Tập 2 - Chương 8: Mỗi người một vẻ (thượng)

Số từ: 1823

Tác giả: Ngã Cật Tây Hồng Thị
Tập 2: Mỗi người một vẻ
Dịch: Tiểu Hắc
Nguồn: bachngocsach.com

Tám ngày sau.

Mạnh phủ Kính Hồ.

"Thiếu gia, hồ sơ kết án của Ngọc Dương Cung cũng được Mạnh gia chúng ta sao chép lại một bản." Tiền Phương ôm mười hai bản hồ sơ đến, "Ta mang chúng đến đây này."

"Tiền thúc, người có việc gì thì đi làm đi, hồ sơ cứ đặt ở đây là được rồi." Mạnh Xuyên gật đầu.

"Được." Tiền Phương đặt đống hồ sơ xuống bàn rồi rời đi.

Mạnh Xuyên cầm một quyển hồ sơ rồi bắt đầu lật ra xem, đoạn đầu miều tả sơ lược về vụ việc.

Hài đồng Thiết Sinh mới tám tuổi vì muốn cứu tỷ tỷ nên đến cầu Chu Tiềm. Chu Tiềm bị phụ thân là Chu Hạc ngăn cản, không thể ra ngoài cứu viện, nên bảo Thiết Sinh đi tìm đại sư huynh "Mạnh Xuyên" cầu cứu. Mạnh Xuyên có giao tình với Chu Tiềm nên nhúng tay vào việc này, Yến Tẫn thì vì căm phẫn mà cũng ra tay...

...

Chu Hạc sau khi biết việc liền mang nhi tử tới Mạnh phủ thỉnh tội. Mạnh Đại Giang rất tức giận nhưng Mạnh Xuyên lại khuyên can bỏ qua cho sư đệ.

...

"Hồ sơ này chỉ có mấy câu mà đã viết ra giao tình giữa ta và Chu Tiềm cực tốt, như thể vì hắn mà ta mới đi cứu người, thậm chí còn cầu xin phụ thân bỏ qua cho hắn." Mạnh Xuyên khẽ cười, "Chu Hạc này quả là thông minh, cố gắng dính dáng vào Mạnh gia, chắc là sợ Bạch gia trả thù."

Hắn hoàn toàn hiểu được một thương nhân bình thường sẽ sợ hãi thế nào trước gia tộc Thần Ma như Bạch gia. Cho nên hắn muốn dùng câu chữ dẫn dắt, từ lời nói của tỷ đệ Hồng Vũ, hay lúc Ngọc Dương Cung thẩm vấn Chu Hạc… Không cần phải nói láo, chỉ cần thay đổi trọng tâm câu chuyện một chút là được. Từ đó khiến người ngoài nhìn vào tưởng rằng Mạnh Xuyên và Chu Tiềm có giao tình không tầm thường.

Bạch gia cũng sẽ kiêng kị.

Bởi vì sau vụ việc này, người nổi giận nhất chính là Mạnh tiên cô! Bạch gia đương nhiên không muốn Mạnh gia tức giận.

Một Thần Ma chỉ còn có thể sống sáu bảy năm thì chẳng có ai nguyện ý trêu chọc cả.

Khi thấy Mạnh Xuyên và Chu Tiềm có giao tình sâu, thì Bạch gia không muốn truy cứu Chu gia nữa. Vì đối phó Chu gia chẳng có chỗ tốt gì, chỉ để hả giận, nhưng lại có thể chọc giận Mạnh Xuyên, chọc giận Mạnh gia.

Thế là Chu gia đã thoát khỏi một kiếp nạn.

“Chu Hạc quả là có chút mánh khóe, nhưng cũng thật đáng buồn.” Mạnh Xuyên nhìn ra thế cục nguy hiểm của Chu gia, tiến một bước là vách đá vạn trượng, lùi một bước cũng là vực sâu không đáy. Bạch gia, Mạnh gia, Hắc Lang bang đều là các thế lực mà Chu gia không thể đắc tội, không cẩn thận sẽ ngã thịt nát xương tan.

“Theo hồ sơ ghi lại, đám bang chúng Hắc Lang bang ở Nhàn Thạch Uyển có năm tên đi lại với Thiên Yêu Môn. Trong năm tên này có ba tên bị bắt sống, một tên mất tính, một tên vô tội. Theo khẩu cung lấy từ ba tên này thì Hắc Lang bang vô tội.”

