Chương 24.1

Số từ: 3827

Dịch giả: Lê Sông
Nhà xuất bản: NXB Văn Học

Cánh cửa lớn nặng nề khép lại, một ngòi nổ dài được dẫn ra bên ngoài. Ta biết, khi ngòi nổ cháy đến bốn cột trụ cũng chính là lúc ta táng mạng. Kỳ thực Hoàng hậu đâu cần lãng phải nhiều hỏa dược đến thế, có điều vì muốn ta máu thịt bầy bầy, không nhìn ra mặt mũi nên mới để thuốc nổ ở đầu giường.

Nghe tiếng ngòi nổ bốc cháy, trong lòng ta bỗng chốc dâng lên cảm giác tuyệt vọng và căm giận vô cùng. Nếu không vì hắn ta sao lại đến nông nỗi này?

Trong khoảnh khắc ấy, ta chợt hối hận, sao lại hồi cung, sao lại để quyền thế mê hoặc, sao lại vì thứ yêu thương không có thật mà ném mình vào hiểm nguy, liệu có đáng?

Trong lòng ta lúc ấy đan xen hàng trăm ngàn cảm xúc, chỉ nghe tiếng ngòi nổ cứ gần dần, quay sang nhìn, trông từ khe cửa, ngòi nổ bốc cháy tóe ra tia lửa, hướng thẳng về phía giường, lòng giận Hạ Hầu Thần càng lúc càng sâu, quên mất bản thân mình cũng vì lòng tham nên mới thỏa hiệp, lại giận hắn lợi dụng cả lòng tham của mình!

Ta căng thẳng nhìn vết lửa liếm đến bên cột trụ, gói hỏa dược đầu tiên sắp nổ trong phút chốc. Ta liều mạng vùng vẫy, nhưng vẫn không thể cử động được.

Ta không nghe được có người ngoài vườn hét lớn: “Ninh Vũ Nhu, nàng ở đâu?”

Cũng không nghe được tiếng đao kiếm va chạm kịch liệt, chỉ đăm đăm theo dõi ngòi nổ kia, vùng vẫy đến kiệt cùng sức lực. Ta sắp chết rồi ư?

Cánh cửa đỏ chót bỗng chốc bị một lực mạnh từ bên ngoài phá ra, bức bình phong bị đạp đổ. Ta ngẩng đầu lên, dưới ánh sáng chói gắt, nhìn rõ người mặt, chính hắn, kẻ khiến ta uất hận, kẻ dồn ta vào chỗ chết, là Hạ Hầu Thần chứ còn ai khác?

Bản năng sinh tồn khiến ta quên sạch những cảm xúc bão tố trước đó, hét to: “Hoàng thượng, mau cứu thiếp, hỏa dược sắp nổ rồi!”

Hắn nheo mắt, thấy ta bị trói chặt trên giường, định vùng tới cởi trói, ta vội nói: “Hoàng thượng, hãy dập ngòi nổ trước đã!”

Ta cố rướn đầu về phía mồi lửa, nhìn kỹ một chút, chợt lạnh người. Vốn dĩ ngòi lửa chỉ chạy theo một đường, cháy hết một nửa đột nhiên chia làm bốn ngả chạy về bốn cột trụ. Hạ Hầu Thần phi thân tới, trong tay cầm chặt một thanh đao nhỏ, nhanh nhẹn chặn đứt một đường, nhưng ba mồi lửa còn lại vẫn tiếp tục trườn tới như con rắn độc, thẳng tới ba khối hỏa dược tại ba cột trụ còn lại.

Ta tuyệt vọng nhìn theo dây dẫn lửa, Hạ Hầu Thần vội vã nhào tới một đầu lửa, lại dùng đao nhỏ chặt đứt. Vẫn còn hai sợi nữa, một trong hai đang cháy rất nhanh, chỉ còn cách hỏa dược một khoảng bằng cây nhang, ta nhìn chằm chằm về hướng ấy, hô lớn: “Hoàng thượng, mau chặt đứt sợi kia!”

Hắn như không nghe thấy, xông đến sợi dẫn kia, một đao chặt đứt lìa.

