

- Ngủ a.

Đầu năm nay không biết giả ngu giả dại là khờ thật hay khờ giả đây.

- Miễn đi, còn muốn gạt chúng ta, trong phòng có mùi của con gái. Đừng nói với ta là của ngươi.

- Khụ khụ, có thể là lúc khiêu vũ bị dính vào.

- Chỉ biết ngươi sẽ không thẳng thắn, vậy tại sao mùi hương này lại lưu lâu như vậy? Còn có thứ này làm sao giải thích, bông tai xinh đẹp này là của ai đây?

Trong tay Diêu Ngả Luân nhiều hơn một bông tai hình giọt nước.

Đậu xanh, khẳng định là Ina không cẩn thận mà làm rớt.

Vương Tranh nhận lấy:

- Chà, có thể là không cẩn thận nên bỏ nhầm vào túi.

- Ngươi nha, thực mạnh miệng. An ủi vài người anh em một chút cũng sẽ không chết a, là Vương Thi Thi à, không thể không nói, chưa thấy qua cô nàng nào xinh đẹp như vậy, tại sao lại coi trọng ngươi thế?

Trương Sơn ôm cổ Vương Tranh, hưng phấn nói.

- Đúng vậy, vị này tỷ tỷ Thi Thi này rất thần bí, cũng không sống ở trong trường, bình thường cũng không thấy mặt.

Trần Tú nói.

- Không chỉ như vậy, các ngươi biết cái bông tai kia sao. Ta vừa mới tra qua, số lượng rất có hạn, của nhãn hiệu Kanai trong hệ Ngân Hà, tổng cộng chỉ có ba bộ. Chỉ dùng kim cương giống như băng của hành tinh Erke trong chòm sao Thiên Mã để làm, mỗi một bộ có giá khoảng 13.000.000 tiền Ngân Hà!

Diêu Ngả Luân nói, hắn là nhân vật không nhỏ, ở trong khoa được xưng là không gì không biết, đều được gọi là Bất Năng Thần Ngả Luân!

Trương Sơn cùng Trần Tú cùng hít một ngụm khí lạnh:

- Kinh khủng nha, vật nhỏ này có đáng giá như vậy sao??

- Một đám hai lúa, đây là thứ có tiền có thể mua được sao?

Diêu Ngả Luân trợn trắng mắt nhìn mấy tên này.

Vương Tranh lấy cái khuyên tai:

- Vật nhỏ này có đáng giá như vậy sao, chà, ha ha, ngươi nha rất biết gây kinh ngạc.

- Bạn học Vương Tranh, làm phiên ngươi thổi một hơi vào cái khuyên tai này.

Diêu Ngả Luân nói:

- Mở miệng to ra mà thôi, thật là...

Vương Tranh cũng rất hiếu kỳ, liền thổi một hơi, sau đó chung quanh khuyên tai lại xuất hiện bảy sắc cầu vồng.

- Có rồi a, dĩ nhiên là sự thật, ta cũng chỉ là nghe nói, chỉ cần thổi một chút hơi nước là có thể hình thành bảy sắc cầu vồng, thật sự là kim cương băng tuyết!

Diêu Ngả Luân cũng ngây người.

- Ca, thần tượng a, buổi tối hôm qua không phải các ngươi đã..?

Ba người mắt to trừng đôi mắt, Vương Tranh cảm giác nếu còn lưu lại thì xương cốt cũng sẽ không còn, ba mươi sau kế chuồn là thượng sách:

- Ta lượn trước, các ngươi cứ tiếp tục, còn nữa, đừng suy nghĩ nhiều, cái gì cũng không có!

- Không…Không có cái ….

- Cái này không khoa học nha!

- Vì sao ta còn chưa trưởng thành!

Phòng 007 phát ra tiếng kêu gào kỳ quái, nghe có chút giống như đàn sói hoang đang phát ra bất mãn.

Vương Tranh đi vào trung tâm tập thể hình của câu lạc bộ võ thuật tự do, lại phát hiện có người còn sớm hơn so với hắn.