Mạnh Xuyên cũng không ngạc nhiên.

Loại bang phái như Hắc Lang bang không có lá gan cấu kết với Thiên Yêu Môn. Bởi vì nếu cấu kết, thì Hắc Lang bang chắc chắn sẽ bị tiêu diệt.

“Sau khi bắt hết cao tầng Hắc Lang bang rồi dò xét lực lượng trong cơ thể bọn hắn không có yêu lực. Rồi lại tách riêng từng người ra thẩm vấn thì cuối cùng đã kết luận, Hắc Lang bang hoàn toàn vô tội.”

“Nhưng vì Hắc Lang bang làm nhiều việc vi phạm luật pháp triều đình nên bang chủ Lưu Sưởng bị phạt tiến vào “Cảm Tử Quân” ở Thấm Dương Quan, phục vụ nghĩa vụ ba năm. Phó bang chủ Tùng Du, bị phạt khổ dịch mười năm…”

Mạnh Xuyên nhìn qua thì nhẹ nhàng lắc đầu: “Hắc Lang bang này dù không liên quan đến Thiên Yêu Môn, nhưng lần này điều tra ngọn nguồn lại truy ra được không ít tội ác của bọn chúng. Đám cầm đầu đương nhiên không thể thoát tội.”

Hắc Lang bang rất oan uổng.

Bang phái như bọn hắn có rất nhiều đám tiểu lâu la là du côn lưu manh. Dù trong bang quy củ nghiêm ngặt thì khó có thể không chế đám du côn lưu manh làm việc phạm pháp.

Lần này chọc giận Mạnh gia và Ngọc Dương cung. Mạnh Xuyên và Yến Tẫn đều suýt bị cường giả Thiên Yêu Môn giết hại. Nên Hắc Lang bang phải cõng tội, nhưng định tội cũng không quá nặng.

. . .

“Những gia tộc Thần Ma này nói trở mặt là trở mặt liền. Làm cho nhiều năm như vậy mà lúc này lại đẩy ta ra gánh tội. May mà ta là cường giả Vô Lậu cảnh, chỉ bị đẩy đi gia nhập Cảm Tử Quân ở Thấm Dương Quan.” Lưu Sưởng bị áp giải về Thấm Dương Quan. Từ phủ Đông Ninh đến Thấm Dương Quan chỉ có một trăm tám mươi dặm, phàm phu tục tử ở phủ Đông Ninh khi thực hiện nghĩa vụ quân sự đều đi nơi này.

Lưu Sưởng lúc này cảm thấy may mắn.

"May mà ta sớm giết A Toàn. Không có ai biết ta đã sớm hoài nghi Nhàn Thạch Uyển." Lưu Sưởng thầm nói, "Nhờ thế nên ta mới thoát khỏi tử kiếp này."

“Ba năm sau, ta sẽ trở về.” Lưu Sưởng quay đầu nhìn về phía phủ thành Đông Ninh, đám binh vệ phụ trách áp giải phía sau cũng rất khách khí. Dù gì thì bang chủ Hắc Lang bang cũng là cao thủ Vô Lậu Cảnh.

. . .

Mạnh Xuyên ngồi ở luyện võ trường, lật xem hồ sơ của Bạch gia.

Hắc Lang bang vô tội, thì Bạch gia càng vô tội. Nhưng vì địa bàn do Bạch gia khống chế xuất hiện sào huyệt của Thiên Yêu Môn, nên Bạch gia cũng bị trách phạt. Ngoài đám cao tầng Hắc Lang bang và một số nhân vật Bạch gia bị xử án, thì Bạch gia cũng phải nộp năm mươi vạn lượng bạc, khiến bọn hắn cũng rất xót thịt.

“Còn các nàng nữa.” Mạnh Xuyên lật xem hồ sơ.

Trong hồ sơ ghi chép rất nhiều người, đó là tình báo về những nữ tử ở Nhàn Thạch Uyển.

"Nguyên lai đều là thật."

“Những nữ tử này đã ký khế ước từ lâu, vẫn phải về Hắc Lang bang tiếp nhận dạy dỗ, tương lai còn phải gia nhập thanh lâu kỹ viện.” Mạnh Xuyên lắc đầu, Hắc Lang bang cũng không giải tán, Bạch gia lại phái người nắm giữ Hắc Lang bang, tiếp quản rất nhiều sự vụ. Mà văn tự bán mình, thì được pháp luật triều đình bảo hộ.