Khi hắn quay sang sợi dây cuối cùng thì đã muộn, chỉ nghe một tiếng động kinh hồn vang lên. Ta sợ hãi nhắm nghiền mắt, nghe có tiếng cột trụ gãy lìa, trần nhà rầm rầm đổ sụp, bụi đất xộc thẳng vào mũi, chợt thấy eo lưng đau đớn khôn tả, sau khi cơn đau đã bớt, ta mới dám mở mắt. Trong một khoảnh khắc, ta không thể nhìn rõ thứ gì xung quanh, phải mất đến vài phút mới lờ mờ nhận ra tình hình trong phòng. Bởi một cây cột trụ bị gãy khiến cho nửa phần mái nhà ụp xuống, một cây gỗ rất dài rơi trúng eo lưng ta. Hai tay ta vẫn bị trói ở chấn song đầu giường như cũ, giãy giụa một lúc lại cảm thấy dây trói hơi lỏng ra, hóa ra lan can nơi đầu giường đã bị đập gãy.

Ta định trở mình, lại cảm thấy cái hông đau đớn vô cùng, đưa tay khẽ chạm vào, chỉ thấy nơi ấy ướt đẫm, dính ngấy đầy tay. Chẳng cần nhìn, ta cũng biết hông mình đã bị đầu nhọn của thanh gỗ xuyên qua, máu tươi ào ạt chảy ra.

Ta vội gọi: “Hoàng thượng… Hoàng thượng…”

“Trẫm đây!”

Đôi mắt dần dần thích ứng, nhìn được trong bóng tối, ta nhìn thấy hắn đang ngồi tựa vào bức tường cách đầu giường ta nằm không xa, ngồi im bất động.

Xem ra hắn vẫn ổn, không có thương thế gì, liền thở phào nói: “Hoàng thượng, ngài tới đây giúp thần thiếp với. Thần thiếp bị thanh gỗ đè trúng, ngồi dậy không nổi…”

Ta thử nhúc nhích, liền đau đớn thấu tim gan, không tự chủ được rên lên thành tiếng. Hắn lại không hề tiến nhúc nhích, nói: “Trẫm cũng không động đậy được nữa, bắp chân bị xà nhà đè phải rồi. Nàng ráng đợi một chút, đừng sốt ruột, Khang Đại Vi đang dẫn thủ hạ ứng chiến với mấy tên cao thủ ở bên ngoài, sẽ nhanh chóng xông vào.”

Ta dạ một tiếng, cảm giác phần eo giống như một con suối, thứ chất lỏng cuồn cuộn tuôn ra, rút cạn tất cả hơi ấm lẫn sức lực, cả người dần dần lạnh như băng, nhưng thần trí ta lại vẫn tỉnh táo. Tình cảnh không khác gì cơn mưa tuyết nhiều năm về trước, ta thực sự sắp chết sao? Cuộc đời ta sợ hãi nhất là cái chết, vì muốn sinh tồn thậm chí không từ mọi thủ đoạn nào, không ngờ ta vẫn chạy không thoát khỏi vận mệnh?

Trước mắt dường như có một cơn mưa tuyết tung bay vô cùng vô tận. Những hạt tuyết lành lạnh dính trên đỉnh đầu ta, trên thân thể ta, khiến tất cả hơi ấm ít ỏi trên người ta mất hết, rét lạnh thấu xương. Ta chợt hiểu ra, không phải ta đang sợ chết, cảm giác cô độc lo sợ phải ra đi một mình, không có ai bên cạnh, không có chút ấm áp nào.

“Ninh Vũ Nhu, Ninh Vũ Nhu, mau trả lời trẫm!”

Ta thở ra một hơi: “Hoàng thượng, thần thiếp xin đi trước một bước. Hoàng thượng, nếu chân người bị thương không quá nghiêm trọng, xin hãy đến ôm thiếp…”

Nhưng hắn vẫn ngồi yên, thậm chí không thử nhấc chân khỏi cây xà nhà, chỉ nói: “Trẫm không đi được, Ninh Vũ Nhu nàng hãy gắng lên, Khang Đại Vi sắp đến cứu chúng ta rồi.”

Ta đảo mắt nhìn xung quanh, lại ngẩng lên trên, chợt phát hiện có một cây xà nhà ngay trên đỉnh đầu đang lắc lư chực rơi xuống, bất giác cười khổ: “Hoàng thượng sợ đến đây, thì sẽ cùng thần thiếp chôn thây nơi này đi?”

Giọng nói lạnh lùng của Hạ Hầu Thần chậm rãi truyền sang: “Không sai, trẫm là cửu ngũ chí tôn, cả thiên hạ, triều đình còn chờ trẫm chăm lo, vì cứu mạng nàng trẫm đã để mình rơi vào nguy hiểm, đã phạm vào sai lầm lớn! Trẫm đang hối hận đây!”