Mông Điềm đang ở thực hiện đá liên hoàn, nhìn thấy Vương Tranh tiến vào liền ngừng lại, lau mồ hôi.

- Ngươi sẽ không thức trắng đêm đó chứ?

Vương Tranh hỏi.

Mông Điềm nhìn thoáng qua Vương Tranh:

- Ta ngủ đúng giờ, rèn luyện đúng giờ, cả đêm không ngủ chỉ có ngươi thôi, có hẹn ước với giai nhân, vui đến quên cả trời đất nha.

- Khụ khụ, xin lỗi, ngày hôm qua không giúp đỡ được, việc này. . .

- Không có việc gì, việc này ngươi đã giúp đỡ xong, ta nói với Lear, ta thích ngươi, sau đó hắn sẽ không dây dưa ta, bất quá ngày tháng sau này của của ngươi có khả năng sẽ khổ sở một ít.

Mông Điềm giảo hoạt nháy mắt mấy cái.

Mồ hôi của bạn học Vương lại bắt đầu đổ ra.

- Ngươi phải cẩn thận nha, Lear rất mạnh, cho đến bây giờ còn chưa gặp phải đối thủ mà hắn không thể đánh bại.

Vương Tranh mỉm cười:

- Ta thích cường giả khiêu chiến, nếu hắn vẫn không thắng được, chẳng phải là sẽ làm ngươi chậm trễ hay sao?

Mông Điềm ngẩn ngơ, người này thật đúng là. . .

- Chờ ngươi thắng rồi nói sau, vừa lúc, vào giúp ta luyện trong chốc lát.

- Đi a!

Vương Tranh mang tấm bảo hộ lên, Khô Lâu thường nói, có thể chịu đánh mới là cao thủ!

…………….

Trở lại Shangri-La.

Một đám thị vệ như lâm đại địch, trên màn hình là thủ tướng của Aslan, Kasha.

- Ina, ngươi đã làm trái quy tắc đi ra ngoài, cho nên ngày nghỉ của ngươi đã kết thúc.

Các thị vệ chung quanh cúi đầu, bọn họ cũng không có biện pháp, hành động của công chúa phải báo trước, đi đêm không về hơn nữa tháo bỏ điện thoại trên cổ tay, đây tuyệt đối là chuyện lớn.

Ina là tượng trưng cao quý nhất của Aslan, phải hoàn mỹ thuần khiết, không thể có bất kỳ tỳ vết nào.

- Bác, Hồi Âm sắp đến, ta có thể cùng với nàng trở về hay không?

Ina làm nũng nói, nàng biết sớm muộn gì sẽ đến, lại không nghĩ rằng sẽ đến nhanh như vậy.

Kasha thở dài:

- Ina, đế quốc đang đứng ở giai đoạn vi diệu, trách nhiệm của ngươi rất lớn, đây là vương thất quyết định. Ta đã dấu kín rất nhiều chuyện, ngươi cũng biết, nếu như truyền ra ngoài thì sẽ có người nhảy ra kiếm chuyện, ta cũng không thể ngăn cản.

Ina sửng sốt, yên lặng gật gật đầu:

- Thủ tướng Kasha, ta đã biết.

- Công chúa điện hạ, ngài gánh vác vinh quang của đế quốc Aslan!

Kasha nói, là một nữ nhân, một thủ tướng có thủ đoạn mạnh mẽ, nàng rất rõ tình huống Ina, những chuyện như thế cũng phát sinh qua ở trên thân của nàng, nhưng thời gian sẽ mang đi hết thảy, đây là sự thật.

- Ta thật hy vọng bản thân mình chỉ là một người thường!

- Ina, mù quáng, lùi đều là sai lầm, muốn quyết định vận mệnh của bản thân thì phải trở nên mạnh hơn. Nắm giữ cả đế quốc ở trong tay của ngươi!

Kasha nói, nàng không biết Ina có thể làm tới trình độ nào, nhưng so với việc để cho nàng phản nghịch thì không bằng giúp nàng chỉ ra một con đường chính xác, tuy rằng chưa từng có người nào có thể làm được.