Mạnh Xuyên âm trầm nhìn hồ sơ, “Những người này vốn là bị ép buộc bắt tới, nhưng giờ lại chủ động bán mình cho bang phái rồi?”

Bang pháp cưỡng ép cướp giật, đa số đều có nguyên nhân. Giống như Hồng Vũ, do phụ thân thiếu nợ mà phải bán thân gán nợ.

Bây giờ được thả ra, nhưng nợ không trả thì phải làm sao?

Không trả xong nợ, lãi mẹ đẻ lãi còn sẽ càng ngày càng nhiều, buộc các nàng phải tự nguyện bán mình. Đến như Hồng Vũ, do Hắc Lang bang sợ hãi nên chủ động xóa bỏ phiếu nợ mới tạm thời thoát qua một kiếp này. Nhưng phụ thân hai tỷ đệ Hồng Vũ nếu tiếp tục làm con quỷ cờ bạc thì sớm muộn cũng sẽ đào hố con mình.

“Có đôi khi, muốn cứu cũng không cứu được.” Mạnh Xuyên nhìn hồ sơ, lại như thấy rõ được tương lai của các nữ tử Nhàn Thạch Uyển.

“Sao lại có thể như vậy?”

Trong lòng Mạnh Xuyên vô cùng biệt khuất, muốn cứu cũng không thể cứu, tựa như bị hãm ở trong vũng bùn.

Bành…

Mạnh Xuyên quăng đám hồ sơ lên bàn, chạy thẳng ra ngoài.

“A Xuyên, cơm trưa thôi!” Liễu Thất Nguyệt thấy bóng lưng Mạnh Xuyên liền hô lên.

“Ta đi ra ngoài một lúc.” Mạnh Xuyên đáp.

“Giữa trưa còn ra ngoài?” Liễu Thất Nguyệt lẩm bẩm, rồi quay lại trong sảnh ăn cơm với Liễu Dạ Bạch và Mạnh Đại Giang.

Mạnh Đại Giang cười nói: “Để nó ra ngoài giải sầu một lúc cũng tốt.”

. . .

Mạnh Xuyên thực sự rất biệt khuất.

Chu Hạc thông minh giảo hoạt, hắn chỉ cười trừ bỏ qua.

Kết cục của Hắc Lang bang chủ Lưu Sưởng, hắn cũng không đồng tình.

Còn những nữ tử kia, bị giam giữ rồi được cứu ra ngoài. Lần này không bị cưỡng ép bắt đi, nhưng rồi một ngày vẫn phải sa lầy vào vũng bùn đó.

“Tại sao thế giới này lại như vậy?” Mạnh Xuyên thì thào nói nhỏ. Bỗng hắn thấy một tiệm mỳ phía trước, đang lúc giữa trưa, trong tiệm có không ít khách nhân.

“Đến, nếm thử xem thơm hay không?” Một đôi vợ chồng dẫn theo một đứa bé đến tiệm. Phụ thân đưa cho đứa bé một cái bánh bao, đứa bé kia gặm một cái, gật đầu nói: “Thật thơm!”

Hai vợ chồng nhìn con của mình, cười rất vui vẻ.

Quần áo trên người họ đều lấm lem, ngón tay thô ráp, hiển nhiên do làm việc nặng. Nhưng lúc này nét cười trên khuôn mặt họ rất xán lạn.

Mạnh Xuyên thấy đôi vợ chồng tươi cười với con nhỏ mà trong lòng dậy sóng.

“Đến, đến, đến. Uống nào!” Cạnh bàn đôi vợ chồng, có bốn gã hán tử cởi trần, bọn hắn ai nấy đều có làn da bóng loáng, nhễ nhại mồ hôi. Tất cả đều nâng chén uống rượu, lớn tiếng trò chuyện, tất cả mệt nhọc lúc làm việc điều ném ra sau đầu.

“Tranh thủ thời gian ăn đi, ăn xong rồi thì đi tìm cha ngươi.” Một vị lão đầu dẫn theo một nữ hài đang ăn mỳ. Nữ hài gật đầu, đôi mắt lóe tinh quang đầy mong chờ: “Dạ, đi tìm cha!”

Tiếng cười, tiếng nói chuyện, cùng ánh mắt tràn ngập hi vọng kia. . .

Nhìn hết tất cả khiến trong lòng Mạnh Xuyên sáng rực hơn rất nhiều.