Lời hắn nói khiến ta giận điên. Ta luôn biết hắn là loại người thế nào, nhưng không hiểu sao nghe những lời tuyệt tình kia, trong tình cảnh này, ta vẫn cứ giận, vẫn cứ thất vọng, vẫn cứ bấn loạn tinh thần.

Ta miễn cưỡng nói: “Hoàng thượng không cần nói nữa, thần thiếp vốn hiểu con người ngài. Nếu thật phải lựa chọn, Hoàng thượng sẽ không chọn thần thiếp, là thần thiếp cầu sai người…” Khóe mắt ta có một giọt nước bỏng rát tuôn ra, lòng chua xót nghẹn ngào, “Hóa ra cái thần thiếp sợ, không phải là chết, mà là cảm giác cô độc phải ra đi một mình này.”

Hắn lãnh đạm nói: “Nàng yên tâm, giữa chúng ta đã có thỏa thuận, ta sẽ không để nàng lên đường cô độc. Trẫm sẽ cho nàng một tang lễ đàng hoàng, cho bọn Tố Linh đi theo hầu hạ, sau đó bố cáo thiên hạ, rằng nàng vì cứu trẫm mà chết, truy phong tước vị Hoàng hậu. Trẫm hứa với nàng!”

Ta bỗng quên phắt rằng cơ thể mình đang lạnh giá dần, ráng sức nói: “Thần thiếp không cần ai đi theo cùng, bọn Tố Linh cũng là hạng khổ mệnh. Hoàng thượng việc gì phải như vậy, điều thần thiếp cầu xin người không thể đáp ứng, sau khi chết rồi, mọi thứ còn ý nghĩa gì nữa đâu?”

Ta biết hắn tuyệt tình, nhưng thật không ngờ hắn tuyệt tình đến vậy. Phải thừa nhận rằng không rõ từ lúc nào, lòng ta đã bắt đầu vấn vương hắn. Một nam tử như hắn, có ai mà không ngưỡng mộ? Ngược lại hắn đối tốt với ta, chỉ vì hiệp ước kia.

Nghĩ đến đây lòng ta tràn ngập ai oán, cảm giác đau đớn thể xác bớt đi vài phần. Đầu óc đang mê man vì mất máu bỗng trở nên tỉnh táo, trái tim lại như bị quẳng vào chảo dầu sôi sục, nỗi căm giận từ từ chiếm cứ, chẳng thèm suy nghĩ mà nói: “Nếu không vì Hoàng thượng, Thần thiếp sao lại lâm vào tình cảnh này!”

Hắn điềm nhiên nói: “Nàng là người đàn bà của trẫm, dĩ nhiên phải cùng trẫm san sẻ gánh lo, đâu đến lượt nàng lựa chọn?”

Lòng ta nguội lạnh, lại cảm thấy vết thương trên bụng nhói đau, bất giác rên thành tiếng. Hắn không cất tiếng hỏi han, xem ra giá trị của ta với hắn đã hết, nên chẳng buồn giả vờ nữa. Đã vậy sao còn mạo hiểm vào đây cứu ta làm chi? “Nếu đã vậy, Hoàng thượng việc gì phải vào đây?” Ta không thể thốt lời ấy thành tiếng. Tại sao còn cho ta hy vọng, tưởng rằng bản thân có vị trí nào đó trong tim hắn?

Những lời hắn nói dường như ướp ra từ đá lạnh: “Chính trẫm đang hối hận về điều đó. Việc gì hấp tấp lao vào cứu nàng, để tự mình sa vào hiểm địa?”

Hy vọng cuối cũng trong lòng ta tắt phụt.

“Nếu Hoàng thượng thoát ra an toàn, xin hãy giải oan cho muội muội thần thiếp. Ninh Quý nhân bị Hoàng hậu hãm hại, bởi một thứ côn trùng tên là chuồn kim. Hoàng thượng chỉ cần lần theo đầu mối này, tất sẽ tìm ra ngọn nguồn sự việc.”

Phần cơ thể dưới eo lưng dần dần cóng lại, tứ chi dường như không còn là của mình nữa. Cảm giác ẩm ướt cứ lan dần, thậm chí thấm ướt đến khuỷu tay. Cả cơ thể ta lúc này cứ như chìm dần trong vũng máu vậy. Hoàng hậu nếu biết được chắc hẳn hài lòng lắm đây?

“Dĩ nhiên trẫm sẽ làm vậy. Phe phái Hoàng hậu lần này đã bị trẫm bẫy tung gốc rễ. Dù là phải hay không phải cũng đâu còn quan trọng.”

Sức lực ta càng lúc càng cạn kiệt, gần như không thể mở nổi miệng ra, bèn chậm chạp đáp lời hắn: “Vậy thần thiếp xin đa tạ.”

“Ninh Vũ Nhu, nàng không muốn biết trẫm đã thêu dệt thế nào khiến phụ thân nàng bị khép tội mưu phản, chịu trảm quyết ư?”

Trong thanh âm lạnh lùng của hắn xen lẫnmột tia đắc ý, cứ như một mũi kim đâm sâu vào tim, khiến ta càng thêm thống hận “Người nói gì cơ?”

“Phụ thân nàng tuy là quan tam phẩm, nhưng lại quá ham lợi lộc, y hệt như nàng, chỉ toàn tâm toàn ý phò tá cho tộc Thượng Quan, trở thành trợ thủ đắc lực của họ. Trẫm không trừ ông ta, sao có thể thuận lợi kế thừa ngôi báu? Trẫm chỉ cần giở chút thủ đoạn, đem chính mình ra làm mồi câu, để hắn tưởng rằng hắn cứu trẫm trong lúc nguy khốn. Việc này dĩ nhiên đẩy hắn vào vòng nguy hiểm, trẫm chỉ được nước đẩy thuyền, sai người tạo ra vài tội danh lặt vặt, lập tức có người khép hắn vào tội chết!”

Ta thở ra một hơi, nói: “Hóa ra người chọn thần thiếp không phải ngẫu nhiên. Người đưa thần thiếp lên chín tầng mây, rồi lại tự tay đẩy xuống, vì muốn trả thù cái tội bất kính của gia phụ?”

“Đúng, nàng nói không sai. Trẫm là người như thế đó. Ai đắc tội với trẫm, trẫm sẽ khiến kẻ đó vĩnh viễn không được siêu sinh, thậm chí cả người nhà kẻ đó. Còn nàng cũng thông minh, làm cách nào cũng không mắc lừa, lại không si mê trẫm như các phi tần khác. Quả thực nàng đã mang lại cho trẫm không ít lạc thú, nếu nàng chết đi, trẫm có hơi không đành!”

Ta không nhịn được nữa, hét lên: “Người là Hoàng thượng cái quái gì? Là đồ biến thái thì có!”

Vừa hơi cử động, lại cảm thấy lỗ hổng trên bụng ộc máu ra, nhờ tinh thần vẫn tỉnh táo, nên tạm đẩy lùi cảm giác giá lạnh một chút.

Ta lấy làm lạ vì sao mình vẫn chưa hôn mê, vẫn còn nhẫn nhịn nghe hắn nói mấy lời lạnh nhạt ấy. Hóa ra khi chân tướng sự việc được vén màn, ngay đến ta, dù đã chuẩn bị sẵn sàng, vẫn không thể chịu nổi.

Hắn điềm nhiên đáp: “Ái phi sắp sửa hồn lìa khỏi xác, trẫm sẽ không chấp nhất lời nói của nàng lúc này.”

Ta giận phát điên lên, cảm thấy chưa bao giờ hận ai đến như vậy.

Đúng lúc ấy có tiếng Khang Đại Vi cất lên bên ngoài: “Hoàng thượng, lão nô phái người đến rồi đây…”

Hạ Hầu Thần cao giọng: “Trẫm ở trong này!”

Ta hận sao mình không ngất đi cho rồi, thậm chí chết ngay càng tốt. Ta bỗng không muốn được cứu nữa. Hoàng thượng như vậy, hoàng cung như vậy, nếu cố gắng trụ lại cũng còn ý nghĩa gì? Hạ Hầu Thần quả là tài tình, khiến ý muốn tìm chết trong ta trở nên mãnh liệt hơn bao giờ hết.

Nghe bụi cát trên trần nhà rào rào đổ xuống, cái xà ngang rung rinh sắp sửa rớt. Ta mở to mắt chờ đợi, thầm nghĩ: Hoàng hậu, nguyện vọng của cô được hoàn thành rồi, ta sắp sửa chỉ còn là một đống thịt bầy hầy. Đáng tiếc điều này chẳng mảy may ảnh hưởng đến Hạ Hầu Thần, bởi trái tim hắn chưa bao giờ dành cho ta!

Cuộc tranh giành giữa đám nữ nhân chúng ta, chẳng qua chỉ là cái mẹo trị vì của bậc đế vương.

Ta nghe có tiếng các thanh gỗ va chạm, tấm xà nhà rung lắc thêm dữ dội, có tiếng Hạ Hầu Thần nói: “Cẩn thận một chút, Hoa Phu nhân đang bị trói trên giường, trên đầu là một thanh xà sắp rơi!”

Trái tim ta từ băng giá bỗng vút lên một tia ấm áp. Ta càng thấy khó hiểu, hắn việc gì phải gọi người cứu ta? Chẳng lẽ đúng như dự đoán, trong ta còn giá trị gì đó để hắn lợi dụng mà chính mình không hay?

Khang Đại Vi dạ một tiếng, rồi hô lớn: “Trông kỹ bản vẽ đi, phần xà ngang ấy nằm ở đây, trước tiên phải tháo mái ngói ra đã, cẩn thận!”

Cát bụi trên trần nhà càng rơi xuống dày đặc, dường như bịt kín mí mắt ta, cây xà ngang kia vẫn rung rinh lay động, nhưng không thấy rơi xuống.

Một khe sáng lóe lên, bóng dáng Khang Đại Vi xuất hiện ngay ở đó. Ông ta đảo mắt một lượt, nhìn thấy Hoàng thượng dựa người vào tường, đang định chạy tới dìu, ai ngờ Hạ Hầu Thần lại nói: “Cứu Hoa Phu nhân trước, trẫm không sao, nàng ấy bị thương nặng hơn.”

Khang Đại Vi không nghe: “Bổn phận của lão nô là bảo vệ an toàn của Hoàng thượng!”

Hạ Hầu Thần lạnh lùng nói: “Cứu Hoa Phu nhân đi, rồi trẫm để ngươi cứu trẫm!”

Khang Đại Vi bắt đắc dĩ lao đến, gạt phắt thanh gỗ, ôm ta chạy ra ngoài. Ta cảm thấy bụng đau dữ dội, Khang Đại Vi đặt ta nằm giữa vườn, với thân thủ cực nhanh, ông ta trở lại trong phòng.

Ta vừa ra ngoài, lập tức có cung tỳ dùng chăn ấm đắp cho ta, lại có ngự y đến thăm khám. Đang lúc mê man, chợt thấy căn nhà hoang tàn rầm rầm đổ sụp xuống, chẳng biết lấy sức lực từ đâu, ta hét lớn: “Hoàng thượng vẫn còn trong ấy!”

Đầu ta lóe lên như xẹt điện. Ta bỗng hiểu ra tất cả. Tại sao hắn phải đứng bất động ở góc tường ấy, có lẽ là vì chân tường nơi đó đã bị bung nát, chỉ có cách dùng toàn bộ sức lực chống đỡ, mới không khiến cả căn phòng sụp xuống. Ta cũng biết vì sao hắn không chặt đứt dây nổ ngắn hơn, bởi sợi dây dài hơn được nối với khối thuốc nổ trên đầu ta. Tại sao hắn không lại gần, không ôm lấy ta, chỉ vì ta đã mất hết ý chí sinh tồn, cho rằng mình sắp ra đi, vì muốn ta không rơi vào hôn mê, hắn mới dùng lời lẽ cay nghiệt khiến ta tức giận, từ đó duy trì sự tỉnh táo.

Nhưng lúc ấy vì sao ta cứ cho rằng ấy là điều một vị Hoàng thượng như hắn nên làm? Phải tàn khốc, phải nhẫn tâm, phải mưu toan mới là Hoàng thượng? Cho rằng ấy là lẽ đương nhiên? Tại sao ta chẳng hề nghĩ đến điểm tốt của hắn, chẳng hề nhớ đến những khoảnh khắc chân thành bên cạnh bao lời giả dối bất đắc dĩ? Sao ta lại mắc lừa dễ dàng, chẳng hề nghi ngờ mục đích sâu xa của hắn?

Có thể ta là như vậy, là một nữ nhân tự tư tự lợi, chỉ biết nghĩ những chuyện nhỏ mọn, ích kỷ! Kẻ như ta chẳng thể tiếp nhận lòng tốt của người khác một cách vô tư được nữa.

Ta bỗng hận mình sao không ngất đi cho rồi. Nếu ngất đi rồi sẽ không phải đau đớn, giương mắt nhìn hắn bị vùi trong đống đổ nát.

Ta cựa quậy trở mình, chẳng còn nhớ đến vết thương đang toác miệng, chỉ nghe bản thân thảng thốt lạc giọng “Mau đi cứu Hoàng thượng, mau đi cứu Hoàng thượng…”

Trong màn nước mắt, ta trông thấy vô số người lao đến trước căn phòng đổ nát, có người đứng đó gào thét: “Hoàng thượng, Hoàng thượng…”

Ta không thể cử động, chỉ biết trừng trừng nhìn bụi đất mù mịt, tòa nhà nguy nga nay chỉ còn là gạch đổ tường nát.

Ta cố mở to mắt, mong nhìn thấy Khang Đại Vi dìu hắn đứng lên từ đống đổ nát, mong hắn sẽ bước ra từ đám bụi tung mù, nhưng không thấy. Ta cảm thấy đầu óc mình dần dần đông lại, ta giơ tay tát mạnh vào má mình: “Không, chưathấy Hoàng thượng ta không được mê man!”

Tố Tú nắm lấy tay ta: “Nương nương, người đừng như vậy, đây đâu phải lỗi của người.”

Lúc ấy ta chưa cảm thấy tự trách nên nói: “Không, bản phi đâu có sai, chỉ là…chỉ là muốn nhìn thấy người bước ra…”

Ta hét lớn: “Hạ Hầu Thần, người ra đây đi, ra đây mới trách phạt thần thiếp được chứ…”

Tố Tú sợ hãi nói: “Nương nương, nương nương, người sao vậy, tên húy của Hoàng thượng đâu thể gọi bừa!”

Ta nghe thấy giọng nói của mình lạc đi: “Sao nào, bản phi muốn gọi đó, nếu Hoàng thượng chết rồi, bản phi thích gọi thì ngày nào cũng sẽ gọi!”

Tố Tú sợ quá quỳ xuống bên ta: “Nương nương, nương nương, xin người bớt đau buồn”

Ta bỗng bật cười, cảm thấy nước mắt chảy dài trên má: “Bớt đau buồn cái quái gì, Hoàng thượng không chết đâu, nhất định sẽ không…!”

Trong mơ hồ ta nhìn thấy giữa cuồn cuộn bụi đất, một bóng người dìu một người khác bước ra, cơ thể cả hai bị phủ bụi trắng xóa. Một trong hai người thản nhiên nói: “Nàng không chết, trẫm chết làm sao được!”

Ta vui điên lên, đầu óc trống rỗng. Hai bóng người càng lúc càng đến gần, cũng càng lúc càng méo mó đi. Ta chỉ còn nhớ câu cuối cùng mình nói: “Không chết, tốt quá…”

Màn sương mù phía trước dày đặc, vô cùng vô tận, cứ như một thứ chất lỏng đặc sánh quấn chặt lấy cơ thể, cho dù có vùng vẫy thế nào cũng không thể thoát ra. Bốn bề không có ai, chỉ một mình ta chạy mãi, không biết nên chạy theo hướng nào và về đâu. Rất muốn gọi một người, nhưng không thể thốt lên thành tiếng, trong cơn tuyệt vọng ta nhìn thấy một luồng sáng lóe lên trước mặt, bèn liều mạng xông tới. Luồng sáng ấy lúc xa lúc gần, giống như tia hy vọng đột nhiên cháy bùng trong tuyệt vọng. Một tà áo vàng chói lóa lên giữa vầng sáng, ta buột miệng thét gọi điều nãy giờ vẫn kìm nén: “Hoàng thượng…”

Ta sực tỉnh, muốn vùng dậy, chợt nhận ra mình không thể cử động. Ngoại trừ cánh tay, từ eo lưng trở xuống dường như đã bị bó chặt, nẹp trên dưới bằng gỗ miếng. Có người lấy tay giữ chặt vai ta: “Nương nương, xin đừng cử động…”

Gương mặt Tố Khiết rõ dần, ta hỏi: “Sao ngươi lại tới đây?”

Mắt Tố Khiết ngấn lệ: “Nô tỳ không yên lòng, nên đã xin Hoàng thượng cho về hầu hạ nương nương”

Ta không thể ngờ nó lại vứt bỏ vị trí Thượng Cung mất bao nhọc nhằn gian khổ để trở về bên mình. Nếu là trước đây, ta nhất định sẽ nghi ngờ nó có mục đích khác nhưng lúc này chỉ thở dài một tiếng, bảo: “Ngươi thật là ngốc.”

Ngốc như người ấy.